12:02 SA
Thứ Tư
23
Tháng Chín
2020

QUÊ HƯƠNG BA MIỀN - Lê Quý Thể

01 Tháng Hai 20203:44 CH(Xem: 1126)

Quê Hương Ba Miền.

bamiền

Tôi đã đi qua nhiều nơi trên thế giới nhưng không nơi nào giống như Quê Hương Ba Miền của tôi. Tuy không có những công trình vĩ đại được xây dựng bởi mồ hôi nước mắt và cả mạng sống của biết bao nhiêu người dân, không có những di tích lịch sử tồn tại qua bao nhiêu thế kỷ, không có những nhà cửa sang trọng trang bị bởi những kỹ thuật hiện đại nhưng Quê Hương Ba Miền của tôi có cái gì đó rất thiêng liêng. Quê Hương Ba Miền của tôi rất nghèo và chắc mãi mãi vẫn nghèo nhưng đó là nơi tôi đã lớn lên, đã được giáo dục và đào tạo thành người. Những xóm nhà tranh vách đất là những hình ảnh quá quen thuộc của tuổi thơ. Những tiếng chổi quét đường vang lên trong một đêm thanh vắng, những tiếng rao hàng của những bà mẹ giữa đêm khuya ở một thành phố ồn ào náo nhiệt hay tiếng nghêu ngao ba câu vọng cổ của một anh say men rượu cất lên để làm vơi đi những cực khổ của một ngày lao động... , đó là những âm điệu đã ghi sâu trong tiềm thức của tôi. Tôi xin ghi lại đây những nơi tôi đã đi qua và tự hứa sẽ tiếp tục đi thăm nhiều nơi nữa của Quê Hương Ba Miền của tôi.

Quê Hương Miền Bắc:

Hà Nội là trung tâm của Quê Hương Miền Bắc, là thành phố Thăng Long được xây dựng từ thời Nhà Lý vào thế kỷ thứ XI với Chùa Một Cột, tuy không còn là nguyên thủy nhưng Chùa Một Cột là biểu tượng của thành phố. Một tượng đài cao hơn 10m khắc họa hình tượng một người đứng rất uy nghiêm, đầu đội mũ bình thiên, tay phải cầm “Chiếu dời đô”, tay trái chỉ đến nơi định đô, mắt nhìn ra bờ hồ là một công trình kiến trúc văn hoá đẹp, nhằm tôn vinh Vua Lý Thái Tổ (974-1028), người có công khai sáng kinh thành Thăng Long. Một kinh thành Thăng Long tồn tại qua các triều đại Lý, Trần, Lê với những chiến công oanh liệt chống ngoại xăm và cũng là vùng đất ngàn năm văn hiến. Hà Nội ngày nay với hồ Gươm hay hồ Hoàn Kiếm nằm giữa trung tâm thành phố, hiện rõ trên mặt hồ là Tháp Rùa, là cầu Thê Húc đỏ chóí dẫn qua Đền Ngọc Sơn. Hà Nội với Ba Mươi Sáu Phố Phường, là những khu phố cổ với những nét truyền thống riêng biệt. Hãy tạm trú trong khu phố cổ nầy để hòa mình với sinh hoạt của dân Hà thành, để thưởng thức những món ăn miền Bắc độc đáo không nơi nào giống như ở những khu phố nầy.

Sà Pa thuộc tỉnh Lào Cai nằm về phía bắc Hà Nội, là một thành phố nghỉ mát ở miền cao, nơi mà nhiều sắc tộc thiểu số sống chung hòa hợp với nhau. Từ Hà Nội lên Sà Pa có thể bằng xe hỏa ngủ qua đêm hay bằng khoảng sáu giờ đường bộ. Phong cảnh đồi núi của Sà Pa với những ruộng bậc thang trông như những bức tranh tuyệt đẹp. Hãy đi sâu vào những bạn mường để thấy những sắc dân với những y phục sặc sở khác nhau, những cô gái ngây ngô nhưng không kém phần xinh đẹp, những phụ nữ quấn những vòng xoắn làm cổ cao cả tấc trông rất lạ mắt. Vườn hoa Hàm Rồng với nhiều loại hoa quý khác nhau được xây dựng theo địa thế thiên nhiên với hàng ngàn bậc đá, đứng ở đỉnh cao nầy du khách có thể nhìn thấy toàn bộ Sà Pa ẩn hiện trong sương mù phía dưới.

