10:38 CH
Chủ Nhật
27
Tháng Chín
2020

Má Tui Hà Tiện - Hoàng Duy Liệu

26 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 15047)

Phần I: Má Tui hà tiện

Má tui tuổi con chó, năm nay chắc cỡ 77 hay 78 gì đó, tui hỏng nhớ rõ. Người ta thường hay bảo người già hay thay đổi tính tình nhưng má tui thì có khác chi đâu?
Bả vẫn thế! Như xưa. Vẫn hà tiện và tính toán chi li từ đồng bạc nhỏ. Nghe tui nói tiền vé máy bay từ Mỹ về Việt Nam tốn hết gần 7, 8 ngàn đô cho 2 vợ chồng cùng 2 đứa con tui, bả liền nói:
- Sao mày không mua 3 vé thôi ? Con bé này nhỏ con ngồi trên lòng má nó cũng đâu sao.
Má ơi, nếu được thế thì con sẽ xin đổi chỗ với nhỏ con gái. Êm phải biết.
Căn phòng ngủ của má tui là một cái "All in One" hay là "One Stop". Nếu nói theo kiểu của người về từ Việt Bắc hôm nay là "Một Cửa". Nó vừa là cái phòng ngủ, vừa là thư viện, vừa là "shopping mall" lại cũng có thể gọi là bảo tàng viện hay là nhà kho. Ôi thôi bả chứa đủ thứ trong đó. Đủ thứ, đủ kiểu, đủ tháng năm. Tụi nhỏ trong nhà kêu đó là "Siêu thị 4 C" nghĩa là "Cái chi cũng có".
Mấy người chuyên mua bán đồ cổ trên eBay sẽ nhảy nhỏm lên nếu lạc vào cái phòng của bả, bằng chứng là con vợ Mỹ của tui lần nào dìa cũng đi lanh quanh trong đó hàng giờ, nó còn vô mạng giúp bả điều tra giá cả làm cho bả khoái chí mà gom góp thêm chất đầy phòng chờ ngày nàng thẩm định viên trở lại.
Vì hà tiện và ưa lo xa nên có cái gì bả cũng không xài, không dùng hay kẹt lắm thì chỉ....phân nửa hay 1/4, số còn lại cất đâu đó để dành. Ngay cả một miếng "band aid" cũng cắt làm đôi. Chai thuốc đỏ của bả cứ có màu hồng hồng vì 50% là nước lọc.
- Thời buổi bây giờ vi trùng cũng đã già yếu quá rồi. Chắc là bả nghĩ như thế.
Phải công nhận má tui có một trí nhớ tốt. Bất cứ cầm món gì lên bả đều có thể nói ngay ra là của ai cho, từ đâu tới , nhân dịp nào. Ngay cả một lọ dầu cù là con cọp. Bả còn có cái tật uống thuốc quá hạn vì không muốn bỏ uổng. Con cháu cằn nhằn thì bả nói tỉnh bơ:
- Thì biết là thuốc cũ kém hiệu lực nên tao đã uống gấp đôi.
-????????????????????
- Chớ thuốc con mới mua cho Má đâu? Con em dâu tui hỏi.
- Thì tao để dành từ từ rồi uống tới.
À thì ra bả cũng biết dùng cái định luật FIFO (First in first out) đàng hoàng chứ bộ. Bả đang bị bịnh tiểu đừơng nên phải dùng "test" mỗi ngày, cả năm nay rồi lúc nào ai hỏi bả cũng bảo là "Good good lắm" cho đến khi thằng cháu ngoại làm nghề thầy thuốc khám phá ra cái chuyện bà ngoại cứ hay tắt máy nửa chừng vì sợ "tốn pin". A ha, hèn chi mà bả có chỉ số cholesterol thấp hơn con em dâu trong nhà làm cho nó thường hay ganh tị.
Tụi con gái trong nhà lúc nào cũng ráng tránh bàn chuyện mua sắm quần áo mới trước mặt má tui vì sợ phải mặc đồ bà ngoại cho.
- Còn mới tinh mà mậy! Bả h
ãnh diện.
Tiền hả?
Bả chỉ thích cất tiền đô trong tủ thôi, lý do là... Đi đổi mất công quá thôi...hỏng xài! Hình như giờ thì bả giàu hơn tui nhiều hỏng chừng, tui có bao giờ có hơn 100 đô trong túi đâu? Lần trước vợ tui có bắt tui mang về cho bả một cái gối bằng chất nệm Tempur gì đó, vừa rồi tui vô phòng bả thấy cái gối sao mà nhỏ xíu, cầm lên thì ra bả đã xẻo nó ra làm hai. Cái đầu tao đâu có bự bao nhiêu?
Nhiều khi lấy làm lạ là hà tiện vậy đó chứ mà chồng con cần cái chi thì bả xài xả láng, nhứt là lo cho ba tui. Quần áo thì phải may ở tiệm chiến, vải thì phải thuộc hàng Anh Quốc, giày Ý Đại Lợi láng coóng mũi nhọn đá chuột chết ngắc. Đi đâu về đến nhà là đã có trà sâm rượu thuốc mắc tiền dọn sẳn lên bàn. Chỉ có điều là hớt tóc thì phải kêu ông hớt dạo chứ không được đi tiệm Thanh Nữ. Thấy mấy con nhỏ "cạ cạ" mà bắt ghét! Bả kết luận.
Còn hơn là bả hớt! Ông già tui tự an ủi. Mấy thằng tui thường hay cười hô hố mà chọc ông già là Má mà hớt thì bả chỉ hớt một bên thôi cho tông đơ khỏi mau cùn.
Đôi khi nhìn 2 ông bà ngồi bên nhau, cái đầu quái đản của tui ưa nghĩ quẩn lung tung, có lẽ cũng là nhờ cái tính hà tiện xài kỹ đó mà bả có một ông chồng gần một trăm "miles" rồi mà máy móc trông còn "Good good" lắm ! Hỏng lẽ bả cũng cắt làm hai? Ha Ha...

