7:43 SA
Chủ Nhật
16
Tháng Năm
2021

LY CÀ PHÊ THÁNG 4 - TRẦN MỘNG TÚ

26 Tháng Tư 20219:14 CH(Xem: 347)

LY CÀ PHÊ THÁNG 4
CA PHE

















Ta ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn

Tháng tư, tôi ngồi trong quán cà phê Starbucks trên đường 20th của thành phố tôi cư trú.
Tôi cúi 
xuống nhìn mầu cà phê đen đặc, sóng sánh sót lại một ngụm trong chiếc ly giấy.
Tôi cầm 
chiếc  ly chao nhẹ đi một chút, do dự  chưa muốn ngửa cổ uống nốt ngụm
cuối cùng. Ngụm 
cà phê trông như  ngụm nước mắt đen. Chao ôi nước mắt đã có một
lúc nào đó, ta ngửa cổ 
 uống được cả ngụm hay sao!

Tháng tư, tháng tư, tháng tư năm đó! Đứt ra từng đoạn: đoạn cha, đoạn mẹ,

 đoạn vợ, đoạn chồng, đoạn con, đoạn anh, chị, em, đoạn bạn hữu. Mỗi đoạn đứt một
chỗ, rơi 
một nơi, đoạn mất đi ngút ngàn biệt tích, không để lại dấu vết, đoạn còn sót
lại ngơ ngẩn, mù lòa.

Tháng tư của ba mươi bẩy năm sau, ngụm nước mắt không bao giờ cạn được.
Tôi ngồi trong quán một mình. Ngó những khuôn mặt lạ, họ không phải bạn bè,
nhưng vẫn thấy 
 thân thuộc, vì đó là những khuôn mặt của dân bản xứ tôi gặp thường
ngày. Cách ăn mặc và lối 
 cư xử của họ na ná giống nhau. Mình nhìn mấy chục năm,
mình quen với cách kéo ghế, cách 
chụm đầu vào nhau nói khe khẽ, cách nghiêng
mình xin lỗi của họ khi phải đi qua mặt ai, nên 
bỗng trở thành gần gũi.

Tự ngậm ngùi tưởng tượng, nếu bây giờ mình ngồi ở trong một quán cà phê ở
Việt Nam, ngắm 
 những người ngồi chung quanh, chắc chắn mình sẽ thấy lạc lõng
lắm, vì cách ăn mặc và cư xử 
 rất khác mình. Họ cũng sẽ chẳng để mắt nhìn
đến mình, một kẻ thường thường trên mọi phương 
 diện. Mình lạc lõng ngay
chính trên quê mình.

Ngồi một mình với ly cà phê Starbucks trong một ngày của tháng tư, quê người;
tôi chỉ nhìn ra 
mình là người lạ với chính mình. Cúi nhìn mấy ngón tay đang cầm ly,
những ngón tay gầy đã bắt 
đầu xanh xao gân lá, biết mình ở đây lâu lắm rồi. Đôi
vai bỗng trĩu nặng như có bàn tay ai vô hình 
 ấn xuống ghế. Thôi, đã đến đây rồi,
thì ngồi xuống đây, còn đi đâu được nữa. Ngồi đây mà hồn 
 như thác đổ, tiếng
nước ầm ầm vọng tới từ một ký ức xa xôi, rồi bỗng òa ra khi chạm vào tảng đá
cuối cùng, 
tảng đá tháng tư.

Tháng tư ở đây là mùa xuân, chim chóc rủ nhau bay vào thành phố, hoa đào nở
hồng trên mỗi 
con đường, nắng mới lách mình vào những khung cửa mở, trong
vườn nhà ai hoa táo, hoa lê 
trắng xóa. Những người Việt di tản như tôi, tháng
tư không ít thì nhiều quay đầu nhìn lại quá khứ,
 nhớ lại những giọt nắng quê nhà
năm đó hòa vào máu và nước mắt. Hoa nắng quê người chỉ làm 
 gợi thêm nỗi
xót xa.

Anh ạ tháng tư mềm nắng lụa
hoa táo hoa lê nở trắng vườn
quê nhà thăm thẳm sau trùng núi
em mở lòng xem lại vết thương
Chung quanh tôi, một vài bàn nhỏ có người ngồi trước tách cà phê và cái laptop.
Họ im lặng làm 
việc, học hay sáng tác. Có người với một tờ báo mở trước mặt,
hay hai người bạn thì thào nho 
nhỏ. Quán tĩnh mịch, nghe được cả tiếng gõ
khe khẻ của những ngón tay chạm trên bàn phím,
thậm chí cả tiếng thở
cùa người ngồi ở bàn gần mình.

