2:50 CH
Thứ Hai
25
Tháng Giêng
2021

WHITE CHRISTMAS - Nguyển Thị Thêm

14 Tháng Mười Hai 20208:56 CH(Xem: 309)

white-christmas

 

Chúng ta đang ở giữa tháng 12. Tháng cuối cùng của một năm đầy biến cố.

Con gái, con rể tôi loan tin ở bệnh viện chúng làm việc rất đông bệnh nhân nhiễm Covid. Một người bác họ của tôi trên 90 tuổi nhập viện gần tuần nay vì dịch cúm này. Cũng may đem cấp cứu sớm nên cơ may còn có thể có cơ hội sống sót. Tuy nhiên bà không ăn được, nói không rõ ràng. Gia đình con cái không thể thăm viếng. Bà không biết tiếng Anh lại không thể nói chuyện nên rất là tội nghiệp trong phòng cách ly. Trong nhà bà đã có mấy người con bị dính Covid chắc họ đã lây cho mẹ. Họ còn khỏe có thể vượt qua. Còn bà không biết sẽ thế nào.

Bên kia trời Âu gia đình con trai tôi gọi về báo tin tình hình dịch cũng lây nhiễm mạnh. Lớp cháu gái tôi có một học sinh bị Covid thế là lớp đóng cửa. Rồi cả trường cho học sinh học online. Tôi cũng an tâm khi mỗi sáng cháu tôi không phải băng qua con đường ngập tuyết để đón xe bus tới trường. Không phải mang khẩu trang bịt kín mà vẫn hồi hộp lo sợ bị lây nhiễm.

Nhà tôi các cháu đều học online. Thức ăn tôi nấu xong để sẵn. Học xong cháu tự lấy ăn. Con tôi về cũng cách ly vì sợ ảnh hưởng tới mẹ. Cuộc sống cách biệt, ai về phòng nấy. Không khí nặng nề mùa dịch bệnh.

Khi cái lạnh kéo về là tạo thêm cơ hội cho coronavirus phát tán. Cali là một tiểu bang ấm áp. Mùa này thường các bạn ở những tiểu bang giá rét chạy về Cali trốn lạnh. Thức ăn Cali ngon nổi tiếng, Cali hiếu khách và thân thiện. Cali là tiểu bang các bà mẹ già ở xa về ăn Tết mỗi năm.

Thế nhưng năm nay Cali buồn như thế thì thôi. Lệnh mới được ban ra. Các tiệm ăn bàn ghế chất chồng để một góc. Khách chỉ được mua đem đi. Những tiệm làm móng tay, làm tóc đóng cửa. Tội nghiệp quá, mùa này là mùa hái ra tiền, mùa kiếm cơm của chị em. Vào cuối tháng 12 họ làm quên cả ăn, tối mịt hết khách mới về nhà. Bây giờ ở nhà suốt ngày lại không thể đi đâu.

Coronavirus đã đánh sập biết bao nhiêu công ty. Phá vỡ biết bao nhiêu kế hoạch. Chia cách biết bao nhiêu gia đình hạnh phúc. Nước mắt chảy xuống nghẹn ngào, tang thương.

Kinh tế đi xuống dịch bệnh lại tăng lên. Như hai đầu của cái bập bềnh mà người chơi là nạn nhân của tạo hóa. Cả thế giới bị nhấn chìm vào cơn sóng dữ. Con đường dài thăm thẳm không có lối ra. Ngoài ra còn biết bao nhiêu thiên tai nhân họa như bão tố, ngập lụt, động đất, cháy rừng. Nạn nhân không ai khác hơn là con người nhiều nghiệp ác của chúng ta.

Năm nay không hề có một niềm vui. Mùa lễ Halloween vắng vẻ, ma trẻ con không xuất hiện trên đường, kẹo bánh nhớ con nít. Mùa lễ Tạ Ơn gia đình không thể sum họp. Bây giờ mùa lễ Giáng Sinh không thể đến nhà thờ, không có lễ nửa đêm. Chúa Hài Đồng chắc cũng sẽ buồn vì thế gian nhiều tội lỗi.

Mùa Giáng Sinh không thể đi chơi, người ta tìm cách tạo một niềm vui nhỏ cho gia đình cho con cái. Có thể vì vậy năm nay những nơi bán cây thông được người ta chiếu cố hơi nhiều. Những vật dụng trang trí trong mùa lễ hình như bán khá. Nhiều gia đình trang hoàng phía trước sân thật đẹp để thay đổi không khí gia đình. Những ánh đèn lấp lánh tạo thêm sinh khí, hy vọng và niềm tin mới cho con người. Khi mọi người không thể ra ngoài vui chơi, thì một cây thông trang trí xinh đẹp sáng rực rỡ sẽ khiến căn nhà ấm cúng và hạnh phúc hơn. Hãy cùng nhau quỳ xuống cầu nguyện. Chúa sẽ ban phước lành cho tất cả.

