11:43 CH
Thứ Sáu
19
Tháng Tư
2024

Câu Chuyện Đầu Tuần: Tuần lễ Tạ Ơn- Quang An

20 Tháng Mười Một 20178:21 CH(Xem: 7368)

Câu Chuyện Đầu Tuần: Tuần lễ Tạ Ơn.
784px-The_First_Thanksgiving_Jean_Louis_Gerome_Ferris-large

Lại một mùa lễ Tạ Ơn nữa đang đến ở xứ cờ Hoa và một lần nữa người dân Việt tị nạn cộng sản Việt Nam lại lắng đọng tâm hồn để thầm ngỏ lời Tạ Ơn thượng đế đã cứu vớt những mảnh đời tị nạn.

Lịch sử nước Mỹ được đánh dấu từ những người Anh theo đạo Tin Lành, đã phải vượt thoát khỏi sự kỳ thị tôn giáo ở lục địa già vào năm 1620, đánh đu với số phận trên con tàu mang tên May Flower vượt Đại Tây Dương.
Để rồi khi đến vùng đất mới, đến tân lục địa, họ đã đặt nền tảng cho dân Mỹ, cho dân tị nạn định cư. Phải biết rằng sống sót được qua cuộc vượt đại dương như thế, quả là có phép lạ. Và rồi có thể sinh tồn được ở vùng đất mới, được xem như là tân lục địa, cũng là một phép lạ. Cho nên, vượt trên tất cả của mọi tôn giáo, người Mỹ ăn mừng ngày lễ tạ ơn để cảm ơn trời đất đã đem lại cuộc sống ấm no, cũng như hình thành một quốc gia hùng mạnh nhất thế giới.

Thật tình, nước Mỹ đúng là quốc gia của di dân khi hầu hết các sắc dân, màu da, đều hiện diện ở xứ này và là mảnh đất tạo cơ hội công bằng cho tất cả mọi di dân. Hãy nhìn xem một quốc gia dù thuộc loại hàng đầu thế giới như Nhật Bản nhưng chưa bao giờ có được một di dân nước ngoài là triệu phú, là chính khách, là khoa học gia, hay là tài tử. Nhưng ở Mỹ thì sao? Một tài tử gốc Áo là ông Arnold đã trở thành thống đốc tiểu bang California trong hai nhiệm kỳ. Còn dưới thời tổng thống Bush (con), bộ trưởng bộ ngoại giao là tướng Collin Power, vốn là một người da đen. Khi ông Powell đệ đơn từ chức, thì lại một bà da đen Condoleezza Rice lên kế nhiệm. Cần phải biết là chức vụ bộ trưởng bộ ngoại giao là vị trí quan trọng thứ năm trong guồng máy hành pháp Hoa Kỳ, chỉ sau tổng thống, phó tổng thống, và chủ tịch hạ viện. Chưa hết, một người con của di dân da đen, ông Obama, một huyền thoại đã trở thành tổng thống Hoa Kỳ. Chắc chắn sẽ còn nhiều cơ hội cho các di dân khác trở thành những người nổi tiếng, những người tài giỏi trên xứ này.

Thế còn người Việt di tản thì sao? Khi mà bánh xe xích sắt của chiếc xe tăng T54 húc đổ hàng rào cửa chính dinh Độc Lập, khi mà những người cộng sản miền Bắc đã hoàn thành việc thôn tính miền Nam vào tháng 4 năm 1975, thì đó cũng là khởi đầu của một cuộc di dân lịch sử trên thế giới, khi cả triệu triệu người Việt Nam bắt đầu bỏ nước ra đi. Đến tháng 7 năm1977, sau hai năm đầu giúp đỡ người tị nạn Việt Nam di tản đợt 75, Mỹ đã ban hành luật gia hạn việc cứu trợ về tài chánh, y tế, và các giúp đỡ khác cho dân tị nạn Việt Nam. Đến tháng 3 năm 1980, khi mà làn sóng người Việt bỏ nước ra đi tăng cao, Mỹ ban hành thêm luật quy chế tị nạn vĩnh viễn và đề ra một chính sách tị nạn áp dụng chính thức tại Mỹ.
Chính nhờ những luật này, cũng như những giúp đỡ khi nhiều khi ít, khi khó khăn, khi dễ dàng, Mỹ đã giúp đỡ rất nhiều cho người Việt tị nạn đến Mỹ để trở thành một cộng đồng di dân đông đảo nhất vào cuối thế kỷ 20.

