6:00 SA
Thứ Hai
16
Tháng Chín
2019

TẢN MẠN NGÀY “ MEMORIAL DAY” - Nguyễn Hữu Hạnh

28 Tháng Năm 201811:45 SA(Xem: 2278)

TẢN MẠN NGÀY “ MEMORIAL DAY”

Trong đời người hạnh phúc và khổ đau lẫn lộn từng giờ, từng phút, từng giây  trong đó có những thứ người ta quên nó dễ dàng, có những thứ người ta muốn quên, cố tình quên, tưởng như đã quên  không muốn nhớ.  Nhưng nó lại bất tử với thời gian, nên không thể nào quên được,  đó là sự hy sinh cao cả của người lính Việt Nam Cộng Hòa trong thời chiến tranh quốc gia và cộng sản

 Hơn bốn mươi năm đã đi qua  cuộc chiến bom đạn đã đi vào dĩ vảng, nhưng những nỗi oan khiên bất hạnh  của dân tộc Việt Nam vẫn còn tồn tại, là một  ám ảnh khôn nguôi  trong lòng người viễn xứ  và nhất  là  nguy cơ vong quốc, như một nỗi đau  hằn sâu trong tâm thức của mọi người.

Ai  cũng có 1 quê hương để hoài niệm, tâm tư ai cũng đầy dẫy những kỷ niệm đầy mộng mơ nỗi nhớ thương về quê nhà, chúng ta đều mang 1 tâm sự chung. Chúng ta tha thiết ôm ấp hình ảnh quê hương. Hãy tưởng tượng rồi  có một ngày trở lại quê xưa, nỗi bâng khuâng sẽ dâng tràn vì những biến đổi của thời gian

 Thời gian dài qua đi đường đời chưa đi hết, nhưng màu áo trận vẫn chưa phai nhòa trong trong lòng mọi người và  lá cờ vàng vẫn cỏn tung bay trên nền trời hải ngoại.  
điemdanh1

Sự kiện nầy đã không làm tủi hổ vong linh của những người nằm xuống. Những công lao xương máu được  đóng góp trên chiến trường Việt  nam trong chuổi dài chinh chiến kia, phải chăng chỉ còn là những dư âm vang vọng. Chúng ta luôn  canh cánh bên lòng nỗi buồn tha hương, những ân tình không sao đền đáp cho những người anh hùng đã hy sinh thân thế cho lý tưởng tự do.
quânlực12

Dù đã giả từ quân phục rời bỏ vũ khí  hơn 40 năm qua, nhưng ngưòi lính chúng tôi vẫn còn giữ trong ký ức  những kỷ niệm của đời quân ngũ khó quên  vẫn còn nặng tình chiến hữu, còn yêu mến tình  đồng khóa đồng trường, luôn hướng về đất nước với  những tình cảm thật  đậm đà...

Người bạn cùng khóa, nó và tôi được trui rèn trong lửa đạn. Nó đã bỏ lại chiến trường một chân, đã đau xót xé lòng khi những đồng đội thương tật và bản thân mình bị xua  đuổi ra khõi Tổng Y Viện Cộng Hòa ngày cuối tháng 4. Và bi thảm hơn suốt 30 năm tìm sống và kiếm sống trên quê hương nhưng tưởng chừng như xa lạ.
quốchậnđiemdanh2

Nay tình cờ  gặp nhau xứ người cảm động lắm... bởi vì nó và tôi cùng sống chung một thời đại, cùng một thế hệ nên dễ cảm thông nhau. Và nhất là nó và tôi cùng chung lý tưởng…

Cúi đầu tạ với quê hương

Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh

 

NGUYỄN HỮU HẠNH

5/28/2108

 