Hôm nay hai cháu tôi trang hoàng cây thông dưới nhà. Chúng mở nhạc Giáng Sinh. Những bản nhạc hay truyền thống vọng lên đã làm tôi nằm im thưởng thức. Bất kể có đạo hay không, nhạc Giáng Sinh đã đem đến cho con người một sự an bình thiêng liêng. Âm vang bản nhạc White Christmas vang lên:

I’m dreaming of a white Christmas,

Just like the ones I used to know.

Where the tree-tops glisten

And children listen

To hear sleigh bells in the snow…”

 

Đoạn nhạc mở đầu của bài hát làm tim tôi nhói đau. Khúc phim quá khứ quay về chua xót. Bài hát "White Christmas" có nghĩa là Giáng Sinh trắng diễn tả sự nhớ nhung cảnh Giáng Sinh có tuyết rơi rất nổi tiếng của nhạc sĩ Irving Berlin. Một bài hát bán chạy nhất trên thế giới với hơn 50 triệu dĩa với tiếng hát Bing Crosby.

Thế nhưng vào cuối tháng 4 năm 1975, trên làn sóng đài phát thanh quân đội Mỹ báo tin thời tiết : "The temperature in Saigon is 112 degrees and rising" (Nhiệt độ  ở Sài Gòn bây giờ là 112 độ F và đang tăng lên) tiếp theo là bài hát I'm Dreaming of The White Christmas do Bing Crosby hát  được truyền đi 15 phút một lần.

Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn. Bài hát là một tín hiệu mật của quân đội Hoa Kỳ. Hiệu lệnh bỏ rơi VN. Chiến dịch Frequent Wind "Cơn gió thường lệ"  Di tản tất cả người Mỹ còn kẹt lại VN về nước. Người bạn Đồng Minh Hoa kỳ đã bán đứng miền Nam VN một cách bí mật. Bản nhạc White Christmas vang lên trên đài phát thanh là một mật lệnh.

Người Mễ, người Đại Hàn, người Mỹ không ai hiểu sự bi ai đau thương của người dân VN mất nước. Ngay cả con cháu của chúng tôi cũng không biết được bí mật của bài hát đó ngày xưa.

Khi bài hát được phát trên làn sóng radio, tất cả người lính Mỹ và gia đình được lệnh di tản lên máy bay về nước. Những người làm việc cho các công ty Mỹ, các cơ quan quân sự Mỹ, tòa đại sứ Mỹ được máy bay bốc đi gấp. Những tướng lãnh, sĩ quan cao cấp tìm cách đem gia đình trốn chạy. Ngoài kia VC tấn công, trong này người cầm đầu bỏ lại anh em. Dân chúng chạy loạn chết bỏ xác trên đường. Người lính phơi thây ngoài trận địa. Một đất nước tan hoang, một Sài Gòn hỗn loạn.

Chỉ một bài hát:"White Christmas" giữa mùa hè nóng bức đã làm  bao nhiêu mạng người VN nằm xuống, một chính thể mất chủ quyền. Chúng tôi những người lính, vợ lính, con lính sống một cuộc đời tăm tối, đọa đày, áp bức. Biết bao người dân VN đã bỏ thây dưới lòng biển sâu, trên núi đồi xuyên biên giới , trong những tại tù cải tạo. Chết tức tưởi mất xác vì hai chữ tự do.

45 năm qua rồi ngày tang tóc tháng tư đen, đáng lý tôi không nên nhắc hôm nay giữa lòng miền Nam Cali  nước Mỹ. Nhưng điệu nhạc vẫn vang vang dưới nhà, cháu tôi đang say sưa thưởng thức. Tôi đã là công dân Mỹ, vô hình chung vừa là nạn nhân, vừa cùng gánh chịu trách nhiệm bi ai này.

Đã hơn 1 tháng 10 ngày sau ngày bầu cử Tổng Thống, nước Mỹ của tôi cũng chưa chính thức có người làm chủ tòa Bạch Ốc. Hiến pháp, luật pháp, Tòa Án Tối Cao vân vân và vân vân được nêu lên mà rồi vẫn không có một kết quả rõ ràng.

Theo tôi, một người công dân quèn của Hoa Kỳ, chỉ muốn đất nước an bình, cuộc sống an cư lạc nghiệp. Tôi nghĩ chỉ cần giải quyết cái gút mắc của vấn đề là: "Bầu cử lần này có thực sự gian lận hay không?"

- Nếu thực sự có gian lận phiếu bầu thì dù ông Biden có bao nhiêu phiếu cử tri đoàn cũng vất đi. Đó là trọng tội không xứng đáng làm Tổng Thống của đất nước và người dân Hoa Kỳ.