Những người di dân Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ trong những đợt đầu tiên, sau những lần Tạ Ơn thượng đế phò hộ, đã không quên bà con, thân nhân còn kẹt lại ở quê nhà. Khi di dân Việt Nam biết đến lễ tạ ơn thì cũng là lúc những thùng quà gửi về như những liều thuốc hồi sinh cho biết bao gia đình. Từ áo quần đến giày dép, từ chai thuốc tây đến cái máy cassette. Rồi có khi tờ Mỹ Kim nằm trong hộp kem đánh răng với lời thư dặn dò như những mật hiệu rằng "kem đánh răng này tốt lắm, giữ lại mà dùng, đừng bán đi, ngay cả vỏ ống kem".
Người còn ở lại ở Việt Nam đã phải vò đầu bóp óc để tìm ra được ý nghĩa mật thư là trong ống kem đánh răng có tiền. Cũng có khi mật thư lại nói rằng nếu đói quá thì bán vải, bán bút bi đi mà ăn, nhưng nhớ giữ lại cái thùng giấy đựng quà mà dùng. Cũng phải vò đầu bứt tai, tìm ý nghĩa mật hiệu và lần mò xé hết vỏ thùng để tìm thấy giấy 100 Mỹ kim giữa hai lớp bìa thùng quà. Và cứ như thế dưới nhiều hình thức, những món quà này về đến Việt Nam như là một món quà từ lễ tạ ơn Hoa Kỳ.

Những người di dân Việt Nam dù sao cũng phải tạ ơn thượng đế đã đem lại một cuộc sống bình yên. Và điều quan trọng nhất là người di dân Việt có dịp mở rộng tầm mắt, kiến thức để nhìn thấy thế giới thay đổi, khoa học kỹ thuật phát triển, cũng như những thảm họa, những thiên tai khắp mọi nơi.
Dù có khác nhau về chính kiến, tôn giáo, những người di dân Việt đều dễ dàng trở thành những người có tri thức, có tấm lòng vị tha để biết đối xử với nhau tử tế và cùng nhau nghĩ về nơi mình đã ra đi để góp sức giúp đỡ, gầy dựng, và khôi phục lại cuộc sống cho những người còn ở lại.
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.

Chúc quý bạn và gia quyến một mùa lễ Tạ Ơn hạnh phúc.
Have a Happy Thanksgiving, friends!
Quang An

