6:34 SA
Thứ Hai
18
Tháng Giêng
2021

WHITE CHRISTMAS - Nguyển Thị Thêm

14 Tháng Mười Hai 20208:56 CH(Xem: 281)

white-christmas

 

Chúng ta đang ở giữa tháng 12. Tháng cuối cùng của một năm đầy biến cố.

Con gái, con rể tôi loan tin ở bệnh viện chúng làm việc rất đông bệnh nhân nhiễm Covid. Một người bác họ của tôi trên 90 tuổi nhập viện gần tuần nay vì dịch cúm này. Cũng may đem cấp cứu sớm nên cơ may còn có thể có cơ hội sống sót. Tuy nhiên bà không ăn được, nói không rõ ràng. Gia đình con cái không thể thăm viếng. Bà không biết tiếng Anh lại không thể nói chuyện nên rất là tội nghiệp trong phòng cách ly. Trong nhà bà đã có mấy người con bị dính Covid chắc họ đã lây cho mẹ. Họ còn khỏe có thể vượt qua. Còn bà không biết sẽ thế nào.

Bên kia trời Âu gia đình con trai tôi gọi về báo tin tình hình dịch cũng lây nhiễm mạnh. Lớp cháu gái tôi có một học sinh bị Covid thế là lớp đóng cửa. Rồi cả trường cho học sinh học online. Tôi cũng an tâm khi mỗi sáng cháu tôi không phải băng qua con đường ngập tuyết để đón xe bus tới trường. Không phải mang khẩu trang bịt kín mà vẫn hồi hộp lo sợ bị lây nhiễm.

Nhà tôi các cháu đều học online. Thức ăn tôi nấu xong để sẵn. Học xong cháu tự lấy ăn. Con tôi về cũng cách ly vì sợ ảnh hưởng tới mẹ. Cuộc sống cách biệt, ai về phòng nấy. Không khí nặng nề mùa dịch bệnh.

Khi cái lạnh kéo về là tạo thêm cơ hội cho coronavirus phát tán. Cali là một tiểu bang ấm áp. Mùa này thường các bạn ở những tiểu bang giá rét chạy về Cali trốn lạnh. Thức ăn Cali ngon nổi tiếng, Cali hiếu khách và thân thiện. Cali là tiểu bang các bà mẹ già ở xa về ăn Tết mỗi năm.

Thế nhưng năm nay Cali buồn như thế thì thôi. Lệnh mới được ban ra. Các tiệm ăn bàn ghế chất chồng để một góc. Khách chỉ được mua đem đi. Những tiệm làm móng tay, làm tóc đóng cửa. Tội nghiệp quá, mùa này là mùa hái ra tiền, mùa kiếm cơm của chị em. Vào cuối tháng 12 họ làm quên cả ăn, tối mịt hết khách mới về nhà. Bây giờ ở nhà suốt ngày lại không thể đi đâu.

Coronavirus đã đánh sập biết bao nhiêu công ty. Phá vỡ biết bao nhiêu kế hoạch. Chia cách biết bao nhiêu gia đình hạnh phúc. Nước mắt chảy xuống nghẹn ngào, tang thương.

Kinh tế đi xuống dịch bệnh lại tăng lên. Như hai đầu của cái bập bềnh mà người chơi là nạn nhân của tạo hóa. Cả thế giới bị nhấn chìm vào cơn sóng dữ. Con đường dài thăm thẳm không có lối ra. Ngoài ra còn biết bao nhiêu thiên tai nhân họa như bão tố, ngập lụt, động đất, cháy rừng. Nạn nhân không ai khác hơn là con người nhiều nghiệp ác của chúng ta.

Năm nay không hề có một niềm vui. Mùa lễ Halloween vắng vẻ, ma trẻ con không xuất hiện trên đường, kẹo bánh nhớ con nít. Mùa lễ Tạ Ơn gia đình không thể sum họp. Bây giờ mùa lễ Giáng Sinh không thể đến nhà thờ, không có lễ nửa đêm. Chúa Hài Đồng chắc cũng sẽ buồn vì thế gian nhiều tội lỗi.

Mùa Giáng Sinh không thể đi chơi, người ta tìm cách tạo một niềm vui nhỏ cho gia đình cho con cái. Có thể vì vậy năm nay những nơi bán cây thông được người ta chiếu cố hơi nhiều. Những vật dụng trang trí trong mùa lễ hình như bán khá. Nhiều gia đình trang hoàng phía trước sân thật đẹp để thay đổi không khí gia đình. Những ánh đèn lấp lánh tạo thêm sinh khí, hy vọng và niềm tin mới cho con người. Khi mọi người không thể ra ngoài vui chơi, thì một cây thông trang trí xinh đẹp sáng rực rỡ sẽ khiến căn nhà ấm cúng và hạnh phúc hơn. Hãy cùng nhau quỳ xuống cầu nguyện. Chúa sẽ ban phước lành cho tất cả.

