10:49 SA
Thứ Sáu
12
Tháng Bảy
2024

Tưởng nhớ thầy Nguyễn Phi Long - Nguyễn Trần Diệu Hương

30 Tháng Năm 202412:29 CH(Xem: 421)
Tưởng nhớ thầy Nguyễn Phi Long
Thầy Nguyễn Phi Long là vị thầy thứ 17 dạy lớp chúng tôi vĩnh biệt đời sống. Trước thầy, lần lượt các thầy trực tiếp dạy chúng tôi lần lượt ra đi: Thầy Nguyễn Hữu Lợi (Lý Hóa); thầy Trần Thiện Cơ (Toán); thầy Đinh Văn Sái (Pháp Văn); cô Nguyễn Thị Kim Cúc (Vạn Vật); cô Ngô Bích Liên(Nữ Công); thầy Nguyễn Văn Tỵ (Nhạc); thầy Nguyễn Minh Mẫn (Pháp văn); thầy Phạm Văn Mẫn (Hội Họa); thầy Huỳnh Kim Thân (Toán); thầy Hồ Bá Vạn(Toán); cô Lê Thị Mỹ (Sử Địa); cô  Phạm Thị Khang (Vạn vật); cô Phạm Thị Hạnh (Anh Văn); cô Bạch Thị Bê (Cổ Văn); thầy Dương Thanh Tùng (Sử Địa); cô Nguyễn Thị Diệp (Kim Văn.)

blankThầy Nguyễn Phi Long là vị thầy thứ 17 dạy lớp chúng tôi chúng tôi vĩnh biệt đời sống. (Hình: Nguyễn Trần Diệu Hương cung cấp)
Mỗi một thầy cô khuất bóng đều để lại trong lòng chúng tôi nhiều thương tiếc. Chúng tôi không có dịp gặp lại 16 thầy cô quá cố đã trực tiếp dạy mình từ Tháng Tư năm 1975.
Với thầy Nguyễn Phi Long, tôi được may mắn gặp lại thầy năm 2011 qua các sinh hoạt của Hội Cựu Học Sinh NQ ở Mỹ. Thầy trò chúng tôi đều già đi theo năm tháng chồng chất nhưng tôi vẫn nhận ra giọng nói của thầy vẫn ấm áp, sang sảng như thời chúng tôi còn ở lớp Tám1. Thầy cũng nhận ra tôi, con bé học trò là trưởng lớp ngồi đầu bàn nhất, rất thích môn Toán.

Thầy quê ở Thái Bình, mà thầy vẫn đùa là “Thái Lọ.” Cả hai cuộc di cư lớn nhất trong đời thầy gắn liền với lịch sử đất nước. 

Tháng Bảy năm 1954, vừa bước vào trung học, cả thầy và trường Trần Lục đều đi cư từ Bắc vào Nam, bỏ lại nơi chôn nhau cắt rốn ở phía Bắc của vĩ tuyến 17. Năm đó thầy vừa 11 tuổi, hình ảnh Thái Bình, Hà Nội vẫn còn nhạt nhòa trong ký ức của thầy.

Tháng Tư năm 1975, một lần nữa thầy cùng gia đình có một cuộc di cư lần thứ hai, lần này xa hơn, từ Việt Nam qua Mỹ ở tuổi 32, bỏ lại cả một thời tuổi trẻ ở Sài gòn, ở Biên Hòa.

Cả hai cuộc di cư đều không có lần quay lại, như một câu hát của Nhạc sĩ Nguyệt Ánh “Một lần đi là một lần vĩnh biệt. Một lần đi là mất lối quay về.” 

Ở điểm này thầy khá giống hai người học trò cũ của thầy, bạn học cùng khóa 15 với tôi (T. ở Mỹ, và A. ở Pháp).

Vì vậy, Sài Gòn với thầy, với hai người bạn của tôi vẫn còn nguyên “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, vẫn còn nguyên con đường Tú Xương với hai hàng cây thơ mộng. Và dòng sông Đồng Nai ở Biên Hòa vẫn còn  vẻ đẹp tự nhiên của một thành phố hiền hòa, không bon chen, xô bồ.

Trôi theo dòng đời, cũng như nhiều người Việt Nam lưu lạc, thầy đi học, đi làm, gắn bó với Wisconsin, Washington DC, California, rồi Texas.

Gần 49 năm trôi qua kể từ cuộc di cư lần thứ hai vì vận nước, thầy nhắm mắt xuôi tay vào một ngày đầu tháng tư năm 2024. Những ngày cuối đời của thầy, không có con, và cô đã mất từ chín năm trước, thầy được một cựu học sinh Ngô Quyền (NQK10 VQTTV) là bác sĩ ở Houston, cùng chồng của chị, chăm sóc thầy chu đáo từ MD Anderson Cancer Center, qua Rehab Center, đến Hospice Care.
Lần cuối, chúng tôi có dịp thưa chuyện với thầy qua điện thoại khoảng một tuần trước khi thầy vĩnh viễn từ bỏ đời sống, để về đoàn tụ với cô ở thế giới bên kia. Lúc đó, giọng thầy đã yếu, đứt quãng, khác xa với tiếng nói sang sảng trong những giờ hình học năm xưa.

Biết trước là thầy sẽ vĩnh biệt đồng nghiệp, và học trò, nhưng chúng tôi vẫn rất buồn khi nhận được mấy dòng email của chị TV.

“Thầy Phi Long đã ra đi lúc 6 giờ 06 phút chiều nay 4 Tháng Tư năm 2024. 

Thầy ra đi rất bình thản và không đau đớn. 

