12:10 SA
Thứ Hai
27
Tháng Năm
2024

Hồi xưa tui đi học - Hoàng Duy Liệu

26 Tháng Bảy 201112:00 SA(Xem: 21032)

Hi xưa tui đi học

Chương 1- Cái trường làng

Năm lên 4 tuổi tui được ông Nội đưa đi học ngày đầu tiên trên đời vì ba tui thì là lính Không Quân nên sáng sớm đã phải đạp xe vô phi trường, má tui thì còn phải vừa khóc vừa đi chợ lẫn trông nom một đàn em nhỏ ở nhà.


Con đường từ nhà tui đến trường ngày đó lẽ dĩ nhiên là không có tình tự thơ mộng như trong chuyện của nhà văn nổi tiếng Thanh Tịnh ngày nào, chỉ có cái cảnh một thằng nhóc con một tay xách cái cặp da màu đen có dán, không, đúng ra là có in lên vài cái hình xanh đỏ chim cò, máy bay, con gái tóc dài hay ác quỷ nhe răng. Có còn nhớ không? Mấy cái hình mà anh chị em mình nhúng vô nước, nhẹ tay gỡ ra rồi dán lên sách, lên bìa sách hay cặp táp đó. Tui khoái nhất cái hình thằng cao bồi "Lucky the Lude" ốm nhom ốm nhách cao lòng khòng đội cái mũ rộng vành đứng tréo chân trông gồ quá đỗi.


Một tay xách cặp, một tay với cái bình mực hình dạng giống như trái địa cầu có cái nắp và cái khoen ở trên, tui lủi thủi lần mò sau lưng ông Nội dọc theo con đường rày xe lửa xuyên qua cái rừng tre rậm mà sau này, khi lớn lên thêm một chút, tui thường ra đó chặt về hun khói cho vàng làm cần câu cá mập. Cá mập ở Biên Hòa? Ờ thì mấy con cá có cái mông bự bự đó mà, mấy thằng nhóc trong xóm tui kêu như vậy, tui bị ám ảnh bởi cái hình dạng cong cong uốn lượn của con cá từ thuở ngàn xưa năm cũ ấy.


Vừa ngó theo ông Nội vừa phải để mắt lạng qua trái phải tránh những cái đống gì vàng vàng nâu nâu còn đang bốc hơi. Đôi khi phải dừng lại kênh nhau với mấy con chó vừa xong bữa ăn sáng tính chùi miệng trên cái quần xà lỏn mới toanh.


Ngày đó tui ngon lành lắm nha, không có khóc lóc chi hết ráo, cho dù trong dạ đánh lô tô bình bình khi nhớ đến những lời hăm he của má tui hằng bữa:


- Mày quậy như quỷ, phá như ma, mai mốt đi học thầy cô uýnh nát đít !


Nát đít là sao tui hỏng biết chứ cái chị Lài lớn hơn tui 2 tuổi ở nhà kế bên đã từng mếu máo len lén cho tui coi 2 lằn roi tim tím chiều hoang dày dày trên bờ mông trắng như con gái bữa đi tắm sông, thấy hơi rờn rợn teo teo. Ngày đó tui còn quá đỗi khù khờ chỉ chăm mắt nhìn mấy lằn roi mà thôi. Ngu quá xá ha ! Chị Lài ơi, giờ cho tui xem lại một lần nữa được hong? Tui xin hứa danh dự là chỉ dòm mấy cái dấu chân của anh Tám mà thôi.


Lại nữa không khóc là vì nhờ ông Nội tui ngồi chồm hổm đọc báo ở ngay trước lớp chờ đến giờ ra chơi mang đến cho tui cái bánh bò màu trắng hoặc xanh, đỏ cùng một vài hớp nước xá xị hiệu con nai đã xì hết ga.