Hôm nay hai cháu tôi trang hoàng cây thông dưới nhà. Chúng mở nhạc Giáng Sinh. Những bản nhạc hay truyền thống vọng lên đã làm tôi nằm im thưởng thức. Bất kể có đạo hay không, nhạc Giáng Sinh đã đem đến cho con người một sự an bình thiêng liêng. Âm vang bản nhạc White Christmas vang lên:

I’m dreaming of a white Christmas,

Just like the ones I used to know.

Where the tree-tops glisten

And children listen

To hear sleigh bells in the snow…”

 

Đoạn nhạc mở đầu của bài hát làm tim tôi nhói đau. Khúc phim quá khứ quay về chua xót. Bài hát "White Christmas" có nghĩa là Giáng Sinh trắng diễn tả sự nhớ nhung cảnh Giáng Sinh có tuyết rơi rất nổi tiếng của nhạc sĩ Irving Berlin. Một bài hát bán chạy nhất trên thế giới với hơn 50 triệu dĩa với tiếng hát Bing Crosby.

Thế nhưng vào cuối tháng 4 năm 1975, trên làn sóng đài phát thanh quân đội Mỹ báo tin thời tiết : "The temperature in Saigon is 112 degrees and rising" (Nhiệt độ  ở Sài Gòn bây giờ là 112 độ F và đang tăng lên) tiếp theo là bài hát I'm Dreaming of The White Christmas do Bing Crosby hát  được truyền đi 15 phút một lần.

Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn. Bài hát là một tín hiệu mật của quân đội Hoa Kỳ. Hiệu lệnh bỏ rơi VN. Chiến dịch Frequent Wind "Cơn gió thường lệ"  Di tản tất cả người Mỹ còn kẹt lại VN về nước. Người bạn Đồng Minh Hoa kỳ đã bán đứng miền Nam VN một cách bí mật. Bản nhạc White Christmas vang lên trên đài phát thanh là một mật lệnh.

Người Mễ, người Đại Hàn, người Mỹ không ai hiểu sự bi ai đau thương của người dân VN mất nước. Ngay cả con cháu của chúng tôi cũng không biết được bí mật của bài hát đó ngày xưa.

Khi bài hát được phát trên làn sóng radio, tất cả người lính Mỹ và gia đình được lệnh di tản lên máy bay về nước. Những người làm việc cho các công ty Mỹ, các cơ quan quân sự Mỹ, tòa đại sứ Mỹ được máy bay bốc đi gấp. Những tướng lãnh, sĩ quan cao cấp tìm cách đem gia đình trốn chạy. Ngoài kia VC tấn công, trong này người cầm đầu bỏ lại anh em. Dân chúng chạy loạn chết bỏ xác trên đường. Người lính phơi thây ngoài trận địa. Một đất nước tan hoang, một Sài Gòn hỗn loạn.

Chỉ một bài hát:"White Christmas" giữa mùa hè nóng bức đã làm  bao nhiêu mạng người VN nằm xuống, một chính thể mất chủ quyền. Chúng tôi những người lính, vợ lính, con lính sống một cuộc đời tăm tối, đọa đày, áp bức. Biết bao người dân VN đã bỏ thây dưới lòng biển sâu, trên núi đồi xuyên biên giới , trong những tại tù cải tạo. Chết tức tưởi mất xác vì hai chữ tự do.

45 năm qua rồi ngày tang tóc tháng tư đen, đáng lý tôi không nên nhắc hôm nay giữa lòng miền Nam Cali  nước Mỹ. Nhưng điệu nhạc vẫn vang vang dưới nhà, cháu tôi đang say sưa thưởng thức. Tôi đã là công dân Mỹ, vô hình chung vừa là nạn nhân, vừa cùng gánh chịu trách nhiệm bi ai này.

Đã hơn 1 tháng 10 ngày sau ngày bầu cử Tổng Thống, nước Mỹ của tôi cũng chưa chính thức có người làm chủ tòa Bạch Ốc. Hiến pháp, luật pháp, Tòa Án Tối Cao vân vân và vân vân được nêu lên mà rồi vẫn không có một kết quả rõ ràng.

Theo tôi, một người công dân quèn của Hoa Kỳ, chỉ muốn đất nước an bình, cuộc sống an cư lạc nghiệp. Tôi nghĩ chỉ cần giải quyết cái gút mắc của vấn đề là: "Bầu cử lần này có thực sự gian lận hay không?"

