3:02 CH
Thứ Hai
25
Tháng Giêng
2021

WHITE CHRISTMAS - Nguyển Thị Thêm

14 Tháng Mười Hai 20208:56 CH(Xem: 310)

white-christmas

 

Chúng ta đang ở giữa tháng 12. Tháng cuối cùng của một năm đầy biến cố.

Con gái, con rể tôi loan tin ở bệnh viện chúng làm việc rất đông bệnh nhân nhiễm Covid. Một người bác họ của tôi trên 90 tuổi nhập viện gần tuần nay vì dịch cúm này. Cũng may đem cấp cứu sớm nên cơ may còn có thể có cơ hội sống sót. Tuy nhiên bà không ăn được, nói không rõ ràng. Gia đình con cái không thể thăm viếng. Bà không biết tiếng Anh lại không thể nói chuyện nên rất là tội nghiệp trong phòng cách ly. Trong nhà bà đã có mấy người con bị dính Covid chắc họ đã lây cho mẹ. Họ còn khỏe có thể vượt qua. Còn bà không biết sẽ thế nào.

Bên kia trời Âu gia đình con trai tôi gọi về báo tin tình hình dịch cũng lây nhiễm mạnh. Lớp cháu gái tôi có một học sinh bị Covid thế là lớp đóng cửa. Rồi cả trường cho học sinh học online. Tôi cũng an tâm khi mỗi sáng cháu tôi không phải băng qua con đường ngập tuyết để đón xe bus tới trường. Không phải mang khẩu trang bịt kín mà vẫn hồi hộp lo sợ bị lây nhiễm.

Nhà tôi các cháu đều học online. Thức ăn tôi nấu xong để sẵn. Học xong cháu tự lấy ăn. Con tôi về cũng cách ly vì sợ ảnh hưởng tới mẹ. Cuộc sống cách biệt, ai về phòng nấy. Không khí nặng nề mùa dịch bệnh.

Khi cái lạnh kéo về là tạo thêm cơ hội cho coronavirus phát tán. Cali là một tiểu bang ấm áp. Mùa này thường các bạn ở những tiểu bang giá rét chạy về Cali trốn lạnh. Thức ăn Cali ngon nổi tiếng, Cali hiếu khách và thân thiện. Cali là tiểu bang các bà mẹ già ở xa về ăn Tết mỗi năm.

Thế nhưng năm nay Cali buồn như thế thì thôi. Lệnh mới được ban ra. Các tiệm ăn bàn ghế chất chồng để một góc. Khách chỉ được mua đem đi. Những tiệm làm móng tay, làm tóc đóng cửa. Tội nghiệp quá, mùa này là mùa hái ra tiền, mùa kiếm cơm của chị em. Vào cuối tháng 12 họ làm quên cả ăn, tối mịt hết khách mới về nhà. Bây giờ ở nhà suốt ngày lại không thể đi đâu.

Coronavirus đã đánh sập biết bao nhiêu công ty. Phá vỡ biết bao nhiêu kế hoạch. Chia cách biết bao nhiêu gia đình hạnh phúc. Nước mắt chảy xuống nghẹn ngào, tang thương.

Kinh tế đi xuống dịch bệnh lại tăng lên. Như hai đầu của cái bập bềnh mà người chơi là nạn nhân của tạo hóa. Cả thế giới bị nhấn chìm vào cơn sóng dữ. Con đường dài thăm thẳm không có lối ra. Ngoài ra còn biết bao nhiêu thiên tai nhân họa như bão tố, ngập lụt, động đất, cháy rừng. Nạn nhân không ai khác hơn là con người nhiều nghiệp ác của chúng ta.

Năm nay không hề có một niềm vui. Mùa lễ Halloween vắng vẻ, ma trẻ con không xuất hiện trên đường, kẹo bánh nhớ con nít. Mùa lễ Tạ Ơn gia đình không thể sum họp. Bây giờ mùa lễ Giáng Sinh không thể đến nhà thờ, không có lễ nửa đêm. Chúa Hài Đồng chắc cũng sẽ buồn vì thế gian nhiều tội lỗi.

