4:28 CH
Thứ Năm
9
Tháng Bảy
2020

THUYỀN TRÔI XA VỀ ĐÂU AI BIẾT - Nguyễn Paris

04 Tháng Sáu 20152:52 CH(Xem: 4866)
"Thuyền trôi xa về đâu ai biết"
 
"Thuyền trôi xa về đâu ai biết,
Thuyền có về ghé bến Tự Do.
Trời cao xanh, hay trời oan nghiệt?
Trời có buồn hay trời chỉ làm ngơ?".(Lời Kinh Đêm-Việt Dzũng).
°°°°°°°°°°°°
Đó là thảm trạng của "thuyền nhân" Việt Nam từ sau biến cố 1975.
500 000 người đã bị vùi sâu trong lòng biển!!!!!!!!!!!!!!!
Đã 40 năm, kể từ ngày 30-4 oan nghiệt đó.
°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°
Buổi lễ mới hôm trước, hôm sau, đã có hình, nhưng quan trọng nhất là ảnh đẹp, rất ý nghiã, nhất là những tấm cuối. Đây là một hình ảnh tuyệt vời, của hội Thanh Thiếu Niên Việt Nam tại Paris:
°Với Thầy vững chãi, đạo đức, để thế hệ sau tôn kính noi theo.
°Với em bé ngây thơ, ngơ ngác như một nụ non chờ nâng niu.
°Với những thanh thiếu niên tươi vui, trong sáng,
"Gặp nhau trong tâm hồn Việt Nam sáng ngời"(Phan Văn Hưng)
"Cùng nhau vươn tới những ước mơ tuyệt vời".(JR)
"đem cờ vàng về dựng giữa non sông".(Nguyệt Ánh).
Chính thế hệ trẻ này, là tương lai của một Việt Nam huy hoàng, khi các em biết nắm tay nhau,
"Đem đuốcthiêng về dựng ngày mới giữa non sông"(Nguyệt Ánh)
°°°°°°°°°
Thế nhưng, để được bức tranh lý tưởng đó, cái giá phải trả là "vô giá":
 ° Cha, ông họ đã phải:
"Đêm nay anh gánh dầu ra biển, anh chôn,
Anh chôn, chôn hết cả những gì của yêu thương,
Anh chôn, chôn mối tình chúng mình".
"Anh phải bỏ đi, để em còn sống.
Mong vượt biển đông mà lòng anh tan nát".(Châu Đình An)
°Bao sinh mạng trên biển cả, tại đất liền, bao đau thương, tủi nhục:
 "Người buông xuôi về nơi đáy nước,
Người có mộng một nấm mộ xanh,
Biển ngây ngô hay biển man rợ?
Biển có buồn hay biển chỉ làm ngơ?"(Việt Dzũng)
"Xác em nay ở phương nào?"
"Biển hỡi trả cho ta, xác em yêu, xác em yêu".(Trần Chí Phúc).
"Chàng chết chưa kịp thấy vùng đất hứa Tự Do.
Mắt hãy còn mở lớn, đại dương đã làm mồ".(???)
°Vì thế: "Cả thế giới đang lắng nghe"
"Ta chia nhau những nỗi vui mừng, và đau những nỗi đau".(TrầmTT)
Những người may mắn sống sót, thì phải làm lại từ đầu:
"Còn gì đâu, ngoài mảnh hồn rách tả tơi này,
Còn gì đâu, ngoài mảnh đời trắng bàn tay này.
Mất hết rồi, còn gì để mất nữa, hôm nay?".
"Xin thời gian vùi chôn xót xa,
Rồi cũng qua đi kiếp người".(Anh Bằng?)
°Bao mồ hôi, nước mắt, bao khốn khó, gian lao, lòng bất khuất, chí quật cường của cha, ông; cùng với lòng nhân ái vô bờ bến của những quốc gia bảo trợ, đã tạo nên những cộng đồng Việt Nam Tỵ Nạn vững mạnh trên thế giới, và lớp trẻ đã có thể ngẩng cao đầu hãnh diện sánh vai cùng người bản xứ.
°°°°°°°°°°°°°
40 năm rồi cũng qua..........
Thế hệ thứ nhất đã ra đi gần hết, thế hệ thứ hai đã bạc đầu. Thế hệ thứ ba sinh trưởng nơi xứ lạ. May mắn còn người dẫn dắt để các em biết về giòng giống, may mắn còn người nhớ tới những kẻ bạc mệnh, may hơn nữa để dân bản xứ hiểu rõ tại sao chúng ta sống ở đây, và để đừng nhầm lẫn với chữ Việt Nam hiện tại đang mang qúa nhiều tai tiếng!!!!!
°°°°°°°°°°
Trong tinh thần đó, buổi lễ Tưởng Niệm Thuyền Nhân tại Paris, ngày thứ bẩy 2-tháng 5 đã rất thành công: đúng là một ngày giỗ,
với Thượng Tọa, và ban hộ niệm, với ban thờ trang trọng, đèn nến, hương hoa, bánh trái; những chiếc thuyền nhỏ ghi lời khấn nguyện rất chân thành, chẳng hạn:"Toutes mes pensées vont vers mon peuple d'origine dont je suis si fière. J'espère un jour que les Vietnamiens connaitront la paix".(Em tha thiết nghĩ đến tổ tiên của em, mà em rất hãnh diện. Em hy vọng sẽ có ngày dân Việt được hưởng hoà bình). Người tham dự không chỉ Việt Nam, mà có thật nhiều bạn bè ngoại quốc, dù trời mưa, lạnh. Tất cả đến với nhau trong tinh thần chia sẻ, như trong một gia đình.
°°°°°°°°°°° 
Những linh hồn oan khuất chắc cũng ngậm cười nơi chín suối khi nhìn đám con cháu tuy sinh trưởng cách xa quê hương ngàn vạn dặm, vẫn biết đất mẹ, vẫn nhớ đến cha ông, đến những đồng bào khốn khổ đã bỏ mình chỉ vì hai chữ Tự Do.
Các em thật xứng với danh xưng: Jeunes Rebelles: Tuổi trẻ Phản Kháng, chống bất công, độc tài.
 
