10:11 CH
Thứ Bảy
20
Tháng Bảy
2019

MÓN QUÀ NGÀY HỌP MẶT - Nguyễn Thị Thêm

04 Tháng Hai 20156:55 SA(Xem: 4994)

MÓN QUÀ NGÀY HỌP MẶT.

 

DSC_1454

 

 Hôm nay tôi đi dự họp mặt cuối năm của hội Ái Hữu Biên Hòa.

Tôi về nhà và mang theo biết bao niềm vui. 

Niềm vui gặp được bạn bè. Niềm vui được những anh chị em đồng hương thương mến.  Nhưng niềm vui lớn nhất là được nhận quà từ thầy Hà Tường Cát và thầy Hoàng Phùng Võ.

 Thật sự tôi học Ngô Quyền có hai năm. Lớp Đệ Tam và Đệ nhị ban C, khóa 6.

Thời gian đó, tôi từ một cô học trò trường quận ra tỉnh học. Phải thật nhiều ngày năn nỉ và hứa hẹn ba tôi mới bằng lòng cho tôi đi tiếp con đường học vấn. Cho nên đi học mà hành trang ngoài sách vở còn mang nhiều lo lắng và bổn phận. Ba tôi gửi tôi ở nhà một người quen làm chung sở Bình Sơn có nhà tại Biên Hòa. Tiền ăn thì ba tôi gửi riêng cho Bác. Tôi chỉ nhận được một số tiền ít ỏi để trang trải tiền sách vở và làm lộ phí đi về thăm nhà. Lời dặn của mẹ, lời giáo huấn của ba làm bước chân cô học trò nhà quê như tôi chỉ biết bước đến lớp và về nhà. Vào trường chăm chú vô bài vở, về nhà làm bài tập và học bài. Cửa trước không nhìn ai, cửa sau luôn đóng chặt. Tôi ngờ nghệch dại khờ tội nghiệp. Sợ thi rớt, tôi phải học thêm Pháp Văn nhà thầy Thạc và tiền học phí là giặt đồ Mỹ vào mỗi buổi chiều. Tuổi đang độ thiếu nữ mà tôi không dám giao thiệp một người bạn trai. Tôi sợ ba má tôi nghe tin đồn đãi không tốt sẽ bắt tôi nghỉ học ở nhà. Cũng may hai năm gạo bài và nuốt biết bao nhiêu bài triết học tôi đã lấy được tú tài I ban C. 

Lúc bấy giờ hỏi tôi mấy năm học ở Biên Hòa tôi biết gì về Biên Hòa? Xin thưa tôi không biết gì hết. Không biết chợ Biên Hòa phố xá ra sao, không biết rạp hát Biên Hùng chiếu phim gì. Không đi chơi ở một địa danh nào của Biên Hòa. Bạn bè tôi đa số đều ở tại thành phố. Nhưng tôi không có điều kiện và thời gian để thăm viếng, để hưởng thụ cái tuổi con gái 16, 17 tươi đẹp của mình. Tôi mù mịt về một nơi tôi từng mang trong lòng rất nhiều thương mến. 

 Khi nghe các bạn kể những kỷ niệm thời đi học Ngô Quyền ngang dọc phá phách, đi chơi mọi chơi. Những thắng cảnh từng đến, những buổi trốn học đi coi xi nê, những bữa cùng các thầy đi Cù Lao Phố, những  buổi "Em tan trường về, anh theo Ngọ về"... Thú thiệt tôi vừa ngưỡng mộ vừa thương mình biết mấy.

Hai năm học Ngô Quyền và thi xong tú tài một, vào thời điểm của chúng  tôi là đứng trước số mệnh của đời mình. Vì các bạn trai  "Thi rớt Tú tài  đi làm Trung Sĩ" Có nghĩa rớt tú tài một thì vào lính ra Trung Sĩ. Mà anh đậu tú tài một rớt tú tài hai anh cũng phải vào lính. Học Thủ Đức để ra Chuẩn úy. Bọn con gái chúng tôi nếu có điều kiện có thể học tiếp. Đôi đứa đi làm sở Mỹ, làm công sở và một số lớn đi lấy chồng.  Cho nên tới năm học đệ nhị chúng tôi như những con chim tập bay  đứng trước tổ. Chim mẹ ở dưới bảo bay ra. Con chim ráng vươn đôi cánh yếu ớt nhào ra khỏi tổ phó mặc cho định mệnh đời mình.

