10:34 SA
Thứ Hai
20
Tháng Năm
2019

MÙA LỄ TẠ ƠN - Kiều Oanh Trịnh

24 Tháng Mười Một 20146:53 CH(Xem: 4727)
 

...
  
blank
  
 
  
blank
  
 

Mùa Lễ Tạ Ơn

Chỉ còn vài ngày nữa là đến Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), một trong những ngày lễ truyền thống lớn nhất trong năm của Hoa Kỳ được tổ chức vào ngày thứ 5 cuối cùng của tháng 11. Năm nay Lễ Tạ Ơn rơi vào ngày 27 tháng 11.

Đa số các công sở ở Mỹ thường cho nhân viên nghỉ 4 ngày, từ thứ 5 cuối cùng của tháng 11 đến thứ 2 tuần sau. Đây là ngày Lễ xum họp, gia đình quây quần đoàn tụ. Ai đi làm xa cũng tranh thủ về thăm nhà. Bên lò sưởi ấm, cả nhà đều cùng nhau thưởng thức các món ăn truyền thống của người Mỹ trong mùa lễ Tạ Ơn: Gà tây nướng (hoặc quay), khoai tây tán nhuyễn (mash potato), các thức rau trộn, khoai lang bỏ lò (baked sweet potato), bắp nướng, bánh bí đỏ (pumpkin pie).

Ngày Thứ Sáu sau Lễ Tạ Ơn là dịp mua sắm lớn nhất trong năm ở Mỹ nhiều món hàng được hạ giá “On Sale” (Black Friday) mọi người lo sửa soạn trang hoàng nhà cửa, mua quà tặng bà con, bạn bè vào dịp Lễ Noel. 

Các cây Noel bắt đầu được đem về treo đèn, kết hoa chưng bày đẹp đẽ. Vào những ngày này các cửa tiệm rất bận rộn, họ phải mở cửa từ sáng sớm cho đến nửa đêm. Các nhà kinh doanh được dịp tung ra các món hàng, đều được giảm giá tối đa chứ không như ở Việt Nam, chỉ đợi đến dịp Lễ Tết để các mặt hàng cứ tự động lên giá vù vù.

Du khách khắp nơi, nếu có dịp đến Mỹ vào mùa này cũng tha hồ sắm sửa, thiên hạ rộn ràng, nôn nao nhất vào những ngày sau lễ Tạ Ơn và rồi Mùa Đông đến mang theo từng cơn gió buốt lạnh cắt thịt, da cùng những trận tuyết rơi dầy đặc khắp các nẻo đường … nhà nhà đón Noel bên lò sưởi ấm…

Để tỏ lòng biết ơn, và cũng nhân dip Thanksgiving, nguời ta cũng mượn ngày Lễ này để gửi lời tạ ơn đến:

Đấng sinh thành: Ông bà cha mẹ đã đem ta vào đời, nuôi ta khôn lớn, tạ ơn thầy. cô dạy cho chúng ta điều hay, lẽ phải, những kiến thức, thông thái, trao dồi trí tuệ, tạ ơn những người thân thương, anh chị em trong gia đình đã cùng nhau chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống, cám ơn các bạn bè đã bỏ thì giờ tâm tình, trao đổi những tin tức vui lạ, chia sẻ những nụ cười, gửi lời tạ ơn đến những người đã làm ơn cho mình, và nhất là không quên tạ ơn đất nước Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay đón chúng ta-- những người tị nạn từ nước Việt Nam xa xăm, cách nhau hơn nữa quả địa cầu, đã vượt nghìn trùng, gian khổ đi tìm tự do đến đây và được đất nước Hoa Kỳ đón nhận một cách thâm tình, dù ngôn ngữ và màu da khác biệt....…

Một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại về trên nước Mỹ, thiên hạ đang sửa soạn đón mừng Lễ lớn, các hãng máy bay bắt đầu bận rộn với dịch vụ bán vé travel, các công sở thì tặng gà tây cho nhân viên ăn mừng Lễ hay tặng mỗi người 1 cái check mà người ta gọi đùa là “check gà Tây” (Turkey check). Nhớ năm đầu tiên khi gia đình tôi vừa đến Mỹ, ông xã đi làm trong công ty, đến ngày Thanksgiving, Supervisor hỏi nhà mấy người, ông tình thiệt nói 7 người, thế là họ tặng cho 1 con gà tây 18 lbs, to khổng lồ gần bằng 1 con heo con, nhìn con gà mà hết hồn. Tôi bỡ ngỡ, Không biết nấu nướng như thế nào và ăn làm sao cho hết? Thôi đành phải chặt ra nấu cà ri, rô ti, kho xả ớt, v.v. ăn hoài không hết, ngán ơi là ngán. Sau nà, nhờ cô em gái chỉ cho cách nướng gà và làm vài món side dishes theo truyền thống bữa ăn chiều của Lễ Thanksgiving, và từ đó hàng năm gia đình tôi cũng quen phải luôn có món gà tây nướng vào mỗi mùa Lễ Tạ Ơn.…