- Nếu sự thật không hề có gian lận thì Tổng Thống Trump nhường đường cho người đắc cử. Người dân Mỹ đã chọn ai thì người đó làm việc.

Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.

Cứ nghĩ đến VN 45 năm trước với một bài hát White Christmas, tôi thấy sợ.

Nguyễn thị Thêm.

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Chín 2015(Xem: 4741)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 4975)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 5460)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 5061)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 5372)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 5915)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 6453)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 6303)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 6063)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 5370)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.
07 Tháng Tám 2015(Xem: 5623)
Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ
07 Tháng Tám 2015(Xem: 4768)
Còn em em sẽ sẳn sàng đón chào cả nhà. Sen nhà em mới nở hoa , sẳn tiện mọi người cùng ngắm sen nở đầu mùa.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 5422)
Những chiếc xe bus màu vàng đã tạm nghỉ không đưa đón học sinh ở các trạm nữa. Mùa Hạ đã sang.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 4900)
nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. “Hạ Ơi”.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 9364)
Và còn nữa những bài hát được các bạn cùng hát lên “ Rồi Mai Đây” “ Nhớ Nhau Hoài” như nhắc nhớ niên học cuối và kỷ niệm ngày gặp lại
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 7560)
Đó phải chăng là ước mơ chung của tất cả các bạn, những học sinh Khiết Tâm khắp nơi. Đừng để mai một cả thời tươi đẹp nhất mà chúng ta ai cũng đều lưu luyến nhé.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 5292)
Những bàn tay, những tấm lòng và những nụ cười tươi vui đã khiến mọi người thoải mái trong buổi tiền họp mặt.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 5225)
Cầu xin ơn trên cho thầy khỏe mạnh. Sang năm gặp thầy bỏ gậy ...nhảy đầm.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 5481)
à tôi cũng sẽ không quên bạn thân tôi, một bông hoa nở giữa mùa hè: Cúc Hạ.
07 Tháng Bảy 2015(Xem: 5154)
Một lần nữa, chúc mừng chiến thắng của đội tuyễn nữ Hoakỳ. Chúc mừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ.
28 Tháng Sáu 2015(Xem: 5308)
Sau năm 1975 con đường bỗng trở nên xa lạ . Những ngôi nhà của bạn bè thân quen ở hai bên đường đều đổi chủ
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 5995)
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 5842)
Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 5248)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 4764)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 4900)
“Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: “khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đổ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 5943)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 6017)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 6016)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 4800)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 5678)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 4977)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 6023)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 5855)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 5521)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 7513)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
10 Tháng Năm 2015(Xem: 6204)
buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...
05 Tháng Năm 2015(Xem: 5545)
Thư này khá dài mong các bạn thông cảm. Và không biết nên chúc gì cho các bạn mình trong tháng tư đen này?
03 Tháng Năm 2015(Xem: 5481)
Mong rằng chị đang hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc, an vui trong kiếp tái sinh hoặc đang an nhàn thảnh thơi nơi cõi vô hình.
29 Tháng Tư 2015(Xem: 8243)
Chính những người lính Việt Nam Cộng Hoà, chính những người bạn của tôi đã gìn giữ an ninh cho nhân dân, cho tôi được sống an bình hạnh phúc trong thành phố,
27 Tháng Tư 2015(Xem: 6978)
Huy chương đã được truy tặng. Từ đây, hy vọng là đại gia đình Cố Trung sĩ Nguyễn Văn Hải được an ủi phần nào.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 5110)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.
20 Tháng Tư 2015(Xem: 5361)
Giờ này, có ai thả dùm tôi một ngọn đèn, làm dấu chỗ Sông nằm, hoi hóp, chờ ngày sẽ ngừng trôi ra biển!
19 Tháng Tư 2015(Xem: 5269)
Thế là hết một ngày vui, tuy mệt mỏi vì phải cuốc bộ trên những con đường dài, nhưng rất lý thú.
19 Tháng Tư 2015(Xem: 6081)
Hy vọng đời sống luôn có những người trọng tình nghĩa như những nhân vật trong chuyện
12 Tháng Tư 2015(Xem: 10659)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì quốc nạn 30/04/1975 và những người ngã gục trong lao tù cộng sản.
12 Tháng Tư 2015(Xem: 6627)
làm thơ Đường Xướng Họa tham gia vào nhiều nhóm tác giả tên tuổi. vừa để tập dợt, vừa học hỏi cầu tiến.
06 Tháng Tư 2015(Xem: 7492)
Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào
03 Tháng Tư 2015(Xem: 5055)
Là hễ đờn ông được danh vọng thì đàn bà cũng thơm lây, nhưng khi đàn bà nổi danh thì tên tuổi đàn ông chìm sâu thêm.