Phan Xi Păng là ngọn núi cao nhất được mệnh danh là “Nóc nhà Đông Dương” thuộc dãy núi Hoàng Liên Sơn, cách trung tâm thị xã Sà Pa khoảng 9 km về phía tây nam, nằm giáp hai tỉnh Lào CaiLai Châu. Phải mất năm hay sáu ngày mới leo lên được đỉnh núi. Đứng ở đây du khách có cảm giác như đứng trên mây với núi đồi trung trung điệp điệp bốn hướng. Tôi hãnh diện đã đứng trên đỉnh núi Phan Xi Păng nầy…, nhưng tôi chỉ mất 15 phút bằng hệ thống cáp treo. Cáp treo ba dây với ga đi và ga đến được xây dựng bởi một quốc gia Âu Châu bằng những kỹ thuật hiện đại nhất, gồm 6 cột trụ chính, cột nầy cách cột kế tiếp 1km và đã chiếm hai kỹ lục thế giới với độ chênh lệch theo chiều cao giữa ga đi và ga đến lớn nhất thế giới (1.410 m) và dài nhất thế giới (6.325 m). Từ nhà ga đến lên cột mốc đỉnh Phan Xi Păng, du khách sẽ phải leo thêm 600 bậc thang đá. Một xe điện đường sắt có dây xích giúp du khách gìa như tôi vượt qua 500 bậc thang đá đầu. Như vậy tôi chỉ bước lên 100 bậc thang đá cuối để leo lên đỉnh núi Phan Xi Păng cao 3.147m.

Vịnh Hạ Long nằm trong vùng vịnh Bắc Bộ đã được UNESCO nhiều lần công nhận là di sản thiên nhiên của thế giới với hàng nghìn hòn đảo được làm nên bởi tạo hóa kỳ vĩ và sống động. Nổi bật với hệ thống đảo đá và hang động tuyệt đẹp nên Vịnh Hạ Long là một điểm du lịch rất hấp dẫn với du khách trong nước và ngoài nước. Du khách có thể tạm nghỉ ở khách sạn tại thành phố Hạ Long và dùng du thuyền để đi tham quan các đảo trong vùng. Thành phố Hạ Long có đầy đủ những khách sạn sang trọng, những vườn hoa, những khu giải trí, những du thuyền đi tham quan các đảo xa gần. Du khách cũng có thể ở hẳn trên thuyền lớn với đầy đủ mọi phương tiện ăn ngủ và qua đêm tại một hòn đảo nào đó cách xa thành phố.

Hoa Lư, Tam Cốc thuộc tỉnh Ninh Bình ở phía nam Hà Nội là những địa điểm không thể thiếu cho một du khách đến thăm Quê Hương Miền Bắc. Hoa Lư bao quanh ba phía bởi đồi núi và trước mặt bởi sông ngòi là cố đô đầu tiên của nhà Đinh, nhà Lê với các dấu ấn lịch sử: thống nhất giang sơn, đánh Tống, dẹp Chiêm. Tam cốc hay “Vịnh Hạ Long trên cạn”, là ba hang Cả, Hai và Ba. Cả ba hang đều được tạo thành bởi dòng sông Ngô Đồng đâm xuyên qua núi. Đó là khu vực bao gồm hệ thống các hang động núi đá vôi và các di tích lịch sử liên quan đến “Hành Cung Vũ Lâm” hay căn cứ quân sự chống ngoại xâm của triều đại nhà Trần. Phải dùng ghe nhỏ một người chèo để vào Tam Cốc, đi về mất khoảng hơn hai giờ.

Quê Hương Miền Trung:

Huế là trung tâm Quê Hương Miền Trung, là Thuận Hóa, là Cố Đô Huế của triều đại vua chúa Nhà Nguyễn. Huế với Sông Hương, Núi Ngự, với Chùa Thiên Mụ là biểu tượng của thành phố. Sông Hương chia đôi thành phố Huế. Phía tả ngạn là những cung điện của vua chúa Nhà Nguyễn bao quanh bởi Thành Nội, với Kỳ Đài cờ bay phất phới trong gió lộng, với chùa Thiên Mụ, chợ Đông Ba. Phía hửu ngạn là những trung tâm hành chánh, là núi Ngự Bình trước tròn sau méo, là sông An Cựu nắng đục mưa trong, là nhà thờ Phú Cam, là chùa Từ Đàm, là trường Quốc học nổi tiếng và trường Đồng Khánh xưa, cũng là đường qua Vỹ dạ và đến bãi bể Thuận An,  Hai phía tả và hửu ngạn của Huế được nối bởi cầu Tràng Tiền sáu vai mười hai nhịp. Ngược dòng sông Hương du khách sẽ đến những lăng tẩm của các vua Nhà Nguyễn. Các du khách đến Huế không thể thiếu một đêm nghe nhạc giữa sông Hương, nghe nhạc chứ không nghe lời. Những ai còn đủ sức hãy ngủ đò trên sông Hương một đêm đển lưu lại một kỷ niệm trọn đời. Du khách cũng không thể thiếu những món ăn của Huế, hãy đến quán Âm Phủ để ăn cơm hến, hãy đến quán Mụ Đỏ để thưởng thức những món Huế vừa ngon vừa rẻ.