Mùa Giáng Sinh không thể đi chơi, người ta tìm cách tạo một niềm vui nhỏ cho gia đình cho con cái. Có thể vì vậy năm nay những nơi bán cây thông được người ta chiếu cố hơi nhiều. Những vật dụng trang trí trong mùa lễ hình như bán khá. Nhiều gia đình trang hoàng phía trước sân thật đẹp để thay đổi không khí gia đình. Những ánh đèn lấp lánh tạo thêm sinh khí, hy vọng và niềm tin mới cho con người. Khi mọi người không thể ra ngoài vui chơi, thì một cây thông trang trí xinh đẹp sáng rực rỡ sẽ khiến căn nhà ấm cúng và hạnh phúc hơn. Hãy cùng nhau quỳ xuống cầu nguyện. Chúa sẽ ban phước lành cho tất cả.

Hôm nay hai cháu tôi trang hoàng cây thông dưới nhà. Chúng mở nhạc Giáng Sinh. Những bản nhạc hay truyền thống vọng lên đã làm tôi nằm im thưởng thức. Bất kể có đạo hay không, nhạc Giáng Sinh đã đem đến cho con người một sự an bình thiêng liêng. Âm vang bản nhạc White Christmas vang lên:

I’m dreaming of a white Christmas,

Just like the ones I used to know.

Where the tree-tops glisten

And children listen

To hear sleigh bells in the snow…”

 

Đoạn nhạc mở đầu của bài hát làm tim tôi nhói đau. Khúc phim quá khứ quay về chua xót. Bài hát "White Christmas" có nghĩa là Giáng Sinh trắng diễn tả sự nhớ nhung cảnh Giáng Sinh có tuyết rơi rất nổi tiếng của nhạc sĩ Irving Berlin. Một bài hát bán chạy nhất trên thế giới với hơn 50 triệu dĩa với tiếng hát Bing Crosby.

Thế nhưng vào cuối tháng 4 năm 1975, trên làn sóng đài phát thanh quân đội Mỹ báo tin thời tiết : "The temperature in Saigon is 112 degrees and rising" (Nhiệt độ  ở Sài Gòn bây giờ là 112 độ F và đang tăng lên) tiếp theo là bài hát I'm Dreaming of The White Christmas do Bing Crosby hát  được truyền đi 15 phút một lần.

Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn. Bài hát là một tín hiệu mật của quân đội Hoa Kỳ. Hiệu lệnh bỏ rơi VN. Chiến dịch Frequent Wind "Cơn gió thường lệ"  Di tản tất cả người Mỹ còn kẹt lại VN về nước. Người bạn Đồng Minh Hoa kỳ đã bán đứng miền Nam VN một cách bí mật. Bản nhạc White Christmas vang lên trên đài phát thanh là một mật lệnh.

Người Mễ, người Đại Hàn, người Mỹ không ai hiểu sự bi ai đau thương của người dân VN mất nước. Ngay cả con cháu của chúng tôi cũng không biết được bí mật của bài hát đó ngày xưa.

Khi bài hát được phát trên làn sóng radio, tất cả người lính Mỹ và gia đình được lệnh di tản lên máy bay về nước. Những người làm việc cho các công ty Mỹ, các cơ quan quân sự Mỹ, tòa đại sứ Mỹ được máy bay bốc đi gấp. Những tướng lãnh, sĩ quan cao cấp tìm cách đem gia đình trốn chạy. Ngoài kia VC tấn công, trong này người cầm đầu bỏ lại anh em. Dân chúng chạy loạn chết bỏ xác trên đường. Người lính phơi thây ngoài trận địa. Một đất nước tan hoang, một Sài Gòn hỗn loạn.