Kêu là trường cho oai dũng đời ta chứ đó chỉ là một cái trường làng, một cái chái nhỏ cột tre mái tranh cất dựa theo bên hông nhà ông thầy giáo không có tường vách cửa nẻo chi hết với mấy dãy bàn cùng băn ghế làm bằng gỗ không cần bào láng cho nó có cái vẻ thiên nhiên mộc mạc, dằm đâm tua tủa , có bữa nào xui thì bị mấy cây dằm đâm thủng đít về nhà còn bị má đánh về cái tội làm rách cái quần xà lỏn chiến.


Lỗi tại tui đặt mông xuống quá mạnh hay là ngoáy mông qua lại, không chịu ngồi yên mà học ! Má tui kết án một cách có "cơ sở ” và khoa học tự nhiên như thế. Má ơi ! Nếu má biết rằng bây giờ có nhiều người giàu có nhờ cái tài ngoáy mông, chắc là má đã không đánh con ngày đó.


"Oh, well !" Thế sự có bao giờ giống nhau đâu?


Bước qua khỏi cái hàng rào dâm bụt với những bông hoa đỏ chét thì tui giựt mình núp liền ngay sau lưng ông Nội. Lần đầu tiên trong 4 năm dương thế tui thâý cảnh địa ngục đang "You Tube" trên cõi đường trần.


Cái ông thầy giáo này tên là Chín, có nghỉa là con số 9, 9 nút bài cào , có thể ổng hay vợ của ổng thứ chín trong gia đình, và có lẽ vì bị ám ành bởi con số hên chín nút này nên ổng sắp xếp trình bày cái trường làng "Thầy Chín" của ổng ngăn nắp, sống động như chín từng địa ngục của Diêm Vương một cách thật là hoàn mỹ của một người không những có học mà còn có năng khiếu tuyệt vời về nghệ thuật "tạo hình" tạo dáng luôn cả tạo cảnh. Một "producer" trứ danh đi trước thời đại. Tiếc là ổng vượt biên không tới được Hollywood.


Dưới cái nắng bắt đầu hâm hấp nóng trong ngày, ngay giữa cái sân lót gạch tàu màu hun hun đỏ có thêm tí rong rêu xanh xanh chạy viền cho đủ bộ là 2 tên quỷ sứ nho nhỏ, mặt hơi đỏ đỏ, ốm yếu tong teo như tui, mặt mày méo mó với hai hàng mũi dãi lòng thòng, xanh lè, vàng bệt co lên thụt xuống, chun ra chun vô qua 4 cái lỗ y hệt như là 4 con rắn nhỏ đang ngoằn ngoèo uốn lượn trước cửa hang, đang bị bắt quỳ gối trên mấy cái vỏ mít đã ngả màu vàng nâu dẹp lép, hai tay dang ra hai bên như 2 con quỷ dữ sắp vồ một bà mập ú, thân thể trần truồng bị đì xuống địa ngục để đền tội ác cho cái tội hay lấy thịt đè người ăn hiếp chồng, hoặc là tội cho mượn nợ theo cái lối mà mấy ông già thường hay gọi là "xanh xít đít đui" gì đó lúc còn phục phịch qua lại ở chợ Biên Hòa mà tui có dịp thấy trong hình vẽ trên tường ở một cái chùa nào đó.


Địa ngục A Tỳ chẳng mấy xa, tui nào biết.


Chỉ có hơi khác một chút là ở mỗi cổ tay của 2 thằng này có treo tòn ten một cái lon sữa bò đầy nước đang lắc lư nghiêng ngả mà sau này khi đến phiên tui được cái hân hạnh thay chỗ cho tụi nó, tui mới biết được cái thông minh sáng suốt vượt bực của thầy Chín.


Thằng nào mỏi tay, hạ xuống làm nước đổ ra ngoài thì lại phải tiếp tục đóng vai quỷ sứ trở lại ngay từ đầu, 2 viên gạch thẻ của ông già tui ở nhà chẳng thấm thía vào đâu.