Paris, ngày 6-5-2015.
Nguyễn Paris.




Sau khi miền nam Viêt Nam hoàn toàn thuộc về tay Cộng Sản, hàng trăm ngàn người dân Viêt Nam đã bỏ nước ra đi tìm đường Tự Do. Họ đã phó thác mạng sống mình cho sóng bão, và hải tặc. Họ đã liều mình vượt qua mọi khó khăn nguy hiểm để bằng mọi giá tìm đến bến bờ Tự Do. Biết bao thuyền nhân đã bỏ mình ngoài biển cả, hay trên đường vượt biên giới.

Chúng ta hôm nay tụ về đây để tưởng nhớ đến các thuyền nhân, trong đó có những người thân nhân của mình, không có được may mắn, và đã bị mất tích, hay bị chôn dùi dưới lòng biển cả, hay qua đời vì đói khát trên con đường tìm Tự Do.

Để đánh dấu 40 năm mất Nước, 40 năm Viễn Xứ   (1975 - 2015), Hội Thanh Thiếu Niên VN tại Paris tổ chức buổi tưởng niệm đến các thuyền nhân đã hy sinh trên con đường vượt biển. Những cánh hoa sẽ được thả theo dòng nước trôi. Những chiếc thuyền nhỏ tượng trưng cho những chiếc tàu định mệnh, như muốn chia sẻ, tri ân, và tưởng nhớ đến các linh hồn chôn dùi dưới lòng biển cả. Những ánh nến lung linh như những ngọn lửa thiêng bùng cháy chuyền đi khắp nơi. Chúng ta hãy dành những giây phút này để cầu nguyện cho họ, và cầu mong cho đất nước VN chúng ta sớm được Tự Do, Thanh Bình !.
 
Thay mặt Hội Thanh Thiếu Niên VN tại Paris xin thành thật cám ơn sự có mặt của quý vị. 

02.05.2015
Lai Xuân Dung
Hôi Thanh Thieu Nien Vietnam Tai Paris

BOAT PEOPLE, BOAT PEOPLE
 
Hier le Vietnam, aujourd’hui La Syrie, La Lybie, la Somalie ….
Homme, Femme, Enfant
Personne n’est épargné.
 
On ne compte plus le nombre de morts,
Il y a 40 ans, plus de 2 millions de Vietnamiens ont cherché l’exil, face à l’oppression des Communistes.
500 000  ont disparu en Mer de Chine.
Aujourd’hui, c’est au tour de la mer méditerranée d’engloutir des milliers d’innocents.
Prions pour ces âmes errantes.
 
