5:53 CH
Thứ Ba
23
Tháng Tư
2024

HAI CHUYẾN ĐI - Lê Văn Châu

07 Tháng Năm 20204:06 CH(Xem: 7030)
hai chuyến đi

blank

Lời tác giả:

Trong cuộc đời binh nghiệp của tôi, có hai lần đi xa, vượt đại dương mà tôi vẫn nhớ mãi. Lần đầu, thực tập Đệ Thất Hạm Đội lúc vừa ra trường cuối tháng 07 năm 1970, có dịp quan sát và học hỏi ở một quân chủng Hải Quân hùng mạnh nhất thế giới. Lần thứ nhì, 30 tháng 04 năm 1975, ra đi tình cờ không định trước. Chuyến đi này ảnh hưởng nhiều đến quảng đời còn lại của tôi. Những đoạn hồi ký sau đây được viết lại theo ký ức những gì đã xảy ra hơn 35 năm qua, mong quý bạn thứ lổi nếu có chi tiết nào không  đúng. cuộc đời binh nghiệp của tôi, có hai lần đi xa, vượt đại dương mà tôi vẫn nhớ mãi. Lần đầu, thực tập Đệ Thất Hạm Đội lúc vừa ra trường cuối tháng 07 năm 1970, có dịp quan sát và học hỏi ở một quân chủng Hải Quân hùng mạnh nhất thế giới. Lần thứ nhì, 30 tháng 04 năm 1975, ra đi tình cờ không định trước. Chuyến đi này ảnh hưởng nhiều đến quảng đời còn lại của tôi. Những đoạn hồi ký sau đây được viết lại theo ký ức những gì đã xảy ra hơn 35 năm qua, mong quý bạn thứ lổi nếu có chi tiết nào không đúng.


Thực tập Đệ Thất Hạm Đội (tháng 10 năm 1970)