 Phần II: Cái hòm sang tay

Không biết " Người Mỹ nhiều chuyện " nhà tui với mấy đứa con cháu bên Việt Nam " OK Salem " ra sao mà bây giờ cả cái xóm nghèo của tui ở bên kia bờ đại dương từ già đến trẻ ai ai cũng biết là tui có bài đăng trên mạng và lẽ dỉ nhiên tất cả đều đã biết đến “ Net ”. Họ đang mong muốn tên tuổi của mình sẽ được đi vào văn học sử Việt Nam như Nhỏ Mai, chị Gấm, chị Lài, anh Tám, bà chủ Hoa ù, chị Lan, thằng Định etc... Người thì hối ...Viết lẹ lẹ lên, tao sắp đi rồi, người thì nói... Hồi đó tui đẹp, tui thương anh...Ha! Yamaham! Có người còn đánh cá với nhau coi ai sẽ là người kế được tui đưa lên bảng phong thần kỳ tới.Cái này thì kẹt cho tui quá! Hy vọng không có chuyện hối lộ lẫn bán độ hay gởi gấm chi với Tù binh Mỹ của tui " Tui viết hồi ký cái cõi đời hỏng giống ai của tui, nhớ sao viết vậy cho dù phen này dzìa quê chắc là bị chơi hội đồng te tua từ đầu xóm. Mà bây giờ thì không còn anh Ba Khả dân chơi để mà dựa hơi, thôi thì đành núp sau cái mông của đế quốc Mỹ vậy. Già rồi ai chê bai gì cũng được. “Đi với mông mập thì sợ chi mưa gầy! “ Nói nhỏ thôi nha! Tui cũng có chút gì văn thơ phải không? Đang tính cự nự cái bà Mỹ ăn nói tầm bậy tầm bạ thì bà già tui gọi phone qua. Những tưởng bả sẻ chửi tui một trận tàn canh gió lốc vì dám đem cái tính hà tiện của bả ra mà bêu rếu cho cả làng nước biết thì ai dè bả lại hồ hởi góp ý chuyện làm ăn lớn.

 -Ê, Ê, Má nhắc tuồng cho mày viết, khi nào lảnh tiền nhuận bút nhớ chia chút đỉnh nha.

 -Hả? …

 - Thôi lo viết tiếp đi, nói chuyện với mày tốn tiền quá! Ở cái chỗ gì mà xe đò chạy hoài hỏng tới.

 - Hả? đâu có tiền bạc gì đâu mà... Bả đã cúp máy.

Ok, thì đây, ngồi cho vững nha bà con.

 0O0

Một ngày hai năm về trước, thuở đất trời nổi cơn đốt nóng quê tôi, trong cái nắng gay gắt của một buổi trưa mà ba nào cũng như bữa nào, cả xóm ai không chảy mồ hôi nách thì cũng ướt đẩm lưng quần, mọi người trong nhà đang ngủ gà ngủ gật thì một tiếng thắng " kétttttt " vang lên, con Vân, nhỏ em dâu tui đang nằm dang chân dang tay phè cánh nhạn ngủ trưa trên nền nhà gạch bông ngay phòng khách giựt mình thức dậy ngó ra cửa, tay chân bắt đầu co quíu lại, mặt xanh lè hoảng hồn bò lòng vòng miệng ú ớ không thành tiếng.

Từ ngoài cổng vườn trước, một cái hòm to đùng vàng đỏ lòe loẹt nằm ngất ngưởng trên chiếc xe ba gác không người lái đang lừ đừ trôi vô nhà.

- É! Chơi gì kỳ vậy cha nội! Con Vân vừa hét vừa tính chạy ra đóng cửa lại thì từ trong cái hòm có tiếng bà già tui vang lên the thé:

- Vân hả? Mày trả tiền xe giùm cho Má coi.

- Á hu hu...con lạy má, má sống... khôn chết thiêng xin má tha cho con…hu hu...a a a a...

Nghe tiếng khóc lóc cả nhà giờ đã tề tựu đông đủ, sắp một hàng ngang sau lưng chị Vân lùn đưa mắt kênh ông ba gác đang hì hục ráng đẩy cái xe lên khỏi mấy cái bực thềm. Nàng Vân thì cứ xì xụp lạy, mủi dải lòng thòng ú a ú ớ tiếng còn tiếng mất, kể lể lung tung nào là con đã biết tội làm dâu ăn hiếp mẹ chồng, con lạy má đừng bắt con đi theo, hu hu...con là gái một con mới có 38 cái xuân nồng này nọ.Bỗng dưng từ một khoảng hở nhỏ bên trên cái hòm bà già tui ló đầu lên nhe răng cười toe toét :

- Cái con quỷ! Tao đã chết đâu nà!

Ôi thôi cả nhà xô nhau chạy tán loạn, bàn ghế ngã đổ tứ tung, kể cả con mèo mun cũng nhảy phóc lên bàn thờ, núp sau lưng bà cố giương mắt ngó, còn chị Vân thì rú lên một tiếng thảm thương rồi dang tay nằm im một đống giữa trời tháng Hạ, khoe cả thịt lẫn mở nhão nhoẹt, vậy mà nó dám nổ với tui trong điện thoại năm ngoái là còn ngon cơm, lắm kẻ thèm này nọ.Bỏ mặt cho má tui đang ngồi trong hòm chỉ ló lên có cái đầu, mồ hôi nhể nhại tóc tai bù xù trông ma quái không chịu được, ông già đạp xe ba gát chạy đến bên con Vân phân trần :

- Tui đã nói rồi mà chị Tư cứ hà tiện không chịu kêu thêm chiếc xích lô.

 Ha ha...lại cũng bà già tui, chơi trò tính kỹ.

 o0o

Mà sao bả chở hòm về nhà? Ai chết vậy. Cả đám lỏ mắt ngó lẩn nhau, tự véo véo bắp vế rồi rờ rẩm lung tung lẩn nhau xem coi ai còn sống. Thình lình thằng em út la lên:

- Chết cha! Ông già! Trời ơi, Ba ơi...

Cả đám lại chạy cái ào vô trong đụng phải ông già đang lò dò đi ra, té dồn cục lại ngay cái hành lang hẹp cứ như là mấy con cờ domino.

Đến nước này thì Ba tui đành phải hùng dũng đứng lên nhận lãnh trách nhiệm của một đại gia chủ. Dù sao thì ngày xưa ta:

Cũng đã một thời vương áo trận,

Bước chinh nhân há sợ một chị …già?