Xin cầu nguyện cho linh hồn thầy Giuse Nguyễn Phi Long”

Học trò của thầy ở Ngô Quyền, từ khóa 9 đến khóa 17 sẽ nhớ đến ông thầy trẻ dạy Hình học nghiêm khắc, nhiệt tình trước Tháng Tư năm 1975 cùng câu nói với các anh chị Ngô Quyền khóa chín đã đi vào “văn học sử trường Ngô Quyền-Biên Hòa”: “Đừng bao giờ lái xe vận tải vào đời tư của người khác.”

Thầy đi bình yên, thanh thoát, học trò ở khắp nơi trên thế giới sẽ cầu nguyện cho thầy, và kính cẩn chào thầy lần cuối như ngày xưa tụi em vẫn đứng dậy chào thầy mỗi đầu giờ Hình học.

Đồng nghiệp và học trò sẽ nhớ thầy với vẻ nghiêm khắc, nhiệt tình của một ông thầy trẻ của Trung học Ngô Quyền Biên Hòa gần nửa thế kỷ trước.

Vĩnh biệt thầy với chân thành thương tiếc!
Nguyễn Trần Diệu Hương
(NV ONLINE)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Chín 2017(Xem: 9396)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 8085)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 8044)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 8876)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 9954)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 9801)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 8808)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 9979)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 10692)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 7900)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 7628)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 8690)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 8790)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 9550)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 8016)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 12921)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 9153)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 9891)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 8141)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 7979)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 9776)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 7982)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 8860)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 9640)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 8939)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 9381)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự
10 Tháng Hai 2017(Xem: 10769)
Còn bao nhiêu số phận đang sống vất vưởng bên lề xã hội, không người thân, không bạn bè.
03 Tháng Hai 2017(Xem: 8880)
Thay mặt cho những người Biên Hòa xin cám ơn những anh chị đã đặt viên đá xây dựng ngôi nhà tình nghĩa ấm nồng này.
22 Tháng Giêng 2017(Xem: 8940)
Tân Niên “ BIÊN HÒA THỜI CHINH CHIẾN” như một lời cám ơn những con người và những tấm lòng cho miền Nam Tự Do.
05 Tháng Giêng 2017(Xem: 10516)
nhưng tôi cũng như bao nhiêu thân phận những phụ nữ khác đã hòa quyện vào dòng sinh mệnh chung của hơn hai mươi triệu người dân Miền Nam
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 9896)
Riêng đối với những em những người bạn trẻ chúng tôi đã có buổi tối gặp mặt êm đềm nồng ấm vào đêm 30.
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 8405)
Chúc mọi người trên toàn thế giới ấm no , hạnh phúc. Chúc thế giới "hòa khí sinh tài". không hủy diệt lẫn nhau
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 9306)
Tôi nợ mình trăm điều tự hỏi, đợi đêm về vung câu hỏi vào đêm. Và tiếng của đêm
29 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 10145)
Xin cám ơn Thượng Đế. Cuối cùng tôi xin được cúi đầu, để tưởng niệm tất cả anh linh của những người đã nằm xuống vĩnh viễn cho cuộc chiến.
11 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 7897)
Tháng 11 tôi ứa lệ tiễn người em gái chung trường ra đi . Em cũng là một cô giáo. Em hiền hòa dễ thương.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 13818)
Đêm đó chúng tôi cười giởn rất tự nhiên và vui đến nổi không để ý các quan khách đã ra về từ bao giờ.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 9643)
Tôi hát khẻ ru mình "... thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rức. Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu..."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 8680)
Ở rất xa, luôn huớng lòng về Biên Hòa và mong người ở đó bây giờ cũng hạnh phúc, an lạc như chúng tôi ngày trước.
30 Tháng Mười 2016(Xem: 8785)
Chị nhắm mắt lại nguyện cầu: Xin ơn trên ban phước lành đến với tất cả mọi người.
26 Tháng Mười 2016(Xem: 8245)
Chưa bao giờ như lúc này, tôi thèm được làm người mắc cơn mưa vội trên đường không kịp tìm chỗ trú
25 Tháng Chín 2016(Xem: 9826)
Một chút nắng sẽ soi sáng con đường, nơi đi và chốn đến. Để được sống vui như vui trong ngày gặp mặt
11 Tháng Chín 2016(Xem: 11025)
Chiến tranh như cơn xoáy tàn bạo cuốn hút những người học trò vào đó. Không thể chống cự, không thể vùng vẫy
11 Tháng Chín 2016(Xem: 8289)
những ngón tay lã lướt tê tái, xuyên vào tâm của đá giống như những ánh trăng rơi.
10 Tháng Chín 2016(Xem: 8916)
chất giọng người miền Tây rồi sẽ cùng lan tỏa... . Ai lại không mong sao điều tốt đẹp luôn tiếp tục lan tỏa ra khắp nơi... .
09 Tháng Chín 2016(Xem: 8460)
Mila chạy vội đến ôm xiết lấy em như thể chị em đã xa nhau lâu lắm rồi.
04 Tháng Chín 2016(Xem: 8873)
Nhưng tôi vẫn thấy, sao lòng mình cứ thiết tha đến thế...
04 Tháng Chín 2016(Xem: 8562)
Tôi trở lại Séc trong niềm tâm tư bộn rộn, đối với quê hương xứ sở của mình. Tổ quốc VIỆT NAM
20 Tháng Tám 2016(Xem: 10105)
Những ngày cuối cùng khi thầy còn ở cõi nhân thế, lời tri ân này được kèm theo đây em xin kính gởi thầy như lời tiễn đưa.
31 Tháng Bảy 2016(Xem: 12409)
Sao ai dấu của tôi đi đâu tiếng ve râm ran ngày cũ, và những chùm hoa rơi thắm đỏ sân trường?