6:39 CH
Thứ Năm
28
Tháng Ba
2024

Hãy nói vói Thế Hệ Trẻ Nưóc Mỹ Về Điều Này…

27 Tháng Bảy 201112:00 SA(Xem: 15789)

Tôi gặp Dodge trước một shop đồ cũ trong khu Chula Vista. Lúc đó, anh ngồi dềnh dàng trên chiếc motorcycle, mặc bộ đồn rằn ri Thủy Quân Lục Chiến, trên nắp túi áo còn viền thêm lá cờ vàng ba sọc đỏ Việt Nam.

 - Hi my friend ! Are you Vietnamese ?

Bằng nụ cười thật rạng rỡ, bằng cái bắt tay thật chặt, anh thân ái choàng vai tôi, khi nhận ra nhau chiến hữu- từng tham chiến trên chiến trường Việt Nam ngày trước. Dodge nói tiếng Viêt rất sõi. Anh “ xổ” cả tiếng Đan Mạch rất lính, nghe “ đã” lổ tai. Nhờ thế tôi hiễu được anh, đo lường được tấm lòng chân thật của anh đối với người lính Việt Nam Cộng Hòa.

Anh huyên thuyên về quá khứ, một mối tình Việt Nam, về các cứ nổi ở vùng U Minh đầy hãi hùng. Qua anh, tôi chợt sống lại thời trai tráng của mình, những lần nhậu rượu đế trên sông, những lúc dương đông kích tây, dọc ngang khắp chân trời góc bể…

Nói chuyện với nhau một chập, chúng tôi từ giả ra về. Trước khi chia tay, anh chìa cho tôi tấm phone card có dòng chữ : Paralyzed Veterans of America, và bảo rằng, anh đang phục vụ thiện nguyện ở đó. Cơ quan nầy, tôi chẳng lạ chi, bởi mỗi năm tôi đều ký check biếu tặng, coi như một cách thế để tạ ơn nước Mỹ, tạ ơn các Cựu Chiến Binh- những người đã vì chính nghĩa tự do, hy sinh đi phần thân thể họ.

Bẳng đi một thời gian khá lâu, một hôm, tôi được cú đìện thoại của Dodge. Anh hẹn tôi tới một tiệm phở Việt Nam để điềm tâm. Khi đến nơi, tôi đã thấy Dodge ngồi chờ sẵn bên cái bàn kê sát khung kính , có thể ngó ra đại lộ Elcajon, để nhìn thiên hạ qua lại trong ánh nắng chói chang.

Nhìn cách thế Dodge cầm đủa gọn gàng, xì xụp ăn ngon lành các gia vị Việt Nam, người ta cứ ngỡ anh là người Việt chính tông, sành điệu với món phở độc đáo này. Tiệm phở từ ngày đến đây, tôi chưa thể xác đoán được nơi nào nấu ngon ? Vậy mà Dodge biết. Anh phân tích cả chất liệu nước lèo: mùi thơm đặc biệt của ngò, quế - góp phần làm đậm đà hương vị tô phở. Ăn xong, anh lặng lẽ rút ra tờ báo. Những hàng chữ đậm nét lăn lộn trước mắt tôi: bà Ginetta Sagan, người tranh đấu cho tù nhân cải tạo Việt Nam vừa mệnh phần. Vậy là, lại thêm một người có tấm lòng với chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa ra đi…

Bà Ginetta Sagan là người Ý, sinh tại Milan. Trong thế chiến thứ II bà đã gia nhập lực lượng kháng chiến chống phát xít ở miền Bắc nước Ý. Năm 1945 bà bị bắt, rồi bị địch tra tấn và cưỡng hiếp tàn bạo. Cuối cùng chúng đưa bà đi hành quyết, nhưng kháng chiến quân đã kịp thời giải thoát ngay lúc bà vừa lên pháp trường. Vào cuối thập niên 1960 tại Washington DC, bà Sagan bắt đâu làm việc thiện nguyện cho tổ chức Ân Xá Quốc Tế. Sau đó, bà sáng lập thêm tổ chức Aurora Foundation, một tổ chức chuyên chú tâm đến những trại cải tạo tại Việt Nam sau chiến tranh. Bà cũng được tưởng thưởng huy chương cao quý nhất của Mỹ : huy chương tự do của Tổng Thống. Bà đã qua đời ngày 25 tháng 8 năm 2000 thọ 75 tuổi.