Bước đến bên bà già giờ đã leo ra khỏi cái hòm đang ngồi giựt giựt tóc mai của đứa con dâu út, Ba tui lớn tiếng nạt:

- Bà mua hòm cho ai vậy?

Má tui có lẽ đã nhận ra hậu quả tai hại của sự việc, tay bới tóc miệng c nín cười mà phân trần:

- Thì tui mua cho ông chứ cho ai. Gỗ cẩm lai đó.

Đến phiên ông già tui sắp xỉu :

- Gì? Tui đã chết đâu? Lẩm cẩm vừa thôi mụ!

Chắc là bực mình vì bị ông già kêu là mụ này mụ nọ, má tui đứng bật dậy te te bỏ đi vô phòng, miệng móm mém lầu bầu:

- Thấy rẻ thì mua để dành, trước sau gì thì cũng phải mua...Hứ!

Với cái vẻ mặt chán ngán ngàn năm ông già tui với ông già ba gát đưa mắt nhìn nhau lắc đầu, kéo nhau đến bên tủ rượu. Dưới đất chị Vân lùn thều thào :

- Con lạy má... con.., con chưa kịp ngoại tình lần nào...

- Hả? Nói lại coi!

Thằng em út tui đưa chân đá vô mông con vợ... Khổ thiệt! Cái bà già trầu hà tiện này.

 o0o

Cái hòm nằm chểm chệ trong một góc nhà đã trên hai năm rồi mà ông già tui vẫn còn sống phây phây.Ngày nào cũng tì tì:

Hết rượu thì trà, thả khói bay

Chuyện đời nửa mắt , kệ chúng mày

Vườn sau sân trước cây cùng kiểng

Nửa tất cành cong lũng lẳng hoài.

He he...

Vui cái là bây giờ ổng lại thích cái hòm. Ngày ngày o bế sửa sang, lúc thì đánh bóng, khi thì cho dầu vô bản lề, có khi thì ngồi im phì phà ngắm nghía cả giờ. Có khi ổng leo vô ngủ trong đó.

Bà già thì ai đến nhà cũng đưa đi coi cái hòm, khoe cái tài mua đồ rẻ của mình. Mà không rẻ sao được khi mà bả có tốn đô la nào đâu. Đúng ra thì bả có tốn tí tiền âm phủ. Chuyện như vầy.

Ngày đó đang trên đường về từ ngoài chợ ngang qua trại hòm thì chú Sáu chủ trại rón rén chạy ra kéo bà già tui vô dụ dỗ bán rẻ...một cái hòm. Lý do là ổng thua số đề sợ vợ biết nên muốn có chút tiền gỡ gạt lại. Má tui hứa là sẽ mang tiền đến trả sau khi lấy tiền đô đi đổi. Ổng còn dặn là chỉ trả từ từ thôi, đưa hết một lần ổng không có chỗ dấu, thiếm Sáu chôm hết, uổng một đời trai.

Trời xui đất khiến như thế nào hỏng biết mà tuần sau khi Má tui mang tiền đến thì chú Sáu đã nằm trong …hòm. Nghe kể là thay vì trúng đề ổng lại trúng gió tối hôm qua, còn bà già tui thì trúng mánh.

Thế là bà Má tui dọt liền ra chợ cũ đổi liền một bị tiền vàng mả toàn là giấy 100 đô đem nộp ngay cho chú Sáu. Ông già tui biết chuyện cằn nhằn sao bà không trả cho người ta bằng tiền thiệt thì bả cong cớn lên:

- Tiền thiệt thì làm sao mà nó xài ở dưới đó? Nó dặn tui là trả từ từ mà !

À ha, có lý quá !

Tới đây xin phép cho tui lạc đề một chút, vì hồi xưa hay trốn học nên bây giờ chữ nghĩa chẳng có bao nhiêu, tui thường hay tự hỏi " Sao lại kêu là cong cớn? " Cong thì tui đã biết quá nhiều rồi, khổ sở trăm bận nữa là khác. Nhưng mà " cớn "?

Rồi sao khi hết cong rồi thì người ta có còn " cớn " hay không? Xin nữ sĩ nào danh trấn giang hồ trong làng văn học làm ơn cong cớn chỉ dạy dùm, tui sẽ cong lưng mà cảm tạ. Hỏng có cỏng à nha.

Cũng có thể là nhờ mang theo số tiền lớn của bà già tui trả để làm thủ tục nhập trại với Diêm Vương mà chú Sáu hình như đã có được một đời sống phè phởn dưới đó. Bà già tui với thiếm Sáu đã đi hỏi cô Năm Đồng (bóng ) dưới xóm chùa. Hình như bây giờ ổng đang làm trong « tổ mộc » lo tháo giở nắp hòm cho người ta đi đầu thai, ăn chia gỗ mục với quỷ sứ sa tăng. Có nghề chuyên môn đi đâu cũng sướng! Chẳng như tui, cả đời nửa thầy nửa thợ nửa long đong.

 o0o

Thật tình mà nói thì ông già tui khỏe mạnh và yêu đời hơn nhiều từ khi có cái hòm trong nhà. Chết đâu hỏng thấy, trẻ ra là khác.

Ngày ngày ổng leo ra leo vô thử coi nó còn có vừa hay không. Hết phủi bụi tới đánh verni. Ổng còn đo đạc tính toán nghĩ suy rồi gói ghém lại những thứ mà ổng muốn mang theo, đem chất ngay ngắn vô trong hòm. Tất cả đều đã qua sự kiểm duyệt chặc chẽ kỹ lưỡng của bà già, còn hơn là " hãi quá " phi trường. Làm gì mà có mấy lá tình thư thời tuổi dại hay là tấm ảnh của ai người tóc sõa phủ vai chiều trên phố. Mấy thứ đó thì ổng đã đem đi bọc nhựa đưa cho thằng Út cất kỹ và sẽ " bổ túc hồ sơ " vào lúc cuối cùng trước giờ bay, nhớ đừng cho má mày thấy.

Tui có thấy mấy tấm hình đó rồi, Trời, đẹp khỏi chê với một người tóc mây theo gió ngàn bay và một người cứ như là Sylvie Vartan qua mái tóc vàng a la garcon nhí nhảnh. Mà sao ổng lại cưới một bà tóc búi củ hành ha?