Chỉ một bài hát:"White Christmas" giữa mùa hè nóng bức đã làm  bao nhiêu mạng người VN nằm xuống, một chính thể mất chủ quyền. Chúng tôi những người lính, vợ lính, con lính sống một cuộc đời tăm tối, đọa đày, áp bức. Biết bao người dân VN đã bỏ thây dưới lòng biển sâu, trên núi đồi xuyên biên giới , trong những tại tù cải tạo. Chết tức tưởi mất xác vì hai chữ tự do.

45 năm qua rồi ngày tang tóc tháng tư đen, đáng lý tôi không nên nhắc hôm nay giữa lòng miền Nam Cali  nước Mỹ. Nhưng điệu nhạc vẫn vang vang dưới nhà, cháu tôi đang say sưa thưởng thức. Tôi đã là công dân Mỹ, vô hình chung vừa là nạn nhân, vừa cùng gánh chịu trách nhiệm bi ai này.

Đã hơn 1 tháng 10 ngày sau ngày bầu cử Tổng Thống, nước Mỹ của tôi cũng chưa chính thức có người làm chủ tòa Bạch Ốc. Hiến pháp, luật pháp, Tòa Án Tối Cao vân vân và vân vân được nêu lên mà rồi vẫn không có một kết quả rõ ràng.

Theo tôi, một người công dân quèn của Hoa Kỳ, chỉ muốn đất nước an bình, cuộc sống an cư lạc nghiệp. Tôi nghĩ chỉ cần giải quyết cái gút mắc của vấn đề là: "Bầu cử lần này có thực sự gian lận hay không?"

- Nếu thực sự có gian lận phiếu bầu thì dù ông Biden có bao nhiêu phiếu cử tri đoàn cũng vất đi. Đó là trọng tội không xứng đáng làm Tổng Thống của đất nước và người dân Hoa Kỳ.

- Nếu sự thật không hề có gian lận thì Tổng Thống Trump nhường đường cho người đắc cử. Người dân Mỹ đã chọn ai thì người đó làm việc.

Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.

Cứ nghĩ đến VN 45 năm trước với một bài hát White Christmas, tôi thấy sợ.

Nguyễn thị Thêm.