Mặc dù là đang teo dế núp sau lưng ông Nội nhưng con mắt nhà nghề bẩm sinh của tui cũng đang nhận thấy con quỷ bên tay mặt, ngoài cái chuyện đang ráng giữ thăng bằng 2 cánh tay cho nước khỏi sánh ra ngoài lẫn việc bận rộn hít ra hít vô 2 dòng nước mũi càng lúc càng lỏng càng dài, nó còn đang cố phình phình ưỡn uỡn cái bụng có mấy sợi gân xanh tím ngang dọc, đôi mông lắc lắc nhè nhẹ để cố giữ cho cái quần xà lỏn màu cứt ngựa của nó khỏi tuột xuống. Chịu hết nổi tui há miệng cười toe.


Đi học vui chớ Má ! Sao Má khóc ?


Có lẽ quá tội nghiệp cho cái thằng quỷ nhỏ, ông Nội tui bước tới lấy tay kéo cái quần của nó lên rồi còn móc luôn cái lưng quần của nó lên trên cái cục rún lòi của nó cho chắc ăn. Cái máu ân cần nghĩa hiệp tới bến của dòng họ Hoàng đã có từ thuở xa xưa.


Càng tới gần cái chái nhà thì những tiếng chát chát vang lên hòa theo những tiếng rú thét khóc lóc than van như tiếng rên rỉ từ âm cung vọng về của lũ quỷ xứ gái trai, xen lẫn với tiếng chửi rủa the thé có vần điệu của cái bà "Bắc Kỳ" bán xi rô đá nhận nhà bên cạnh.


Cái cảnh địa ngục của thầy Chín giờ đã có thêm phần âm thanh loại xịn với "volume" đang được mở lớn ở mức tận cùng.


Đang đứng giữa trời với cái miệng đã bắt đầu hơi mêu mếu, cặp giò run run, tuồng như có cái gì nong nóng trong con mắt thì một hồi còi dài hú lên cùng theo tiếng xình xịch ầm ầm của chiếc xe lửa ngang qua, cả lũ quỷ tạm ngừng khóc than, hí hửng chạy túa ra sân hò reo ỏm tỏi.


Giờ ra chơi.


À thì ra ông thầy Chín dùng tiếng còi xe lửa thay cho tiếng trống báo giờ. Sao mà "romantic" quá vậy. Vợ tui rên rỉ khi nghe tui kể cái đoạn này.


Gần đến nhà ga BH nên xe lửa chạy chậm lại, mấy bà mấy thím bạn hàng trên xe quăng xuống sân cho mấy đứa học trò ốm đói trường làng vài cái bánh ú, bánh xu xê, có khi là một rổ cá mòi Phan Thiết cho bà vợ thầy Chín. Có bà còn thò đầu ra cửa sổ gởi lại đôi lời hăm he thằng quỷ nhỏ thân thương:


- Chiều nay về mày biết tay tao !


Ôi sao mà đáng yêu đáng nhớ quá cái xóm, cái trường làng của tui thời đó. Giờ kiếm đâu ra?


Người ta nói có khi những chuyện mình thấy ngày hôm nay có thể là những điều báo trước cho chuyện ngày sau. Tui nghĩ là cũng có thể đúng. Mươi mười năm sau khi mà ba tui cởi bỏ áo trận đi tù trên núi thì má tui đã có dịp ngồi trên chiếc xe lửa đó đi buôn hàng chuyến, chỉ có phần khác biệt là lớp học đã không còn và má tui cũng chẳng có dư cái bánh nào để quăng xuống cho lũ trẻ con ốm đói. Có chăng là những giọt lệ ngắn dài rơi rớt dọc đường ray.


Vô lớp rồi mới biết ông thầy đầu đời của tui làm nhiệm vụ ‘Thương cho roi cho vọt “của một bực gia sư hiền lành khả kính một cách tận tâm tận mạng, vì trong cái đám đệ tử ngày đó sau này có thằng đi lính lên tới trung tá lúc mới có hai mươi mấy tuổi, lại có thêm vài ông bác sĩ, luật sư, mấy bà chủ hãng, không kể một thằng bỏ nhà đi hoang là tui.