Là người ty nạn, tôi không quên tạ ơn nước Mỹ đã cưu mang gia đình tôi mấy chục năm qua. Ngày mới sang Mỹ hai vợ chồng với một đàn con 5 đứa còn nhỏ dại, lo bôn ba, vừa đi học, vừa đi làm, vật lộn với cơm, áo gạo tiền nơi xứ lạ quê người, với ngôn ngữ bất đồng không phải là dễ, nhưng chúng tôi đã vượt qua khỏi mọi thử thách, dù khó khăn nhưng an bình, không sợ sệt, lo âu. Tôi không bao giờ quên được đất nước đã đón nhận gia đình chúng tôi. Mẹ tôi cũng đã ra đi trên mảnh đất của quê hương thứ hai này. Các con chúng tôi, khôn lớn nên người cũng tại nơi đây, nhiều khi tôi tự hỏi: Không biết nước Mỹ đã nợ ta những gì mà họ lo cho chúng ta nhiều thế?

Dù cuộc sống ban đầu vất vả lắm, nhưng đổi lại chúng tôi thoải mái, tự do, không bị kìm kẹp, áp chế. Kính xin tạ ơn Trời Phật, các đấng linh thiêng đã ban Phước đến cho gia đình tôi. Một đặc ân vô cùng to tát.

Nhớ lại ngày này năm ngoái, trước Thanksgiving 1 tuần, chúng tôi tất bật chạy ra, chạy vào nhà thương khi cô con gái thứ 3 của chúng tôi có mang mà phải sinh non, sinh 1 cháu gái thiếu tháng, con bé chỉ nặng hơn 3 lbs, bé như một con mèo nhỏ xíu, nhìn cháu bé tí teo, Bà đau thắt ruột, ngày Mẹ cháu được về nhà thì cháu phải ở lại trong lồng kính của nhà thương. Hàng ngày bố mẹ phải vào thăm và cho con bú, con bé lại chẳng biết bú sữa, nhìn cháu mà thương ơi, là thương! Tôi lo lắng vô cùng, chẳng biết làm sao hơn chỉ biết, khấn nguyện cầu xin ơn trên phù hộ cho cháu vượt qua mọi sự, bình an mạnh khỏe. Thấm thoát 1 năm trôi nhanh, Cháu vừa đúng 1 tuổi ngày hôm qua. Vẫn bé tí teo, nhưng nay đã biết làm trò, cười đùa, dễ thương vô cùng.

Cám ơn một nửa thương yêu của tôi, người đã cùng tôi chăm lo một đàn con 5 đứa từ khi bé cho đến ngày các cháu trưởng thành, anh đã cùng tôi chia sẻ những lúc vui, khi buồn suốt chặng đường dài mấy chục năm bên nhau, từ tóc xanh cho đến bạc đầu.  Cuối cùng, xin cảm tạ các bạn bè chung quanh tôi, Hội AHBH, CHS Ngô Quyền và các nhóm bạn hữu trong Cả Phê Cầu Mát, nhóm Dễ Thương đã vui đùa, chia nhau những buồn vui trên net, cho tôi những nụ cười thoái mái khiến ngày tháng bớt tẻ lạnh.

Nhân dịp Thanksgiving. Gia đình chúng tôi, xin gửi lời chúc đến quý vị và các bạn một mùa lễ Tạ Ơn an lành, hạnh phúc, quây quần bên người thân, thâm tâm an lạc để đón mừng Mùa Lễ lớn.... Xin tạ ơn… Tạ ơn tất cả. Happy Thanksgiving…