Cái hòm giờ đã khác quá xa so với lúc ban đầu và con Vân thì cũng đã hơn chục lần leo vô nằm coi phim " Người tình trong mộng " trong đó. Nếu không để ý cho kỹ thì cũng không biết đó là cái hòm. Nó trông giống như một cái "Day bed" nhiều hơn.

Với sự góp sức cùng ý kiến của cả trăm con cháu hai họ cùng bà con lối xóm, ông già tui đã từ từ mà biến cái hòm thành một cái gì " biết chết liền ".

Đầu tiên với 2 thùng sơn của vợ tui mang về đã làm biến mất đi hai màu đỏ vàng rẻ tiền ma quái, thay vào đó là một màu kem nhạt có tí viền nâu trông thật là cao sang mát mắt. Cái nắp hòm thì được thằng Tèo thợ mộc cưa ra làm hai phần , gắn bản lề ở hai đầu, có thêm cây chống, bào mỏng rồi thêm vô phần trên mấy cái đèn recess light, phần dưới chân thì là một cái màng hình ti vi 21 inch mỏng lét.

Hai tấm vách hai bên đã được gắn bản lề, có thể mở ra , hạ xuống bằng ngang với tấm đáy, hai đứa cháu nội ngoại trổ tài điêu khắc đục đẽo nên bây giờ thì ở mặt trong một bên là biển cả chiều hôm, còn một bên là cái quày rượu hạng sang như trong mấy cái khách sạn 5 sao, có đủ thứ từ Ông già chống gậy đến Đế miền tây, La de Ken lẩn Tiger, Sài Gòn đỏ.

Thằng Út hành nghề sửa chửa máy lạnh một hôm méo mó nghề nghiệp đã khoét thêm mấy cái lỗ dọc theo hai bên cho ông già bỏ vô cái remote controll, cặp mắt kiếng cùng bao thuốc lá ba số hay là mấy thứ lặt vặt khác như cell phone, đồng hồ, viết Bic, đồ khui nắp chai bia có in chữ nổi « Tiger » của em Thu tiếp thị mang đến. v..v... Quên, có thêm 2 cái ngách chứa danh thiếp nữa. Một của ổng, cái kia của người quen. Tui đã nhét cái của thằng Tám xe ôm vô đó phòng khi nào buồn ổng kêu nó chở về nhà chơi với con cháu vài ba ba. Ừ thì cũng có tấm cạc của anh Ba Taxi Mai Linh nhưng bà già tui đã lấy ra.

Bả phân bua:

- Mấy thằng taxi chém dữ lắm! đồng hồ gì mà cứ nhảy lụp cụp làm tao muốn đứng tim.

 Thấy vậy vợ tui gởi tiếp về một cái mâm bằng inox để khi kéo ra thì ông già có chổ để đồ ăn nhậu y như trên máy bay. Phần của Hoa ù là tấm thẻ mua đồ miển phí 100% cho đến khi... chết của siêu thị. Nhà may Định yểm trợ toàn bộ vải bọc bên trong luôn bộ đồ vía bốn túi may theo kiểu tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thường hay mặc hồi xưa. Bà già tui không quên thêm vô nửa cái gối Tempur.

Bà con lối xóm biết chuyện cũng thích thú hồ hởi tham gia, người tặng món này, kẻ đi món khác, lúc nào cũng phúng điếu ì xèo mà ổng đã chết đâu? Cứ làm như thiệt. Còn thêm một chuyện nửa là mấy em gái 1, 2 con gì đó chiều chiều cứ tay ẳm tay cầm chén cơm đứng trước ngỏ mà hù:

- Hả miệng ra! Ông bác bắt bỏ vô hòm bi giờ!

Cái Lệ, cháu ngoại của bà bắc bán xi rô đá nhận hồi xưa vừa đút cơm cho con vừa kể lể:

- Nói của đáng tội, có người mang cho ổng hôm trước rồi hôm sau lại đến mượn về xài hay cho người khác.

Không biết họ có hứa như vầy không ha?

- Tui hứa là sẻ trả lại trước khi ông đi.

Ngồi nhìn con Hương bán giày dép ngoài chợ, bạn bè nước mía gỏi bò khô một thời của tui mang đến cho ông già một đôi dép da mới toanh trông thiệt là ngầu, cất giọng thành khẩn:

- Con gởi bác cái này để bác đem theo mà mang cho mát chân. Dưới đó chắc họ không có bán đâu.

Tui không biết nên cười hay là mếu. Mà sao mày biết là ổng sẽ đi xuống dưới? Ổng còn trinh mấy chục năm nay rồi chắc cũng được Trời cao cứu xét cho theo lên thiên đàng chớ bộ! Có lẻ bà già tui sợ ổng "lạnh cẳng" nên bả bán rẻ lại cho tui đôi dép đó. Hy vọng là ổng sẻ không trở về đòi lại.

Hai năm trời gom góp, sửa soạn chừng như ông già tui đã có quá dư hành lý cho một chuyến " đổi đời ". Nhỏ Thảo làm ở hãng máy bay e Kim Chi thốt ra một câu làm bà già tui lo ngay ngáy:

 - Điệu này chắc ông Ngoại phải trả thêm phí phụ thu rồi ! Cứ thí cô hồn vài chục ngàn cho cái thằng cân hành lý thì nó cho Ngoại đi lẹ hơn.

 -Đồ bất nhơn! Ăn của cả người chết sao? Bà già lầm bầm.

Lẽ dĩ nhiên tất cả mọi thứ hầu hết đều được bà già tạm thời "quản lý" cất kỷ trong siêu thị 4C của bả. Ba tui chưa có " Quyền sử dụng ".

Ông già thích nhất là tấm giấy của con gái tui tô màu rồi dán ở phía dưới chân với hàng chữ Mỹ Việt:

 - R.I.P. Ngàn Thu Ông Nội.

Có thêm hình nấm mồ và cái sọ người trên hai khúc xương chéo đàng hoàng. Hà hà, cái này thì chết ông cụ rồi! Rõ ràng là có liên hệ ninh tinh với Mỹ con nhá! Thằng Sáu công an phường hăm he.