       S Sau khi ra trường cuối tháng 07 năm 1970, tôi may mắn có tên trong danh sánh trên dưới 100 Tân Sĩ Quan Hải Quân khóa 20 được đi thực tập khoảng hai tháng trên Đệ Thất Hạm Đội của Hải Quân Hoa Kỳ. Gần hai tháng làm thủ tục, đổi tiền, may sắm quân phục và trình diện hàng ngày ở Câu Lạc Bộ nổi trong Bộ Tư Lệnh Hải Quân. Cuối cùng, chuyến đi thực tập đã được khởi đầu bằng đáp phi cơ từ phi trường Tân Sơn Nhất ra đến Đà Nẳng. Tôi không nhớ rỏ có bao nhiêu Tân Sĩ Quan Hải Quân khóa 20 trong nhóm đi chung với tôi ra Đà Nẳng. Chỉ còn nhớ người bạn thực tập chung trên chiếc Khu Trục Hạm với tôi là bạn NVNhư. Từ Đà Nẳng, tôi và Như được di chuyển bằng phi cơ trực thăng đến một chiếc Hàng Không Mẫu Hạm của Hải Quân Hoa Kỳ. Đó là chiếc USS America (CV-66). Chiếc HKMH này đang hoạt động ngoài khơi Vịnh Bắc Việt với nhiệm vụ oanh tạc các mục tiêu quân sự của Cộng Sản Bắc Việt trên đất Bắc. Có dịp sinh hoạt trên một chiếc HKMH thì mới hiểu được sức mạnh ưu việt của Hải Quân Hoa Kỳ.
blank
Theo tài liệu trong website của Military Analysis Network thì kế hoạch hành quân của Hải Quân Hoa Kỳ thông thường gồm một chiếc HKMH dẫn đầu một nhóm gọi là Battle Group hoặc Strike Group. Trong nhóm này, ngoài những loại phi cơ oanh tạc, chiến đấu, thám thính, chống tàu ngầm, trực thăng chuyển vận v...v... trên HKMH, còn có nhiều loại chiến hạm khác như Khu Trục Hạm, Tuần Dương Hạm và Tàu ngầm loại tấn công đi theo để hộ tống, tổng cộng từ 10-14 chiến hạm. Khi hành quân trên biển, nhóm này được tiếp tế thực phẩm, đạn dược, nhiên liệu, cơ phận sửa chửa, nhân viên ...v...v... bởi một nhóm khác gọi là Logistics Group. ( Một số bạn 20 cũng đang thực tập trên những chiến hạm tiếp tế này cùng lúc với chúng tôi ). Một cuộc hành quân trên biển như vậy có thể kéo dài vài tháng, tùy theo tình hình chiến cuộc đòi hỏi.
blank
Vừa đáp xuống chiếc USS America, tôi và Như được hướng dẫn đi thăm một vài nơi trên chiếc HKMH, trong đó có vài chỗ mà tôi còn nhớ như hầm chứa mỏ neo, phòng ăn của sỉ quan, đài chỉ huy v..v... Về hầm chứa mỏ neo, mổi mắt xích của mỏ neo rất to, nặng 391 lbs. Còn mổi mỏ neo nặng 30 tấn (chiến hạm USS America có 2 mỏ neo). Bước vào phòng ăn Sĩ Quan (chúng tôi được mời ăn trưa ở đây), tôi thấy phần đông là các phi công Hoa Kỳ đang ăn trưa trước khi thực hiện phi vụ. Trên chiếc USS America, phi công và sĩ quan trên chiến hạm dùng chung phòng ăn. Ăn trưa xong, chúng tôi được hướng dẫn lên đài chỉ huy để quan sát phi cơ đang cất cánh và đáp xuống thực hiện phi vụ oanh tạc. Kỹ thuật điều khiển phi cơ cất cánh và đáp xuống trên HKMH rất đặc biệt và đòi hỏi khả năng và kinh nghiệm nhiều hơn là cất cánh và đáp xuống trên đất liền. Sau này, tìm hiểu thêm thì được biết phi công Hải Quân mang cánh chim vàng trên áo, còn phi công Không Quân thì mang cánh chim bạc.
Mỗi lần cất cánh, phi cơ được thêm sức đẩy bằng một “cái cần” xử dụng hơi nước (steam-powered catapult) gắn liền với sàn tàu. Chiếc USS America có tất cả bốn hệ thống steam-powered catapults. Mỗi hệ thống này có khả năng đẩy một chiếc phi cơ nặng 70,000 pounds từ zero đến 150 mph trong 2 seconds với khoảng cách 250 feet trên phi đạo. Mỗi lần đáp xuống, phi cơ được một trong ba sợi dây cáp kéo lại. Những sợi dây cáp này chỉ được căng ra mổi khi có phi cơ đáp xuống. Nếu lỡ không móc vào những dây cáp nầy khi đáp xuống, phi công phải cất cánh lên rồi sau đó đáp lại lần nửa. Những hoạt động cất cánh và đáp xuống nầy được điều khiển bởi nhiều nhóm nhân viên mặc áo màu khác nhau (để phân biệt nhiệm vụ của từng nhóm) trên sàn bay. Có hai đài truyền hình trên chiếc HKMH này, một đài truyền hình màu và một đài truyền hình trắng đen. Tổng số nhân viên trên tàu trên dưới 4,500 người.
blank
Đến chiều, tôi và Như giã từ chiếc USS America để đi bằng trực thăng đến một chiếc HKMH khác, đó là chiến hạm USS Shangri-La (CVA-38). Chiếc HKMH này cũng đang hoạt động ngoài khơi Vịnh Bắc Việt. Thủy thủ đoàn của chiếc USS Shangri-La trên dưới 3500 người. Chúng tôi được nghỉ đêm trên chiếc HKMH nầy. Theo lời Sĩ Quan hướng dẩn cho biết thì khu vực cho các Sĩ Quan mới tân đáo hoặc khách đến thăm được chỉ định ở ngay dưới chổ đáp của phi cơ. Nhưng nằm ngủ ở đây, tôi chỉ nghe một tiếng “kịch” mỗi khi có phi cơ đáp xuống, ngoài ra không có ồn ào hoặc lắc lư gì cả! Sáng hôm sau, chúng tôi được di chuyển bằng trực thăng đến chiếc Khu Trục Hạm mà chúng tôi sẽ thực tập gần hai tháng. Đó là chiếc USS Keppler DD-765. Nhiệm vụ chính của chiến hạm USS Keppler là hộ tống chiếc HKMH USS Shangri-La đang hành quân ở ngoài khơi Vịnh Bắc Việt (Yankee Station). Thủy thủ đoàn của chiến hạm nầy có trên 330 người. Hên là được đi thực tập Đệ Thất Hạm Đội, xui là thực tập trên một chiếc Khu Trục Hạm đang hành quân trên biển, nên chúng tôi lênh đênh trên đại dương hơn tháng trời, chịu đựng hai trận bão khủng khiếp. Một trận bão khá mạnh, làm một vài Sĩ Quan HQ Mỹ và chúng tôi té ra khỏi ghế trong lúc đang ngồi ăn trong phòng ăn dành riêng cho Sĩ Quan. Khi qua khỏi những cơn sóng to gió lớn, gặp lúc biển êm thì thật là lý tưởng. Mặt biển phẳng lặng như tờ giấy, chiến hạm tổ chức BBQ ngay trên sân tàu, một vài anh thủy thủ mang đàn ra ngồi ca hát. Đi biển cũng có những giây phút thần tiên. Chúng tôi có dịp ngồi ăn chung nhiều lần với Hạm Trưởng và Hạm Phó. Mỗi lần như vậy, luôn luôn có 2 anh thủy thủ Mỹ (gốc Phi Luật Tân) mặc đồ trắng đứng hai bên hầu Hạm trưởng. Ai dám nói Hải Quân không quan liêu? Trên các chiến hạm của Hải Quân Hoa Kỳ, hầu hết các nhiệm vụ phi tác chiến như hỏa đầu vụ đều do người Mỹ gốc Phi đảm nhận. Cách vài ngày, có một anh thủy thủ gốc Phi đến từng phòng Sĩ Quan để đem quần áo dơ đi giặt. Giặt xong, còn ủi hồ (bằng máy) cẩn thận rồi mới trả lại.
blank