Tuy chỉ có học ở trường Thầy Chín độ hơn một năm mà có lẽ nhờ cái bản tính láu cá trời cho, cái thằng tui đã thu thập được nhiều chiêu tuyệt kỹ mà trên quãng đường đời lưu lạc đầy chông gai trắc trở sau này đã giúp tui sống còn. Đúng là "quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu."


Ngoài cái chuyện tập đọc, tập viết cùng tập làm 4 phép tính cộng trừ nhân chia, tui lại còn được thầy Chín trui rèn huấn luyện để biết thế nào là đớn đau khổ sở qua những hình phạt độc đáo của ổng để rồi sau này nhớ lại mà ngậm ngùi thương nhớ, mến bạn thương thầy.


Cũng như các nhà giáo thời đó, ổng cũng có một cái roi mây dài cỡ một thước, đen xì láng bóng vì đã được bào láng qua bao cái mông của lũ học trò trai gái.


Thầy Chín là một nhà "cordinator" đại tài, lúc nào ổng cũng nghỉ đến chuyện sắp đặt, thu xếp sao cho nó thiệt là phê, là đúng điệu dân chơi mà lại ít tốn công tốn của cùng cái sức lực không có bao nhiêu của ổng. Ồng được miễn đi lính vì thiếu ký lô, nhưng theo tui nghĩ là vì ổng có một cái đầu quá cở thợ mộc, từ cách dạy học cho đến hình phạt lũ học trò của ổng đều không giống ai.


Lúc nào ổng cũng đánh 2 đứa cùng một lượt mà ổng gọi là “ Nhất roi nhị mếu “. Đứa nào phạm tội chi ổng không quất liền mà chỉ ghi tên lên bảng, đợi cho có thêm một tên hay một con nữa thì sư phụ liền bắt 2 đứa nằm ngay xuống cái nền gạch lúc nào cũng ẩm ướt với bao thứ nước thải ra cuả lũ học trò.


Hai đứa nằm sát bên, đâu mặt lại với nhau, thế rồi một roi hạ xuống, 2 cái mông hẩy lên một lượt kèm theo tiếng khóc hòa âm, lúc nào mà có 1 cặp trai gái thì âm thanh trầm bổng du dương hết chỗ nói. Tui đã biết đớn đau khổ ải nhìn con gái mà chảy nước mắt từ dạo ấy. Nhìn con gái khóc tui cũng phải khóc theo.


Bị cái hình phạt này nhiều lần tự nhiên tui khám phá ra một điều lý thú, là nếu mình nằm phía trong sát với chân ổng thì ít đau hơn, có khi cây roi lại chẳng trúng mông, chỉ cấn giả bộ hẩy mông rồi rú lên cho đúng bài bản là xong. Còn nếu hên mà mình bị đánh chung với môt đứa bự con hơn thì không có đau tí nào.


Chính vì bao giờ cũng hăng hái tiến lên nằm xuống dơ mông lên trước để chiếm chỗ phía trong mà thầy Chín thường khen tui là người can đảm nhất lớp. Sau này lên trung học tui giỏi môn Vật Lý có thể là nhờ vào đó. Có lần đem cái bí quyết này kể cho má tui nghe, bả chửi:


- Đồ cái thằng điếm chảy !


Thầy Chín lúc nào cũng nghiêm nghị đàng hoàng trong cái mặt khó đăm đăm. Cả suốt thời gian quỳ gối mòn trơ vỏ mít ở đó tui chỉ thấy thầy cười có độc một lần.


Số là bữa đó đang giảng bài trên bảng, bỗng có tiếng dế gáy vang trời, thầy Chín liền xách cây roi đi tìm coi tên nào dám cả gan mang dế vào lớp học. Khổ nỗi đó là con dế lửa của tui.