Partir, partir….
A tout prix.
Au péril de leur vie.
A la fuite de quoi ?
A la recherche de quoi ?


Nous, Vietnamiens libres,
Aujourd’hui devant vous,
Nous sommes le fruit de la chance.
La plupart d’entre nous sont des enfants ou petits-enfants de Boat People.
Après 40 ans d’exil, rendons hommage à ceux qui n’ont pas pu rejoindre le rivage.
Ceux qui n’ont pas pu atteindre leur quête de liberté,
Ceux qui ont perdu leur vie en voulant fuir une dictature, un génocide, une répression.
 
Liberté, liberté…
Nous l’avons payé à un prix très cher.
Parlons pour ceux qui sont condamnés au silence,
Parlons pour ceux qui ne sont plus là,
Parlons pour sauver ceux qui ne sont pas encore monter à bord.
 
Allumons ensemble cette flamme de la liberté.
 
Vinh (13 ans)


Dans les années 70 - 80, on les appelait les boat-people.
Quitter son pays pour trouver la liberté, mais aussi pour y retrouver de la dignité, c'est ce qu'ont désiré de nombreux Boat people vietnamiens. Mais la mer a, aussi, été le salut de nombre d'entre eux.
1975-2015 : 40 ans se sont écoulés dans la douleur, la peine, la joie, le bonheur d’être encore vivant. 40 ans après, pour ne jamais oublier, la commémoration, le devoir de mémoire ont une importance capitale.
Dans les années 70 , le monde se mobilisait pour sauver ces hommes et ces femmes victimes d’une guerre et d’un traitement inhumain, fuyant par la mer, dans de frêles embarcations
 
Dans le coeur de chaque Vietnamien, où qu'il soit dans le monde, reste toujours vif le sentiment de gratitude envers son pays d'adoption. Et ce sentiment se transmet de génération en génération à travers l'éducation familiale.
Car La liberté est le bien le plus précieux que nous offre notre pays d'adoption. Nous la chérissons encore plus lorsque nous sommes des témoins de l'oppression que le régime communiste exerce aujourd'hui sur 90 millions de Vietnamiens.
En tant qu’anciens Boat People, nous continuerons de défendre fièrement les droits humains pour que tous les Vietnamiens puissent un jour vivre, dans une société démocratique, pacifique et libre. 
40 années de distance séparent la Méditerranée d’aujourd’hui, de la Mer orientale d’hier.
Les boat-people étaient vietnamiens, à présent les naufragés de l’histoire sont somaliens, soudanais, syriens…Mais les mêmes bateaux d’infortune relient les lieux et les époques, le même effroi, la même issue fatale. Les images ont forcément quelque chose en commun : les regards qui traduisent l’angoisse, la peur, le doute. Qu’en est-il de la solidarité internationale ? 
 
En souvenir de leur exode, la communauté vietnamienne souhaite également rendre hommage à tous les nouveaux migrants qui ont fui leurs pays et ont trouvé la mort dans leur quête de liberté.
Et aussi, nos prières vont aux victimes du séisme au Nepal et dans les régions de l’ Himalaya.