Trong thời gian thực tập, tôi là Sĩ Quan Cơ Khí nên được đưa xuống quan sát và học hỏi dưới phòng máy, nhưng ít khi ở đây lâu. Cứ cách 3 ngày là có tàu tiếp tế thuộc nhóm Logistics Group đến tiếp tế thực phẩm và nhiên liệu một lần. Trong dịp này, nếu có nhân viên nào trên tàu được đi phép thì sẽ theo chiếc tàu tiếp tế này về bến sau khi thực hiện xong công tác. Hải Quân Mỹ sang lắm, mỗi lần được tiếp tế là tất cả trái cây gần hư đều vứt đi hết. Thời biểu tiếp tế rất đúng hạn, dù thời tiết xấu, vẫn tiếp tế như thường. Tôi có dịp quan sát vài lần tiếp tế lúc thời tiết xấu, rất nguy hiểm. Hai chiến hạm (tàu tiếp tế và khu trục hạm) hải hành song song, cùng vận tốc. Từ chiến hạm tiếp tế, nhân viên bắn một sợi dây cáp qua chiếc khu trục hạm. Những khi thời tiết xấu, gió thổi mạnh và tàu nhồi sóng, phải bắn nhiều lần mới thành công. Dây cáp này dùng để chuyển thực phẩm, còn tiếp tế nhiên liệu thì có thêm một ống dẫn dầu đi theo với dây cáp. Nếu có nhân viên đi phép thì sẽ leo vào một cái lồng (cage) treo qua dây cáp và di chuyển qua chiến hạm tiếp tế. Hoặc di chuyển qua HKMH rồi từ đó đáp trực thăng hoặc máy bay nhỏ về bến.
blank
Có khi một chiến hạm tiếp tế hai chiến hạm cùng lúc. Nghĩa là cả ba chiến hạm cùng hải hành song song với nhau. Tôi còn nhớ có vài lần trong những dịp tiếp tế, chúng tôi có nhìn thấy một vài bạn 20 cũng đang đi thực tập trên những chiến hạm tiếp tế này. Nhìn thấy và vẫy tay chào thôi chớ không nói chuyện với nhau được. Hình như trong số này có bạn NHTâm. Trong thời gian thực tập trên chiếc Khu Trục Hạm USS Keppler, tôi cũng có dịp vào phòng radar, một Sĩ Quan Hoa Kỳ chỉ vào radar và nói đây là Vinh (hoặc Hải Phòng). Tôi chỉ thấy một điểm sáng trên radar, không sao hình dung được đó là một thành phố ven biển miền Bắc Việt Nam.
Sau hơn một tháng hải hành trên đại dương, chúng tôi được tin chiến hạm sẽ về Subic Bay, Phi Luật Tân để nghỉ ngơi và sửa chữa. Trước khi rời vùng hành quân, có một chiến hạm khác đến để thay thế chiến hạm chúng tôi. Sau khi bàn giao trách nhiệm, Hạm Trưởng ra lệnh chiến hạm rời Vịnh Bắc Việt, trực chỉ Subic Bay. Cả thủy thủ đoàn reo mừng và nỗi vui sướng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Gần cặp bến Subic Bay, chúng tôi được phát lương. Sau khi trừ tiền ăn, chúng tôi được lãnh từ 2 đến 4 US dollards mỗi ngày. Cộng thêm vài trăm dollards được đổi trước khi lên đường, chúng tôi hy vọng sẽ có những ngày đi bờ thoải mái ở Subic Bay.
Tàu vừa cặp bến, chỉ chờ lệnh là tôi và Như xuống phố ngay. Trên đường đi, gặp lại một số bạn 20 cũng đang đi thực tập và đi bờ ở đây, chúng tôi họp thành nhóm và bắt đầu đi nhậu ở những quán bar. Giống như những quán bar ở SàiGòn phục vụ quân nhân Hoa Kỳ thời chiến, những quán bar ở đây cũng được thành lập để làm nơi giải trí cho những chàng lính Tam Tạng Hoa Kỳ mỗi khi tàu về bến. Nhóm chúng tôi được dịp cụng ly với những chai bia San Miguel và xem những cô gái Phi đang nhảy múa trên sân khấu. Như thì rất háo hức và enjoy hết mình. Hôm sau, tôi tìm đến PX (nơi bán đồ tạp hóa miễn thuế của quân đội Mỹ) và mua được một bộ máy stereo radio cassette hiệu Panasonic. Trước khi đi thực tập, tôi có mang theo địa chỉ ông Sĩ Quan Cố Vấn Hoa Kỳ (SQ Cố Vấn cho Tiểu Đoàn Pháo Binh của anh rể tôi ở Mỹ Tho) để gởi bộ máy stereo radio cassette về VN nhờ ông lãnh dùm. Nhưng không may là vị Sĩ Quan này vừa hết hạn phục vụ ở VN, phải trở về nước. Bộ máy stereo của tôi đi theo địa chỉ mới của ông về Mỹ!!! Sau đó, ông liên lạc với anh rể tôi và gởi qua trở lại. Tôi đi thực tập xong, trở về mãi đến mấy tháng sau mới nhận được bộ máy hát. Tưởng đâu đã mất luôn rồi!!
blank
Những ngày sau đó, tình cờ xem một vài thông báo trên chiến hạm, thấy có tổ chức tour du lịch ở miền núi Baguio, trên đường về có ghé qua thủ đô Manila. Chuyến đi hai ngày mà chỉ có 60 dollards, kể cả vé xe bus và phòng ngủ một đêm, không kể tiền ăn. Tôi rủ Như cùng đi, nhưng anh bạn 20 yêu quí của tôi mới quen được một cô bạn gái Phi nên không muốn đi. Tôi đành đi một mình với khoảng chừng hơn 30 thủy thủ và Sĩ Quan trên tàu. Đi bằng xe bus, từ Subic Bay đến Baguio mất khoảng 2 giờ. Đây là thành phố nghỉ mát của Phi, giống như Đà lạt của VN. Tôi rất hài lòng với chuyến đi núi Baguio này, vừa được nghỉ mát, đi thuyền qua thác nước, vừa được ngắm cảnh. Trên đường về, xe bus có ghé qua thủ đô Manila vài giờ cho chúng tôi nghỉ, ăn uống và mua sắm.
Dân Phi ở thủ đô hoặc các thành phố lớn hầu hết lai Tây Ban Nha, trắng và đẹp, chớ không đen đúa như những người dân địa phương. Phi Luật Tân là cựu thuộc địa của Tây Ban Nha từ thế kỷ thứ 16. Nếu tôi nhớ không lầm thì có một cô người Phi lai Tây Ban Nha đoạt chức hoa hậu thế giới.
Về thức ăn của Phi, tôi thích nhất là món gà chiên, bày bán trên những xe đẩy trên đường. Những buổi tối đi bờ, trên đường trở về chiến hạm, tôi hay mua món gà này đem về ăn khuya với bánh mì, rất ngon miệng.
Sau hai tuần lễ đi bờ, tôi và Như được lệnh sửa soạn trở về VN. Có nghĩa là chuyến thực tập đã hoàn tất. Chúng tôi chào từ biệt Hạm Phó, một số Sĩ Quan và nhân viên chiến hạm mà chúng tôi có dịp sinh hoạt chung trong thời gian thực tập. Từ Subic Bay, chúng đi xe bus lên phi trường quân sự Clark Air Base rồi từ đó đáp máy bay về thẳng Sài Gòn.
       Sau vài tuần nghỉ ngơi, tôi vào trình diện Bộ Tự Lệnh Hải Quân và được bổ nhiệm phục vụ trên Hải Vận Hạm Hậu Giang, HQ 406.
Còn Như thì được lệnh ra phục vụ Hải Đội 1 Duyên Phòng ở Đà Nẳng.
Theo tài liệu Hải Sử của Hải Quân Hoa Kỳ, cả ba chiến hạm mà chúng tôi có dịp đặt chân lên đều đã “về hưu” (decommissioned).
Hàng Không Mẫu Hạm USS Shangri-La rời Subic Bay ngày 09 tháng 11 năm 1970 trở về Mayport, Florida ngày 16 tháng 12 năm 1970. Sau đó, được kéo về Boston Naval Shipyard và về hưu ngày 30 tháng 07 năm 1971.
Khu Trục Hạm USS Keppler, được thiết kế bởi Công Ty Bethlehem Steel Company, Shipbuilding Division ở thành phố San Francisco thuộc tiểu bang California, hạ thủy ngày 24 tháng 06 năm 1946. Tham dự chiến tranh ở Việt Nam qua chiến dịch “Sea Dragon” (ngăn cản và tiêu diệt nguồn tiếp tế nhân sự và vũ khí của quân Cộng Sản Bắc Việt vào miền Nam bằng đường biển) và hoạt động hộ tống HKMH của Đệ Thất Hạm Đội ngoài khơi Vịnh Bắc Việt (Yankee Station). Về hưu ngày 01 tháng 07 năm 1972, chuyển giao cùng ngày cho Hải Quân Thổ Nhĩ Kỳ với tên mới là Tinaztepe và sau cùng phế thải năm 1982.
Hàng Không Mẫu Hạm USS America hạ thủy ngày 01 tháng 02 năm 1964. Tham dự chiến tranh VN lần đầu vào tháng 05 năm 1968, lần thứ nhì vào tháng 06 năm 1970 và lần thứ ba vào tháng 06 năm 1972. Sau hơn 30 năm hoạt động, chiếc HKMH này đã về hưu ngày 09 tháng 09 năm 1996 tại Norfolk Naval Shipyard ở Portsmouth, Virginia.
Tài liệu tham khảo từ website của Hải Quân Hoa Kỳ và FAS:

