10:27 SA
Thứ Bảy
15
Tháng Tám
2020

THAM DỰ PHÁT THƯỞNG GIẢI ' VIẾT VỀ NƯỚC MỸ - ' NGUYỄN HỮU HẠNH

23 Tháng Tám 201410:24 CH(Xem: 5677)

THAM DỰ PHÁT THƯỞNG GIẢI “VIẾT VỀ NƯỚC MỸ”

DUNG9

Nụ cười, nỗi vui niềm hạnh phúc và nước mắt… gia đình cựu học sinh Ngô Quyền, Biên Hòa đã có được khi cùng tham dự trong một sinh hoạt văn học, phát thưởng “Viết Về Nước Mỹ “ do Việt Báo tại nam California tổ chức vào ngày chủ nhựt 17 tháng 8 năm 2014 tại nhà hàng Moon Light.

Nỗi vui mừng không hẵn chỉ dành cho các thành viên tham dự, nhưng chắc chắn sẽ là niềm vui và hãnh diện của trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa qua giải thưởng văn học “Viết Về Nước Mỹ”.

Chúng tôi đã đến chung vui trong một ngày cuối tuần với một sinh hoạt mới, cũng như ủng hộ hai gà nhà cô Võ Quách Thị Tường Vi, cựu học sinh khóa 10 Ngô Quyền và thân hữu Ngô Quyền Biên Hòa Orchid Thanh Lê (Thanh Hương) vì những bài viết của hai cô tham dự giải đã đăng đầu tiên trên hai trang web Ngô Quyền và Biên Hòa California.

E1
Tường Vi đến từ Texas và cô Thanh Hương từ Bắc California cùng với gia đình. Và từ Nam California đã có gia đình Ngô Quyền Biên Hòa cỗ vũ và yểm trợ.

Khi được biết bàn Ngô Quyền Biên Hòa nằm ở số 12, tôi tin có sự may mắn rồi, vì con số 12 cầm tinh con ngựa lại rơi vào năm Giáp Ngọ nữa tha hồ ngựa hí vang trời. Bàn số 12 gồm chị Ma Thị Ngọc Huệ, Nguyễn Hữu Hạnh, Mai Trọng Ngãi, Phạm văn Sinh và Võ Thị Ngọc Dung, Phạm Hiếu -Tuyết Hương. Và lần đầu tiên có những khuôn mặt trẻ của Ngô Quyền Ma Thanh Xuân và Phượng, Đinh Xuân Hoan, Mai Quan Vinh đến từ San Diego. Riêng anh Ma Thanh Tâm, chị Tất Ứng và Mia Mỹ đã ghi danh nhưng không đến được. Nhà hàng qui định 1 bàn 10 người nhưng bàn Ngô Quyền lại là 11 người, anh Lữ Công Tâm từ bàn số 3 của Thanh Hương cũng ham vui kiếm ghế xen vào cũng tròn con số 12.

E12E45

Riêng bàn số 6 của Tường Vi cũng qui tụ được những khuôn mặt đàn em Ngô Quyền: Lê Thị Lộc từ thành phố Oxnard, Nguyễn Trần Diệu Hương từ San Jose và người bạn cùng khóa 15 Lê Tâm. Để tôn trọng giờ giấc tôi và Mai Trọng Ngãi đến sớm nhất, hân hạnh được hai đàn em Ngô Quyền: Phạm Quyến và Phạm Luyến tiếp đón thân tình bằng sự quý mến. Riêng đàn em Mai Quan Vinh cho biết là chỉ biết các anh chị trên trang nhà Ngô Quyền, nay tận mặt sao thấy vui quá là vui. Nếu có đàn anh Ma Thanh Tâm, chắc chắn đàn em sẽ vui hơn và quên cả đường về. Đinh Xuân Hoan là bạn Ngô Quyền, cùng thời tiểu học với Ma Thanh Xuân đã từng trong ban nhiếp ảnh của Ngô Quyền, hôm nay cùng chung vui món chay với bạn mình Xuân Phượng, riêng mình ăn mặn, hy vọng sự trở lại của Hoan cùng bàn tay nhiếp ảnh của Tâm khóa 15 sẽ mang đến cho quý Thầy Cô và cựu học sinh Ngô Quyền khắp nơi những hình ảnh rõ và đẹp nhất.