Gia đình Kiều Oanh
Mùa Thanksgiving 2014
 

Vài nét về Ngày Lễ Thanksgiving
 
 
  
blank
  
 
Vào khoảng thế kỷ 16-17, một số người theo đạo Công giáo và Thanh giáo tại Anh vì chống đối không chịu theo tôn giáo của vị hoàng đế lúc đó nên bị bắt giam cầm một thời gian, sau đó nhà Vua buộc họ phải rời khỏi nước Anh. Họ từ bỏ Anh Quốc đến Hoà Lan, nhưng không thể hoà nhập với cuộc sống nơi đây, nên một nhóm người rời khỏi Hoà Lan đi tìm vùng đất mới và họ đến được Châu Mỹ, họ là những “Người hành hương” (Pilgrims). Họ ra đi trên một chiếc thuyền gọi là Mayflower, đến Thuộc địa Plymouth thuộc vùng New England vào lúc Trời lập đông. Đói và lạnh, một nửa số người đã bỏ mình vì không chiu nổi mùa đông khắc nghiệt, số còn lại cố cầm cự cho đến mùa xuân, họ may mắn gặp được những thổ dân da đỏ tốt bụng, đã cho họ ít lương thực, và chỉ cho họ cách sinh sống, trồng hoa màu, săn bắn, v.v... Khi những người Pilgrims đã có thể tự lập, sống an lành ở Châu Mỹ họ bèn tổ chức một buổi tiệc để Tạ Ơn Chúa đã ban phước cho họ sống sót, họ mời những người da đỏ và cùng nhau ăn uống vui vẻ. Từ đó về sau, hằng năm con cháu của người Pilgrims luôn tổ chức Lễ Tạ Ơn để Cám Ơn Chúa đã ban Phước lành và an bình nơi vùng đất mới. Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người. Cũng từ đó, Thanksgiving đã được xem là một Lễ cổ truyền của ngươi Mỹ. (Sưu Tầm)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Ba 2015(Xem: 4149)
Cuộc chia ly nào cũng đau khổ và tiếc nuối. Ra đi là hết, biết đến bao giờ trở lại. 1954 Cầu Hiền Lương đã chia đôi đất nước.
28 Tháng Ba 2015(Xem: 4693)
Tôi không tin một triệu dân Biên Hòa ai ai cũng đồng tình phát triển thành phố mà quên đi chục triệu dân Sài Gòn.
21 Tháng Ba 2015(Xem: 3841)
Trời bảo, Trời mưa vì buồn thôi Để người thơ thẩn, ngắm mưa rơi
19 Tháng Ba 2015(Xem: 4426)
Chúng tôi có bạn đồng hành, đồng trang lứa, có những người lính, người sĩ quan VNCH cùng lớn lên ở đấy, đang xả thân thay cho chúng tôi
17 Tháng Ba 2015(Xem: 4192)
hình bóng cuả quê hương nằm rải rác suốt ba miền Trung Nam Bắc, nơi nào tôi cũng thấy đáng yêu, càng nghèo càng khổ lại càng thương càng nhớ.
13 Tháng Ba 2015(Xem: 4061)
Tiếc nuối nhớ lại những kỷ niệm xa vời, để mà ngậm ngùi thương tưởng, tìm về một thời “Xuân Thì” đã qua.
09 Tháng Ba 2015(Xem: 4435)
đưa con thuyền bềnh bồng, mênh mông theo làn nước cuộn, thoang thoảng xa xa bài ca vọng cổ não nề, buồn bã chia tay…
08 Tháng Ba 2015(Xem: 8109)
“Rồi Mai Đây” và “Tôi Muốn”. Như một lời cám ơn các anh Ngô Quyền, các em Khiết Tâm trong đêm Reunion và 45 Năm Tình Bạn.
08 Tháng Ba 2015(Xem: 4522)
Tiển biệt Mẹ người mẹ vĩ đại của chúng con với lòng thương tiếc trọn đời
07 Tháng Ba 2015(Xem: 4299)
Mong cháu tôi nhớ mãi ngày hôm nay để cố gắng học hành, không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ cháu và của chính tôi.
28 Tháng Hai 2015(Xem: 4574)
tình cảm anh chị em vẫn tràn trề dù thời gian đã mấy chục năm. Xin cám ơn người Biên Hòa của tôi.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4126)
khi nghe một chiếc lá rụng, một giọt nước rơi, như nhắc nhở mình để biết thương tuổi thơ, tuổi trẻ Việt Nam và biết yêu đất nước mình hơn.
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4504)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 4024)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 3858)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 12357)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 3892)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 4469)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4826)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 3653)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 4290)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 5142)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 3737)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4210)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 4899)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4345)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 4661)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 4774)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 4097)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 3247)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 4682)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 4371)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 4602)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 4673)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 7317)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 4629)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5169)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4588)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4324)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 6732)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3456)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3695)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3996)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4928)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4627)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5055)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6370)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5455)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6068)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5018)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....