Từ Huế tiến về phía bắc theo Quốc Lộ số 1 vừa qua khỏi thị xã Đông Hà thuộc tỉnh Quảng Trị du khách sẽ đến cầu Hiền Lương, cầu đã từng chia cắt hai miền Nam Bắc. Du khách cũng không thể không ghé qua nhà thờ La Vang với bức tượng Đức Mẹ đứng nguyên giữa bom đạn tàn phá của chiến tranh. Du khách hãy dừng lại tại tỉnh  Quảng Trị một lúc để thương cho một vùng đất đã trở thành bình địa đang trên đường phục hồi.

Tiếp tục tiến về phía bắc theo Quốc Lộ số 1 du khách sẽ đến Đồng Hới thuộc tỉnh Quảng Bình. Tỉnh Quảng Bình được cả thế giới biết đến nhờ có nhiều hang động với quy mô và vẻ đẹp ấn tượng, khiến du khách quốc tế mong ước khám phá. Nhiều hang động đã được khám phá và tạo điều kiện thuận lợi cho du khách tham quan như động Phong Nha, động Thiên Đường....Du khách vào những động nầy như vào nhưng cung điện huyền bí đã được tạo hóa xây dựng qua hàng triệu năm, không có thể dùng lời mà diển tả hết những vẻ đẹp của những hang động nầy. Ngày nay nhiều nhà thám hiểm quốc tế chịu bỏ một số tiền lớn để được phép và được hướng dẫn vào Sơn Đoong, một động được xem là lớn nhất thế giới và đang ở trong thời kỳ khám phá. Sau khi khám phá một phần của Sơn Đoong họ cho biết bên trong hang động giống như “không phải ở trái đất này”. Tôi hy vọng một ngày nào đó được bước chân vào Sơn Đoong.

Tiến về phía nam theo Quốc Lộ số 1 du khách sẽ đến đèo Hải Vân. Nếu du khách sợ đường đèo quanh co hiểm trở thì có thể dùng đường hầm, nhưng phải đứng trên đèo Hải Vân du khách mới thấy được vẻ đẹp của Quê Hương Miền Trung. Bên nay là Lăng Cô với bãi cát trắng xóa chạy dài theo bờ biển và bên kia xa xa là thành phố Đà Nẳng. Đà Nẳng trên đường phát triển mạnh với 6 cầu bắc qua sông Hàn mà đẹp nhất là cầu Hàm Rồng phun lửa vào những ngày cuối tuần. Phía nam Đà Nẳng là núi Ngũ Hành Sơn có cảnh quan hùng vĩ với những ngọn đá rêu phong cổ kính cùng nhiều công trình kiến trúc văn hóa và lịch sử đặc sắc. Du khách đến Đà Nẳng không thể không đi tham quan Bà Nà Hills cách Đà Nẳng 25 km về phía tây nam, một công trình xây dựng có một không hai. Hệ thống cáp treo sẽ đưa du khách lên đỉnh cao 1.500m. Du khách sẽ bước qua cầu Vàng với hai bàn tay khổng lồ của một vị thiên thần nâng đỡ thân cầu, và sau đó như bước vào một chốn thiên thai.

Phía nam Đà Nẳng là thành phố Hội An, một thành phố cổ đã có từ hàng trăm năm trước và được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Hãy đến thành phố Hội An nầy để có cảm giác như bước vào một xã hội mấy trăm năm về trước. Du khách hãy thưởng thức một món ăn độc đáo của Hội An là món cao lầu, hãy bám vào một anh xe ôm, anh ta sẽ đưa du khách đến quán cao lầu nổi tiếng cha truyền con nối mấy đời.