- Nếu thực sự có gian lận phiếu bầu thì dù ông Biden có bao nhiêu phiếu cử tri đoàn cũng vất đi. Đó là trọng tội không xứng đáng làm Tổng Thống của đất nước và người dân Hoa Kỳ.

- Nếu sự thật không hề có gian lận thì Tổng Thống Trump nhường đường cho người đắc cử. Người dân Mỹ đã chọn ai thì người đó làm việc.

Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.

Cứ nghĩ đến VN 45 năm trước với một bài hát White Christmas, tôi thấy sợ.

Nguyễn thị Thêm.

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tư 2016(Xem: 4175)
Sẽ mãi mãi theo chân của tất cả cô chú bác, sẽ sống cho thật xứng đáng là đứa con Việt Nam
30 Tháng Tư 2016(Xem: 5528)
Cầu Gành ơi, Biên Hoà ơi. Bối rối… khi tôi về thăm lại quê nhà.
25 Tháng Tư 2016(Xem: 5809)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì Quốc nạn 30/04/1975
23 Tháng Tư 2016(Xem: 4237)
Du lịch là một thú vui mà nhiều người thực hiện để thỏa mãn mơ ước đi khắp thế giới trước khi không thể nào còn sức để đi xa.
09 Tháng Tư 2016(Xem: 5022)
anh không có tiền tài không mang danh vọng. Nhưng anh đã để lại cho đời một tấm lòng nhân hậu, với bạn bè và cho cả tha nhân. Anh đã có một cuộc đời đáng sống.
06 Tháng Tư 2016(Xem: 6992)
Cảm xúc tình cảm giao động của mọi người có mặt hôm đó vượt chỉ số! Một số đã không cầm được nước mắt lăn dài trên má nhăn nheo!
03 Tháng Tư 2016(Xem: 5008)
Anh Viện đã sống một cuộc đời như thế. Một đời sống có nghĩa có nhân, sẽ mỉm cười mãn nguyện khi lúc ta về…
26 Tháng Ba 2016(Xem: 5094)
Xin cho Tôi chia xẻ nỗi đau, nỗi buồn với Đồng Hương Biên Hòa, trong đó có mấy người em của gia đình, và đông đảo bạn đồng môn Ngô Quyền trong nước hay may mắn sống lưu lạc trên toàn thế giới tự do!
23 Tháng Ba 2016(Xem: 5322)
tương lai đất nước đang chờ các em. Hãy ngẩng cao đầu hướng về hồn thiêng sống núi, như chúng tôi trong đêm “ Tưởng Niệm Đồng Đội”
22 Tháng Ba 2016(Xem: 4905)
Như vậy cầu Gành đã có tuổi thọ 113 năm. Chúng ta đã gìn giữ như báu vật, vì đó là biểu tượng của vùng đất Biên Hòa, xứ Đồng Nai
12 Tháng Ba 2016(Xem: 4491)
Tôi sẽ thật vui và cùng bạn bè chia sẻ niềm vui đó. Hạnh phúc không ở đâu xa, ở ngay hiện tại khi mình biết chấp nhận và hưởng thụ nó.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 6074)
“Khiết Tâm gọi ta về” ôm lấy những kỷ niệm đẹp, chan hòa tình cảm bạn bè trong đêm Khiết Tâm Không Nước Mắt.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 5009)
Năm anh em tôi xúng xính trong những bộ đồ mới đón Tết. Trên bàn thờ hương đèn rực rỡ. Mùi hăng hăng của hoa vạn thọ lan tỏa mênh mông.
08 Tháng Hai 2016(Xem: 4156)
Có điều trong số những người khách đến bệnh viện và đến nhà thăm nườm nợp, chỉ có một người bị cấm cửa: đó chính là ông chủ của... "thần tài kiêu binh" !
08 Tháng Hai 2016(Xem: 4116)
Có điều quái lạ là theo thời gian, con khỉ càng tốt tươi kiêu binh bao nhiêu thì ông ta lại càng... "may mắn" bấy nhiêu.
07 Tháng Hai 2016(Xem: 4107)
Kính gửi đến quý Thầy Cô, quý anh chị đồng môn, quý đồng hương và thân hữu lời chúc mừng tốt đẹp nhất.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 4624)
Mùa Xuân Bính Thân sẽ đem niềm tin đến mọi nơi, mọi người trong ly rượu mừng và tiếng hát đón mùa Xuân mới.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 4594)
Mái chòi nhà ta nửa thiếc, nửa tôn. Vách xọc xệch, nửa ván nửa cà tăng. Nhưng dẫu vậy vẫn là nhà của ta.
17 Tháng Giêng 2016(Xem: 5308)
Gì thì gì, được che lọng cho chồng cũng là một niềm hạnh phúc. Cái hạnh phúc nhỏ nhoi của một người vợ lính . Một con chuột nhắt nhỏ nhắn dễ thương.
08 Tháng Giêng 2016(Xem: 8509)
Cố Giáo Sư Dương Hồng Duyệt một nhạcsỉ cựu giáo sư trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4953)
Xóm Gò còn đâu nữa, nó chỉ còn lại trong tâm khảm của những ai còn sống cho tới bây giờ sau bao đổi thay của thời cuộc.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4009)
Đúng là chị Liên và Dung đã có một mùa Xuân trên đất mới vào dịp Tết đầu tiên trên nước Mỹ bốn mươi năm về trước.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 5003)