Ý kiến bạn đọc
23 Tháng Sáu 20186:18 SA
Khách
CHIẾN SĨ VÔ DANH
Người nằm yên bao lâu quên trong sương khói quạnh hiu. Người về mang thương đau chưa nghe ai nhắc tuổi tên. Nghìn lời hát không vơi. Tình uẩn khuất trong tôi. Cám ơn anh. Cám ơn anh. Người chiến sĩ vô danh.
(Chiến sĩ vô danh - Trầm Tử Thiêng)

Cảm ơn HT Nguyễn Hữu Hạnh thật nhiều về bài viết nầy "TẢN MẠN NGÀY MEMORIAL DAY". HT Hạnh với tấm lòng đẹp, mang tình tự quê hương theo suốt cuộc đời, rất xứng đáng là người đại diện cho anh em đồng khóa 5/1972.
Thân ái,
Võ Văn Vĩnh 543.
June 22, 2018
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười 2015(Xem: 3545)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 3822)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4149)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 4310)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 3990)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 3569)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3853)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 3496)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 3894)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 4214)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 3869)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4037)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4593)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4672)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 4730)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 4785)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 3901)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.
07 Tháng Tám 2015(Xem: 4283)
Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ
07 Tháng Tám 2015(Xem: 3633)
Còn em em sẽ sẳn sàng đón chào cả nhà. Sen nhà em mới nở hoa , sẳn tiện mọi người cùng ngắm sen nở đầu mùa.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 4234)
Những chiếc xe bus màu vàng đã tạm nghỉ không đưa đón học sinh ở các trạm nữa. Mùa Hạ đã sang.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 3643)
nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. “Hạ Ơi”.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 7724)
Và còn nữa những bài hát được các bạn cùng hát lên “ Rồi Mai Đây” “ Nhớ Nhau Hoài” như nhắc nhớ niên học cuối và kỷ niệm ngày gặp lại
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 6078)
Đó phải chăng là ước mơ chung của tất cả các bạn, những học sinh Khiết Tâm khắp nơi. Đừng để mai một cả thời tươi đẹp nhất mà chúng ta ai cũng đều lưu luyến nhé.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 3934)
Những bàn tay, những tấm lòng và những nụ cười tươi vui đã khiến mọi người thoải mái trong buổi tiền họp mặt.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 3979)
Cầu xin ơn trên cho thầy khỏe mạnh. Sang năm gặp thầy bỏ gậy ...nhảy đầm.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 4276)
à tôi cũng sẽ không quên bạn thân tôi, một bông hoa nở giữa mùa hè: Cúc Hạ.
07 Tháng Bảy 2015(Xem: 4029)
Một lần nữa, chúc mừng chiến thắng của đội tuyễn nữ Hoakỳ. Chúc mừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ.
28 Tháng Sáu 2015(Xem: 3901)
Sau năm 1975 con đường bỗng trở nên xa lạ . Những ngôi nhà của bạn bè thân quen ở hai bên đường đều đổi chủ
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 4468)
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 4384)
Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 4021)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 3581)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 3580)
“Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: “khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đổ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 4582)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 4578)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 4460)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 3579)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 4240)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 3767)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 4688)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 4606)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 4177)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 5790)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
10 Tháng Năm 2015(Xem: 4651)
buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...
05 Tháng Năm 2015(Xem: 4237)
Thư này khá dài mong các bạn thông cảm. Và không biết nên chúc gì cho các bạn mình trong tháng tư đen này?
03 Tháng Năm 2015(Xem: 4148)
Mong rằng chị đang hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc, an vui trong kiếp tái sinh hoặc đang an nhàn thảnh thơi nơi cõi vô hình.
29 Tháng Tư 2015(Xem: 6483)
Chính những người lính Việt Nam Cộng Hoà, chính những người bạn của tôi đã gìn giữ an ninh cho nhân dân, cho tôi được sống an bình hạnh phúc trong thành phố,
27 Tháng Tư 2015(Xem: 5428)
Huy chương đã được truy tặng. Từ đây, hy vọng là đại gia đình Cố Trung sĩ Nguyễn Văn Hải được an ủi phần nào.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 3794)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.