Ổng đi gần tới mà nó vẩn hùng dũng "hát quốc ca," quá đỗi sợ hãi tui bèn móc cái hộp quẹt có con dế ở trỏng nhét đại dưới đùi con Hoa ngồi kế bên. Nó ấn mạnh cái đùi tròn vo xuống, một tiếng cụp vang lên con dế hết chào cờ.


Nhỏ Hoa này ngon lành đáo để lắm. Lại hay có tính thương người, lúc nào cũng có hũ dầu cù là trong túi để thoa vô mông mấy đứa bị đòn, bù lại thì phải cõng nó chạy một vòng. Chẳng gì nhà nó bán hàng xén trước cửa ga Biên Hòa, mỗi lần đến đó mua thuốc lá cho ba, tui thường thấy nó vừa gói hàng vừa thối tiền, cái miệng tía lia :


- Mua gì nữa không bác? Cái đó mới dzìa đó cô.


Um xùm.


Trở lại chuyện con dế, thầy Chín đã đứng trước mặt tui và con Hoa, ổng nạt:


- Dế đâu đưa ra mau !


Nhỏ Hoa nhanh nhẩu đoảng:


- Dạ, em đâu có dế Thầy !

...................

Ổng ngoác miệng cười ha hả, vác roi đi luôn vô nhà, cái đầu lắc lắc.


Từ đó về sau ổng thường hay có vẻ tủm tỉm mỗi lần nghe tiếng dế kêu. Còn nhỏ Hoa ù thì bây giờ đã là bà chủ siêu thị giàu sang chơi toàn là dế iPhone 3, 4 gờ, ngồi xe "Roll Royce" chẳng cần ai cõng nữa nhưng nó vẫn có hũ dầu cù là trong túi.


Bùa hên của nó.


Ông thầy Chín còn là ông thầy độc nhất mà tui biết, áp dụng lối thực hành "Team Work."


Bốn đứa chia ra làm 2 cặp, đứng sẵn sàng hai bên tám bảng. Khì thầy Chín la lên: Trái ! Tui


Thì hai đứa bên trái phải thay phiên nhau viết lên bảng chữ TUI mỗi đứa một chữ T, U, I. cho thiệt lẹ.


Kế đó ổng sẽ la lên: Mặt ! Khùng ! Thì 2 tên bên kia cũng phải làm y như thế.


Có khi ổng kêu 2, 3 lần cùng một bên liên tục nên lúc nào cũng phải ở tư thế SẮP SẴN của Hướng Đạo nếu không thi sẽ có tên trên bảng phong thần.


Bài tập làm thêm ở nhà của ổng đa hình đa dạng, lúc thì phải vẽ một cái hình, khi thì phải viết cho ổng một chữ, một câu. Gì cũng được, tùy ý, miễn là phải có một cái gì mang nộp cho ổng mỗi ngày.

Có một lần tui bị trợt tay, cây viết vạch một đường dài trên trang giấy trắng, tính kiếm cục gôm xóa đi rồi vẽ lại nhưng lại quên mà để nguyên như thế đem nộp. Vậy mà hôm đó tui được 10 điểm.

Nhiều năm sau khi lớn lên, tui lúc nào cũng rất cảm phục và vị nể ông thầy trường làng thông minh này. Ổng đã dạy cho tui một chữ "Thầy " .


Tui đã có về thăm lại chốn xưa trường cũ đó một lần, ông thầy Chín đã mất từ lâu, cái trường cũ của tui giờ là một căn phố cao như cái hộp quẹt dựng đứng trông quê không chịu nổi, nhưng cái sân gạch tàu đỏ vẫn còn đó. Tự dưng niềm cảm xúc dâng lên, hai đầu gối run rẩy, tui muốn quỳ gối dang tay một lần nữa. Trong cuộc đời dài, hẳn đã có bao lần ta muốn làm lại ngay từ đầu.


Cái thuở ban đầu đơn sơ ấy.