 Tôi ra khỏi trường Ngô Quyền như con chim lao ra ngoài đời với biết bao khó khăn trắc trở. Đoạn đường đời của thời buổi đất nước leo thang chiến tranh, người con gái hứng trọn nỗi bi thương số phận. Đại đa số chúng tôi lấy chồng là lính. Những sĩ quan ngang dọc oai hùng một thời đã bị rơi xuống tận cùng bi thảm khi lịch sử sang trang. Những trại tù CS dành cho chồng, những trại tù lao động và cơm áo dành cho vợ. Những nạn nhân của thời bão nỗi thật lắm đoạn trường. 

Cũng may, sau cơn mưa trời lại sáng, chương trình HO mở ra để người ngã ngựa có dịp đứng lên làm lại cuộc đời. Để những đứa con "ngụy" có dịp đi ra nước ngoài và phát triển sự nghiệp. Để những người lính ngã ngựa có thể nói lên được những ý nghĩ thật của mình. Để những người vợ lính an vui nhìn con cái thành danh, mỉm cười trước gương bước ra ngoài xã hội.

  Riêng tôi, khi quá tuổi lục tuần, khi tóc đã phải nhuộm đen để che dấu bao nhiêu bạc bẽo đời người. Tôi lại may mắn tìm về thầy xưa bạn cũ. Mái trường Ngô Quyền đã ở bên kia bờ đại dương. Nhưng ở bên này, một nơi không phải quê hương ngôi trường lại thật sự có mặt: "Ấm áp, thân thương." Các cựu học sinh Ngô Quyền như những cánh chim bay ra muôn ngã. Nhưng vào những ngày họp mặt bầy én lại tung cánh rợp trời tìm về nơi có nắng ấm mùa Xuân. Các khóa đàn chị, đàn anh, những người của Biên Hòa lại đến với nhau trong tình đồng hương, tình bạn bè, tình người xứ Bưởi. 

Các thầy không còn đứng trên bục giảng, học trò cũng không cắp sách đế trường. Nhưng hàng năm, vào những dịp này thầy trò gặp  nhau để thăm viếng,  để tri ân, để thấy cuộc sống còn có nhiều hạnh phúc và tình nghĩa  thầy trò. 

Ngày xưa thuở còn học tiểu học, ông thầy và cô giáo thật "Cao cao tại thượng" Thấy thầy đàng xa học trò đã đứng lại chuẩn bị thầy ngang qua khoanh tay cúi đầu cung kính. Đến khi học Trung học thì khoảng cách tuy gần hơn. Nhưng học trò lúc đó tuổi mới lớn dậy thì hay nông nổi, nên thầy trò có một bức màn lễ giáo ngăn cách để tránh những điều đáng tiếc có thể xảy ra. Bây giờ thầy gần bước vào tuổi Chín muồi (90) Trò cũng sắp bước vào "Thất thập cổ lai hi" cái khoảng cách  Thầy Trò đi qua một hướng khác. Thầy thì đã  già mà trò cũng không còn trẻ. Những cô cậu học trò tinh nghịch ngày xưa đã là những ông bà nội ngoại  gia thất bộn bề, con cháu thành danh. Không còn những ràng buộc về những bài học ở trường mà gắn bó với nhau trong tình nghĩa thầy trò, tôn sư trọng đạo. Thầy trò đều có sự tương đồng vì ai cũng đang mang trong mình nhiều bệnh, uống nhiều thuốc và chờ đợi những gì mà cuối đường sinh tử sẽ đến với mình.

 hopmat1

 Hôm nay đứng chụp hình chung với thầy Hà Tường Cát. Tôi thương thầy quá. Tôi thấy thầy sao giống ba tôi quá. Một ông già ốm yếu, tóc bạc và ít nói. Nơi nào có hội ngộ NQ, có học trò NQ là có thầy.  Hôm đi dự Hội Ngộ Ngô Quyền ở SanJose thầy chống gậy, yếu ớt. Leo lên bậc thang xe đò hai chân run run. Thế nhưng thầy vẫn sinh hoạt vui vẻ và không tạo cho các học sinh sự lo lắng về sức khỏe của Thầy. Tôi kính phục thầy lắm. Thầy nhìn học trò xung quanh bằng đôi mắt hạnh phúc, yêu thương. Tôi cứ ở xa nhìn thầy vừa kính, vừa thương. Tôi nhớ bố già tôi vô cùng. Nhìn thầy hình ảnh ba tôi lại hiện về. "Nhân từ, điềm đạm". Cho nên khi đứng chụp hình với thầy xong, trong một phút cảm xúc không ngăn được tôi đã cúi xuống hôn trên má thầy và buộc miệng nói "Con thương thầy quá!". 