Tiếp tục tiến về phía nam theo Quốc Lộ số 1 du khách sẽ đến thành phố Nha Trang. Du khách có thể bay đến Cam Ranh và dùng xe buýt công cọng để về Nha Trang nhưng hãy thử bước lên một xe đò có ghế ngủ rất thoải mái ở Đà Nẳng, ngủ một giấc sau một ngày đi đó đi đây quá mệt mỏi và khi mở mắt thì đã đến Nha Trang. Nha Trang là một thành phố biển với những bãi cát sạch sẽ, những khu giải trí cho mọi lứa tuổi nhưng đặc biệt nhất là đi tắm bùn. Có xe đưa đón từ khách sạn đến những khu tắm bùn ở Tháp Bà hay ở i-resort. Ngâm trong nước bùn khoảng 20 phút và sau đó trong nước suối nóng du khách sẽ cảm thấy toàn thân vô cùng thoải mái. Khi trời tối du khách hãy ngồi dọc lề đường để thưởng thức một tô bún bò Huế hay một con tôm hùm nướng vừa nhấm nháp một long bia cũng khá đủ để kết thúc một ngày du lịch.

Chặng đường cuối của Quê Hương Miền Trung là thành phố Đà Lạt. Du khách có thể bay lên phi trường Liên Khương ở khá xa thành phố nhưng hãy thử bước lên một xe minivan ở Nha Trang và du khách sẽ được ngắm phong cảnh quá đẹp khi xe chạy quanh co trên đường đèo để lên Đà Lạt. Đà Lạt vẫn thơ mộng như ngày nào với những hàng thông xanh, với hồ Xuân Hương ẩn hiện trong sương mù buổi sáng. Những ai đọc những dòng chử nầy, nếu có dịp lên thăm Đà Lạt hãy đến ngủ qua đêm tại nhà trọ Dalat l’Auberge Ami và lăn xả vào bếp để cùng bà chủ sửa soạn một bửa cơm ấm cúng của những kẻ đồng hương.

Quê Hương Miền Nam:

Saigòn với Lăng Ông Bà Chiểu từ xưa là biểu tượng của thành phố. Nhưng tôi nghĩ Saigòn ngày nay đang ở thời kỳ “lột xác” có tòa nhà Bitexco xinh đẹp phải là biểu tượng mới của thành phố. Saigòn vẫn ồn ào náo nhiệt như ngày nào nhưng nhiều khu phố đã được kiến trúc như một thành phố nhỏ trong một thành phố lớn Saigòn như khu Phú Mỹ Hưng ở Quận 7 hay mới hơn khu Vinhomes Central Park ở cuối đường Nguyễn Hữu Cảnh thuộc Quận Bình Thạnh. Vinhomes là những khu phố với đưởng sá sạch sẻ ngay thẳng, các vườn hoa rộng lớn, với nhà thương tối tân, trường học các cấp, những siêu thị đủ mọi loại hàng, những tiệm ăn quốc tế sang trọng và cả ngàn căn hộ trong những cao ốc trang bị với những tiện nghi hiện đại nhất. Đứng ở tầng chót của Landmark 81 cao gần 462m trong khu Vinhomes nhìn xuống, tôi thấy sông Saigòn uốn quanh thành phố và vô số những cao ốc lẩn lộn với những ngôi nhà lụp xụp cũ kỷ còn tồn tại.

Ngoài Vũng Tàu, Quê Hương Miền Nam có nhiều khu nghỉ mát sang trọng khác như Côn Sơn, Phú Quốc. Tôi đã bay đến Côn Sơn để vừa nghỉ mát vừa đi đến  những nhà tù của một thời xa xưa. Tôi đã đến Rạch Giá nhiều lần nhưng lần nầy là dùng Rạch Giá làm trạm để đi tàu ra đảo Phú Quốc, đảo đang ở thời phát triển mạnh. Tạm trú trong một bungalow sát biển ở Phú Quốc và hầu như trần trường phơi mình trên bải cát, tôi có cảm giác quá gần gủi với thiên nhiên. Cũng từ Rạch Gía tôi đi xe hơi tới Hà Tiên nằm sát biên giới. Trên đường đi vào Hà Tiên một bức tượng Mạc Cửu to lớn được dựng lên để ghi nhớ công ơn của người Minh hương nầy đã xây dựng nên thị xã.