 

(Còn tiếp)
Hoàng Duy Liệu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười 2011(Xem: 20254)
Để rôi năm tháng dần trôi theo cõi đời nghiệt ngã, ông cởi áo đi tù, gậm nhấm nỗi hờn vong quốc, bà vẩn ở lại nhà đêm đêm cố tìm lấy hơi ấm của chồng qua manh áo cũ.
13 Tháng Chín 2011(Xem: 19498)
Mẹ VN ơi ! Chúng con đã có một lực lượng trẻ đầy tinh nhuệ, đầy mưu trí và khôn ngoan , họ biết cách để đoàn kết thành một lực lượng lớn mạnh, biết dùng chiến thuật hữu hiệu đấu tranh chống lại giặc trong thù ngoài
10 Tháng Chín 2011(Xem: 20465)
Buồn bả nghẹn ngào nhưng tui không khóc, chỉ từ chối không ăn cơm thịt gà hôm đó. Mặc cho chị Gấm chọc ghẹo tới cở nào tui chỉ ăn cơm với xì dầu. Nhìn cái đùi gà nằm trên dĩa với những lằn dao chặt ngọt qua lớp da vàng óng đầy mở tui thù chị Gấm chi lạ.
03 Tháng Chín 2011(Xem: 21502)
Ra đường nhìn gái còn khen là đầu óc còn sáng suốt.(khi nào nhìn đàn ông thành đàn bà thì tôi mới run). Sự sống trên trái đất này sẽ không tồn tại nếu không có những người như chồng tôi và bạn bè của anh.
30 Tháng Tám 2011(Xem: 20417)
Gió mưa sấm sét đùng đùng, Dãi thây trăm họ nên công một người. Khi thất thế tên rơi đạn lạc, Bãi sa trường thịt nát máu rơi,Trời sẽ tối, tiếc thương rồi sẽ hết. Mong các anh yên nghỉ, siêu thoát và xin hãy tha lỗi cho sự chậm trễ của chúng tôi, những người còn sống!
26 Tháng Tám 2011(Xem: 20358)
Má tui tuổi con chó, năm nay chắc cỡ 77 hay 78 gì đó, tui hỏng nhớ rõ. Người ta thường hay bảo người già hay thay đổi tính tình nhưng má tui thì có khác chi đâu? Bả vẫn thế! Như xưa. Vẫn hà tiện và tính toán chi li từ đồng bạc nhỏ
19 Tháng Tám 2011(Xem: 20958)
- Cu Lửa biết không ! Thỉnh thoảng tao nhớ đến mày ! ......Lúc nào vậy chị? Tui xin báo cho chị một tin mừng là lời nguyền ngày đó của chị rất là linh thiêng, tui đã...đã Xèo!
11 Tháng Tám 2011(Xem: 20149)
Phải về hỏi thằng Định thôi, hình như bây giờ nó đang nối nghiệp ông già ngồi may cái gì ở đó với con vợ to như cái mền. Chắc là của ai đặt rồi không đến lấy nên nó phải lấy? Định ơi, sao mày không kêu ông thầy cúng?
08 Tháng Tám 2011(Xem: 20228)
Em ra nấu cơm đi trong lúc anh tắm rửa thay quần áo. Hôm qua món cà pháo om với bì lợn, với đậu phụ rắc tía tô, anh thích lắm, ăn được mấy bát cơm. Hôm nay em làm món cá rán và món nộm rau muống trộn với thịt ba chỉ, tôm, khế, rau răm và vừng em nhé. Việc gì đi ăn nhà hàng cho tốn tiền và làm sao có món Bắc Kỳ ngon như của em cơ chứ
06 Tháng Tám 2011(Xem: 20648)
Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.
05 Tháng Tám 2011(Xem: 20264)
Khổ cho các nhà thơ, các chàng nhạc sĩ dù có nhoi nhói thất tình, cũng chẳng còn tìm đâu ra tà áo cưới để than để thở, vả lại các cô dâu bây giờ biết rõ họ đi đến đâu và sẽ làm gì, chẳng ai cần bánh quế - bánh cốm – bánh phu thê (xu xê)...
31 Tháng Bảy 2011(Xem: 21732)
Biết nói chi đây, tui chỉ là thằng nhóc con ngày đó, mà bây giờ thì Mỹ, Cộng hài hoà xúng xính trong cái áo dài cổ truyền phong kiến có in chữ THỌ cùng nhau đi lễ chùa Hương hôi rình, còn thằng tui thì âm thầm nhang đèn cúng vái cho nhỏ Mai với anh Ba Khả trong lòng. ..