Tôi ngồi với ly cà phê cạn. Tôi biết trang mạng của người Việt khắp nơi trên
thế giới, vào mỗi 
tháng tư họ cũng trao đổi cho nhau trên khung hình nhỏ:
những tấm hình đang bốc lửa, những 
 khẩu súng đang nhả đạn.Tiếng người
đang khóc, đang la vang, đang chạy hoảng loạn, 
đang giẫm lên nhau.
Tiếng súng nổ, tiếng kêu thất thanh… Tất cả hiện ra trên khung hình nhỏ.

Trong một tiệm cà phê ở Mỹ. Tôi ngồi đó, ngửa mặt uống ngụm cà phê đen
cuối cùng. Bỗng 
dưng má tôi ươn ướt. Nước mắt ứa ra từ hai con mắt,
bờ mi đã bắt đầu sụp xuống như hai chiếc 
 lá cuốn khô. Nước mắt của
một người di tản vì chiến tranh lâu quá rồi, xót xa cho phận mình,

 phận người, phận quê hương đất nước.
Bốn mươi sáu năm rồi, mà thỉnh thoảng vẫn đọc được ở trên mạng, lẫn vào
những bài vở giải trí, 
kiến thức hay nghệ thuật, những lời nhắn với nội dung
thật buồn:

- Một hài cốt với tên họ, ngày sinh và số quân đầy đủ của một quân nhân
VNCH, ai đó vừa tìm 
được bên đường. Mong có thân nhân đến nhận. Nào ai
biết thân nhân của bộ xương đó còn 
sống hay đã chết? Tin đó đến từ Việt Nam
và đã chuyển đi nhiều lần.

- Tin những người ở Mỹ về bốc mộ, một hố chôn tập thể của binh sĩ VNCH
trong một sân trường 
hay bên cạnh một con mương.

- Tin cả trăm bộ xương tìm thấy ở ven biển miền Trung không biết của bên
này hay bên kia.


- Rồi còn cả những tin như sĩ quan H.O qua đời ở Mỹ không có thân nhân,
được những người 
trong cộng đồng phụ nhau mai táng.

- Lời nhắn về một vị tá Hải Quân, có con ở Cali. Xác nằm trong bệnh viện
Texas hai tuần rồi. Cha 
 qua đời, con ở đâu chưa đến nhận.

Những dòng chữ như thế, thực sự là một “Tin Buồn” với ý nghĩa đúng nhất
của nó.

Tháng Tư là tháng tôi sợ đọc, sợ xem hình trên mạng.

Sợ nhìn lại những hình ảnh và đọc lại những bài viết kinh hoàng của những
nạn nhân vượt biển; 
 hình ảnh nghĩa trang quân đội bị đập phá trong tủi nhục;
những câu chuyện thương tâm của tù
 nhân và nhà tù cải tạo .

Sợ phải xem lại những hình ảnh của một thành phố mình đã sống và lớn lên
bị tàn phá bởi chiến 
tranh; sợ những bức hình và tên tuổi, binh nghiệp của
các tướng lãnh tự sát vào ngày cuối cùng,tôi sợ mỗi khi đọc thêm một danh
sách tự vận của các cấp tá, cấp úy, các hạ sĩ quan. Họ tự sát 
riêng lẻ hay có
khi cùng với vợ con.

Những bức hình im lìm đó là những tiếng gào thét phẫn nộ của những anh hùng
VNCH. Tôi 
 không nhớ là mình đã đọc được câu này ở đâu:

“Thật đáng thương cho một đất nước nào có quá nhiều anh hùng” vì anh hùng
đồng nghĩa với hy 
 sinh và cái chết”.

Đau đớn nhất là bao giờ khi xem hình, khi đọc những bài viết xong, cuối cùng
mình nhận thức rất 
 rõ rệt: đó là một cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Người
giết và người bị giết đều mang họ Nguyễn,
 họ Lê, họ Trần...

Ba mười bẩy năm rồi, người ta nói là Việt Nam đã hết chiến tranh, người dân
đã có cuộc sống ấm 
 no, hạnh phúc, nhưng trên mạng, người Việt trong và
ngoài nước vẫn có những dòng chữ gửi 
đến cho nhau mang theo những
thông điệp thật buồn:

- Việt Nam tôi đâu? Người dân mất nhà, mất đất. Gái Việt bán sang Đài Loan.
Gái Việt xếp hàng 
lấy chồng Đại Hàn. Không có Tự Do cho Việt Nam. Ngư dân
Việt bị tầu Trung Quốc bắt ngay trên 
 biển của mình. Nước Việt âm thầm mất
dần từng mảnh cho Trung Quốc…

Tháng tư, cà phê đắng, đắng thêm khi pha vào những giọt nước mắt vì nước
mắt bao giờ cũng 
 có muối ở trong. Nỗi đau tháng tư với một số đông người
Việt ở thế hệ bạn hữu tôi, là một vết 
 thương không thành sẹo được, nó lên
da non, rồi ngưng lại ở đó. Nhìn xuống vẫn thấy màu hồng,
 vẫn thấy như
còn rơm rớm máu.