Tự dưng có chuyện để làm, để nói, bàn ra tán vô mi khi có ai ghé thăm, có chỗ leo ra leo vô lại thêm bao điều mơ mộng, nhớ lại bao nhiêu là người xưa năm cũ làm ông già tui vui vẻ, rắn chắc hơn lên, ăn no ngủ kỷ trong... hòm, không còn đau lưng nhức gối, bớt đi cái ánh mắt đỏ lừ sầu vạn cỗ. Má tui thường hay ngó cái hòm mà cười ngỏn nghẻn. Bả cũng không còn bắt ổng phải uống ba cái rượu thuốc có con cắc kè nằm banh cẳng tênh hênh kênh con rắn mà thay vào đó chai Remy VSOP.

Noel năm ngoái, sẵn dịp có mặt tui về cả nhà bày ra yến tiệc linh đình, chẳng kể con cháu bà con mà còn luôn cả lối xóm. Rượu vào lời ra câu chuyện tự nhiên xoay quanh cái hòm có ông già tui đang nằm coi đá banh World Cup trong đó.

Thằng Hiệp con rể khen cái bar đẹp hết xẩy nhưng thiếu tiếp viên cẳng dài, tên Long cháu ngoại lang băm ở bịnh viện Từ Dũ thì lại bảo khoét thêm cái lổ bên hông để ổng thò tay ra cho nó bắt mạch. Mợ Nga chủ quán nhậu vừa mới xin thêm cái quạt hút gió để cho ổng già khỏi bị chết ngộp vì khói thuốc thì bị bà già gạt ngang liền cái rụp :

- Thôi khỏi đi! Chỉ tổ tốn thêm tiền điện. Chui ra ngoài mà hút!

Mợ Nga cố gắng "bảo vệ":

- Nghĩa địa tối thui chui ra ngoài gặp ma vú dài nó đè ổng liền đó!

Cả đám hăm hở bàn ra tán vô, ôm nhau mà cười hỉ hả. Ai ai cũng đồng nhìn về một hướng là lo cho ông già có một cuộc sống thảnh thơi đầy đủ tiện nghi ở một nơi nào đó. Cái sự đồng tâm nhất trí góp phần xây dựng cho một cái thành quả chung là cả một sức mạnh vô hình và là một niềm vui tăng thêm nhựa sống. Tui ngồi mà ngẩm nghỉ. Phải chi... hồi đó... rồi ứa nước mắt.

 o0o

 Mãi lo đấu hót nhậu nhẹt chẳng một ai thấy ông già đã leo ra khỏi cái hòm đang lang thang ra cổng trước, Bà già tui tức tốc chụp lấy cái nón, lạch bạch chạy vội theo sút cả guốc:

- Nắng ông ơi!

Cầm lấy cái nón rơm rộng vành, ông già lê chân ra đường tà tà vừa đi vừa hút gió

♪..♪...Ngày mai anh đi... ♪..♪...Biển nhớ... ♫ ♫

Quên nói là ông già tui có tài hút gió hay lắm, nhất là từ khi bay mất hai hàm răng trước nghe còn du dương hơn nhiều. Nghe ổng nằm trong hòm hút gió cái bài Hạ Trắng thì chắc là Diêm Vương hay Tử thần cũng phải quên mất đường về hay là năn nỉ ổng chơi thêm một bài...Tàu đêm dần tàn... gì đó. Ngày xưa ổng học trường Tây chơi ban nhạc đàng hoàng. Không biết Ba tui có bị bà vợ lây cái bịnh gì đó hay không mà ổng chỉ truyền lại cho tui có độc một món hút, là ...hút thuốc lá.

Đã lâu lắm rồi tự biết mình chẳng có một tí nghệ thuật lẫn văn nghệ văn gừng gì trong trong máu nhưng tui không khỏi bồi hồi khi nhìn bà già đang kiểng chân lên sửa lại cái cổ áo cho ông già rồi còn dùng tay cố vuốt tan những nếp áo nhăn trên lưng. Thật là đáng tiếc tui đã không có cái máy hình ở trong tay để thu lại cái cảnh tình nghĩa phu thê ngày hôm đó mà để lại cho con cháu sau này. Vài mươi năm nữa nếu mà tui có hên hay xui mà còn được lây lất nơi cõi trần này thì không biết có ai chạy theo đưa nón hay sửa lại cổ áo cho tui như thế hay không? Thôi thì, nếu chỉ là ước mơ:

Mai về thấy mộ trên đồi

Xin em tiếng “Hứ " cho tôi lìa trần

Cũng chẳng biết có được hay không chứ nói chi tới chuyện ve với vuốt. Tui biết là đang có vài tiếng "Hứ "vang lên khi tới cái đoạn này.

Đứng giữa trời nắng chói chan cố chờ cho ông già khập khiểng đi khuất qua đầu ngỏ sau bức tường với những hàng chữ "Đái bậy, Khoan cắt bê ton" gì đó, má tui mới chịu lê chân từng bước chẩm rải trở vô nhà rồi bỗng nhiên ngồi phệt xuống sàn, mếu máo qua làn nước mắt:

- Thôi mấy người đừng nói nữa! Chồng tui còn lâu mới chết !...Cái hòm ...Cái hòm tao để rẻ lại cho thằng Liệu đó. Chỉ tính tiền gỗ thôi.

- Trời ! Mà bà muốn tiền gì?

Bà chủ siêu thị Hoa ù nhanh nhẹn chạy bay tới chỗ cái hòm chộp mau tấm thẻ "Min Phí 100%" đút ngay vô túi áo, mắt láo liên.

Ôi!

Xa quê ta nhớ bà già

Hom hem móm mém hoa cà bà ba

Phải chi trời lấp biển xa

Cuối tuần dn vợ về nhà…" Má đâu"?