a. http://www.chinfo.navy.mil/navpalib/ships/carriers/histories/cv66-america/cv66-america.html
b. http://www.chinfo.navy.mil/navpalib/ships/carriers/histories/cv38-shangrila/cv38-shangrila.html
c. http://www.destroyersonline.com/usndd/dd765/
d. http://www.hazegray.org/danfs/destroy/dd765txt.htm?
e. http://www.fas.org/man/dod-101/navy/unit/group.htm
f. US News & World Report, February 28, 1994 The big, mean war machine
i u tham khảo từ website của Hải Quân Hoa Kỳ và FAS:

a
       

30 tháng 04 năm 1975

 Vừa tốt nghiệp khóa Tham Mưu Trung Cấp ở Bộ Tư Lệnh Hải Quân vào khoảng tháng 3 năm 1975, tôi được lệnh thuyên chuyển về làm Chỉ Huy Phó Tiền doanh Yểm Trợ Tiếp Vận Cà Mau. Nhưng trước khi đi khoảng một tuần thì tôi lại được lệnh trình diện HQ Đ/Tá NKLuân, Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Yểm Trợ Tiếp Vận. Vào trình diện CHT, tôi mới biết nhiệm sở mới sẽ là Căn Cứ Yểm Trợ Tiếp Vận Bình Thủy.
blank
Thế là tôi khăn gói hành trang lên xe đò xuống Bình Thủy, không phải đi Cà Mau. Vào trình diện đơn vị mới, CHT CCYTTVBT là HQ Tr/Tá CK NNXuân, lúc đó đã gần giửa tháng 04 năm 1975. Tôi gặp lại nhiều bạn 20 đang phục vụ tại đây, nhưng gần gũi và đi chơi với nhau nhiều là bạn NTToàn. Chiều nào, Toàn cũng chở tôi bằng xe Honda ra phố ăn cơm canh chua cá bông lau.
Trước khi rời SàiGòn đi Bình Thủy nhận nhiệm sở mới, tôi đã nghe một vài bạn 20 ở Bộ Tư Lệnh Hạm Đội cho biết các Hạm Trưởng đi họp về ra lệnh Sĩ Quan nghiên cứu hải trình đi Guam hoặc Subic Bay. Tôi có linh cảm sẽ có một chuyến di tản lớn. Tuy vậy, tôi vẫn trấn an gia đình Chú Thiếm tôi ở SàiGòn là chắc không có gì nguy hiểm. Chú tôi đang tìm cách xin giấy tờ để đi di tản qua ngã Tòa Đại Sứ Mỹ.
Gia đình ba má tôi ở Biên Hòa, ông anh ruột đang làm Sĩ Quan Quân Báo cho Sư Đoàn 3 Không Quân ở phi trường Biên Hòa. Một ông anh rể, SQ Pháo Binh của Quân Đoàn II, vừa di tản từ Ban Mê Thuộc về Biên Hòa, rồi lại ra Phan Thiết trình diện đơn vị vừa rút về tái phối trí ở đây. Tôi không liên lạc được với ai trong gia đình từ lúc xuống Bình Thủy.
Sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975, tôi có nhiệm vụ dẫn khoảng 6 nhân viên gồm Hạ Sỉ Quan và Thủy Thủ đi tuần tiểu ngoài Căn Cứ. Cạnh Căn Cứ YTTVBT là phi trường Trà Nóc. Nhìn lên trời, tôi thấy những chiếc trực thăng của Không Quân từ từ rời phi trường, trên trực thăng chở xe gắn máy, tivi, thường dân. Mấy phi công đưa tay vẩy vẩy, ra hiệu bảo chúng tôi đi đi. Tôi cảm nhận là tình hình không yên. Sau khi đi tuần tiểu xong, tôi dẫn cả nhóm trở về căn cứ, thì nghe tin Tổng Thống Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng. Tôi ra lệnh tất cả nhân viên giao trả vũ khí vào kho và nói: "Tình hình chắc không yên đâu, các anh về lo liệu cho gia đình và thân nhân đi".
Sau đó, tôi về phòng, soạn những giấy tờ cá nhân cần thiết đem theo, rồi từ từ xuống cầu tàu. Trên đường đi, tôi có ý tìm bạn Toàn nhưng không gặp. Xuống đến cầu tàu thì tôi thấy có hai chiếc PCF đang cặp bến ở đây.
blank
Trên tàu có một Sĩ Quan tên Tân (biệt phái từ Thủ Đức qua HQ). Tôi quen Tân lúc phục vụ ở Căn Cứ YTTV Nhà Bè, hình như Tân lúc đó đang đi Giang Đoàn. Tân là thuyền trưởng PCF. Trưởng toán của hai chiếc PCF này là HQ Đ/úy LKHào (khóa 15). Tân cho tôi biết hai chiếc PCF được lệnh về đây để bảo vệ Bộ Tự Lệnh Vùng 4 Sông Ngòi ở Cần Thơ. Nhưng về đến đây thì cả Bộ Tư Lệnh đã di tản bằng chiếc HQ330 từ hôm trước. Tôi đề nghị Tân nói với NT Hào cùng di tản luôn. NT Hào bằng lòng đi. Lúc đó, trên cầu tàu đã bắt đầu nhôn nhao. Tất cả các tàu lớn nhỏ đều nối đuôi chờ tiếp tế nhiên liệu. Hai chiếc PCF đã có đầy nhiện liệu từ hôm trước nên chúng tôi tách ra đi dễ dàng. Trên hai chiếc PCF, tổng cộng tất cả SQ và nhân viên khoảng 8-10 người. Chúng tôi rời Bình Thủy ra gần đến bến Ninh Kiều thì có một vài nhân viên trên tàu tỏ ý không muốn đi. NT Hào quyết định: "Anh nào không muốn đi, thì tôi sẽ cập bến Ninh Kiều cho mấy anh lên bờ". Hai chiếc PCF cập vào bến Ninh Kiều, có khoảng 3 hoặc 4 nhân viên lên bờ. Chúng tôi móc túi lấy tất cả tiền mặt trong người cho các anh, vì đâu còn xài nữa. Xong xuôi, hai chiếc PCF tiến nhanh theo sông Cần Thơ ra cửa biển. Trên đường đi, chúng tôi thấy hai bên bờ, một số lính Địa Phương Quân vẫn vác súng đi tuần tiểu, với lá cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới. Cũng có một vài ghe lớn, biết tin nên chở đầy người và thức ăn đi theo hướng chúng tôi ra biển. Không may cho chúng tôi, khi gần ra cửa biển thì nước thủy triều xuống, hai chiếc PCF mắc cạn, không đi được nữa. Lúc đó, trời đã sẫm tối, lại thêm vùng này là vùng sôi đậu, không an ninh nên chúng tôi phải thay phiên nhau canh gác suốt đêm. Đêm đó, tôi thao thức, bàng hoàng và lo lắng không biết gia đình ở SàiGòn và Biên Hòa như thế nào? Nhìn ra cửa biển thì thấy bắn trái sáng rực cả bầu trời. Chúng tôi đoán là một số chiến hạm Hoa Kỳ đang ở ngoài khơi chờ đón làn sóng người di tản.