28 Tháng Bảy 2011(Xem: 21176)
Đó cũng là lần cuối cùng tui gặp con Mai. Nghe nói ông Ba Râu bị bắt đánh xe bò vô rừng chở cái gì cho ai đó một tối rồi không bao giờ trở lại. Mai ơi ! cho tao xin lỗi mày, bây giờ mày ở nơi đâu? Mấy con dế mày cho đã chết từ lâu nhưng hình như tao vẫn còn nghe tiếng gáy đâu đây.
27 Tháng Bảy 2011(Xem: 21965)
Ngày mai,28/7/2011,ngày tưởng niệm lần thứ 38 năm đơn vị tôi bị phục đánh.Xin vọng tưởng đến anh linh cố thiếu tá Thạch ngọc Nhường,đơn vị trưởng của tôi,và các đồng đội đã anh dũng hy sinh.Nếu cùng chung số phận,ngày nầy 28/7/2011,là lần giỗ thứ 38 của tôi rồi. Kỷ niệm đau buồn mãi mãi không bao giờ quên.Xin thân chuyển đến quý vị bài bút ký nầy.
20 Tháng Bảy 2011(Xem: 21980)
Chẳng còn dấu vết gì của chiến tranh để lại.Còn chăng là những địa danh:Bình long,An lộc,Tân khai,Suối Tàu ô,Xa cát,Xa cam,Xa trạch,Đồi Gió...trong lòng mỗi con người chúng ta,còn sống sót sau chiến tranh.Xin chiến tranh hãy ngủ yên trong tâm tư con cháu thế hệ mai sau của chúng ta.
19 Tháng Bảy 2011(Xem: 21223)
Anh thong thả uống hụm sinh tố và dõi mắt sang hàng cơm tấm bên cạnh. Đang tầm sáng, giờ cao điểm đông khách, anh chẳng thấy Ngọc Diệp đâu, chỉ thấy một bà to mập đang ngồi giữa nồi cơm to tướng không kém gì bà ta, và một cái bàn thấp trên bày la liệt những món ăn, những hũ đồ chua và hũ nước mắm, mấy ống đựng thìa, đựng nỉa
18 Tháng Bảy 2011(Xem: 20473)
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm
19 Tháng Sáu 2011(Xem: 21036)
“ Đời buồn như chiếc lá, lặng rơi bên hiên nhà. Mưa vô tình ngập lối Cuốn trôi mảnh hồn ta! “
15 Tháng Sáu 2011(Xem: 20128)
Tôi không thích khoe khoang về ông “Bố” của nhà đâu, vì chả lẽ lại “mèo khen mèo dài đuôi”, những điều tầm thường trong cuộc sống gia đình chắc nhà nào cũng giống nhau. Ngày lễ Cha ai cũng nhắc đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Bố,
14 Tháng Sáu 2011(Xem: 19245)
Đã bốn mươi lăm năm trôi qua, tiếng gọi thân thương “Bố ơi!” đã vĩnh viễn lìa xa chị em tôi khi tôi vừa qua mười sáu tuổi. Mãi đến bây giờ mỗi lần nhớ về Người lòng tôi vẫn luôn mang tâm trạng bồi hồi thương kính.
01 Tháng Sáu 2011(Xem: 20373)
Ông may mắn nhiều lần thoát chết và cuối cùng đến được bến bờ tự do qua con đường vượt biên bằng đường biển. Ông định cư tại Hoa Kỳ cùng với gia đình. Hồi ký “ Cuộc đời đổi thay” được tác giả ghi lại hành trình của một đời người thăng trầm suốt hơn 50 năm theo vận nước .
27 Tháng Năm 2011(Xem: 19675)
Tôi bốc ra những sợi tóc bạc ngày xưa của má để lên bàn tay. Tôi đưa bàn tay với nhúm tóc lên mủi. Tôi nhấm nghiền đôi mắt. Mùi hương thoảng nhẹ mơ hồ trong ảo giác. Tôi khóc òa lên như một đứa trẻ trong căn nhà cũ quạnh vắng buồn hiu!
26 Tháng Năm 2011(Xem: 20511)
Ngày hôm nay viết những dòng này tôi muốn nói với các bạn rằng trong bao chia ly cuộc đời có gì hạnh phúc hơn những hạnh ngộ bằng hữu. Làm bạn với anh Tô hòa Dương ngày nọ là một trong những hạnh ngộ bằng hữu ấy
18 Tháng Năm 2011(Xem: 21736)