Tôi cúi xuống nhìn chiếc ly không, tự lấy tay áo lau thầm những giọt nước
mắt mình. Đứng dậy,

 trở về một nơi tôi gọi là nhà, tiếp tục sống với trái tim di tản. Vạt nắng
tháng tư chỉ bay xiên vào 
 trong quán này một năm một lần, nhưng khi tôi
đến đây, dù bất cứ tháng nào trong năm, hồn tôi,
tháng tư có thể đến bất
chợt ghé xuống và rơi cùng những giọt cà phê.


Anh ạ! Tháng Tư sương mỏng lắm
sao em nhìn mãi chẳng thấy quê
hay sương thành lệ tra vào mắt
mờ khuất trong em mọi nẻo về.

Trần Mộng Tú

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười 2017(Xem: 4039)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 4256)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 4103)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 4451)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 4078)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 4029)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 3743)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 4532)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 5228)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 5310)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 4550)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 5635)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 4907)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 3771)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 3835)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 4753)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 4794)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 5639)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 4239)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 8113)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 4723)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 5749)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 4054)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 4409)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 6001)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 4107)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 4763)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 5652)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 5135)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 5077)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự
10 Tháng Hai 2017(Xem: 6436)
Còn bao nhiêu số phận đang sống vất vưởng bên lề xã hội, không người thân, không bạn bè.
03 Tháng Hai 2017(Xem: 4737)
Thay mặt cho những người Biên Hòa xin cám ơn những anh chị đã đặt viên đá xây dựng ngôi nhà tình nghĩa ấm nồng này.
22 Tháng Giêng 2017(Xem: 5012)
Tân Niên “ BIÊN HÒA THỜI CHINH CHIẾN” như một lời cám ơn những con người và những tấm lòng cho miền Nam Tự Do.
05 Tháng Giêng 2017(Xem: 6022)
nhưng tôi cũng như bao nhiêu thân phận những phụ nữ khác đã hòa quyện vào dòng sinh mệnh chung của hơn hai mươi triệu người dân Miền Nam
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 5710)
Riêng đối với những em những người bạn trẻ chúng tôi đã có buổi tối gặp mặt êm đềm nồng ấm vào đêm 30.
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 4626)
Chúc mọi người trên toàn thế giới ấm no , hạnh phúc. Chúc thế giới "hòa khí sinh tài". không hủy diệt lẫn nhau
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 5162)
Tôi nợ mình trăm điều tự hỏi, đợi đêm về vung câu hỏi vào đêm. Và tiếng của đêm
29 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 5165)
Xin cám ơn Thượng Đế. Cuối cùng tôi xin được cúi đầu, để tưởng niệm tất cả anh linh của những người đã nằm xuống vĩnh viễn cho cuộc chiến.
11 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 4298)
Tháng 11 tôi ứa lệ tiễn người em gái chung trường ra đi . Em cũng là một cô giáo. Em hiền hòa dễ thương.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 7659)
Đêm đó chúng tôi cười giởn rất tự nhiên và vui đến nổi không để ý các quan khách đã ra về từ bao giờ.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 5730)
Tôi hát khẻ ru mình "... thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rức. Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu..."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 4407)
Ở rất xa, luôn huớng lòng về Biên Hòa và mong người ở đó bây giờ cũng hạnh phúc, an lạc như chúng tôi ngày trước.
30 Tháng Mười 2016(Xem: 4876)
Chị nhắm mắt lại nguyện cầu: Xin ơn trên ban phước lành đến với tất cả mọi người.
26 Tháng Mười 2016(Xem: 4403)
Chưa bao giờ như lúc này, tôi thèm được làm người mắc cơn mưa vội trên đường không kịp tìm chỗ trú
25 Tháng Chín 2016(Xem: 6091)
Một chút nắng sẽ soi sáng con đường, nơi đi và chốn đến. Để được sống vui như vui trong ngày gặp mặt
11 Tháng Chín 2016(Xem: 6941)
Chiến tranh như cơn xoáy tàn bạo cuốn hút những người học trò vào đó. Không thể chống cự, không thể vùng vẫy
11 Tháng Chín 2016(Xem: 4306)
những ngón tay lã lướt tê tái, xuyên vào tâm của đá giống như những ánh trăng rơi.
10 Tháng Chín 2016(Xem: 4878)
chất giọng người miền Tây rồi sẽ cùng lan tỏa... . Ai lại không mong sao điều tốt đẹp luôn tiếp tục lan tỏa ra khắp nơi... .
09 Tháng Chín 2016(Xem: 4766)
Mila chạy vội đến ôm xiết lấy em như thể chị em đã xa nhau lâu lắm rồi.