Cây Cầy giờ đây không còn nữa, xóm Bửu An cũng không còn, tất cả đã đi vào quên lãng, chỉ còn lại trong tôi một thời trẻ dại
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4180)
gia đình con dân Biên Hòa. Vận nước nổi trôi đã phân tán các thành viên của gia đình chúng tôi, kẻ nơi góc biển - người ngoài chân mây...
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4117)
nhưng tôi tin rằng nếu bỏ quên chiếc xe đạp giống như vậy nửa ngày nơi chốn đông người thì không thể nào tìm lại được
27 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4818)
Xin cám ơn máu xương, cám ơn công lao những tấm lòng dũng cảm, những người đã chết trong quên lãng
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4042)
Và khi mình có được hạnh phúc, cũng còn bao người đang chịu đựng và cố vượt qua bao nỗi đớn đau…
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4427)
Tôi cũng vậy, cũng cảm thấy lòng vui hơn, ấm áp hơn khi mỗi chiều tan, có bóng trăng tròn treo lững lơ, trôi cùng tôi trên đường về.
24 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3974)
Chúc mọi người, mọi nhà, các bạn gần xa đều có những ngày lễ Giáng Sinh thật tốt đẹp. Một năm mới vạn sự như ý.
12 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5541)
Như đang nghiêng cả cõi lòng theo con gió dạt trôi. Nhớ gì mà mắt nghe ầng ậng. Chảy dần…
12 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5373)
và cũng để soi sáng cho những người yêu thương tìm đến để cùng nhau sống muôn đời bên nhau.
05 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5857)
cây “đại thụ” duy nhất hiện còn tồn tại, trong ban giảng huấn đầu tiên trung học Ngô Quyền Biên Hòa: Thầy giáo Trần Văn Lộc…
05 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4657)
Con nói láo để má dùng khi đau yếu. Của một thuở nhà mình túng thiếu.
27 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4253)
Cám ơn, cám ơn nhiều lắm những tình cảm yêu thương mà đất nước, gia đình, bạn bè và mọi người đã dành cho bà Chín.
26 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4832)
chúng ta cùng giữ vững màu cờ như người cựu chiến binh Hoa Kỳ ấp ủ và khôi phục lại vinh dự cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
15 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4657)
Ước gì không có ai chém giết ai, không có ai gây đau khổ cho người khác, thế giới con người cũng giản dị hiền hòa như những câu chuyện cổ tích
15 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4406)
Chúc sức khỏe và bình an. Chúc những bất hạnh, tai ương đi xa và biến mất khỏi những người tôi yêu thương, quý mến.
13 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4681)
Vĩnh biệt Ba Má dấu yêu của chúng con, cầu mong Ba Má sớm lên Thiên Đàng và phù trợ cho tất cả các ace và các cháu chắt được bình an, mạnh khỏe.
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4562)
vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhau.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4582)
Mẹ sẽ mỉm cươi nhìn xuống các con, cháu của Mẹ nơi đây đang tưởng nhớ về Mẹ với tất cả lòng thành kính thương yêu, gửi đến Mẹ hiền từ của chúng con.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4850)
Một người làm việc nơi bệnh viện, chứng kiến nhiều trường hợp chết chóc đáng sợ và những cuộc phân ly tử biệt đau lòng.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 7416)
em ước mơ mỗi ngày được gặp anh, nói với anh những lời nồng nàn yêu thương nhất.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 5105)
chiến tranh bùng nổ tâm thâm độc.lịch sử ngàn năm lưu dấu thơ
18 Tháng Mười 2015(Xem: 4608)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4974)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 5407)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 5429)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 5663)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 4721)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 5095)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.