Bà Sagan đã làm một bản phúc trình dài năm 1983, tố cáo trước quốc tế về chế độ lao tù dã man của VC, về nhưng vụ vi phạm nhân quyền, nhất là đối với các tù binh – lúc trước, họ từng là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Tôi cúi đầu trước bàn ăn, thành kính tưởng tiếc bà. Tôi nhớ lại mùa nước lũ 1978 ở các trại cải tạo Đồng Tháp Mười. Lúc nước dâng cao điểm, chúng tôi phải trèo lên nóc trại, bó gối nương thân với : rắn, rít, chuột và các loại sâu bọ khác…VC nhất định không di chuyển tù binh đi tới chổ khác . Họ muốn chúng tôi chết dần mòn trong đói khát và lạnh lẽo của mùa lũ kinh hoàng. Tôi nhớ lại từng lát khoai mì mốc meo và bạc thếch nơi vùng núi đồi Xuyên Mộc. Khoai mì thay cơm. Khoai mì nuôi tù nhân từ năm nầy đến năm khác. Ăn khoai mì để đốn cây phá rừng, để đào mương xẻ rạch… cho tới khi kiệt sức tàn hơi, thi thể được họ bố thí một manh chiếu nát, đủ vùi nông dưới ba tấc đất. Tôi nhớ lại hàng triệu người VN lũ lượt bỏ nước ra đi. Trên những chiếc ghe mong manh giữa biển khơi mịt mùng, đối đầu với bao nguy hiểm đang đe doạ đến tính mạng. Hàng triệu ngườì VN thà sống lầm than trong các vòng rào của các trại tị nạn, còn hơn là bị trả về quê hương đau khổ- nơi mà nhân phẩm con người bị chà đạp một cách tận cùng. Tôi nhớ lại Dodge một cựu chiến binh Mỹ trong bộ đồ rằn ri Thủy Quân Lục Chiến đã bạc màu. Trên nắp túi áo phong sương, anh vẫn dành riêng một chổ trang trọng cho lá cờ vàng ba sọc đỏ lẫm liệt. Nhiều người thấy là lạ, hỏi Dodge, tại sao ông luôn mang lá cờ đó trên người mãi vậy ? Anh lẳng lặng cởi toạc chiếc áo, bày ra một khoảng da thịt xám xịt bị băm nát bởi những mảnh đạn B.40. Tôi còn nhớ, thuở xưa, sách địa lý giáo khoa đã ghi rành rành: VN là một tiền đồn ngăn chận làn sóng đỏ tràn lan Đông Nam Á. Dodge và đồng đội đến VN cùng với chúng tôi bảo vệ tiền đồn, bảo vệ tự do, bảo vệ chính nghĩa. Đồng đội Dodge đã anh dũng phơi thây khắp chiến trường VN, cũng đã nằm gai nếm mật trong các trại tù Cộng Sản từ Nam ra Bắc. Và chúng tôi- khi tiền đồn chống cộng bị vỡ toang từ năm 1975 – chúng tôi trôi giạt khắp nơi, trôi giạt qua Mỹ, cũng chỉ vì muốn tìm kiếm tự do, muốn đi theo chính nghĩa. Chiến tranh VN đã làm đậm nét những trang sử Mỹ. Người Mỹ không thể không biết sự có mặt của chúng tôi trên đất nước nầy. Mới đây, nhân Veterans day, Cựu Chiến Binh Mỹ San Diego đã tổ chức diễn hành với hội Cựu Quân Nhân VNCH ( San Diego ). Buồi diễn hành rất trọng thể, rất ngoạn mục; dưới sự chứng kiến của đông đảo người Mỹ, Việt và các sắc dân khác ở vùng down town. Họ hân hoan reo mừng giữa tiếng kèn trống oai hùng. Họ chạnh lòng nhớ lại thời oanh liệt xa xưa, tình chiến hữu Mỹ - Việt bất diệt.

Chỉ lo thế hệ trẻ nước Mỹ, nếu không chịu khó đọc lịch sử, sẽ có thái độ ngờ ngợ và thờ ơ trước sự có mặt của chúng tôi hôm nay. Người Mỹ, thế hệ trước, phải có trách nhiệm nói cho thế hệ trẻ biết về điều nầy. Nói cho thế hệ trẻ biết về tâm lòng cao đẹp của Dodge, của bà Ginetta Sagan, của Cựu Chiến Binh Mỹ… trước hành động lưu vong tìm kiếm tự do của người Việt, ở hoàn cảnh thảm thương nhầt, trong lịch sử loài người.