Tôi đã về miền Tây nhiều lần qua những cầu hiện đại cao vời vợi bắc qua sông Tiền, sông Hậu, nhìn xuống tôi thấy vô số ghe thuyền xuôi ngược trên sông. Tôi đã nhiều lần ngồi ăn trên những tiệm ăn nổi ở bến Ninh Kiều của thành phố Cần Thơ vừa nghe nhạc vọng cổ mà cảm thấy gần gủi với dân địa phương. Từ Cần Thơ tôi đã đi xe đò đến thi xã Cà Mau. Đối với dân thị thành, Cà Mau không còn là chốn hoang dã nữa, cũng như những thành phố khác ở miền tây thị xã cũng đang vươn lên với những khách sạn và tiệm ăn để phục vụ cho du khách. Từ thị xã Cà Mau tôi đã đi ghe xuống Đất Mủi, danh từ dân địa phương gọi vùng đất cực nam của Quê Hương Miền Nam. Ghe len lỏi giữa vô số sông rạch chằng chịt và hai bên bờ là những rừng tràm bát ngát. Người hướng dẫn cho biết mốc cực nam nầy phải di chuyển nhiều lần về phía nam vì đất lở bên nầy và bồi đắp bên kia.

Từ thị xã Cà Mau tôi tiếp tục hành trình và không quên ghé qua tỉnh lỵ Bạc Liêu và tạm ngủ ở khách sạn đã từng là nhà ở của công tử Bạc Liêu. Tôi được nghe những giai thoại về Bạch công tử, Hắc công tử kể một cách hảnh diện từ ông quản lý khách sạn. Qua câu chuyện được nghe tôi nghĩ tạo hóa đã ưu đải Quê Hương Miền Nam quá nhiều với những đồng ruộng cò bay thẳng cánh, những nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú trên cạn và dưới sông.

Tôi xin mượn bốn câu thơ sau của một thi sĩ để kết thúc bài viết này:

“Quê hương mang nặng nghĩa tình,

Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.

Quê hương ta đó là nơi

Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.”