Sáng hôm sau, thủy triều lên, hai chiếc PCF bắt đầu ra cửa biển thì không còn thấy bóng dáng chiếc tàu nào hết!!! NT Hào quyết định đi về hướng Thái Lan. Trên đường đi, gặp một vài ghe đánh cá, chúng tôi hỏi thăm thì họ nói tối hôm qua có một chiếc tàu rất to (chiến hạm của Đệ Thất Hạm Đội) ở đây.
blankChúng tôi lênh đênh trên biển gần hai ngày, vừa mệt mỏi vừa say sóng, ai cũng rã rời. Mưa bắt đầu trút xuống, càng lúc càng nặng hột, lại thêm một chiếc PCF bất khiển dụng (máy hư). Tôi cố gắng phụ giúp một anh nhân viên sửa nhưng chưa được. NT Hào ra lệnh bỏ chiếc PCF bất khiển dụng, tất cả qua chiếc PCF còn lại và tiếp tục đi. Lúc đó, nhìn xa xa, bỗng thấy có một chiếc tàu hàng dân sự đang đi thật chậm và gần đó có một chiếc tàu LCM của HQVN đang cố gắng tiến gần tàu buôn này. Chúng tôi mừng quá, cố gắng tiến về chiếc thương thuyền này và đồng thời bắn mấy trái sáng ra hiệu. Khi tất cả mọi người từ chiếc LCM lên được chiếc tàu buôn thì chúng tôi cũng vừa đến. Và chúng tôi cũng được cho lên tàu, sau khi bỏ lại tất cả vũ khí.
Thời đó, HQ Tr/úy NN NMHiếu là Trưởng toán Trục Vớt Quân khu 4, dưới quyền điều động từ Phó ĐĐ ĐCThăng. Chiều 30 tháng 04, Hiếu hướng dẩn chiếc LCM đi từ bến Ninh Kiều, Cần Thơ lúc 7 giờ chiều. Trên chiếc LCM có HQ Tr/tá CK NNXuân, HQ Tr/tá BViên, HC2 NHKiệt, 1 bác sỉ dân sự và 2 chủ tiệm vàng. Tổng cộng trên dưới 150 người, vừa quân lẩn dân sự. Sáng hôm sau, ra khỏi cửa biển thì gặp 2-3 chiếc Yabucây do HQ Đ/úy Sinh ( k.17) trưởng toán. Trên ghe có HQ Đ/tá CK LKSa và 2 đứa con trai. Tất cả bỏ ghe lên LCM của Hiếu ( khoảng 40 -50 người ). Và gặp tàu buôn Đại hàn cứu vớt sau đó.
blank
Thương thuyền Đại Hàn có tên là Twin Dragon trên đường đến Thái Lan giao và lấy hàng. Vừa cặp bến hải cảng Bangkok, Đại Tá Sa (thâm niên nhất trong nhóm) và Thuyền Trưởng có lên gặp đại diện Mỹ ở Bangkok để xin tỵ nạn cho cả nhóm nhưng bị từ chối. Lý do: chúng tôi được tàu buôn Đại Hàn cứu vớt nên thuộc quốc gia Đại Hàn, Hoa Kỳ không thể nhận. Chúng tôi đành phải tạm trú trên thương thuyền, có một vài người không chịu được, lén nhảy xuống chạy về khu vực của HQ Hoa Kỳ, nhưng sau đó, bị chận bắt và trả về lại thương thuyền.
Mỗi ngày, những người phu Thái Lan (làm việc trong bến tàu), trên đường về đi ngang qua và ném lên tàu cho chúng tôi chuối, cơm, kẹo, bánh v..v.
Sau này, mỗi lần nhắc đến chuyện tỵ nạn, tôi đều không khỏi xúc động trước nghỉa cử cao quý của những người dân Thái Lan này. Ngoài ra, có ông đại diện Hàng Không VN ở Bangkok (không nhớ tên) cũng đem đến tặng chúng tôi một số sách báo, tiểu thuyết tiếng Việt.
blank
Sau khi lấy xong hàng và biết là Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ sẽ không can thiệp giúp đở chúng tôi, Thuyền Trưởng tàu buôn quyết định chở chúng tôi về Đại Hàn. Trên đường hải hành về Đại Hàn, chúng tôi được tin Tổng Thống Đại Hàn Phát Chung Hy đã chấp nhận cho chúng tôi tỵ nạn tại Đại Hàn. Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm. Khi qua eo biển Đài Loan, trước khi đến Đại Hàn, tàu gặp sóng lớn nên mọi người trên tàu cũng “lắc lư” theo. Thành phố hải cảng chúng tôi sắp đến có tên là Pusan, nằm về hướng cực Nam của nước Đại Hàn, chỉ cách Nhật Bản chừng vài chục hải lý.
Chúng tôi được đưa đến tạm trú trong một trường tiểu học. Trước đó vài tuần, nơi đây cũng đã tiếp nhận khoảng trên 1000 người Việt (có thân nhân là người Đại Hàn), được di tản từ SàiGòn giửa tháng 04 năm 1975 bằng hai chiến hạm LST của Hải Quân Đại Hàn. Để phân biệt hai nhóm, những người đến trước được phân phát quần áo màu xanh, còn chúng tôi thì nhận quần áo màu đỏ. Thành ra, mới có danh xưng: “toán áo xanh" và "toán áo đỏ”. Tổng cộng hai nhóm lên đến trên dưới 1200 người.