Phạm Hồng Ân

Ý kiến bạn đọc
13 Tháng Tư 20137:00 SA
Khách
That's the best anwesr of all time! JMHO
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 2011(Xem: 13176)
ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên
06 Tháng Sáu 2011(Xem: 13221)
Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
06 Tháng Sáu 2011(Xem: 12017)
Việt Nam phải trả một cái giá quá đắt cho sự thống nhất. Cả nước rơi vào vùng ảnh hưởng của cộng sản, phát triễn đất nước theo một con đường mà khởi tổ ra nó là ông trùm số một Liên Xô đã rơi vào khủng hoảng và tự sụp đổ.
04 Tháng Sáu 2011(Xem: 13000)
HỠI THANH NIÊN ƠI! HÃY ANH HÙNG XỨNG DANH CON CHÁU VUA QUANG TRUNG ĐỨNG THẲNG NGƯỚC CAO TA CÙNG BƯỚC CON CHÁU QUANG TRUNG SỐNG UY HÙNG!
28 Tháng Năm 2011(Xem: 26704)
"Vấn đề giáo dục con cái không phải là một sớm, một chiều và sự hy sinh vô điều kiện của bố mẹ là điều cần thiết. Tôi giải thích cho các cháu tại sao bố mẹ phải bỏ xứ ra đi. Đất nước Hoa kỳ này đã cưu mang chúng ta, chúng ta cũng nên sống với tinh thần phục vụ cho tha nhân"
19 Tháng Năm 2011(Xem: 14024)
Kính mong các bác, các chú, là những người đã và đang phục vụ cho đảng và nhà nước Việt Nam và những người vẫn khư khư cho rằng chiến tranh Việt Nam là cần thiết để “giải phóng miền Nam” thoát khỏi sự “kìm kẹp của Mỹ, Ngụy” v.v giải thích giùm:
11 Tháng Năm 2011(Xem: 14406)
Tưởng theo cách mạng làm được nên vương nên tướng gì chứ về nuôi heo nái vẫn không đủ sống thì theo cách mạng làm con chó gì. Khốn khổ khốn nạn cho cậu phi công Trần văn On là vậy
08 Tháng Năm 2011(Xem: 13373)
Các vị lão thành cách mạng, những người trực tiếp trong guồng máy ĐCSVN vì lương tâm biết thốt lên lời nói tạ tội với đồng bào quốc dân,can đảm thừa nhận những lỗi lầm, anh em VNCH với lòng vị tha nhân ái sẵn sàng vì tình thương cùng bắt tay nhau để có một mẫu số chung trong việc thành lập một thể chế chính trị trong sáng
08 Tháng Năm 2011(Xem: 12395)
Đừng tự hào vì nước Việt Nam nghèo nhưng có lắm người giỏi. Hãy tự hỏi vì sao lắm người giỏi mà Việt Nam vẫn nghèo ?
05 Tháng Năm 2011(Xem: 13069)
Bùi Chát tên thật là Bùi Quang Viễn sinh năm 1979 tại Hố Nai, Biên Hòa trong một gia đình công giáo gốc di cư. Anh tốt nghiệp ngành Văn học, khoa Ngữ văn – Báo chí, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP HCM năm 2001. Từ đó sống ở Sài Gòn.
30 Tháng Tư 2011(Xem: 12342)
Thử hỏi nếu không có lá cờ vàng, thì ta nói gì với con, cháu và thế hệ tiếp nối khi ta qua đây. Ta nói với con ta, là người Việt Nam phải biết yêu quê hương và bảo vệ truyền thống dân tộc. Cháu sẽ hỏi cái gì tượng trưng cho quê hương
23 Tháng Tư 2011(Xem: 12407)
Tôi có thể nói một cách thành thật rằng nếu Chính phủ Mỹ không phản bội chúng tôi và không đâm sau lưng chúng tôi, người dân Việt Nam sẽ cảm thấy rất biết ơn.
21 Tháng Tư 2011(Xem: 12677)
Viết với tất cả tâm thành để cho lớp trẻ sau này còn biết đến những hành vi tàn ác, bất nhân của những kẻ đã từng gieo rắc tang thương, máu lệ cho đồng bào vô tội; hầu cho họ biết đường mà tránh xa phuờng lục lâm, tặc phỉ, để khỏi rơi xuống hố sâu của tội ác. Bởi đó, chính là lương tâm và trách nhiệm của người cầm bút.
19 Tháng Tư 2011(Xem: 13589)