Con xin lỗi thầy. Có thể cái hôn bất ngờ làm thầy ngượng nghịu. Có thể cái hôn bất ngờ thật hỗn hào. Cái hôn mà có lẽ không một người học trò nào dám làm ở một ngày đông đảo họp mặt. Xin thầy tha lỗi cho con. Cái hôn đó chính con cũng bất ngờ. Nó biểu tượng cho lòng tri ân và kính mến. Cái hôn của đứa con gái hôn người cha kính yêu. Của một người học trò già kính ông thầy giáo cũ. Nếu thầy thấy được tấm lòng kính mến của con thì con coi đó là một món quà giá trị mà thầy đã tặng con trong ngày họp mặt AHBH.

 

 DSC_1426

DSC_1588

 

Đang ngồi trong bàn thì Ngọc Dung đến kéo tôi đi nói thầy Hoàng Phùng Võ muốn gặp chị. Tôi đến bàn "Thầy cô" và chào thầy. Thầy vui vẻ lôi ra một bao thư và nói:

"Thầy có đọc bài "Phong bao lì xì" của em. Hôm nay thầy tặng em món quà này.''  Tôi xúc động lắm, lén hé hé ra xem gì thì thấy một tờ giấy xếp làm tư và ba xấp phong bao lì xì bằng chữ Việt với hình ảnh biểu tượng Việt Nam.

Tôi về bàn mở ra xem và thật xúc động.

Tôi xin khoe mấy cái bao lì xì đó với các bạn hôm nay.

 

Lì xì 1

 Li xi 2

li xi 3

Li xi 4

   

Thưa Thầy:

Con cám ơn thầy lắm. Con vui như đứa học trò viết một bài luận văn hay được thầy đọc trước lớp. Những phong bao lì xì của thầy quý giá lắm đối với con .Vì nó nói lên sự quan tâm chia sẻ của thầy, sự cảm thông của thầy về những tâm ý mà con muốn trao gửi trong bài "Phong bao lì xì". 

Khi con viết bài này có rất nhiều anh em, bạn bè tán thành và Email cho con. Có em học sinh còn gửi cho con những mẫu thiệp rất đẹp với những hình những chữ tượng trưng cho đất nước và lịch sử VN. Con thật lòng muốn post lên cho mọi người thấy và in ra tại nhà. Để mùa Xuân này những bao lì xì VN đi đến tay những cháu bé đi mừng tuổi trong ngày Tết Nguyên Đán. Nhưng đó là bản quyền và công sức của người design con không thể làm như vậy. Em Lê Thị Nhan, một cựu học sinh NQ khóa 9 cũng làm cho con mấy mẫu phong bao lì xì rất đẹp bằng mấy đêm không ngủ. 

Tuần trước, thầy đi dự lễ Kỷ niệm 15 năm ngày thành lập Viện Việt Học, thầy đã nhớ tới con và mang về để hôm nay tặng con  số phong bao lì xì này do viện phát hành khiến con cảm động quá.

Con cám ơn thầy nhiều lắm. Con kính chúc thầy thật nhiều sức khỏe và luôn gặp mọi an lành, hạnh phúc bên gia đình. Năm nay con đã có những phong bao có giá trị để lì xì cho con cháu trong nhà. Con sẽ nói về ý nghĩa của phong bao và nói với các cháu "Đây là quà của thầy giáo cũ của bà ngoại tặng cho bà. Con không nên xé mà hãy mở ra cẩn thận".

 

Thưa các bạn,

Thú thật  đây là năm đầu tiên tôi tham dự họp mặt cuối năm của hội Ái Hữu Biên Hòa. Bởi lẽ mấy năm trước tôi không quen biết nhiều các anh chị. Tôi sợ mình lạc lõng giữa những người không quen biết. Thế nhưng sau hai lần tham dự Họp mặt Ngô Quyền tôi thấy mình thật gần gũi như người một nhà.  Nhất là tháng 7 năm ngoái cùng đi trên chuyến xe đò xuôi miền Bắc Cali. Các anh chị rất dễ mến, thật vui và thân tình. Tình đồng môn Ngô Quyền  gắn bó, thân thương. Thầy, Cô và các anh chị đã dành cho tôi nhiều tình cảm dù mới gặp lần đầu. Và những nỗi buồn, niềm vui của Ngô Quyền cũng là của luôn tôi.

 Tôi đã thấy sự yêu thương, đùm bọc khi Chu Diệu Thi giã từ ra đi. Tôi đã thấy một tình bạn bè thật ấm áp thân thương khi cùng anh chị Phương & Loan đi thăm chị Nguyệt trong nursing home. Các anh chị cùng lớp đã có mặt tại đó, đem cho chị thức ăn chị thích, những trái cây "Cây nhà lá vườn" ngon ngọt. Những lời chọc ghẹo để cùng cười, những tiếng gọi Mày Tao thân thiết khiến tôi xúc động vô cùng. 