Hoàng Duy Liệu

(Má tui hà tiện )





Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Hai 2012(Xem: 16048)
Buổi lễ tiển biệt được kết thúc trong bầu không khí trang nghiêm, nhưng ấm áp tình cảm gia đình đã để lại cho tang gia và đồng hương đến tham dự với những cảm xúc khó quên. Hương linh Bác sáu Lê văn Nhơn còn phảng phất đâu đây chắc hẵn sẽ mỉm cười…
02 Tháng Hai 2012(Xem: 14987)
đã gói ghé tấm lòng của Ban Biên Tập ( Với đoạn văn “ Những kỷ niệm thời thơ ấu” Kính mong bác sáu luôn mạnh và hình ảnh hai anh Nghĩa, Kỉnh vẫn còn kề cận bên bác sáu). Và hôm nay bác sáu đã ra đi, thân xác sẽ trở về với cát bụi, nhưng hương linh những người con bỏ ra đi trước, cũng sẽ trở về đoàn tụ với bác sáu nơi cõi vĩnh hằng…
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 14631)
Tôi thắp hương trên bàn thờ Phật. Cung kính niệm Đức Dược Sư Quang Như Lai. Xin cho bình an và cứu độ muôn loài. Tôi cầu nguyện cho Cữu huyền thất tổ , cha mẹ hai bên. Xin gia hộ cho chồng tôi sức khoẻ tốt hơn, cho các con, các cháu tôi khoẻ mạnh, vui vẻ, biết yêu thương và biết chịu đựng mọi khó khăn, trắc trở của đời sống.
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 14639)
Chuyện bình thường trong xã hội này không dưng trở thành nỗi ngạc nhiên trong một thể chế khác. Hình như có những chiếc lá vàng may mắn đã bay lượn trong hoan ca trước khi về với đất...
25 Tháng Giêng 2012(Xem: 14187)
“Tôi không thể ngồi yên Khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm Một nghìn năm hay triền miên tăm tối
24 Tháng Giêng 2012(Xem: 17352)
Thưa các anh, các anh đã gục ngã với tình yêu quê hương, vì hai chữ tự do cho tha nhân, chúng tôi những người sống sót trong cuộc chiến, không bao giờ quên các anh, mong được về thăm lại những nơi mà chúng ta đã cống hiến tuổi thanh xuân cho tổ quốc.
24 Tháng Giêng 2012(Xem: 14768)
Đã bao mùa Xuân trôi qua ...có nhiều biến chuyển trong cuộc đời...Ba và thầy Rao đã yên lành nơi cõi vĩnh hằng. Tôi vẫn không quên những lần thầy đến nhà tôi, Ba và thầy đứng cạnh hồ cá trước sân nhà. Cả hai nói về chuyện thời sự và về việc học của tôi. Thầy luôn luôn quan tâm ..
18 Tháng Giêng 2012(Xem: 19319)
Đau quá nên đâu biết đã chín giờ tối, có lệnh lên tàu hỏa. Tay kéo lê chiếc sac marin, bước thấp, bước cao lê lết lên tàu. Điều kỳ lạ là mới vừa ngồi xuống, thở phào, chợt nghe cơn đau dịu xuống, rồi vong bặt
16 Tháng Giêng 2012(Xem: 19619)
Hồi đó, tôi chưa đọc Kinh Phật nên không lý giải được hiện tượng kể trên. Về sau, trong những năm cày cuốc trên Khu Kinh Tế Mới Bảo Lộc, tôi lần mò đọc Kinh Luận mới vỡ lẽ. Nếu hồi đó tôi hiểu được lẽ "Tùy Thuận Duyên Giác",
16 Tháng Giêng 2012(Xem: 14109)
Anh đó, Nuôi dưỡng bằng đất bồi Cửu Long, Tim đỏ thắm như bã trầu của mẹ quê, sinh con trai lớn lên làm cách mạng, ôi cách mạng Thế Giới Thứ Ba nổi trôi hơn thân phận con người.
10 Tháng Giêng 2012(Xem: 18659)
Ngựa hoang muốn về tắm sông, nhẫn nhục. Dòng song mơ màng chết trong thơm ngọt! Trong cuộc sống có lúc cảm thấy đau khổ tột cùng, rồi hắn đắc ý với câu nói của vua Lia trong tác phẩm của văn hào Shakespear :- "khi con người ta đau khổ đến cùng cực là lúc ta sung sướng nhất !
08 Tháng Giêng 2012(Xem: 13828)
Những điều em nghĩ về anh, tưởng tượng về anh thuở đó đã tạo trong em hình ảnh một người khổng lồ, là anh. Và em đã yêu anh qua hình ảnh người khổng lồ đó. Nhưng anh nào có biết gì đâu.
02 Tháng Giêng 2012(Xem: 14488)
Bài toán cuộc đời chưa và có lẽ sẽ chẳng bao giờ tìm được ẩn số hài lòng người giải nhưng cứ mỗi một năm mới đến lại đem theo hy vọng cho một dấu nhân của chia xẻ và thương yêu, một dấu trừ cho bạo lực và chiến tranh. Được như vậy thì có lẽ mùa Xuân sẽ vẫn ở quanh năm trên quyển sổ cuộc đời.
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14688)
gã sẽ về thăm lại chốn tù đày thuở nọ. Để có dịp ngắm nhìn Bến Ngọc dưới trăng thanh, lấp lánh khoe ánh ngọc. Để buổi chiều tà trên đỉnh Dốc Phục Linh, ngồi lặng ngắm bầy chim sãi cánh tìm về tổ ấm. Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, văng vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
27 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 15001)
Ngày xưa, ông Carnot khi thành nhân còn có dịp về ngôi trường làng thăm thầy cũ. Những Carnot Việt Nam trong những ngày tàn của thế kỷ có một quê hương mà không được về. Đến khi về được chắc không còn thầy để thăm.
25 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 13988)