giới thiệu cùng quý vị và các bạn bài thơ Bài Thơ Của Đêm dài trên 100 câu của con gái một vị Đại tá quân đội VNCH. Khi Saigon xụp đổ tuổi cô bé mới 13. Bài thơ được viết ra sau 5 năm miền Nam “giải phóng”, cô bé đã là người thiếu nữ 18, lòng trĩu nặng ưu tư .
17 Tháng Tư 2011(Xem: 14039)
Để tướng nhớ các Anh Hùng thà tử tiết chứ không đầu hàng giặc ! một lịch sử quân đội có 1 không 2 trên thế giới .Chúng ta dành một phút mặc niệm .!!! nhân ngày tháng tư đen .
13 Tháng Tư 2011(Xem: 13714)
Bạo lực là sự đe dọa dùng sức mạnh để tước đi sinh mạng, hành hạ, đọa đày thể xác nhằm làm tê liệt ý chí phản kháng của đối thủ. Các thể chế độc tài luôn dùng bạo lực làm công cụ để tự vệ trước sự phản kháng của cộng đồng bị trị. Và đây là loại công cụ mà loài thú hoang dã cũng đã, đang và sẽ sử dụng để tồn tại.
13 Tháng Tư 2011(Xem: 18386)
Hỡi ai thương nhớ quê hương Xin nghe tôi kể chuyện buồn tháng Tư Tháng Tư, trời đất mây mù Lệnh hàng, buông súng, thiên thu còn buồn!
10 Tháng Tư 2011(Xem: 13542)
Sống là sống với bạn bè. Không có bạn bè, đời sống chỉ là cành cây khô. Tôi có rất nhiều bạn: bạn học cùng lớp, bạn văn thơ, bạn đồng nghiệp, bạn trong quân ngũ…
09 Tháng Tư 2011(Xem: 13622)
Tao với mầy cũng cùng chung chạn tuổi Cùng sinh ra trên mãnh đất miền Nam Không họ hàng cũng chung làng chung xóm Vì loạn ly mà trở mặt lầm than
16 Tháng Ba 2011(Xem: 12969)
Từng làm cả thế giới phải trầm trồ thán phục về cuộc “Minh Trị duy tân” hay những bước tiến thần kỳ kể từ sau Thế chiến thứ 2, giờ đây Nhật Bản lại khiến người ta ngạc nhiên về tính kỷ luật phi thường, bất chấp cảnh tượng kinh hoàng do động đất và sóng thần.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 12225)
Hãy cùng tôi tích cực dọn đường cho sự thay đổi của Việt Nam. Vì chính chúng ta, vì Việt Nam, để không còn nỗi nhục nhược tiểu,
25 Tháng Hai 2011(Xem: 13268)
“Kinh hoàng trước hành động bạo lực của chính quyền Gadhafi, đã đem trực thăng võ trang và máy bay quân sự oanh kích thường dân”. Hội Đồng Bảo An có thẩm quyền đưa ra các biện pháp cụ thể để bảo vệ dân lành.
22 Tháng Hai 2011(Xem: 13341)
Trong bài diễn văn về Tự do internet tại Đại học George Washington, Hoa Kỳ ngày 15/2, Ngoại trưởng Hillary Clinton đã đề cập đến trường hợp các bloggers tại Việt Nam bị đàn áp chỉ vì họ dám cất tiếng nói cho lẽ phải
21 Tháng Hai 2011(Xem: 16451)
Trung cộng nhà cầm quyền Bắc Kinh thình lình điều quân đến vây kín khu vực trước một tiệm ăn "Mc Donald" cũng tại thủ đô Bắc Kinh, ngay sau khi một sinh viên 25 tuổi có tên là Liu Xiaobai đặt một cánh hoa lài màu trắng trong một chậu hoa trước cổng tiệm ăn này.
19 Tháng Hai 2011(Xem: 13191)
Chế độ này tồn tại là dựa trên sự sợ hãi của người dân. Họ muốn mọi người sợ hãi. Nếu anh có thể phá vỡ rào cản tâm lý đó, chắc chắn anh có thể làm một cuộc cách mạng
18 Tháng Hai 2011(Xem: 13179)
Hỡi ai cùng khát vọng tự do, Vá đi thôi dãy sơn hà rách nát! Khiêng lên vai mảnh tổ quốc điêu linh, Đứng lên đi cho đất mẹ phục sinh!
13 Tháng Hai 2011(Xem: 13389)
Cách mạng dân chủ tại Việt Nam nay mai chẳng những sẽ không có tiếng súng, không có giết chóc, không có cốt nhục tương tàn mà còn diễn ra rất nhanh chóng, bởi vì đại đa số người Việt đang bùng cháy trong lòng một ao ước giống nhau là mong được thấy quê hương hồi sinh và thăng tiến.
11 Tháng Hai 2011(Xem: 11875)