Hội Hồng Thập Tự Đại Hàn chuẩn bị rất chu đáo. Mỗi người chúng tôi được phát khăn tắm, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, quần áo ngủ, mền, gối ..v..v.. Mỗi ngày, chúng tôi được ăn uống ba bữa đầy đủ. Tôi vẫn còn nhớ mì, trứng và kim chi là những món chính. Từ từ, chúng tôi lập thành toán đá banh và đánh bóng bàn, còn bên áo xanh thì lập nhóm văn nghệ trình diển giúp vui trong khi chờ đợi đại diện các quốc gia đến phỏng vấn để nhận tỵ nạn. Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước, từ đó mới liên lạc được đứa em bà con đang du học bên Thụy Sỉ, và được gởi cho $100 US dollards. Tôi bắt đầu sống thoải mái hơn một chút, có tiền mua thuốc lá và ăn vặt. Hình như lúc đó 1 dollard đổi được 5 đồng Won (tiền Đại Hàn).
blank
Tạm trú ở Pusan hơn năm tháng thì có phái đoàn Mỹ đến phỏng vấn và hầu hết tất cả cựu quân nhân quân lực VNCH như chúng tôi đều được phép định cư tại Hoa Kỳ. Trước khi lên đường sang Mỹ, chúng tôi được đi thăm thủ đô Seoul và một vài cơ sở kỹ nghệ lớn của Đại Hàn như xưởng đóng tàu, xưởng chế tạo xe du lịch v..v. Quốc gia Đại Hàn, mặc dù vẫn đang trong tình trạng Quốc Cộng giữa hai miền Nam Bắc, nhưng kinh tế phát triển nhanh và đang cạnh tranh với quốc gia Nhật Bản láng giềng.
Giã từ Pusan, chúng tôi lên chiếc phi cơ thương mại của hãng World Airways để đi Hoa Kỳ. Chặng dừng chân đầu tiên khi đến Hoa Kỳ là phi trường Anchorage, tiểu bang Alaska. Ghé phi trường nghỉ chờ tiếp tế nhiên liệu, tôi vào phòng đợi mua một gói thuốc lá Marlboro. Lúc đó, một gói thuốc lá chỉ có 15 xu. Sau đó, chúng tôi được đưa đến trại Fort Chaffee thuộc tiểu bang Arkansas và bắt đầu cuộc sống lưu vong tỵ nạn từ đó…….
Bạn NMHiếu chờ phỏng vấn quá lâu nên quyết định đi Canada trước chúng tôi. Bốn năm sau, bạn qua Mỹ và hiện sống ở San Jose, California.
Tôi không được tin NHKiệt sau khi rời trại Fort Chaffee.
Gần đây vài năm thì mới liên lạc được với Kiệt. Và biết được 2 vợ chồng qua Pháp định cư tại Marseille.
Toàn thì kẹt lại, sau đó mới sang được Hoa Kỳ, hiện định cư tại Tiểu bang Utah.
Tân (thuyền trưởng PCF) qua Đại Hàn rồi đi Mỹ cùng lượt với tôi, rồi bặt tin luôn. Tôi mang ơn người bạn này vì nếu không có bạn thì chưa chắc tôi đã đi được.
NT Hào và tôi cùng theo đuổi một cô cựu sinh viên trường Luật thuộc nhóm áo xanh trong thời gian tạm trú ở Pusan. Cuối cùng, tôi là kẽ may mắn. NT Hào đã qua đời tháng 07 năm 2001 ở San Jose, hình như bị ung thư phổi.
Ba má tôi bình yên, hơn bốn tháng sau mới biết tin tôi đã sang được bến bờ Tự do. Đến cuối năm 1992, tôi mới có dịp về VN thăm gia đình lần đầu. Năm năm sau thì Ba tôi qua đời, hưởng thọ 90 tuổi. Tôi có về lo thủ tục chôn cất cho Thân Phụ tôi. Má tôi mất tháng 08 năm 2010. Vợ chồng tôi và đứa con trai cũng về VN lo đám tang cho Má tôi. Có gặp 3-4 bạn 20VN từ SàiGòn lên phúng viếng.
blank blank
Anh ruột tôi, chỉ vì tiếc chiếc xe Honda 90, đem về nhà cất, trở lại phi trường thì lỡ chuyến bay. Ở lại, anh bị đi học tập cải tạo trên ba năm, trở về vài năm sau thì được xuất cảnh theo viện HO và hiện sống ở San Jose, California.
Anh rể tôi, kẹt ở Phan Thiết, trở về Biên Hòa, ra trình diện và đi học tập cải tạo. Lý lịch là Sĩ Quan cấp tá, du học quân sự tại Hoa Kỳ, nên anh “được” nếm mùi 13 năm ở núi rừng Hoàng Liên Sơn miền Bắc. Trở về sau 13 năm lưu đày, anh có tên trong danh sách đi Mỹ diện HO nhưng anh không đi, ở lại với chị cả tôi để săn sóc Ba má tôi. Anh đã mất năm 200x.
blank
Chú Thiếm tôi, đi được bằng phi cơ qua ngã Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ, sang đảo Guam rồi đến trại Fort Chaffee, từ đó sang Pháp định cư.
Chú tôi mất năm 2012. Hai vợ chồng chúng tôi có qua Pháp dự đám tang. Và có dịp đến ở chơi nhà AC ĐHTrí vài ngày. Thiếm tôi mất năm 2018.
       C Còn tôi thì “lưu lạc giang hồ”, từ trại Fort Chaffee, ra tiểu bang Missouri ở tạm đi làm vài tháng, rồi lên Iowa theo học ngành Điện tại trường Iowa State University ở thành phố Ames với đứa em bà con. Trong thời gian này, tôi có dịp theo HMChí ( học cùng trường ISU với tôi ) về Nebraska, cách trường ISU chừng 50 dặm, thăm bố là Cố HQ Đ/Tá HVNgạc. Lúc đó, tôi quên hỏi Ông về trận hải chiến Hoàng Sa.
Theo học tại trường ISU được hai năm thì tôi lên tiểu bang Wisconsin lập gia đình với cô cựu sinh viên trường Luật, rồi di chuyển qua California và định cư cho đến bây giờ
lê văn châu
( hiệu chỉnh mới nhất 30/04/2020
45 năm quốc hận)