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 4375)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 3431)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 3479)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 4318)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 4344)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 5262)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 3881)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 7690)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 4328)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 5332)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 3676)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 3990)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 5577)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 3724)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 4361)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 5247)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 4749)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 4694)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự
10 Tháng Hai 2017(Xem: 6009)
Còn bao nhiêu số phận đang sống vất vưởng bên lề xã hội, không người thân, không bạn bè.
03 Tháng Hai 2017(Xem: 4365)
Thay mặt cho những người Biên Hòa xin cám ơn những anh chị đã đặt viên đá xây dựng ngôi nhà tình nghĩa ấm nồng này.
22 Tháng Giêng 2017(Xem: 4631)
Tân Niên “ BIÊN HÒA THỜI CHINH CHIẾN” như một lời cám ơn những con người và những tấm lòng cho miền Nam Tự Do.
05 Tháng Giêng 2017(Xem: 5484)
nhưng tôi cũng như bao nhiêu thân phận những phụ nữ khác đã hòa quyện vào dòng sinh mệnh chung của hơn hai mươi triệu người dân Miền Nam
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 5256)
Riêng đối với những em những người bạn trẻ chúng tôi đã có buổi tối gặp mặt êm đềm nồng ấm vào đêm 30.
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 4252)
Chúc mọi người trên toàn thế giới ấm no , hạnh phúc. Chúc thế giới "hòa khí sinh tài". không hủy diệt lẫn nhau
02 Tháng Giêng 2017(Xem: 4764)
Tôi nợ mình trăm điều tự hỏi, đợi đêm về vung câu hỏi vào đêm. Và tiếng của đêm
29 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 4722)
Xin cám ơn Thượng Đế. Cuối cùng tôi xin được cúi đầu, để tưởng niệm tất cả anh linh của những người đã nằm xuống vĩnh viễn cho cuộc chiến.
11 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 3931)
Tháng 11 tôi ứa lệ tiễn người em gái chung trường ra đi . Em cũng là một cô giáo. Em hiền hòa dễ thương.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 7069)
Đêm đó chúng tôi cười giởn rất tự nhiên và vui đến nổi không để ý các quan khách đã ra về từ bao giờ.
02 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 5309)
Tôi hát khẻ ru mình "... thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rức. Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu..."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 4053)
Ở rất xa, luôn huớng lòng về Biên Hòa và mong người ở đó bây giờ cũng hạnh phúc, an lạc như chúng tôi ngày trước.
30 Tháng Mười 2016(Xem: 4488)
Chị nhắm mắt lại nguyện cầu: Xin ơn trên ban phước lành đến với tất cả mọi người.
26 Tháng Mười 2016(Xem: 4073)
Chưa bao giờ như lúc này, tôi thèm được làm người mắc cơn mưa vội trên đường không kịp tìm chỗ trú
25 Tháng Chín 2016(Xem: 5692)
Một chút nắng sẽ soi sáng con đường, nơi đi và chốn đến. Để được sống vui như vui trong ngày gặp mặt
11 Tháng Chín 2016(Xem: 6522)
Chiến tranh như cơn xoáy tàn bạo cuốn hút những người học trò vào đó. Không thể chống cự, không thể vùng vẫy
11 Tháng Chín 2016(Xem: 3940)
những ngón tay lã lướt tê tái, xuyên vào tâm của đá giống như những ánh trăng rơi.
10 Tháng Chín 2016(Xem: 4483)
chất giọng người miền Tây rồi sẽ cùng lan tỏa... . Ai lại không mong sao điều tốt đẹp luôn tiếp tục lan tỏa ra khắp nơi... .
09 Tháng Chín 2016(Xem: 4333)
Mila chạy vội đến ôm xiết lấy em như thể chị em đã xa nhau lâu lắm rồi.
04 Tháng Chín 2016(Xem: 4793)
Nhưng tôi vẫn thấy, sao lòng mình cứ thiết tha đến thế...
04 Tháng Chín 2016(Xem: 4327)
Tôi trở lại Séc trong niềm tâm tư bộn rộn, đối với quê hương xứ sở của mình. Tổ quốc VIỆT NAM
20 Tháng Tám 2016(Xem: 5555)
Những ngày cuối cùng khi thầy còn ở cõi nhân thế, lời tri ân này được kèm theo đây em xin kính gởi thầy như lời tiễn đưa.
31 Tháng Bảy 2016(Xem: 6993)
Sao ai dấu của tôi đi đâu tiếng ve râm ran ngày cũ, và những chùm hoa rơi thắm đỏ sân trường?
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 8273)
Ra đi gặp vịt cũng lùa; Gặp duyên cũng kết, gặp chùa cũng tu
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 7958)
Hãy đếm cuộc đời của bạn bằng nụ cười chứ không phải những giọt nước mắt
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 6545)
Hãy dạy cho người Tàu viết lại chữ Việt đúng nghĩa có bộ Nhân với 2 âm Búa và Tấn.
12 Tháng Sáu 2016(Xem: 8685)
Con sông Đồng Nai đã đưa ta đến tỉnh Biên Hòa (hòa bình ở biên cương), một trấn đã được sáp nhập vào nước ta năm 1653. Khoảng đất này xưa được gọi là Đông Phố
12 Tháng Năm 2016(Xem: 5850)
Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp một, như đường mía lau.
09 Tháng Năm 2016(Xem: 7195)
Bao lần khó ngủ trong đêm.Lời ru của mẹ biết tìm nơi đâu?
05 Tháng Năm 2016(Xem: 6510)
Ngày nào còn con người với những buồn vui mất mát, đau khổ lẫn ước mơ, ngày đó tiếng thơ Trần Kiêu Bạc còn mãi ngân vang.
02 Tháng Năm 2016(Xem: 4698)
Băng Tâm xin thắp nén nhang tưởng nhớ đến các SV Đại Hoc Kinh Thương Minh Đức đã phải giã từ giảng đường