Nụ cười mãi hòa cùng niềm vui, đâu đâu cũng thấy Ngô Quyền hình như vượt trội, Lê thị Lộc và Nguyễn Trần Diệu Hương cùng quây quần bên cô Kiều Chinh và các nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Dạ Từ, Nhã Ca và Du Tử Lê. Hương vị và dư âm một thời của nền văn học miền Nam như được nhắc nhớ.
TAM6TAM7










TAM8TAM9









Sau phần nghi thức chương trình là phần giới thiệu của nữ tài tữ Kiều Chinh và nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Được biết giải thưởng Việt Báo Viết về Nước Mỹ đã được phát động từ năm 2000 đến nay, các bài viết trúng giải được dựa trên các tiêu chuẩn: Đề tài, nội dung, cách viết, sức viết và ý nghĩa thông điệp của bài viết. Trong những năm trước đây, trường Ngô Quyền của chúng ta đã có hai người được trúng giải là cô em Nguyễn Trần Diệu Hương với bài viết “Đi Biển Môt Mình” năm 2005 và anh Chu Mai Thượng Châu, năm 2007. Năm nay 2014, ban giám khảo cho biết có 9 giải đặc biệt, 10 giải đi vào chung kết và 1 giải Trùng Quang (tên1 tác giả trúng giải cao tuổi khi bà mất đi hưởng thọ 101 tuổi đã dành ngân khoản 10,000 mỹ kim tặng cho Việt Báo Viết Về Nước Mỹ).
Điều vui mừng lớn là cả hai Võ Quách Thị Tường Vi và Orchid Thanh Lê đều vào chung kết. Hoan hô Ngô Quyền… hoan hô Biên Hòa. Toàn thể chúng tôi vui mừng trong niềm tự hào, khi được nghe ban giám khảo xướng danh Ngô Quyền Biên Hòa để giới thiệu tác giả trúng thưởng Võ Quách Thị Tường Vi. Sự vui mừng đến với Võ Quách Thị Tường Vi qua ngấn lệ, phải chăng là sự cảm xúc tột cùng lần thứ hai trong đời, với lần đầu tiên nhận bằng Bác sĩ tại Hoa Kỳ. Hiện thời cô lại là một y sĩ, giáo sư Tiến sĩ của Đại học Texas Woman’s University.

TAM20
Tiếng nói của Tường Vi nhẹ nhàng nhưng đầy tính nhân bản đã được sự cảm kích của mọi người trong đêm tham dự với những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất. Cám ơn Tường Vi đã đem danh dự về cho trường Ngô Quyền, mang đến cho quý Thầy Cô nụ cười mãn nguyện.

Phần đặc biệt của cô Orchid Thanh Lê, cô được ban giám khảo quan tâm và dành thời gian nhiều nhất. Cô là một trong 3 tác giả đến đích sau cùng, lại nhận được cả hai giải Trùng Quang và Vinh Danh Tác Phẩm.

E56E57















Cô Thanh Lê định cư tại Hoa Kỳ tháng 9 năm 1997. Hiện là phó Giáo Sư Tiến Sĩ tại viện nghiên cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tại Monterey California. Ba bài viết của cô cho thấy thêm tấm lòng, tài ba và sức viết tinh tế và “do nhân duyên” với hội ái hữu Biên Hòa California, cô đã tìm được tên của một binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa vô danh, tử thương trong một phi vụ hỗn hợp với quân nhân Hoa Kỳ, đã dành được sự trân trọng đặc biệt của độc giả. Mọi người đều không giữ được lòng qua lời chia sẻ của cô, bằng cả tâm huyết của người con của một sĩ quan QLVNCH. Sau cùng vẫn là lời tri ân của cô để có được vinh dự ngày hôm nay “Tôi xin cám ơn lòng nhiệt thành của Trung úy Lữ Công Tâm đã giúp tôi hoàn tất điều tôi tâm nguyện. Người của đất Biên Hòa tự hào về ông…”

E16

E62
Sau khi nhận phần chúc mừng của thân nhân, Võ Quách Thị Tường Vi và Orchid Thanh Lê cùng đến bàn 12 của Ngô Quyền, như một lời cám ơn, chụp hình và tặng quà lưu niệm.

DUNG27
Bài “Chai dầu gió Xanh” đã đưa Võ Quách Tường Vi vào chung kết, riêng đàn em Mai Quan Vinh cũng mượn những “chai dầu gió xanh” chúc mừng và chiêu đãi các đàn anh…

Vi xin cám ơn các anh chị em của Biên Hòa và Ngô Quyền đã đến tham dự buổi phát giải “Viêt Về Nước Mỹ” với Vi ngày hôm qua. Vi rất vui và cảm động lắm”.

Tâm tình ngắn gọn của người em chúng tôi. Cám ơn cho nhau vì Võ Quách Thị Tường Vi đã đến với tha nhân bằng cả tấm lòng với “Chai dầu gió xanh” và “Chiếc Mũ Năm xưa” . Tường Vi và Thanh Lê viết về nước Mỹ không vì những giải thưởng, hai em đã tô điểm cuộc sống bằng chữ tâm với lời nhắn nhủ, con người sống trên đời cần có một tấm lòng….

Nguyễn Hữu Hạnh

Phụ Đính

Xin bấm vào link bên dưới để xem thêm phần hình ảnh

1.SLIDE SHOW AWARD VIẾT VÊ NƯỚC MỸ - VIỆT BÁO –ĐGĐNQ

2. BIÊN HÒA MEMORIES # 455 GIẢI THƯỞNG VIẾT VỀ NƯỚC MỸ - LINDA VTT

3.ĐI TÌM TÊN MỘT NGƯỜI VÔ DANH ( ORCHID THANH LÊ)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Bảy 2013(Xem: 7326)
Tôi chắc rằng lứa học trò cách đây hơn 50 năm vẫn giữ hình ảnh thanh cao của những cô giáo ở trường Nữ Tiểu Học Biên Hoà trong trái tim mình.
30 Tháng Sáu 2013(Xem: 10792)
Tân Uyên là nơi ghi dấu nhiều kỷ niệm khó quên trong những năm đầu bậc trung học của tôi. Nó cũng là nơi mang lại bao nhiêu nỗi cảm hoài.
28 Tháng Sáu 2013(Xem: 7730)
Mùa hè ngày xưa là mùa chia tay, mùa hè bây giờ là mùa đoàn tụ. Hãy cho nhau nụ cười và vòng tay ấm thân thương. Ngô Quyền mãi là ngôi trường yêu dấu của những người con xứ Bưởi.
23 Tháng Sáu 2013(Xem: 8316)
Ai cũng chỉ mong được như vậy thôi. Vợ chồng thuận hòa và con cái ngoan ngoản, hậu vận gia đình sẽ được ấm no thịnh vượng. Nhưng mong mỏi là một chuyện, mà thực tế không được như vậy
17 Tháng Sáu 2013(Xem: 7295)
Phận người, sương khói, phận nổi trôi Có ai biết được tương lai ta phiêu dạt đến nơi nào ? Thuyền tình tha phương đến khi nào cập bến hay mỏi mắt ngóng trông, không bến đậu ?
08 Tháng Sáu 2013(Xem: 7497)
Anh ta vui trong cái vui đoàn tụ của gia đình. Cả nhà cám ơn rối rít người Mễ tốt bụng. Không có gì mừng rở hơn tìm được người bị bệnh Alzheimers đi lạc về nhà.
05 Tháng Sáu 2013(Xem: 8729)
Đình ơi hãy tỉnh dậy và đứng lên. Ngày về Đà Nẳng vẫn còn chờ, bạn bè Ngô Quyền vẫn hằng mong. Và CD với mười một ca khúc vẫn còn dở dang... Đình ơi hãy tỉnh dậy...
31 Tháng Năm 2013(Xem: 7613)
hãy chấp nhận và bao dung cho nhau, còn hơn là sống đạo đức giả che mắt thế gian trong khi trong lòng thì khinh thường và xem nhau như bèo rác.
28 Tháng Năm 2013(Xem: 8808)
Thầy Cô Kính mến, bạn bè đồng môn thân thương chờ gì? Không khép lại từ đây, Không ghi danh về tham dự, để được tay nắm chặt bàn tay, cười cho long trời lỡ đất, cùng chúng tôi chung lời ca “Ngô Quyền vang tiếng gọi”
19 Tháng Năm 2013(Xem: 13221)
Thời tiết Biên Hòa, cũng như Miền Nam những ngày qua là như vậy. Sáng nắng, chiều mưa. Mưa kèm lốc xoáy và có mưa đá như chiều qua ở Lâm Đồng, Đà Lạt
14 Tháng Năm 2013(Xem: 7474)
Biên Hòa chỉ cách Sài Gòn độ ba mươi cây số, nhưng đây là lần đầu tiên, Triệu phải xa em gái để tiếp tục việc học. Hai anh em đã luôn luôn sống cạnh nhau từ lúc còn bé
11 Tháng Năm 2013(Xem: 8319)
Cô đã có tất cả "1 người phụ nữ thành đạt, giàu có, danh vọng, chồng đẹp, con ngoan" Nhưng cô đã mất đi 1 điều vô cùng thiêng liêng: Mẹ!
11 Tháng Năm 2013(Xem: 9981)
Tôi thầm cám ơn cuộc đời. Cám ơn ba mẹ đã cho tôi hiện diện trên thế gian này. Cám ơn những lời giáo huấn của người, đó là hành trang quý báu, tôi mang theo suốt cuộc đời.
07 Tháng Năm 2013(Xem: 8790)
Vì cuốn Gió Mùa Đông Bắc chấm dứt ở thời điểm miền Nam sụp đổ năm 1975 nên chương cuối này chứa đựng nhiều chi tiết về tình hình và tâm trạng của nhân vật trong sách giữa thời khắc hấp hối của Sài Gòn
04 Tháng Năm 2013(Xem: 8432)
Rồi hôm nay sau bao ngày xa cách Đám con xa tưởng nhớ quay về đây Tình thương yêu tràn đầy trong ánh mắt Hướng tương lai ta quyết không hề quên
03 Tháng Năm 2013(Xem: 8515)
Bây giờ bỗng nhiên Mẹ đi đâu xa rồi, không tìm được nữa, con như mất cả một gia tài quý giá mà cả đời con không còn hy vọng gì tìm lại .
02 Tháng Năm 2013(Xem: 8200)
Hơn 40 năm đã qua đi như một giấc mộng. Có những lúc quay về với ký ức tuổi thơ, tôi vẫn nghĩ đó là quãng đời đẹp nhất ta đã đi qua ...
02 Tháng Năm 2013(Xem: 8828)
Tôi thật sự bước vào đời với hành trang là những điều dạy dỗ của Cha Mẹ và những kiến thức Thầy Cô đã truyền đạt. Tôi mở cánh cửa tương lai, mang hành trang bước vào đời
02 Tháng Năm 2013(Xem: 8654)
Nhìn thấy mẹ, tự dưng con nghe cay cay nơi sống mũi. Gần 1 giờ sáng rồi mà mẹ vẫn chưa được nghỉ ngơi. Con ngồi sau xe, úp mặt vào lưng mẹ.
01 Tháng Năm 2013(Xem: 8300)
Từ khi anh bước vào thang máy là chúng tôi biết phải xa nhau!...xa biền biệt! Biết đến bao giờ chúng tôi được gặp lại nhau?..Biết đến bao giờ? ...Biết đến bao giờ?
30 Tháng Tư 2013(Xem: 10126)
thế hệ trẻ xin cuối đầu và gởi lời thành kính cám ơn đến tất cả những người Lính Việt Nam Cộng Hòa đã quên bản thân của chính mình, đóng góp và hy sinh cuộc đời mình cho đất nước, cho Tự Do cho mọi người có dòng máu Việt
24 Tháng Tư 2013(Xem: 12140)
Lúc chia tay chị cũng không vào nhà. Thật bất ngờ khi chị hôn nhẹ lên má tôi phơn phớt. Trời ơi! Sao nụ hôn đó đã không đến với tôi cách đây bốn mươi năm, bà tiên của tôi ơi!?
23 Tháng Tư 2013(Xem: 10346)
Ngày 4 tháng 7 năm 2013 đang mời gọi. Về cùng nhau khơi lại bầu kỷ niệm, tay xiết chặt niềm vui, để nhớ rằng chúng ta bốn bể anh em một nhà và luôn giữ mãi tình nầy trong câu ca
21 Tháng Tư 2013(Xem: 9042)
Đã quá nửa đêm trong khi bà con đang say giấc nồng, còn tui thì phải cố căng mắt ra mà cho bánh xe cán lên mấy cục sắt giữa đường kêu lụp cụp cho đở sợ ma xa lộ
20 Tháng Tư 2013(Xem: 8331)
Giá trị con người dù có cao xa, vẫn không bằng tấm lòng bao la của người mẹ .“ Sinh ký Từ qui” kính mong hương hồn bà yên nghỉ chốn vĩnh hằng
19 Tháng Tư 2013(Xem: 11763)
Có lẽ nào lời cuối cùng anh nói với tôi một lần về phép là đúng? Mối tình đầu của tôi thật sự đã chết! Chấm dứt một chuyện tình, chỉ còn lại trong tôi hồi ức đẹp và buồn.
18 Tháng Tư 2013(Xem: 8287)
Đôi mắt đó, chúng con không tìm thấy khi những người vợ lẽ đã bỏ ba ra đi trước má. Có lẽ ba đã hiểu được giá trị đích thật của hai chữ yêu thương và hy sinh mà má đã trao ra.
18 Tháng Tư 2013(Xem: 7799)
Sau chuyện rượu mật nhân này cả hai người càng hiểu lòng nhau, tình yêu giữa họ càng...thắm thiết hơn xưa. Trước kia không ít lần họ muốn tự nguyện chia tay nhau nhưng nào có được đâu
17 Tháng Tư 2013(Xem: 8796)
Cái điểm chính là lấy lòng bao dung mà đối xử với mọi người, biết người biết ta, dùng tâm tư, lời lẽ ôn hòa chính đáng mà giải quyết vấn nạn, chứ không phải lúc nào cũng đánh nhau.
15 Tháng Tư 2013(Xem: 8739)
Bạn bè vẫn nhắc nhau một ngày nào đó, tờ lịch 30 tháng 4 không còn bị tô đen, ngày đó bạn sẽ được "tổ chức sinh nhật bù trừ" cho từ 37 năm qua, đã không có một ngọn nến nào thắp sáng ngày 30 tháng 4 của bạn, của đất nước…
10 Tháng Tư 2013(Xem: 11475)
Tình bạn là động cơ khiến chúng tôi gặp nhau trong lòng quê hương Biên Hòa thân thuộc. Tôi hy vọng không những với Sương Trầm và Sương B, tôi còn có dịp gặp nhiều bạn thân quen khác của Tứ1 và Tứ4 ngày xưa nữa
08 Tháng Tư 2013(Xem: 11947)
Tui học ở nó nhiều điều. Một tay triết lý. Nó tuyên bố " Ở đời chỉ có hên xui mà thôi. Không thằng nào hơn thằng nào. Anh hùng khi khó cũng khoanh tay.
06 Tháng Tư 2013(Xem: 9014)
Ngày nay, tôi có một ước mơ. Trước khi rời bỏ trần thế nầy, được thấy. Ngày tàn của cộng sản hung tàn. Giải đất hình chữ S, quê tôi bên kia bờ Đại Dương. Chấm dứt đêm trường cộng sản
02 Tháng Tư 2013(Xem: 9013)
Tôi không quên và chắc không bao giờ quên, nhưng tôi không còn nặng lòng với mùi hoa cũ, cả khi hay tin cô bạn hàng xóm lúc theo chồng cứ đòi cho được một chùm hoa Dạ Lý trong lẵng hoa cô dâu
27 Tháng Ba 2013(Xem: 9071)
Xin chào Pleiku, Kontum và Buôn Mê Thuột thân quen! Cho dù mai sau không có dịp về thăm Đất Cao nguyên nữa, tôi vẫn canh cánh bên lòng Món Nợ Cao Nguyên
24 Tháng Ba 2013(Xem: 9323)
Thời con gái bao giờ cũng đẹp, nhưng tuổi già của mình bây giờ cũng đẹp, cũng hạnh phúc vì cả hai đứa vẫn còn hai cái đuôi. Dù bao gian khổ vẫn hảnh diện và sung sướng bị mình kềm kẹp cho tới bây giờ.
23 Tháng Ba 2013(Xem: 9922)
Tay ôm poster ghi tên của Bảo, Bác Nhơn nở nụ cười tươi tựa trẻ thơ, nồng nhiệt cổ vũ cho đoàn diễn hành Hướng Đạo có đứa cháu Ngoại yêu dấu của mình.
22 Tháng Ba 2013(Xem: 8625)
dáng điệu dịu dàng của cô gái Pleiku đang loay hoay chuẩn bị cho một ngày mới, “ Giã Từ Pleiku ” của “ còn chút gì để nhớ, để quên …”
22 Tháng Ba 2013(Xem: 8551)
Một giấc mơ làm tôi không ngủ lại được, tôi lại thức và suy nghĩ viễn vông. Cái gì đến sẽ đến, ai cũng có một lần đến bên bờ sinh tử. Hãy sống cho vui mỗi ngày
18 Tháng Ba 2013(Xem: 10218)
Tất cả những bài thơ trong ba thi tập là những bức tranh sống động có màu sắc lẫn âm thanh, giúp cho người đọc thưởng ngoạn được tất cả những vẻ đẹp, những lời thơ hồn hậu của tác giả
15 Tháng Ba 2013(Xem: 8592)
Thời Thơ Dại! Ôi! Thời của vô tư, của hành động mà không cần so đo tính toán! Ai cũng đều qua Thời Thơ Dại của riêng mình mà mỗi khi có dịp nhớ lại đều thấy vui buồn lẫn lộn.
15 Tháng Ba 2013(Xem: 8259)
trái tim anh và đầu óc anh đầy ắp tình đồng đội và quê hương. Và tôi dù gì và cho thế nào đi chăng nữa tôi vẫn mãi mãi là người vợ lính không bao giờ thay đổi.
10 Tháng Ba 2013(Xem: 10064)
Hội ái hữu Biên Hòa California được chấn chỉnh và thành lập với bao tâm huyết của đồng hương nặng tình xứ Bưởi đã bước qua nhiệm kỳ thứ hai.
08 Tháng Ba 2013(Xem: 8820)
Hôm qua tôi đã nhận rất nhiều lời chúc của bạn bè, con, cháu, học trò ,thân hữu. Tôi hạnh phúc vô cùng vì mình vẫn có được nhiều người quan tâm và thương mến.
07 Tháng Ba 2013(Xem: 9705)
trân trọng cãm tạ hai anh Thiếu Tá Hoàng Ngọc Liên và Hoàng Thọ(mà tôi chưa bao giờ gặp). lời cãm tạ chân thành trong tình nghĩa của một thời chiến đấu bảo vệ HÒA BÌNH và TỰ DO cho quê hương.
07 Tháng Ba 2013(Xem: 9660)
nhiều người đã bỏ xứ ra đi như tôi, lấy xứ người làm quê hương thứ hai của mình. Có lẻ cuối đời, tro bụi của tôi sẽ bay trong trong gió nơi xứ người.
03 Tháng Ba 2013(Xem: 7333)
Cho đến giờ này họ vẫn đang ở nơi rừng sâu núi thẩm hay tại vùng biển khơi dậy sóng! Không có đền đài lăng tẩm nào cao quý, giá trị và vĩnh cửu hơn lòng dân đâu.
03 Tháng Ba 2013(Xem: 11354)
ường như đến tuổi xế chiều, nôm na là gần xuống lỗ, người ta dường như nuối tiếc kỷ niệm của ngày xưa.
03 Tháng Ba 2013(Xem: 9268)
Xin được một lời cám ơn trường lớp, cám ơn Thầy Cô đã hun đúc và dạy dổ chúng tôi nên người, biết sống với tha nhân, biết quý vốn quý nhất trên đời ... TÌNH BẠN
01 Tháng Ba 2013(Xem: 8407)
Chút tình trong thơ văn Trần Kiêu Bạc không những chỉ được gói ghém qua tình mẹ, làng quê trong thơ anh vẫn canh cánh bên lòng về nơi có một thời gian anh đã sống