iếmTheo học tại trường ISU được hai năm thì tôi lên tiểu bang Wisconsin lập gia đình với cô cựu sinh viên trường Luật, rồi di chuyển qua California và định cư cho đến bây giờ ....... tôi, đi được bằng phi cơ qua ngã Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ, sang đảo Guam rồi đến trại Fort Chaffee, từ đó sang Pháp định cư.
Chú tôi mất năm 2012. Hai vợ chồng chúng tôi có qua Pháp dự đám tang. Và có dịp đến ở chơi nhà AC ĐHTí vài ngày. Thiếm tôi mất năm 2018.
       C òn tôi thì “lưu lạc giang hồ”, từ trại Fort Chaffee, ra tiểu bang Missouri ở tạm đi làm vài tháng, rồi lên Iowa theo học ngành Điện tại trường Iowa State University ở thành phố Ames với đứa em bà con. Trong thời gian này, tôi có dịp theo HMChí ( học cùng trường ISU với tôi ) về Nebraska, cách trường ISU chừng 50 dặm, thăm bố là Cố HQ Đ/Tá HVNgạc. Lúc đó, tôi quên hỏi Ông về trận hải chiến Hoàng Sa.
Theo học tại trường ISU được hai năm thì tôi lên tiểu bang Wisconsin lập gia đình với cô cựu sinh viên trường Luật, rồi di chuyển qua California và định cư cho đến bây giờ .......... 