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 2015(Xem: 8648)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 9554)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 9263)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 9706)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 8472)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 9656)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 8220)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 9047)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 9271)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 9368)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 9655)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 9703)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 10937)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 10493)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 9985)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 10244)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.
07 Tháng Tám 2015(Xem: 9582)
Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ
07 Tháng Tám 2015(Xem: 8300)
Còn em em sẽ sẳn sàng đón chào cả nhà. Sen nhà em mới nở hoa , sẳn tiện mọi người cùng ngắm sen nở đầu mùa.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 9680)
Những chiếc xe bus màu vàng đã tạm nghỉ không đưa đón học sinh ở các trạm nữa. Mùa Hạ đã sang.
02 Tháng Tám 2015(Xem: 8971)
nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. “Hạ Ơi”.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 14420)
Và còn nữa những bài hát được các bạn cùng hát lên “ Rồi Mai Đây” “ Nhớ Nhau Hoài” như nhắc nhớ niên học cuối và kỷ niệm ngày gặp lại
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 12640)
Đó phải chăng là ước mơ chung của tất cả các bạn, những học sinh Khiết Tâm khắp nơi. Đừng để mai một cả thời tươi đẹp nhất mà chúng ta ai cũng đều lưu luyến nhé.
11 Tháng Bảy 2015(Xem: 9305)
Những bàn tay, những tấm lòng và những nụ cười tươi vui đã khiến mọi người thoải mái trong buổi tiền họp mặt.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 9274)
Cầu xin ơn trên cho thầy khỏe mạnh. Sang năm gặp thầy bỏ gậy ...nhảy đầm.
10 Tháng Bảy 2015(Xem: 10195)
à tôi cũng sẽ không quên bạn thân tôi, một bông hoa nở giữa mùa hè: Cúc Hạ.
07 Tháng Bảy 2015(Xem: 8966)
Một lần nữa, chúc mừng chiến thắng của đội tuyễn nữ Hoakỳ. Chúc mừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ.
28 Tháng Sáu 2015(Xem: 9705)
Sau năm 1975 con đường bỗng trở nên xa lạ . Những ngôi nhà của bạn bè thân quen ở hai bên đường đều đổi chủ
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 10345)
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường
20 Tháng Sáu 2015(Xem: 9835)
Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
17 Tháng Sáu 2015(Xem: 9610)
Như ngày xưa. Vâng! như ngày xưa khi các con còn bé xíu nằm êm ấm, hạnh phúc trong vòng tay thương yêu bất tận của hai đấng sinh thành.
14 Tháng Sáu 2015(Xem: 8967)
Nhân ngày Father's Day, tôi viết bài này để vinh danh cha tôi, người cha trọn đời sống vì đất nước,
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 9241)
“Đời” ở đây là sống theo kiểu 3 KHOAN: “khoan dung, khoan hồng & khoan ‘đổ thừa’” tại bị… cho đến khi nằm trong sáu tấm
13 Tháng Sáu 2015(Xem: 10726)
Má ơi, con đã biết ở nơi nào là nơi sung sướng hạnh phúc của má rồi.
11 Tháng Sáu 2015(Xem: 10967)
DANH DỰ, TỔ QUỐC, TRÁCH NHIỆM. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.
09 Tháng Sáu 2015(Xem: 10559)
tác giả gốc nhà giáo dạy văn, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014...là Giáo Sư tại trường trung học Công Thanh Biên Hòa
05 Tháng Sáu 2015(Xem: 9154)
Dù kiếm bi giờ có mòn thế nào cũng vẫn còn chút tiếng tăm trên chốn giang hồ.
04 Tháng Sáu 2015(Xem: 10035)
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống
30 Tháng Năm 2015(Xem: 9843)
“ Sinh – Lão – Bệnh – Tử” là qui luật của muôn đời, nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi mỗi khi nhìn hình xưa tự hỏi “ Thầy tôi ngày ấy, bây giờ ra sao?.
23 Tháng Năm 2015(Xem: 10405)
tri ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa và chiến sĩ đồng minh đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam để họ sống còn và các em có được như ngày hôm nay.
22 Tháng Năm 2015(Xem: 10524)
Và nhân ngày “Memorial Day”, để tưởng nhớ đến anh linh các vị anh hùng đã một lòng vì dân, vì nước hy sinh tánh mạng. Xin thành kính dâng nén hương tưởng niệm
21 Tháng Năm 2015(Xem: 10819)
Hôm nay cũng tháng năm. Tôi xin gửi đến các bạn những đóa hoa Muguet trắng tinh lóng lánh. Kính chúc tất cả các bà mẹ trên thế giới đều được chồng, con yêu thương, kính mến
10 Tháng Năm 2015(Xem: 13046)
Mặc dù tổ quốc bây giờ con tôi phục vụ không phải là VN. Nhưng con cái người lính VNCH đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ làm cho người Mẹ như tôi đẹp lòng.
10 Tháng Năm 2015(Xem: 11612)
buổi chiều tan trường trễ, Huyền vẫn nghe rất rõ giọng nói thân quen: “bánh mì bì đây, bánh mì bì muôn năm”...
05 Tháng Năm 2015(Xem: 9581)
Thư này khá dài mong các bạn thông cảm. Và không biết nên chúc gì cho các bạn mình trong tháng tư đen này?
03 Tháng Năm 2015(Xem: 9619)
Mong rằng chị đang hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc, an vui trong kiếp tái sinh hoặc đang an nhàn thảnh thơi nơi cõi vô hình.
29 Tháng Tư 2015(Xem: 13338)
Chính những người lính Việt Nam Cộng Hoà, chính những người bạn của tôi đã gìn giữ an ninh cho nhân dân, cho tôi được sống an bình hạnh phúc trong thành phố,
27 Tháng Tư 2015(Xem: 11673)
Huy chương đã được truy tặng. Từ đây, hy vọng là đại gia đình Cố Trung sĩ Nguyễn Văn Hải được an ủi phần nào.
24 Tháng Tư 2015(Xem: 9555)
Cám ơn với tất cả ngậm ngùi vì VN sau 40 năm vẫn còn là một quốc gia nghèo đói không có bình đẳng và tự do.
20 Tháng Tư 2015(Xem: 9242)
Giờ này, có ai thả dùm tôi một ngọn đèn, làm dấu chỗ Sông nằm, hoi hóp, chờ ngày sẽ ngừng trôi ra biển!