Lê Quý Thể

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Bảy 2011(Xem: 16148)
Ngày mai,28/7/2011,ngày tưởng niệm lần thứ 38 năm đơn vị tôi bị phục đánh.Xin vọng tưởng đến anh linh cố thiếu tá Thạch ngọc Nhường,đơn vị trưởng của tôi,và các đồng đội đã anh dũng hy sinh.Nếu cùng chung số phận,ngày nầy 28/7/2011,là lần giỗ thứ 38 của tôi rồi. Kỷ niệm đau buồn mãi mãi không bao giờ quên.Xin thân chuyển đến quý vị bài bút ký nầy.
26 Tháng Bảy 2011(Xem: 15618)
Tui đã có về thăm lại chốn xưa trường cũ đó một lần, ông thầy Chín đã mất từ lâu, cái trường cũ của tui giờ là một căn phố cao như cái hộp quẹt dựng đứng trông quê không chịu nổi, nhưng cái sân gạch tàu đỏ vẫn còn đó.
20 Tháng Bảy 2011(Xem: 16328)
Chẳng còn dấu vết gì của chiến tranh để lại.Còn chăng là những địa danh:Bình long,An lộc,Tân khai,Suối Tàu ô,Xa cát,Xa cam,Xa trạch,Đồi Gió...trong lòng mỗi con người chúng ta,còn sống sót sau chiến tranh.Xin chiến tranh hãy ngủ yên trong tâm tư con cháu thế hệ mai sau của chúng ta.
19 Tháng Bảy 2011(Xem: 15374)
Anh thong thả uống hụm sinh tố và dõi mắt sang hàng cơm tấm bên cạnh. Đang tầm sáng, giờ cao điểm đông khách, anh chẳng thấy Ngọc Diệp đâu, chỉ thấy một bà to mập đang ngồi giữa nồi cơm to tướng không kém gì bà ta, và một cái bàn thấp trên bày la liệt những món ăn, những hũ đồ chua và hũ nước mắm, mấy ống đựng thìa, đựng nỉa
18 Tháng Bảy 2011(Xem: 15289)
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm
19 Tháng Sáu 2011(Xem: 15771)
“ Đời buồn như chiếc lá, lặng rơi bên hiên nhà. Mưa vô tình ngập lối Cuốn trôi mảnh hồn ta! “
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 15301)
Tôi không thích khoe khoang về ông “Bố” của nhà đâu, vì chả lẽ lại “mèo khen mèo dài đuôi”, những điều tầm thường trong cuộc sống gia đình chắc nhà nào cũng giống nhau. Ngày lễ Cha ai cũng nhắc đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Bố,
14 Tháng Sáu 2011(Xem: 14565)
Đã bốn mươi lăm năm trôi qua, tiếng gọi thân thương “Bố ơi!” đã vĩnh viễn lìa xa chị em tôi khi tôi vừa qua mười sáu tuổi. Mãi đến bây giờ mỗi lần nhớ về Người lòng tôi vẫn luôn mang tâm trạng bồi hồi thương kính.
01 Tháng Sáu 2011(Xem: 15376)
Ông may mắn nhiều lần thoát chết và cuối cùng đến được bến bờ tự do qua con đường vượt biên bằng đường biển. Ông định cư tại Hoa Kỳ cùng với gia đình. Hồi ký “ Cuộc đời đổi thay” được tác giả ghi lại hành trình của một đời người thăng trầm suốt hơn 50 năm theo vận nước .
27 Tháng Năm 2011(Xem: 14297)
Tôi bốc ra những sợi tóc bạc ngày xưa của má để lên bàn tay. Tôi đưa bàn tay với nhúm tóc lên mủi. Tôi nhấm nghiền đôi mắt. Mùi hương thoảng nhẹ mơ hồ trong ảo giác. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ trong căn nhà cũ quạnh vắng buồn hiu!
26 Tháng Năm 2011(Xem: 14824)
Ngày hôm nay viết những dòng này tôi muốn nói với các bạn rằng trong bao chia ly cuộc đời có gì hạnh phúc hơn những hạnh ngộ bằng hữu. Làm bạn với anh Tô hòa Dương ngày nọ là một trong những hạnh ngộ bằng hữu ấy
18 Tháng Năm 2011(Xem: 16029)
Tôi ở đội kỹ luật một năm rưởi được đưa ra đội nông nghiệp và được thả về nhà, tôi dùng chữ thả rất đúng nghĩa của nó, chúng ta không thể ngộ nhận chữ thả và chữ tha được vì chúng ta có tội với ai đâu mà được tha
10 Tháng Năm 2011(Xem: 14870)
em là một người mẹ chồng tuyệt vời chưa đủ, mà là một phụ nữ miền Nam tuyệt với nữa đấy, vì lúc nào cũng nhân hậu, hào phóng, dễ tính và dễ thương vô cùng.
04 Tháng Năm 2011(Xem: 15057)
Cám ơn mẹ đã cho ba con, đã cho con một ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, một dòng đại dương tình yêu không bao giờ khô cằn, một bầu trời tình yêu luôn chói lòa rực sáng, ngát hương ...
04 Tháng Năm 2011(Xem: 15380)
Tôi sinh ra ở miền Bắc VN sống và trưởng thành tại Sài Gòn. 1970 gia đình rời về Biên Hòa là lúc tôi lên đường nhập ngũ làm tròn bổn phận người trai thời binh lửa.sau 1975 khi đất nước rơi vào tay CS tất cả những hoài bão tương lai của tôi biến theo thời gian
27 Tháng Tư 2011(Xem: 15538)
Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…
26 Tháng Tư 2011(Xem: 14922)
Độ 7 giờ, tiếng xích của chiếc PT76 nghiến mặt đường từ từ tiến lên từ hướng chợ, khi đến gần cổng của BCH/CSQG/Quận Long-Thành dừng lại vì lựu đạn và M79 bắn xối xả của anh em phòng thủ, tôi đang ở trong bunker, nằm ngay góc Chi-khu và văn phòng ban ANQĐ/Quận, xuyên qua lỗ châu mai nhìn thấy những bóng đen lốp ngốp phía trên mui xe
24 Tháng Tư 2011(Xem: 14752)
Chất xám đã chảy rakhỏi nước rất nhiều từ cuộc di tản vĩ đại của tháng 4 năm 75, chất xám bị thui chột trong các "trại cải tạo", rồi tiếp tục rò rỉ theo những chiếc ghe vượt biên nhỏ nhoi, đầy tội nghiệp. Chưa dừng ở đó, chất xám Việt Nam tiếp tục thất thoát cho tới bây giờ,
16 Tháng Tư 2011(Xem: 15608)
Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời mình trọn vẹn hình ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong lòng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15796)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15233)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 15445)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 16233)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 15128)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 14645)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 15792)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 15583)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 14828)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14609)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 13952)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 14585)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 16020)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15242)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 14326)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15197)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 14342)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 13716)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 14196)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?