lê văn châu
( hiệu chỉnh mới nhất 30/04/2020
45 năm quốc hận)
học tại trường ISU được hai năm thì tôi lên tiểu bang Wisconsin lập gia đình với cô cựu sinh viên trường Luật, rồi di chuyển qua California và định cư cho đến bây giờ ..........

lê văn châu
( hiệu chỉnh mới nhất 30/04/2020
45 năm quốc hận)

Ý kiến bạn đọc
23 Tháng Năm 202010:16 CH
Khách
Tôi là người Biên Hoà. Bây giờ mới biết có Hội Ái Hữu BH.
Xin chào quý Đồng Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Chín 2011(Xem: 19359)
Mẹ VN ơi ! Chúng con đã có một lực lượng trẻ đầy tinh nhuệ, đầy mưu trí và khôn ngoan , họ biết cách để đoàn kết thành một lực lượng lớn mạnh, biết dùng chiến thuật hữu hiệu đấu tranh chống lại giặc trong thù ngoài
10 Tháng Chín 2011(Xem: 20316)
Buồn bả nghẹn ngào nhưng tui không khóc, chỉ từ chối không ăn cơm thịt gà hôm đó. Mặc cho chị Gấm chọc ghẹo tới cở nào tui chỉ ăn cơm với xì dầu. Nhìn cái đùi gà nằm trên dĩa với những lằn dao chặt ngọt qua lớp da vàng óng đầy mở tui thù chị Gấm chi lạ.
03 Tháng Chín 2011(Xem: 21334)
Ra đường nhìn gái còn khen là đầu óc còn sáng suốt.(khi nào nhìn đàn ông thành đàn bà thì tôi mới run). Sự sống trên trái đất này sẽ không tồn tại nếu không có những người như chồng tôi và bạn bè của anh.
30 Tháng Tám 2011(Xem: 20296)
Gió mưa sấm sét đùng đùng, Dãi thây trăm họ nên công một người. Khi thất thế tên rơi đạn lạc, Bãi sa trường thịt nát máu rơi,Trời sẽ tối, tiếc thương rồi sẽ hết. Mong các anh yên nghỉ, siêu thoát và xin hãy tha lỗi cho sự chậm trễ của chúng tôi, những người còn sống!
26 Tháng Tám 2011(Xem: 20187)
Má tui tuổi con chó, năm nay chắc cỡ 77 hay 78 gì đó, tui hỏng nhớ rõ. Người ta thường hay bảo người già hay thay đổi tính tình nhưng má tui thì có khác chi đâu? Bả vẫn thế! Như xưa. Vẫn hà tiện và tính toán chi li từ đồng bạc nhỏ
19 Tháng Tám 2011(Xem: 20852)
- Cu Lửa biết không ! Thỉnh thoảng tao nhớ đến mày ! ......Lúc nào vậy chị? Tui xin báo cho chị một tin mừng là lời nguyền ngày đó của chị rất là linh thiêng, tui đã...đã Xèo!
11 Tháng Tám 2011(Xem: 20024)
Phải về hỏi thằng Định thôi, hình như bây giờ nó đang nối nghiệp ông già ngồi may cái gì ở đó với con vợ to như cái mền. Chắc là của ai đặt rồi không đến lấy nên nó phải lấy? Định ơi, sao mày không kêu ông thầy cúng?
08 Tháng Tám 2011(Xem: 20111)
Em ra nấu cơm đi trong lúc anh tắm rửa thay quần áo. Hôm qua món cà pháo om với bì lợn, với đậu phụ rắc tía tô, anh thích lắm, ăn được mấy bát cơm. Hôm nay em làm món cá rán và món nộm rau muống trộn với thịt ba chỉ, tôm, khế, rau răm và vừng em nhé. Việc gì đi ăn nhà hàng cho tốn tiền và làm sao có món Bắc Kỳ ngon như của em cơ chứ
06 Tháng Tám 2011(Xem: 20520)
Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.
05 Tháng Tám 2011(Xem: 20098)
Khổ cho các nhà thơ, các chàng nhạc sĩ dù có nhoi nhói thất tình, cũng chẳng còn tìm đâu ra tà áo cưới để than để thở, vả lại các cô dâu bây giờ biết rõ họ đi đến đâu và sẽ làm gì, chẳng ai cần bánh quế - bánh cốm – bánh phu thê (xu xê)...
31 Tháng Bảy 2011(Xem: 21588)
Biết nói chi đây, tui chỉ là thằng nhóc con ngày đó, mà bây giờ thì Mỹ, Cộng hài hoà xúng xính trong cái áo dài cổ truyền phong kiến có in chữ THỌ cùng nhau đi lễ chùa Hương hôi rình, còn thằng tui thì âm thầm nhang đèn cúng vái cho nhỏ Mai với anh Ba Khả trong lòng. ..
28 Tháng Bảy 2011(Xem: 21068)
Đó cũng là lần cuối cùng tui gặp con Mai. Nghe nói ông Ba Râu bị bắt đánh xe bò vô rừng chở cái gì cho ai đó một tối rồi không bao giờ trở lại. Mai ơi ! cho tao xin lỗi mày, bây giờ mày ở nơi đâu? Mấy con dế mày cho đã chết từ lâu nhưng hình như tao vẫn còn nghe tiếng gáy đâu đây.
27 Tháng Bảy 2011(Xem: 21849)
Ngày mai,28/7/2011,ngày tưởng niệm lần thứ 38 năm đơn vị tôi bị phục đánh.Xin vọng tưởng đến anh linh cố thiếu tá Thạch ngọc Nhường,đơn vị trưởng của tôi,và các đồng đội đã anh dũng hy sinh.Nếu cùng chung số phận,ngày nầy 28/7/2011,là lần giỗ thứ 38 của tôi rồi. Kỷ niệm đau buồn mãi mãi không bao giờ quên.Xin thân chuyển đến quý vị bài bút ký nầy.
26 Tháng Bảy 2011(Xem: 20880)
Tui đã có về thăm lại chốn xưa trường cũ đó một lần, ông thầy Chín đã mất từ lâu, cái trường cũ của tui giờ là một căn phố cao như cái hộp quẹt dựng đứng trông quê không chịu nổi, nhưng cái sân gạch tàu đỏ vẫn còn đó.
20 Tháng Bảy 2011(Xem: 21846)
Chẳng còn dấu vết gì của chiến tranh để lại.Còn chăng là những địa danh:Bình long,An lộc,Tân khai,Suối Tàu ô,Xa cát,Xa cam,Xa trạch,Đồi Gió...trong lòng mỗi con người chúng ta,còn sống sót sau chiến tranh.Xin chiến tranh hãy ngủ yên trong tâm tư con cháu thế hệ mai sau của chúng ta.
19 Tháng Bảy 2011(Xem: 21077)
Anh thong thả uống hụm sinh tố và dõi mắt sang hàng cơm tấm bên cạnh. Đang tầm sáng, giờ cao điểm đông khách, anh chẳng thấy Ngọc Diệp đâu, chỉ thấy một bà to mập đang ngồi giữa nồi cơm to tướng không kém gì bà ta, và một cái bàn thấp trên bày la liệt những món ăn, những hũ đồ chua và hũ nước mắm, mấy ống đựng thìa, đựng nỉa
18 Tháng Bảy 2011(Xem: 20363)
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm
19 Tháng Sáu 2011(Xem: 20966)
“ Đời buồn như chiếc lá, lặng rơi bên hiên nhà. Mưa vô tình ngập lối Cuốn trôi mảnh hồn ta! “
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 20014)
Tôi không thích khoe khoang về ông “Bố” của nhà đâu, vì chả lẽ lại “mèo khen mèo dài đuôi”, những điều tầm thường trong cuộc sống gia đình chắc nhà nào cũng giống nhau. Ngày lễ Cha ai cũng nhắc đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Bố,
14 Tháng Sáu 2011(Xem: 19144)
Đã bốn mươi lăm năm trôi qua, tiếng gọi thân thương “Bố ơi!” đã vĩnh viễn lìa xa chị em tôi khi tôi vừa qua mười sáu tuổi. Mãi đến bây giờ mỗi lần nhớ về Người lòng tôi vẫn luôn mang tâm trạng bồi hồi thương kính.
01 Tháng Sáu 2011(Xem: 20246)
Ông may mắn nhiều lần thoát chết và cuối cùng đến được bến bờ tự do qua con đường vượt biên bằng đường biển. Ông định cư tại Hoa Kỳ cùng với gia đình. Hồi ký “ Cuộc đời đổi thay” được tác giả ghi lại hành trình của một đời người thăng trầm suốt hơn 50 năm theo vận nước .
27 Tháng Năm 2011(Xem: 19559)
Tôi bốc ra những sợi tóc bạc ngày xưa của má để lên bàn tay. Tôi đưa bàn tay với nhúm tóc lên mủi. Tôi nhấm nghiền đôi mắt. Mùi hương thoảng nhẹ mơ hồ trong ảo giác. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ trong căn nhà cũ quạnh vắng buồn hiu!
26 Tháng Năm 2011(Xem: 20440)
Ngày hôm nay viết những dòng này tôi muốn nói với các bạn rằng trong bao chia ly cuộc đời có gì hạnh phúc hơn những hạnh ngộ bằng hữu. Làm bạn với anh Tô hòa Dương ngày nọ là một trong những hạnh ngộ bằng hữu ấy
18 Tháng Năm 2011(Xem: 21618)
Tôi ở đội kỹ luật một năm rưởi được đưa ra đội nông nghiệp và được thả về nhà, tôi dùng chữ thả rất đúng nghĩa của nó, chúng ta không thể ngộ nhận chữ thả và chữ tha được vì chúng ta có tội với ai đâu mà được tha
10 Tháng Năm 2011(Xem: 20374)
em là một người mẹ chồng tuyệt vời chưa đủ, mà là một phụ nữ miền Nam tuyệt với nữa đấy, vì lúc nào cũng nhân hậu, hào phóng, dễ tính và dễ thương vô cùng.
04 Tháng Năm 2011(Xem: 19793)
Cám ơn mẹ đã cho ba con, đã cho con một ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, một dòng đại dương tình yêu không bao giờ khô cằn, một bầu trời tình yêu luôn chói lòa rực sáng, ngát hương ...
04 Tháng Năm 2011(Xem: 19771)
Tôi sinh ra ở miền Bắc VN sống và trưởng thành tại Sài Gòn. 1970 gia đình rời về Biên Hòa là lúc tôi lên đường nhập ngũ làm tròn bổn phận người trai thời binh lửa.sau 1975 khi đất nước rơi vào tay CS tất cả những hoài bão tương lai của tôi biến theo thời gian
27 Tháng Tư 2011(Xem: 20549)
Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…
26 Tháng Tư 2011(Xem: 19717)
Độ 7 giờ, tiếng xích của chiếc PT76 nghiến mặt đường từ từ tiến lên từ hướng chợ, khi đến gần cổng của BCH/CSQG/Quận Long-Thành dừng lại vì lựu đạn và M79 bắn xối xả của anh em phòng thủ, tôi đang ở trong bunker, nằm ngay góc Chi-khu và văn phòng ban ANQĐ/Quận, xuyên qua lỗ châu mai nhìn thấy những bóng đen lốp ngốp phía trên mui xe
24 Tháng Tư 2011(Xem: 19994)
Chất xám đã chảy rakhỏi nước rất nhiều từ cuộc di tản vĩ đại của tháng 4 năm 75, chất xám bị thui chột trong các "trại cải tạo", rồi tiếp tục rò rỉ theo những chiếc ghe vượt biên nhỏ nhoi, đầy tội nghiệp. Chưa dừng ở đó, chất xám Việt Nam tiếp tục thất thoát cho tới bây giờ,
16 Tháng Tư 2011(Xem: 21047)
Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời mình trọn vẹn hình ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong lòng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 21024)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 21707)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 20590)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 21048)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 20791)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 19519)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 20768)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 20490)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 18953)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 19335)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 18708)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 19655)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 21307)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 20481)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 18995)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 20568)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 19327)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 18494)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 18967)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?