Association des Jeunes Vietnamiens de Paris 

blank
 blank

blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Ba 2016(Xem: 3835)
Tôi sẽ thật vui và cùng bạn bè chia sẻ niềm vui đó. Hạnh phúc không ở đâu xa, ở ngay hiện tại khi mình biết chấp nhận và hưởng thụ nó.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 5283)
“Khiết Tâm gọi ta về” ôm lấy những kỷ niệm đẹp, chan hòa tình cảm bạn bè trong đêm Khiết Tâm Không Nước Mắt.
28 Tháng Hai 2016(Xem: 4209)
Năm anh em tôi xúng xính trong những bộ đồ mới đón Tết. Trên bàn thờ hương đèn rực rỡ. Mùi hăng hăng của hoa vạn thọ lan tỏa mênh mông.
08 Tháng Hai 2016(Xem: 3492)
Có điều trong số những người khách đến bệnh viện và đến nhà thăm nườm nợp, chỉ có một người bị cấm cửa: đó chính là ông chủ của... "thần tài kiêu binh" !
08 Tháng Hai 2016(Xem: 3414)
Có điều quái lạ là theo thời gian, con khỉ càng tốt tươi kiêu binh bao nhiêu thì ông ta lại càng... "may mắn" bấy nhiêu.
07 Tháng Hai 2016(Xem: 3431)
Kính gửi đến quý Thầy Cô, quý anh chị đồng môn, quý đồng hương và thân hữu lời chúc mừng tốt đẹp nhất.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 3951)
Mùa Xuân Bính Thân sẽ đem niềm tin đến mọi nơi, mọi người trong ly rượu mừng và tiếng hát đón mùa Xuân mới.
31 Tháng Giêng 2016(Xem: 3891)
Mái chòi nhà ta nửa thiếc, nửa tôn. Vách xọc xệch, nửa ván nửa cà tăng. Nhưng dẫu vậy vẫn là nhà của ta.
17 Tháng Giêng 2016(Xem: 4605)
Gì thì gì, được che lọng cho chồng cũng là một niềm hạnh phúc. Cái hạnh phúc nhỏ nhoi của một người vợ lính . Một con chuột nhắt nhỏ nhắn dễ thương.
08 Tháng Giêng 2016(Xem: 7772)
Cố Giáo Sư Dương Hồng Duyệt một nhạcsỉ cựu giáo sư trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4248)
Xóm Gò còn đâu nữa, nó chỉ còn lại trong tâm khảm của những ai còn sống cho tới bây giờ sau bao đổi thay của thời cuộc.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 3368)
Đúng là chị Liên và Dung đã có một mùa Xuân trên đất mới vào dịp Tết đầu tiên trên nước Mỹ bốn mươi năm về trước.
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 4281)
Cây Cầy giờ đây không còn nữa, xóm Bửu An cũng không còn, tất cả đã đi vào quên lãng, chỉ còn lại trong tôi một thời trẻ dại
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 3503)
gia đình con dân Biên Hòa. Vận nước nổi trôi đã phân tán các thành viên của gia đình chúng tôi, kẻ nơi góc biển - người ngoài chân mây...
07 Tháng Giêng 2016(Xem: 3444)
nhưng tôi tin rằng nếu bỏ quên chiếc xe đạp giống như vậy nửa ngày nơi chốn đông người thì không thể nào tìm lại được
27 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4125)
Xin cám ơn máu xương, cám ơn công lao những tấm lòng dũng cảm, những người đã chết trong quên lãng
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3416)
Và khi mình có được hạnh phúc, cũng còn bao người đang chịu đựng và cố vượt qua bao nỗi đớn đau…
25 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3751)
Tôi cũng vậy, cũng cảm thấy lòng vui hơn, ấm áp hơn khi mỗi chiều tan, có bóng trăng tròn treo lững lơ, trôi cùng tôi trên đường về.
24 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3331)
Chúc mọi người, mọi nhà, các bạn gần xa đều có những ngày lễ Giáng Sinh thật tốt đẹp. Một năm mới vạn sự như ý.
12 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4839)
Như đang nghiêng cả cõi lòng theo con gió dạt trôi. Nhớ gì mà mắt nghe ầng ậng. Chảy dần…
12 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 4720)
và cũng để soi sáng cho những người yêu thương tìm đến để cùng nhau sống muôn đời bên nhau.
05 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 5183)
cây “đại thụ” duy nhất hiện còn tồn tại, trong ban giảng huấn đầu tiên trung học Ngô Quyền Biên Hòa: Thầy giáo Trần Văn Lộc…
05 Tháng Mười Hai 2015(Xem: 3933)
Con nói láo để má dùng khi đau yếu. Của một thuở nhà mình túng thiếu.
27 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3545)
Cám ơn, cám ơn nhiều lắm những tình cảm yêu thương mà đất nước, gia đình, bạn bè và mọi người đã dành cho bà Chín.