Ngày họp mặt AHBH năm nay tôi vui lắm. Quà cáp đem về là những lời khích lệ chân tình của Thầy, Cô, các anh, chị và tất cả bạn bè. Tôi không phải là nhà văn. Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước. Những mầm hoa là những tình cảm chân thật tôi trịnh trọng trao ra cùng các bạn. Ước mong được người giữ vườn vun quén để những bông hoa dại được cùng các hoa cảnh đẹp trong vườn khoe sắc đón gió Xuân về. 

Hôm nay chúng ta đã về với gia đình, nhưng có lẽ trong mỗi chúng ta dư âm của ngày họp mặt vẫn còn trong tâm tưởng. Cám ơn Ban tổ chức đã làm việc vất vả để ngày họp mặt thành công rực rỡ. Đặc san Xuân " Biên Hòa quê hương tôi " đến tay mọi người kịp thời còn thơm mùi giấy mới. Cám ơn thầy Hà Tường Cát và thầy Hoàng Phùng Võ đã cho tôi một món quà khó quên trong kỳ họp mặt Biên Hòa năm nay. 

Kính chúc tất cả Thầy, Cô và các bạn một mùa Xuân Ất Mùi 2015 thật nhiều sức khỏe, bình an và hạnh phúc.

 

Nguyễn thị Thêm.

26/01/2015

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Tư 2015(Xem: 8764)
Xin chân thành gởi nén hương lòng “Tưởng Niệm” đến những Anh Hùng QLVNCH. Những người nằm xuống trong cuộc chiến, những người tuẫn tiết vì quốc nạn 30/04/1975 và những người ngã gục trong lao tù cộng sản.
12 Tháng Tư 2015(Xem: 5050)
làm thơ Đường Xướng Họa tham gia vào nhiều nhóm tác giả tên tuổi. vừa để tập dợt, vừa học hỏi cầu tiến.
06 Tháng Tư 2015(Xem: 5824)
Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào
03 Tháng Tư 2015(Xem: 3563)
Là hễ đờn ông được danh vọng thì đàn bà cũng thơm lây, nhưng khi đàn bà nổi danh thì tên tuổi đàn ông chìm sâu thêm.
31 Tháng Ba 2015(Xem: 4886)
Cám ơn tác giả Hà Thu Thủy đã gởi đến cho người đọc thông điệp yêu thương và nhân ái với nhiều quyết tâm
29 Tháng Ba 2015(Xem: 4265)
Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước.
28 Tháng Ba 2015(Xem: 4818)
Tôi không tin một triệu dân Biên Hòa ai ai cũng đồng tình phát triển thành phố mà quên đi chục triệu dân Sài Gòn.
21 Tháng Ba 2015(Xem: 3937)
Trời bảo, Trời mưa vì buồn thôi Để người thơ thẩn, ngắm mưa rơi
19 Tháng Ba 2015(Xem: 4555)
Chúng tôi có bạn đồng hành, đồng trang lứa, có những người lính, người sĩ quan VNCH cùng lớn lên ở đấy, đang xả thân thay cho chúng tôi
17 Tháng Ba 2015(Xem: 4324)
hình bóng cuả quê hương nằm rải rác suốt ba miền Trung Nam Bắc, nơi nào tôi cũng thấy đáng yêu, càng nghèo càng khổ lại càng thương càng nhớ.
13 Tháng Ba 2015(Xem: 4195)
Tiếc nuối nhớ lại những kỷ niệm xa vời, để mà ngậm ngùi thương tưởng, tìm về một thời “Xuân Thì” đã qua.
09 Tháng Ba 2015(Xem: 4569)
đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…
08 Tháng Ba 2015(Xem: 8298)
“Rồi Mai Đây” và “Tôi Muốn”. Như một lời cám ơn các anh Ngô Quyền, các em Khiết Tâm trong đêm Reunion và 45 Năm Tình Bạn.
08 Tháng Ba 2015(Xem: 4652)
Tiển biệt Mẹ người mẹ vĩ đại của chúng con với lòng thương tiếc trọn đời
07 Tháng Ba 2015(Xem: 4408)
Mong cháu tôi nhớ mãi ngày hôm nay để cố gắng học hành, không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ cháu và của chính tôi.
28 Tháng Hai 2015(Xem: 4686)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4226)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4626)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4137)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 3964)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 12474)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 4002)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 4592)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4938)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 3822)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4456)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5251)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 3825)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4292)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4458)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4760)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 4869)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 4173)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 3325)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 4785)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 4486)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 4707)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 4772)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 7488)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 4736)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5294)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4700)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4426)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6886)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3543)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3795)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4116)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5070)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4741)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5159)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước