12:14 SA
Thứ Năm
18
Tháng Tư
2024

MÙA LỄ TẠ ƠN - Kiều Oanh Trịnh

24 Tháng Mười Một 20146:53 CH(Xem: 10674)
 

...
  
blank
  
 
  
blank
  
 

Mùa Lễ Tạ Ơn

Chỉ còn vài ngày nữa là đến Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), một trong những ngày lễ truyền thống lớn nhất trong năm của Hoa Kỳ được tổ chức vào ngày thứ 5 cuối cùng của tháng 11. Năm nay Lễ Tạ Ơn rơi vào ngày 27 tháng 11.

Đa số các công sở ở Mỹ thường cho nhân viên nghỉ 4 ngày, từ thứ 5 cuối cùng của tháng 11 đến thứ 2 tuần sau. Đây là ngày Lễ xum họp, gia đình quây quần đoàn tụ. Ai đi làm xa cũng tranh thủ về thăm nhà. Bên lò sưởi ấm, cả nhà đều cùng nhau thưởng thức các món ăn truyền thống của người Mỹ trong mùa lễ Tạ Ơn: Gà tây nướng (hoặc quay), khoai tây tán nhuyễn (mash potato), các thức rau trộn, khoai lang bỏ lò (baked sweet potato), bắp nướng, bánh bí đỏ (pumpkin pie).

Ngày Thứ Sáu sau Lễ Tạ Ơn là dịp mua sắm lớn nhất trong năm ở Mỹ nhiều món hàng được hạ giá “On Sale” (Black Friday) mọi người lo sửa soạn trang hoàng nhà cửa, mua quà tặng bà con, bạn bè vào dịp Lễ Noel. 

Các cây Noel bắt đầu được đem về treo đèn, kết hoa chưng bày đẹp đẽ. Vào những ngày này các cửa tiệm rất bận rộn, họ phải mở cửa từ sáng sớm cho đến nửa đêm. Các nhà kinh doanh được dịp tung ra các món hàng, đều được giảm giá tối đa chứ không như ở Việt Nam, chỉ đợi đến dịp Lễ Tết để các mặt hàng cứ tự động lên giá vù vù.

Du khách khắp nơi, nếu có dịp đến Mỹ vào mùa này cũng tha hồ sắm sửa, thiên hạ rộn ràng, nôn nao nhất vào những ngày sau lễ Tạ Ơn và rồi Mùa Đông đến mang theo từng cơn gió buốt lạnh cắt thịt, da cùng những trận tuyết rơi dầy đặc khắp các nẻo đường … nhà nhà đón Noel bên lò sưởi ấm…

Để tỏ lòng biết ơn, và cũng nhân dip Thanksgiving, nguời ta cũng mượn ngày Lễ này để gửi lời tạ ơn đến:

Đấng sinh thành: Ông bà cha mẹ đã đem ta vào đời, nuôi ta khôn lớn, tạ ơn thầy. cô dạy cho chúng ta điều hay, lẽ phải, những kiến thức, thông thái, trao dồi trí tuệ, tạ ơn những người thân thương, anh chị em trong gia đình đã cùng nhau chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống, cám ơn các bạn bè đã bỏ thì giờ tâm tình, trao đổi những tin tức vui lạ, chia sẻ những nụ cười, gửi lời tạ ơn đến những người đã làm ơn cho mình, và nhất là không quên tạ ơn đất nước Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay đón chúng ta-- những người tị nạn từ nước Việt Nam xa xăm, cách nhau hơn nữa quả địa cầu, đã vượt nghìn trùng, gian khổ đi tìm tự do đến đây và được đất nước Hoa Kỳ đón nhận một cách thâm tình, dù ngôn ngữ và màu da khác biệt....…

Một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại về trên nước Mỹ, thiên hạ đang sửa soạn đón mừng Lễ lớn, các hãng máy bay bắt đầu bận rộn với dịch vụ bán vé travel, các công sở thì tặng gà tây cho nhân viên ăn mừng Lễ hay tặng mỗi người 1 cái check mà người ta gọi đùa là “check gà Tây” (Turkey check). Nhớ năm đầu tiên khi gia đình tôi vừa đến Mỹ, ông xã đi làm trong công ty, đến ngày Thanksgiving, Supervisor hỏi nhà mấy người, ông tình thiệt nói 7 người, thế là họ tặng cho 1 con gà tây 18 lbs, to khổng lồ gần bằng 1 con heo con, nhìn con gà mà hết hồn. Tôi bỡ ngỡ, Không biết nấu nướng như thế nào và ăn làm sao cho hết? Thôi đành phải chặt ra nấu cà ri, rô ti, kho xả ớt, v.v. ăn hoài không hết, ngán ơi là ngán. Sau nà, nhờ cô em gái chỉ cho cách nướng gà và làm vài món side dishes theo truyền thống bữa ăn chiều của Lễ Thanksgiving, và từ đó hàng năm gia đình tôi cũng quen phải luôn có món gà tây nướng vào mỗi mùa Lễ Tạ Ơn.…

Là người ty nạn, tôi không quên tạ ơn nước Mỹ đã cưu mang gia đình tôi mấy chục năm qua. Ngày mới sang Mỹ hai vợ chồng với một đàn con 5 đứa còn nhỏ dại, lo bôn ba, vừa đi học, vừa đi làm, vật lộn với cơm, áo gạo tiền nơi xứ lạ quê người, với ngôn ngữ bất đồng không phải là dễ, nhưng chúng tôi đã vượt qua khỏi mọi thử thách, dù khó khăn nhưng an bình, không sợ sệt, lo âu. Tôi không bao giờ quên được đất nước đã đón nhận gia đình chúng tôi. Mẹ tôi cũng đã ra đi trên mảnh đất của quê hương thứ hai này. Các con chúng tôi, khôn lớn nên người cũng tại nơi đây, nhiều khi tôi tự hỏi: Không biết nước Mỹ đã nợ ta những gì mà họ lo cho chúng ta nhiều thế?

Dù cuộc sống ban đầu vất vả lắm, nhưng đổi lại chúng tôi thoải mái, tự do, không bị kìm kẹp, áp chế. Kính xin tạ ơn Trời Phật, các đấng linh thiêng đã ban Phước đến cho gia đình tôi. Một đặc ân vô cùng to tát.

Nhớ lại ngày này năm ngoái, trước Thanksgiving 1 tuần, chúng tôi tất bật chạy ra, chạy vào nhà thương khi cô con gái thứ 3 của chúng tôi có mang mà phải sinh non, sinh 1 cháu gái thiếu tháng, con bé chỉ nặng hơn 3 lbs, bé như một con mèo nhỏ xíu, nhìn cháu bé tí teo, Bà đau thắt ruột, ngày Mẹ cháu được về nhà thì cháu phải ở lại trong lồng kính của nhà thương. Hàng ngày bố mẹ phải vào thăm và cho con bú, con bé lại chẳng biết bú sữa, nhìn cháu mà thương ơi, là thương! Tôi lo lắng vô cùng, chẳng biết làm sao hơn chỉ biết, khấn nguyện cầu xin ơn trên phù hộ cho cháu vượt qua mọi sự, bình an mạnh khỏe. Thấm thoát 1 năm trôi nhanh, Cháu vừa đúng 1 tuổi ngày hôm qua. Vẫn bé tí teo, nhưng nay đã biết làm trò, cười đùa, dễ thương vô cùng.

Cám ơn một nửa thương yêu của tôi, người đã cùng tôi chăm lo một đàn con 5 đứa từ khi bé cho đến ngày các cháu trưởng thành, anh đã cùng tôi chia sẻ những lúc vui, khi buồn suốt chặng đường dài mấy chục năm bên nhau, từ tóc xanh cho đến bạc đầu.  Cuối cùng, xin cảm tạ các bạn bè chung quanh tôi, Hội AHBH, CHS Ngô Quyền và các nhóm bạn hữu trong Cả Phê Cầu Mát, nhóm Dễ Thương đã vui đùa, chia nhau những buồn vui trên net, cho tôi những nụ cười thoái mái khiến ngày tháng bớt tẻ lạnh.

Nhân dịp Thanksgiving. Gia đình chúng tôi, xin gửi lời chúc đến quý vị và các bạn một mùa lễ Tạ Ơn an lành, hạnh phúc, quây quần bên người thân, thâm tâm an lạc để đón mừng Mùa Lễ lớn.... Xin tạ ơn… Tạ ơn tất cả. Happy Thanksgiving…

Gia đình Kiều Oanh
Mùa Thanksgiving 2014
 

Vài nét về Ngày Lễ Thanksgiving
 
 
  
blank
  
 
Vào khoảng thế kỷ 16-17, một số người theo đạo Công giáo và Thanh giáo tại Anh vì chống đối không chịu theo tôn giáo của vị hoàng đế lúc đó nên bị bắt giam cầm một thời gian, sau đó nhà Vua buộc họ phải rời khỏi nước Anh. Họ từ bỏ Anh Quốc đến Hoà Lan, nhưng không thể hoà nhập với cuộc sống nơi đây, nên một nhóm người rời khỏi Hoà Lan đi tìm vùng đất mới và họ đến được Châu Mỹ, họ là những “Người hành hương” (Pilgrims). Họ ra đi trên một chiếc thuyền gọi là Mayflower, đến Thuộc địa Plymouth thuộc vùng New England vào lúc Trời lập đông. Đói và lạnh, một nửa số người đã bỏ mình vì không chiu nổi mùa đông khắc nghiệt, số còn lại cố cầm cự cho đến mùa xuân, họ may mắn gặp được những thổ dân da đỏ tốt bụng, đã cho họ ít lương thực, và chỉ cho họ cách sinh sống, trồng hoa màu, săn bắn, v.v... Khi những người Pilgrims đã có thể tự lập, sống an lành ở Châu Mỹ họ bèn tổ chức một buổi tiệc để Tạ Ơn Chúa đã ban phước cho họ sống sót, họ mời những người da đỏ và cùng nhau ăn uống vui vẻ. Từ đó về sau, hằng năm con cháu của người Pilgrims luôn tổ chức Lễ Tạ Ơn để Cám Ơn Chúa đã ban Phước lành và an bình nơi vùng đất mới. Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người. Cũng từ đó, Thanksgiving đã được xem là một Lễ cổ truyền của ngươi Mỹ. (Sưu Tầm)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Năm 2012(Xem: 19118)
Tư Thâu khập khễnh len mình giữa dòng người xuôi ngược hối hả mua bán tấp nập của phiên chợ chiều cuối năm, cũng như rồi đây phải lê tấm thân tàn lăn lóc mưu tìm chén cơm manh áo giữa chợ đời đầy nghiệt ngã đau thương!
23 Tháng Năm 2012(Xem: 22535)
tôi vẫn còn đó một chân tình…Xin cảm ơn đời vẫn còn giữ được cho tôi những người bạn chiến đấu oai hùng. Xin cảm ơn em, người con gái Việt Nam với mối tình thủy chung đỏ thắm…Vô cùng cảm ơn em, người tình của em trai tôi
23 Tháng Năm 2012(Xem: 22024)
Trong ký ức của tôi, dù đã phai nhạt theo năm tháng, nhưng kỷ niệm của những ngày xưa thân ái với gia đình, Thầy Cô và bạn bè chốn quê nhà vẫn còn được lưu giữ để nghe ấm lòng mỗi lúc nghĩ về...
23 Tháng Năm 2012(Xem: 21612)
Cù Lao Phố từ lâu đã được quy hoạch làm khu du lịch, nhưng đến nay vẫn không hề phát triển. Vẫn những con đường đất đá thô sơ, vẫn những cánh đồng hiu quạnh chờ bàn tay tạo tác của con người. Cù Lao Phố vùng đất địa linh nhân kiệt thuở nào, giờ im lìm đứng nhìn thế sự đổi thay.
18 Tháng Năm 2012(Xem: 29163)
Đêm nay thu sang cùng heo mây Đêm nay sương lam mờ chân mây Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng Như nhớ thương ai chùng tơ lòng
17 Tháng Năm 2012(Xem: 21227)
Lúc tôi vượt cạn. Cơn đau oà vỡ và con tôi ra đời. Tôi bồng chúng trong tư thế trần truồng và xăm soi toàn thân, đếm từng ngón tay ,ngón chân để biết con mình nguyên vẹn. Và niềm vui đó là niềm vui to lớn nhất trong cuộc đời làm mẹ của tôi
13 Tháng Năm 2012(Xem: 21663)
Mãi lo thả hồn miên man nhớ về những ngày phải mặc cái áo này dắt con cố đi tìm một chốn dung thân làm bà Tư không hay ông Mười đã đến đứng kế bên bà tự hồi nào. Xếp lại cái áo bỏ vô tủ ông thì thầm: - Bà cứ giữ lấy, biết đâu. Thẩn thờ quay qua bà Tư buồn rầu : - Kỳ này tui chạy đi đâu hả ông? Ôm chặc lấy vai bà ông Mười cố ngăn cơn nấc nghẹn: - Mình chạy lên trời.
13 Tháng Năm 2012(Xem: 21061)
Biết đủ là đủ phải không em? Cuộc sống em đã có nhiều nụ cười hơn nước mắt, biển đời luôn trao tặng bình lặng cho em hơn là nổi phong ba. Hãy cám ơn đời đã xoa dịu được nỗi đau làm lành được những vụn vỡ trong trái tim em.
12 Tháng Năm 2012(Xem: 20499)
Mẹ tôi chết ở miền Nam, thầy tôi chết ở miền Bắc, không biết hai người có trùng phùng ở một miền nào đó nơi thế giới bên kia? Nơi mà tôi tin rằng, không có hận thù, đau khổ, thầy mẹ tôi sẽ có một bữa cơm hội ngộ, bát tương, quả cà, bát thịt kho đông trong những ngày giá lạnh.
07 Tháng Năm 2012(Xem: 23005)
hôm nay, nơi khuôn viên đại học với những lời chúc tụng của bạn bè làm tôi nao nao nhung nhớ nhừng kỷ niệm thân thương vùng quê ngoại, có đồng ruộng mênh mông, có hình ảnh mẹ tôi dãi dầu mưa nắng hòa mình vào cuộc sống người dân quê chân chất thật thà để nuôi tôi khôn lớn bằng tấm gương hy sinh cao cả.
05 Tháng Năm 2012(Xem: 21284)
Trong số khách ruột của quán có người còn quả quyết thấy con “Củ Kiệu” có lần bay về thăm… quán(?). Nó đậu trên giàn hoa giấy trước hiên quán, nhìn nó tươi tốt hơn trước nhiều và khi thoáng có chút khói thuốc lá bay về phía nó, con chim cất lên mấy tiếng kêu kỳ lạ rồi vỗ cánh bay đi …
04 Tháng Năm 2012(Xem: 21358)
Người viết xin cảm phục những ai có thể phụng dưỡng cha mẹ già yếu ở nhà vì họ đã cố gắng khắc phục được những khó khăn trong cuộc sống hiện tại để báo hiếu cha mẹ , giữ gìn truyền thống đạo đức Việt Nam nơi xứ người.
01 Tháng Năm 2012(Xem: 24302)
Cái số của họ dường như đã được định sẳn, họ ra đi theo chương trình nhân đạo H.O cũng quá muộn màng và nơi đất tạm dung này, chưa bao giờ được nghe nhắc đến tên người Cán Bộ XDNT.
29 Tháng Tư 2012(Xem: 27720)
Nhân ngày 30 tháng Tư năm nay, xin nhìn lại hình ảnh nầy, để nhớ ngày quốc hận đau buồn, ba mươi bảy năm về trước, ngày 30 tháng Tư năm 1975, ngày Việt Cộng-Cộng Sản Bắc Việt xâm lược, cưỡng chiếm và Cộng Sản Hóa miền Nam Việt Nam Cộng Hòa, và xin nhìn lại, nhìn lại mãi mãi, đừng quên!
27 Tháng Tư 2012(Xem: 28538)
Những con người có lương tâm và tự trọng không bao giờ vui sướng được trong nỗi thống khổ to lớn ấy của dân tộc. Thử hỏi xương máu của hàng triệu con người đã ngã xuống trong cuộc chiến chỉ để tạo nên một Việt Nam thống nhất trong chia rẽ, thống nhất trong sự Hán hoá, thống nhất trong sự mất tự do và quyền làm người hay sao? Ba mươi tháng Tư - xin cầu nguyện cho tự do và nhân phẩm, cho sự Hoà hợp dân tộc và nền công lý.
25 Tháng Tư 2012(Xem: 21416)
Chúng tôi đã chiến đấu cho chính nghĩa như thế đấy, chúng tôi đã hy sinh như thế đấy, và chúng tôi đã bị bỏ rơi như thế đấy. Tôi cũng không hiểu vì sao người Mỹ phản chiến, trong đó có thầy, lại xuống đường tranh đấu, cổ vũ cho kẻ thù của chúng tôi, và ngược đãi chiến binh của chính nước Hoa-Kỳ?
25 Tháng Tư 2012(Xem: 29813)
Đứng trên đầu dốc Châu Thới, nhìn về phía phi trường Biên Hòa, pháo vc nỗ ùng oằn, khói lửa tuôn cuồn cuộn! Nhín về phía tỉnh lỵ, ánh nắng chiều tà thoi thóp trên thành phố thân yêu bên kia sông Đồng Nai đang trong cơn hấp hối, thật não lòng!
22 Tháng Tư 2012(Xem: 47545)
Tôi còn nhớ, cuộc đời Thúy Kiều ba chìm bảy nổi. Cuộc sống không may mắn đã vùi dập Kiều xuống tận đáy xã hội, thế nhưng khi gặp lại Kim Trọng nàng còn tự tin bảo với chàng :- "chữ trinh còn một chút nầy ..." thật cảm phục lắm thay!
17 Tháng Tư 2012(Xem: 24952)
Cám ơn Chị, lời nói đẹp của chị trong giờ phút tuyệt vọng của tôi, khiến nhịp đập trái tim tôi dịu lại, khi ngồi chờ đêm qua, bình minh ló dạng, để thấy lại được những đồng đội thân thương của mình !
10 Tháng Tư 2012(Xem: 29916)
Cám ơn cuộc đời đã cho chúng tôi tìm lại nhau, và trên hết cám ơn aihuubienhoa đã là nhịp cầu nối những cánh chim tìm về với quê hương, cội nguồn...
10 Tháng Tư 2012(Xem: 35020)
Tuy nhiên sự kiện quan trọng nhất trong hành trình nầy là chuyến thầy trò về thăm trường trung học Công Thanh và những ưu ái mà học trò cũ đã dành cho thầy cô dù là đã xa cánh gần 40 năm. Tấm chân tình ấy tôi rất hân hạnh đón nhận và xin xem như là một kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời dạy học của tôi.
05 Tháng Tư 2012(Xem: 26629)
Ba không đủ can đảm , không đủ sức đổ máu mình để trả ơn cho họ. Nhưng Ba không hèn để phản bội họ. Ba nói thật rõ là Ba rất kính trọng những người con hiếu thảo
02 Tháng Tư 2012(Xem: 25621)
Vì ba không đủ tiền mua loại xe Nhật cho hợp với "văn minh"nên ba phải đi "con ngựa sắt" đến sở làm. Vì ba không đủ khả năng cho đàn con trai ba đi hớt tóc ở tiệm nên ba phải tập làm thợ hớt tóc, nhưng ba vẫn vui, ba vẫn cười. Ba mãn nguyện sống vui hằng ngày khi ba thấy đoàn tàu chưa đứt !
01 Tháng Tư 2012(Xem: 21795)
Thử nghĩ nếu mà những người lảnh tụ đang cai trị những xứ sở nghèo nàn chậm tiến nào đó chịu bỏ ra một ngày trong một năm tham dự cái trò chơi này một cách thành tâm thì không bao lâu thế giới sẽ có thêm biết bao là tiếng cười rộn rả hàng ngày trên khắp quả địa cầu.
01 Tháng Tư 2012(Xem: 29079)
Rồi đây mấy ai còn nhớ tới Tân Phú, Bình Long, Bến Cá, chợ Võ Sa, cầu bà Bướm nữa? Nó thuộc về một thời của quá khứ. Một quá khứ dễ thương trong lòng một người hoài cỗ.
01 Tháng Tư 2012(Xem: 20509)
Ngủ say đi con rồng nhỏ của nội. Mùa xuân đã về rồi đó. Hoa lá đang đâm chồi nẫy lộc. Cháu của bà sẽ là một mầm non tươi tốt, đem đầy mật ngọt yêu thương đến với mọi người.
28 Tháng Ba 2012(Xem: 21564)
Tiệc nào cũng phải tàn. Tình nào cũng phải tan nhưng để dành mà nhớ và có thể năm sau làm tiếp! Tôi bắt tay anh Hạnh và nhận lời cám ơn. Gật đầu tạm biệt tất cả, tôi ra về trước mà lòng cảm thấy phấn chấn!
25 Tháng Ba 2012(Xem: 29401)
riêng tao đang gậm nhấm nỗi buồn cho thế hệ bất hạnh của tụi mình, chỉ vì ba cái lý tưởng vu vơ ai đó mang về tận phương trời xa lạ nào mà cả bao thế hệ phải chết hay là sống nghèo cho mải đến hôm nay
22 Tháng Ba 2012(Xem: 29064)
Ký ức của tôi về những người bạn thời thơ ấu vẫn lưu giữ trong quyển tập Lưu Bút Ngày Xanh mà tôi luôn mang theo hành trang vào đời, đến bây giờ giấy mực đã phai màu nhưng những tấm ảnh chân dung bạn tôi vẫn còn đậm nét
20 Tháng Ba 2012(Xem: 28216)
Mấy chị em khóa 9, 10, 11...14 Ngô Quyến ơi nhào vô mà giúp tui một tay chỉ dạy cho Cụ Liệu ( Có bỏ dấu đàng hoàng đó nha ) này biết cái câu " Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ " chút nha. Xí ! Già rồi mà vẫn cứ nghênh ngang thấy Ghét !
19 Tháng Ba 2012(Xem: 22071)
Tình cảm với nhau phải nói là tràn trề như vậy, nhưng có những lúc bà thấy ray rức. Rằng về mặt pháp lý, dù bà đã ly hôn, nhưng khi đến với ông như thế này là… không phải. Hiểu tâm sự của người yêu, ông chỉ biết an ũi cho bà
19 Tháng Ba 2012(Xem: 20670)
Tôi tiếp tục bước đi trên đường phố Biên Hòa với nhiều thay đổi, nhà hàng tụ điểm ăn chơi mọc lên như nấm, mọi người đều “ hối hả vui chơi” trong cuộc sống hằng ngày, không biết có ai còn nhớ đến tháng ba với những mảnh đời bất hạnh.
19 Tháng Ba 2012(Xem: 21168)
Thế là sau 42 năm, từ năm 1970, bạn bè rời trung học Ngô Quyền, tôi mới gặp lại Hạnh. Rồi sau 2 năm đại học, mùa hè đỏ lửa, chúng tôi vào quân đội, vào Thủ Đức. Thằng khóa 3, đứa khóa 5. Ra đơn vị, cùng về Miền Tây, đứa Trà Vinh, đứa U Minh Chương Thiện.
16 Tháng Ba 2012(Xem: 28574)
Vàng trên thế giới được thể hiện qua nhiều dạng thức con nên mở rộng tầm nhìn. Một cô con gái đẹp hiền lành, nết na, thông minh có học thức và biết chăm sóc gia đình là một hủ vàng biết đi. Con có hiểu không?
12 Tháng Ba 2012(Xem: 23212)
Và cô một lần nữa lại mềm lòng trước gió! cô xiêu lòng, thoát khỏi nỗi ăn năn: Sao Không Nhốt Gió! Cô cay đắng với gió, nhưng cô TỊNH TÂM-cô THA THỨ cho gió. Cô mong từ chiều nay, có ghế đá công viên làm chứng, gió sẽ giữ lời hứa với cô. Gió mãi mãi là làn gió mát, trong lành ,dịu dàng. Gió hứa sẽ đi cùng cô nốt đoạn đời còn lai của cô trong AN BÌNH-HOAN LẠC.
11 Tháng Ba 2012(Xem: 26002)
Ới Thị Bằng ơi! đã mất rồi! Ôi tình, ôi nghĩa, ới duyên ôi! Mưa hè, nắng cháy, oanh ăn nói, Sớm ngõ, trưa sân, liễu đứng ngồi.
08 Tháng Ba 2012(Xem: 20420)
Những người trẻ tuổi hiện nay - các em, các cháu hình như đã thấy được, đã nghe được, đã thấu hiểu hiện tình đất nước. Vì thế những người trẻ này đang là niềm tin, niềm kỳ vọng của những người đi trước
06 Tháng Ba 2012(Xem: 23367)
mà cô nàng đưa chân bên phải ra ngoài chiếc váy đen Versace một cách điệu bộ cong cớn khiến “ nhiều bà ” nóng mặt nhưng cũng khiến “ một số ông”…trố mắt trầm trồ!
06 Tháng Ba 2012(Xem: 29416)
Mày còn nhớ không hả Dũng? Những cái vụn vặt của cả một thời tuổi nhỏ đáng yêu ấy đã theo chiếc xe ngựa lẫn tiếng còi mà đi xa rồi, còn chăng là tiếng thở dài tiếc nhớ trong đêm nay.
03 Tháng Ba 2012(Xem: 29613)
Nhờ danh thơm, tiếng tốt của Ông Đốc Vỉnh, như hương bưởi Biên Hòa, không cần quảng cáo, đã bay xa tận đến Kông-Pông-Rô, Svây-Riêng, Campuchia, mà chúng tôi nên vợ, nên chồng.
02 Tháng Ba 2012(Xem: 31154)
“Tôi là người đàn bà sống để yêu thương và viết. Trong loạt bài Người Tình Trong Tình Khúc do tôi sưu tập và viết lại không với ý nghĩa là một công việc “ thóc mách” mà viết với tâm cảm chia sẻ để chúng ta cùng chiêm nghiệm và chiêm ngưỡng những cuộc tình đẹp, mãi đẹp… dù phải chia lìa, hay vẫn có nhau bên đời này”
01 Tháng Ba 2012(Xem: 79030)
Chúng ta đã qua những trãi nghiệm dài của cuộc đời, chúng ta càng phải biết hài hòa và thương yêu mọi người hơn nữa bằng cách biết chia sẻ. Biết tha thứ. Biết quan tâm và bớt cố chấp, bớt quan trọng hoá và thực hiện những hoài bảo để trở thành một con người còn có ích cho gia đình, cộng đồng, xã hội và thể hiện được giá trị nội tâm của chúng ta.
01 Tháng Ba 2012(Xem: 25993)
Cầu chúc cho Hắn và gia đình thành đạt trong việc kinh doanh để Hắn có nhiều cơ hội về lại quê hương, để bạn bè có nhiều dịp hội ngộ trên mảnh đất địa linh nhân kiệt núi Bửu sông Đồng. Để trang mạng aihuubienhoa có thêm nhiều bài viết mới, để Café Cầu Mát luôn mãi đông vui….
01 Tháng Ba 2012(Xem: 27738)
Thôi, bà hiểu ra rồi! Cám ơn BỒ TÁT của bà! Mong có kiếp lai sinh, bà hẹn ông sẽ tái duyên lần nữa! để bà lại có dịp hành xử Hạnh Bồ Tát của bà. Mong lắm thay !!!
29 Tháng Hai 2012(Xem: 20440)
Tôi đã ý thức và tĩnh táo đi qua những ngày tháng như thế và hiện giờ đang chờ sinh đứa con đầu lòng. Chồng tôi là chàng sinh viên người miền Nam học cùng lớp, cùng ra dạy chung trường. Tình yêu của chúng tôi đến với nhau không là ảo tưởng mà là một thực tế dâng hiến vị tha.
26 Tháng Hai 2012(Xem: 26051)
Bài viết nầy tôi xin mạn phép đi sâu về phần gặp gở bạn bè, nhất là đàn em tuyển thủ Đinh công Hoàng.Về phần đề cập góc cạnh của hướng đạo sinh, có thể sẽ có bài đóng góp của các bạn Diệp Hoàng Mai, Bùi thị Lợi...Hy vọng bài viết nầy là phần kết nối với bạn bè phương xa. Trân quý.
25 Tháng Hai 2012(Xem: 25762)
Hôm trước nghe cô cháu ngoại của bác Tám tường trình rằng tiền quỷ của Hội đồng hương Biên Hòa còn có bảy tám ngàn chi đó làm tui ngẫm nghĩ sao mà ít vậy? Mấy trăm đồng hương mỗi người chỉ một trăm thì sẽ có ba trăm ngàn ngay phải không.
22 Tháng Hai 2012(Xem: 20679)
Tôi làm sao quên được giọng nói Bắc Kỳ nhỏ nhẹ, dễ thương, tính tình hiền lành đáng mến của bạn tôi ngày ấy. Bạn thường nhường nhịn và chiều chuộng tôi, với bạn điều gì tôi nói ra cũng có lý và đúng cả
21 Tháng Hai 2012(Xem: 26032)
Đối với nhiều người khác đó là điều đáng mừng-nhưng với bà-đó là NỖI ĐAU thấu tâm can. Ngôi trường thân yêu,đã in sâu vào tâm trí bà trong nhiều chục năm qua,sẽ bị xóa hết dấu tích,sẽ thay đổi hoàn toàn...
20 Tháng Hai 2012(Xem: 26990)
Riêng tôi, cảm nhận sự vô thường trong nhân thế, cảm nhận cuộc đời sắc sắc không không. Thắp 3 nén hương cho ấm mộ bạn mình cũng ấm thêm tình bằng hữu. Mượn mấy câu thơ của Tôn Nử Hỷ Khương kết thúc bài viết nầy tặng bạn bè tôi