Tôi ở đội kỹ luật một năm rưởi được đưa ra đội nông nghiệp và được thả về nhà, tôi dùng chữ thả rất đúng nghĩa của nó, chúng ta không thể ngộ nhận chữ thả và chữ tha được vì chúng ta có tội với ai đâu mà được tha
10 Tháng Năm 2011(Xem: 20541)
em là một người mẹ chồng tuyệt vời chưa đủ, mà là một phụ nữ miền Nam tuyệt với nữa đấy, vì lúc nào cũng nhân hậu, hào phóng, dễ tính và dễ thương vô cùng.
04 Tháng Năm 2011(Xem: 19915)
Cám ơn mẹ đã cho ba con, đã cho con một ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, một dòng đại dương tình yêu không bao giờ khô cằn, một bầu trời tình yêu luôn chói lòa rực sáng, ngát hương ...
04 Tháng Năm 2011(Xem: 19901)
Tôi sinh ra ở miền Bắc VN sống và trưởng thành tại Sài Gòn. 1970 gia đình rời về Biên Hòa là lúc tôi lên đường nhập ngũ làm tròn bổn phận người trai thời binh lửa.sau 1975 khi đất nước rơi vào tay CS tất cả những hoài bão tương lai của tôi biến theo thời gian
27 Tháng Tư 2011(Xem: 20654)
Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…
26 Tháng Tư 2011(Xem: 19827)
Độ 7 giờ, tiếng xích của chiếc PT76 nghiến mặt đường từ từ tiến lên từ hướng chợ, khi đến gần cổng của BCH/CSQG/Quận Long-Thành dừng lại vì lựu đạn và M79 bắn xối xả của anh em phòng thủ, tôi đang ở trong bunker, nằm ngay góc Chi-khu và văn phòng ban ANQĐ/Quận, xuyên qua lỗ châu mai nhìn thấy những bóng đen lốp ngốp phía trên mui xe
24 Tháng Tư 2011(Xem: 20129)
Chất xám đã chảy rakhỏi nước rất nhiều từ cuộc di tản vĩ đại của tháng 4 năm 75, chất xám bị thui chột trong các "trại cải tạo", rồi tiếp tục rò rỉ theo những chiếc ghe vượt biên nhỏ nhoi, đầy tội nghiệp. Chưa dừng ở đó, chất xám Việt Nam tiếp tục thất thoát cho tới bây giờ,
16 Tháng Tư 2011(Xem: 21190)
Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời mình trọn vẹn hình ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong lòng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 21200)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 21848)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 20733)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 21251)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 20889)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 19684)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 20896)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 20592)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 19059)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 19437)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 18771)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 19738)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 21387)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 20565)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 19084)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 20689)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 19435)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 18592)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 19054)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?