Trong trường hợp Việt Nam một cuộc cách mạng cũng sẽ chỉ xảy ra khi đồng bào chúng ta, đồng lòng, đồng tâm đóng góp công của, tài lực, trí dũng để cùng đứng dậy cùng hưởng Tự Do.
07 Tháng Hai 2011(Xem: 12922)
Đồng ý rằng trong cuộc sống mới tại quê hương mới, mọi người đều cần có thời gian thư giản sau những ngày làm lụng mệt nhọc, nhưng bên cạnh những cuộc vui chơi thư giản, xin đừng quên mình là cựu quân nhân, đừng quên mình đã từng mang trên người 6 chữ vàng TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM.
05 Tháng Hai 2011(Xem: 14049)
Không, anh Phan Văn Tuấn ơi, anh phải can đảm để sống và nhớ lại những gì anh đã trải qua, không phải riêng để cho những bà con xứ Huế, cho đồng bào mình, mà cả nhân loại cần có những nhân chứng như anh, để nói lên sự độc ác của con người, trong đó có sự độc ác từ bản chất, không thể tha thứ được của những con người Cộng Sản, mà ngày nay chế độ này đang còn ngự trị, làm tình làm tội cả dân tộc của chúng ta
02 Tháng Hai 2011(Xem: 12922)
Cuộc cách mạng ở Ai Cập bùng nổ vì người dân không chịu sống mãi trong nhục nhã. Với dân số 84 triệu người tương đương với Việt Nam, lợi tức theo đầu người là 5,650 đô la, cao gấp hai lần người Việt Nam,
13 Tháng Giêng 2011(Xem: 13302)
Quyền tự do phát biểu là cơ sở của nhân quyền, là nguyên uỷ của nhân tính và là mẹ của sự thật. Cấm đoán tự do ngôn luận là giày xéo lên quyền con người, bóp nghẹt nhân tính, và trấn áp sự thật.Tôi không thấy mình có tội gì khi sử dụng quyền tự do phát biểu hiến định, để làm tròn trách vị công dân của mình. Dẫu có bị kết tội vì đã làm thế, tôi cũng chẳng than phiền điều gì cả. Lưu Hiểu Ba
08 Tháng Giêng 2011(Xem: 12625)
Đau đớn thay những linh hồn cháy lửa Suốt đêm ngày tắm rửa với mồ hôi Với cao tay quờ quạng chút hơi người Miệng gào thét những âm thanh khiếp đảm
05 Tháng Giêng 2011(Xem: 32753)
Muộn còn hơn không! Quốc hội Liên bang Nga (Duma) đã thông qua một nghị quyết về vụ thảm sát Katyn. “Mục tiêu của chúng tôi là loại bỏ sự dối trá về Katyn” –
05 Tháng Giêng 2011(Xem: 18830)
Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưới cuộc đời
02 Tháng Giêng 2011(Xem: 13644)
Thương quê hương, bao lần tôi bật khóc Thấy lương dân trong kiếp sống khốn cùng Thương dân hiền cam chịu kiếp lao lung Khổ đến nổi đem con mình đi bán!
09 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 13978)
Được sinh ra ở bến xe, trên máy bay, trong công viên, là những hoàn cảnh bất ngờ thuộc loại chuyện lạ bốn phương. Nhưng có một cô gái Việt Nam ra đời trên một chiến hạm.
27 Tháng Mười Một 2010(Xem: 14718)
Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa! Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ!
22 Tháng Mười Một 2010(Xem: 14972)
Tôi tự nghĩ những tâm tư của tôi sau đây có thể là đại diện tiếng nói chung của sinh viên và những người trẻ đang sống trong xã hội Việt Nam hôm nay
12 Tháng Mười Một 2010(Xem: 15554)
cho đến ngày hôm nay nước Mỹ cũng không có ngày nào gọi là ngày kỷ niện ăn mừng chiến thắng miền nam cả. Lá cờ của phe miền nam vẫn được treo ở các toà đô chính ở tiểu bang miền nam
10 Tháng Mười 2010(Xem: 16452)
Con ngựa già một đời Chưa thấy được ngày vui Mắt mỏi mòn trông đợi Những mầm cỏ xanh tươi.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 16031)
Người bạn trẻ hãy cùng chúng tôi giữ thơm cho quê mẹ