26 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4088)
chúng ta cùng giữ vững màu cờ như người cựu chiến binh Hoa Kỳ ấp ủ và khôi phục lại vinh dự cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
15 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3981)
Ước gì không có ai chém giết ai, không có ai gây đau khổ cho người khác, thế giới con người cũng giản dị hiền hòa như những câu chuyện cổ tích
15 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3688)
Chúc sức khỏe và bình an. Chúc những bất hạnh, tai ương đi xa và biến mất khỏi những người tôi yêu thương, quý mến.
13 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3998)
Vĩnh biệt Ba Má dấu yêu của chúng con, cầu mong Ba Má sớm lên Thiên Đàng và phù trợ cho tất cả các ace và các cháu chắt được bình an, mạnh khỏe.
07 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3936)
vòng tay ôm lẻ loi cho mình còn mãi thương nhau.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 3853)
Mẹ sẽ mỉm cươi nhìn xuống các con, cháu của Mẹ nơi đây đang tưởng nhớ về Mẹ với tất cả lòng thành kính thương yêu, gửi đến Mẹ hiền từ của chúng con.
01 Tháng Mười Một 2015(Xem: 4183)
Một người làm việc nơi bệnh viện, chứng kiến nhiều trường hợp chết chóc đáng sợ và những cuộc phân ly tử biệt đau lòng.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 6404)
em ước mơ mỗi ngày được gặp anh, nói với anh những lời nồng nàn yêu thương nhất.
24 Tháng Mười 2015(Xem: 4420)
chiến tranh bùng nổ tâm thâm độc.lịch sử ngàn năm lưu dấu thơ
18 Tháng Mười 2015(Xem: 4002)
Vĩnh biệt em trai của chị Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4298)
Mong các bạn để một chút thời gian suy nghĩ về ý kiến của tôi.
09 Tháng Mười 2015(Xem: 4706)
Như tôi dùng dằng hoài, không buông tay kỹ niệm, nên thao thức hoài, đếm mưa...
04 Tháng Mười 2015(Xem: 4805)
Phải chuẩn bị chết như thế nào? Khi sống phải sống làm sao? Để lúc ra đi còn có được nhiều người thương mến
24 Tháng Chín 2015(Xem: 4862)
Vậy thì, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết, vì tình thương & sự hiểu biết mới đem lại những kỳ diệu cho cuộc sống
20 Tháng Chín 2015(Xem: 4097)
Có phải chăng cuộc đời này là bể trầm luân, là hư không là vô nghĩa nên con chỉ nghêng người nhìn đời bằng nửa con mắt với hai bàn tay quờ quạng chơi vơi.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 4430)
Cụ bà hiền hòa của giòng Đồng Nai trong một buổi sáng tinh sương và hoàng hôn gợn gió đang nằm yên như bay về phía phương trời xa.
14 Tháng Chín 2015(Xem: 4070)
trên tay bà tất cả những lời ông Trần viết đều còn đó, bà ôm vào ngực, và mùa hè úa tàn như nắng chiều rơi xuống trên đồng cỏ hoang trước mặt.
11 Tháng Chín 2015(Xem: 4310)
Về mùa thu có lẽ khu vườn này rất đẹp. Lá sẽ vàng một màu và những chú nai dễ thương sẽ là nguồn thi hứng của chị.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 4743)
Tóc đã nhuộm sương, cơ thể lão hóa nhưng con tim nhà giáo vẫn dành cho học sinh mình một nơi ấm áp trú ngụ.
06 Tháng Chín 2015(Xem: 4387)
Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"
30 Tháng Tám 2015(Xem: 4583)
Một lần nữa, xin cám ơn các thầy cô, bạn bè Biên Hòa, Ngô Quyền, Long Thành, nhóm Dễ Thương. Gia Đình Tam C và tất cả các bạn trên Web đã yêu thương và khuyến khích
30 Tháng Tám 2015(Xem: 5141)
Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn các chị, vẫn hoài vương vấn hình ảnh “cây đa cũ, bến đò xưa, dòng sông trong mát” của Đồng Nai phố
30 Tháng Tám 2015(Xem: 5484)
Hôm nay nhân ngày rằm tháng Bảy, con xin kính dâng lên Ba Mẹ, chút hương hoa cúng rằm, ước nguyện hương linh Ba Mẹ
21 Tháng Tám 2015(Xem: 5521)
nói lên thân phận làm người trong hoàn cảnh bi thương, thăng trầm của lịch sử, ca ngợi tình chiến hữu, tình bạn... và nỗi ngậm ngùi của người con mất quê hương
18 Tháng Tám 2015(Xem: 5338)
Chúc mừng cho trường NQ - hội AHBH và chị Nguyễn Thị Thêm... BH có nhiều nhân tài quá chừng...
09 Tháng Tám 2015(Xem: 4593)
tiếc rằng xứ tôi không biết giữ gìn những kho tàng quý giá của lịch sử.