Tôi đã chạy như bay đến bệnh viện khi được thằng con trai báo tin là vợ tôi đã được cứu sống. Tôi lao vào căn phòng có vợ tôi đang nằm im lìm, thoi thóp. Tôi kịp giữ nàng lại lúc nàng cố gắng lấy sức tàn để đập đầu vào tường tự sát một lần nữa. Tôi ôm nàng và khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi van xin nàng hãy vì tôi, vì các con mà sống.
21 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14489)
Con người nào có hơn gì cây cỏ! Thiên nhiên làm chủ vạn vật; con người chỉ là sinh vật nhỏ bé trong vũ trụ bao la. Dù ở nơi nào trên mặt đất, con người vẫn chỉ là sinh vật nằm trong bàn tay của Thượng Đế.
21 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14579)
Rồi ngày tháng dần trôi, cháu ngoại em nay đã vào lớp 9. Cháu ngoại tôi cũng chuẩn bị vào lớp1. Gặp tôi, em nở nụ cười và gật đầu chào. Tôi đáp lại. Gặp nhau chẳng biết nói năng gì?. Tôi định chép lại những bài thơ để tặng em. Chắc ngày xưa em có đọc, nhưng bây giờ không còn nhớ. Nếu em có địa chỉ email thì hay quá.
14 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14833)
Tôi có nghe ai đó nói: Với thế giới này, bạn chỉ là một người. Nhưng với một người, bạn là cả thế giới của họ. Cảm ơn bác, cảm ơn người đàn bà nhặt lon trên đất Mỹ. Chính bác đã mở ra trong tâm hồn cháu cả một thế giới lắng đọng bao la: Một thế giới kiến tạo từ đôi tay gầy guộc của người mẹ tần tảo.
09 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 15251)
Những cánh cửa hé mở... Những dòng đời trôi theo một nhịp thiết tha, trôi theo mệnh nước, trôi theo phận người, trôi nổi bềnh bồng, chan chứa đam mê, đau khổ, và khát vọng trong ánh sáng chói lòa của tình yêu. Tình yêu, từ thuở hồng hoang, chỉ đơn thuần có hai màu trắng và đen.
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14434)
Không biết đối với mọi người mùa Giáng Sinh ra sao, riêng tôi, mùa Giáng Sinh ở tuổi nào vẫn đem lại màu xanh tươi vui mà tâm hồn tôi luôn mở ra để đón nhận.
04 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 18979)
Tự dưng ông Dũng thở dài đứng bật dậy đặt nhẹ tờ giấy bạc lên bàn rồi bỏ đi ra bên đường, nheo mắt nhìn lên bầu trời xanh thẩm mà ngở như là mình đang trên chiếc xe đạp thả dốc Kỷ Niệm gió phanh ngực áo về hướng Biên Hùng mắt đỏ hoe. Hẳn là đã vướng bụi đời lang thang .
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 19721)
Mau quá tụi bây há! Thoáng cái mà đã gần nữa thế kỷ rồi. Cũng như thằng Luận nói, tao chẳng bao giờ nghĩ là tao sẽ sống đến ngày nay mà gặp lại được tuị bây. Vậy thì ơn trời đất ban cho, từ nay về sau sống thêm ngày nào thì ráng mà vui thêm với đời ngày đó vậy, coi như tụi mình đã lấy lại vốn và đang gom lời.
01 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 14600)
Theo quan niệm của người Á Đông mình, được gọi là THỌ khi đã bước qua tuổi 60, lục tuần, tức là đã đi hết một vòng tuần hoàn của thiên can, địa chi.Đối với tôi, đó cũng là điều hảnh diện và sung sướng khi cảm nhận mình hiện diện trên cỏi đời nầy được 60 năm,
29 Tháng Mười Một 2011(Xem: 12451)
Khi đề cập đến phụ nữ Việt Nam, ai ai cũng đều thừa nhận rằng từ ngàn xưa cho đến nay họ là những người đàn bà dịu hiền, thùy mị, đoan trang, đảm đang, trung trinh tiết hạnh, giàu lòng hy sinh
28 Tháng Mười Một 2011(Xem: 13963)
Chẳng ai biết tên thật của ông ta là gì, mãi cho đến lúc câu chuyện khủng khiếp đó xảy ra. Thường ngày Người Chăn Vịt Trại Châu Bình chúng tôi vẫn gọi ông là ông Năm Cò. Tôi cũng không hiểu tại sao ông lại có cái tên này.
25 Tháng Mười Một 2011(Xem: 13880)
Chán đời phiêu bạt bị gậy trờ lại mái nhà xưa đuổi gà cho vợ, đến ngày lể Tạ Ơn nhìn mặt mình trong kiếng sao thấy gần giống con gà tây ngoài vườn. Chắc là tại ăn nhiều gà quá hay chăng?
24 Tháng Mười Một 2011(Xem: 14723)
Ấy chết! Thứ Năm tuần này là Lễ Tạ Ơn, sao Lão Móc lại đi nói chuyện bá láp làm phiền nhiều người như vậy nhỉ? Nhân Lễ Tạ Ơn, Liên Đoàn Gà Tây toàn quốc có tặng Tổng Thống Hoa Kỳ một con gà tây, và con gà tây này sẽ được Tổng Thống tha mạng,
21 Tháng Mười Một 2011(Xem: 14816)
Đã 20 năm rồi, những kỷ niệm về muà Tạ Ơn đầu tiên trên nước Mỹ vẫn còn nằm nguyên trong trí nhớ cuả tôi. Tôi yêu đất nước này biết bao, một lần trở về chốn cũ
16 Tháng Mười Một 2011(Xem: 16438)
Một số cặp vợ chồng tân tiến muốn gọi nhưng vẫn còn ngượng ngùng với hàng xóm, chỉ thầm kín tỏ tình với nhau trong buồng, thỏ thẻ chỉ đủ hai người nghe với nhau
02 Tháng Mười Một 2011(Xem: 17231)
Tôi biết… tôi biết… Hễ nói tới chiếc áo dài trắng là mọi người nghĩ ngay đến sự ngây thơ hồn nhiên, vẻ dịu dàng xinh xắn của các cô nữ sinh. Nhưng nào có ai biết đưọc nổi khổ của bọn con gái tụi tô
01 Tháng Mười Một 2011(Xem: 13197)
Hò… ơ… Rồng chầu ngoài Huế, Ngựa tế Đồng Nai. Nước sông trong sao cứ chảy hoài, Thương người xa xứ lạc loài đến đây.
31 Tháng Mười 2011(Xem: 13859)
con còn đi khắp thế gian khóc cười. Cuộc đời là vậy đó. Con còn nặng nợ với đời và sẽ tiếp bước ba, theo sau . Câu trả lời chỉ còn là thời gian. Vĩnh biệt ba kính yêu của con.
28 Tháng Mười 2011(Xem: 15098)
Xin được phép mượn lời của nhà thơ Phan Văn Trị trong bài họa với Tôn Thọ Trường ngày xưa “Ai về nhắn với Chu Công Cẩn, Thà mất lòng anh, đặng bụng chồng” để trả lời với những ai vẫn còn trách cứ,
23 Tháng Mười 2011(Xem: 14558)
Tiếng khóc nức nở làm tôi tỉnh lại, tôi thấy thằng Đầu Bự đang ôm xác thằng kia khóc lóc. Tôi la lên Đầu Bự… Đầu Bự…đừng…đừng… Hắn quay lại nhìn tôi, rồi từ từ leo lên bàn. Tôi thấy hình như hai đứa nhập lại thành một và từ từ ngồi dậy
21 Tháng Mười 2011(Xem: 13883)
Mùa Thu là mùa của lá rụng, ai cũng ngẩn ngơ nhìn cảnh tàn tạ của những chiếc lá khô đã sống hết một đời của lá, rơi xuống và nằm thinh lặng trên mặt cỏ
17 Tháng Mười 2011(Xem: 14725)
Hòa trong nỗi sầu vào thu, suối mơ cũng buồn vì suối lưu luyến tình nhân thế. Nỗi buồn tưởng không thể nào trong sáng hơn thế, tình yêu tưởng không thể nào trong sáng hơn thế, chẳng bợn chút dục vọng, sầu thương, mà dường ru con tim nguôi ngoa lắng dịu.
13 Tháng Mười 2011(Xem: 15476)
Em không nghe, không biết gì hết… Nhưng còn tôi, tôi nghe và hiểu được sự rung động của tim mình và cũng biết rằng mình đang yêu nhưng không nói ra được vì …vì nhút nhát, rụt rè… của cái tuổi học trò mới lớn đang biết yêu. Cũng có thể em đã nghe nhưng vẫn giả đò làm ngơ, như con nai vàng ngơ ngác
03 Tháng Mười 2011(Xem: 15218)
Để rôi năm tháng dần trôi theo cõi đời nghiệt ngã, ông cởi áo đi tù, gậm nhấm nỗi hờn vong quốc, bà vẩn ở lại nhà đêm đêm cố tìm lấy hơi ấm của chồng qua manh áo cũ.
13 Tháng Chín 2011(Xem: 14670)
Mẹ VN ơi ! Chúng con đã có một lực lượng trẻ đầy tinh nhuệ, đầy mưu trí và khôn ngoan , họ biết cách để đoàn kết thành một lực lượng lớn mạnh, biết dùng chiến thuật hữu hiệu đấu tranh chống lại giặc trong thù ngoài
10 Tháng Chín 2011(Xem: 15565)
Buồn bả nghẹn ngào nhưng tui không khóc, chỉ từ chối không ăn cơm thịt gà hôm đó. Mặc cho chị Gấm chọc ghẹo tới cở nào tui chỉ ăn cơm với xì dầu. Nhìn cái đùi gà nằm trên dĩa với những lằn dao chặt ngọt qua lớp da vàng óng đầy mở tui thù chị Gấm chi lạ.
03 Tháng Chín 2011(Xem: 16221)
Ra đường nhìn gái còn khen là đầu óc còn sáng suốt.(khi nào nhìn đàn ông thành đàn bà thì tôi mới run). Sự sống trên trái đất này sẽ không tồn tại nếu không có những người như chồng tôi và bạn bè của anh.
30 Tháng Tám 2011(Xem: 15047)
Gió mưa sấm sét đùng đùng, Dãi thây trăm họ nên công một người. Khi thất thế tên rơi đạn lạc, Bãi sa trường thịt nát máu rơi,Trời sẽ tối, tiếc thương rồi sẽ hết. Mong các anh yên nghỉ, siêu thoát và xin hãy tha lỗi cho sự chậm trễ của chúng tôi, những người còn sống!
19 Tháng Tám 2011(Xem: 15780)
- Cu Lửa biết không ! Thỉnh thoảng tao nhớ đến mày ! ......Lúc nào vậy chị? Tui xin báo cho chị một tin mừng là lời nguyền ngày đó của chị rất là linh thiêng, tui đã...đã Xèo!
11 Tháng Tám 2011(Xem: 14715)
Phải về hỏi thằng Định thôi, hình như bây giờ nó đang nối nghiệp ông già ngồi may cái gì ở đó với con vợ to như cái mền. Chắc là của ai đặt rồi không đến lấy nên nó phải lấy? Định ơi, sao mày không kêu ông thầy cúng?
08 Tháng Tám 2011(Xem: 15298)
Em ra nấu cơm đi trong lúc anh tắm rửa thay quần áo. Hôm qua món cà pháo om với bì lợn, với đậu phụ rắc tía tô, anh thích lắm, ăn được mấy bát cơm. Hôm nay em làm món cá rán và món nộm rau muống trộn với thịt ba chỉ, tôm, khế, rau răm và vừng em nhé. Việc gì đi ăn nhà hàng cho tốn tiền và làm sao có món Bắc Kỳ ngon như của em cơ chứ
06 Tháng Tám 2011(Xem: 15865)
Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.
05 Tháng Tám 2011(Xem: 14958)
Khổ cho các nhà thơ, các chàng nhạc sĩ dù có nhoi nhói thất tình, cũng chẳng còn tìm đâu ra tà áo cưới để than để thở, vả lại các cô dâu bây giờ biết rõ họ đi đến đâu và sẽ làm gì, chẳng ai cần bánh quế - bánh cốm – bánh phu thê (xu xê)...
31 Tháng Bảy 2011(Xem: 15975)
Biết nói chi đây, tui chỉ là thằng nhóc con ngày đó, mà bây giờ thì Mỹ, Cộng hài hoà xúng xính trong cái áo dài cổ truyền phong kiến có in chữ THỌ cùng nhau đi lễ chùa Hương hôi rình, còn thằng tui thì âm thầm nhang đèn cúng vái cho nhỏ Mai với anh Ba Khả trong lòng. ..
28 Tháng Bảy 2011(Xem: 16284)
Đó cũng là lần cuối cùng tui gặp con Mai. Nghe nói ông Ba Râu bị bắt đánh xe bò vô rừng chở cái gì cho ai đó một tối rồi không bao giờ trở lại. Mai ơi ! cho tao xin lỗi mày, bây giờ mày ở nơi đâu? Mấy con dế mày cho đã chết từ lâu nhưng hình như tao vẫn còn nghe tiếng gáy đâu đây.