4:27 SA
Thứ Hai
14
Tháng Mười
2019

QUÂN MẠC TIẾU - MX Lương Xuân Đương

10 Tháng Tám 20144:40 SA(Xem: 7850)
Kính chuyển quý anh bài Quân Mạc Tiếu của Cố Thiếu tá TQLC Lương Xuân Đương, phụ thân của Chuẩn tướng Lương Xuân Việt.
TVQ

MX Lương Xuân Đương - TQLC

Quân Mạc Tiếu

MX Lương Xuân Đương


http://tqlcvn.org/images/huy%20hieu%20SD.gif

Nhân đọc “369 Trên Sông Mỹ Chánh” của Chu Vũ

Hai mươi lăm năm rồi đấy ! Sang năm 1997 này đã là một phần tư thế kỷ, đọc lại trận Mỹ Chánh cũng vẫn thấy như hôm nào của ngày xa xưa đó - mặt nóng lên, nhịp thở dồn dập theo trái tim đập thình thịch, hai mắt cay xè... Trong đầu lại lảng vảng câu thơ cổ ngàn năm có lẻ. Ôi quê hương ! Đã hơn hai mươi năm xa cách mà lòng ta vẫn còn buồn nhớ quê hương héo hắt:

Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng xử nhân sầu.
(Thơ Thôi Hiệu)

Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.
(Tản Đà dịch)


Tôi muốn sửa lại câu cuối “Khói sông Mỹ Chánh, có buồn lòng anh?” để cho Chu Vũ thấm thía hơn mà câu thơ cũng vẫn còn nồng nàn thi vị của Hoàng Hạc Lâu.

Này anh Chu Vũ Phạm Văn Chung, quê hương đã lưu lại nhiều kỷ niệm cho anh, nhưng Mỹ Chánh - Quảng Trị mới cho anh tinh thần “
Tổ quốc, Trách nhiệm, Danh dự” để anh tung hoành, thỏa mãn chí trai. Hãnh diện thì làm sao quên được, phải không anh ? Mà quên làm sao được cảnh trên sông Mỹ Chánh, khi địch cố tiến lên, ta cố ngăn lại...Một thước cũng không lùi, nhất định không lùi. Cái đêm không ngủ đầy máu và nước mắt đó, quân ta đã chớp nhoáng ngăn chận và giáng cho địch quân một tổn thất nặng nề. Chúng đã trả một giá quá đắt mà vẫn không sao chọc thủng được phòng tuyến của ta. Với một quân số quá chênh lệch, một phải địch với mười, quân ta vẫn kiên trì chiến đấu. Sau này, một Tiểu đoàn trưởng của anh gặp tôi tại Bộ Tư lệnh Sư đoàn, tôi hỏi trận mạc ra sao thì thằng bạn tôi chửi thề:

- Đ.M nó xa luân chiến mình, trong một tháng Tiểu đoàn tao đụng 5 hay 6 Trung đoàn khác nhau. Tụi tao đéo dám cho lính biết, sợ chúng mất tinh thần mày ơi !.

Anh Chung, trận đánh hào hùng trên 3O ngày của các anh có tầm vóc quốc tế và Lữ đoàn 369 Thủy Quân Lục Chiến đã chiến thắng vẻ vang. Hào quang chiến thắng lại được tiếp nối khi các anh vượt lên chiếm lại Quảng Trị, đã kiêu hãnh cắm lại ngọn cờ vàng lên Cổ thành mà cho đến ngày nay, anh em chúng ta vẫn còn bồi hồi cảm xúc mỗi khi hát hay nghe bài “Cờ Bay”. Có được những chiến thắng vẻ vang như thế là nhờ ta có các vị Lữ đoàn trưởng giỏi, các Sĩ quan và Binh sĩ kiên cường, dũng cảm. Nhưng cái hay nhất của anh em chúng ta là nghĩa anh em và tình chiến hữu: có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Ngay đến bây giờ, ngồi với nhau chén chú chén anh, kể chuyện ngày xưa, vẫn có vài anh cảm khái ngâm nga:

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?


“Hồi” hay không “Hồi” thì cũng “Tiếu” cái đã, cười cho nó vui cái tuổi 6-7 bó này.

Trở lại trận Mỹ Chánh, chỉ cần nghe bản báo cáo của Thiếu tá Robert Sheridan gởi Bộ Tư lệnh Thủy Quân Lục Chiến Mỹ thì ta sẽ biết tầm vóc của trận đánh này ra sao. Theo lời ông thì: “Chưa bao giờ Lữ đoàn lại bị những trận pháo tàn phá nặng nề như vậy. Chúng tôi tưởng trái đất như đang tung ra từng mảnh. Chúng tôi tự hỏi không biết có còn ai sống sót để chiến đấu nữa không?”. Sau đó ít lâu, lại chính Thiếu tá Sheridan trình Đại tá Chung, Lữ đoàn trưởng 369:

- Đại tá yên tâm, tôi có thể nói hôm nay Đại tá là người có trong tay một hỏa lực mạnh nhất Đông Nam Á.

Đại tá Chung trả lời:

- Hỏa lực mạnh nhất Đông Nam Á ? Tôi không hiểu anh muốn nói gì!

Hai mươi bốn năm sau, gặp lại nhau, tôi hỏi anh có biết tại sao Thiếu tá Sheridan nói anh là người mạnh nhất Đông Nam Á khi ở Mỹ Chánh không? Anh cười và lắc đầu. Tôi thầm cảm phục lòng chân thật của anh Chung, không hiểu là nói không hiểu. Thiếu tá Sheridan đã không giải thích rõ ràng cho anh lúc đó rằng với cấp bậc Đại tá trong quân đội mà trong vòng vài ngày anh được nắm trong tay một hỏa lực mạnh nhất Đông Nam Á là một chuyện hy hữu. Còn nhớ hôm đó tôi đứng ở cửa phòng đang xem “Gà Tây” dựng lều vải và dựng một antenne tổ chảng ngay giữa sân. Tụi “Gà Tây” này ở dưới chiến hạm lâu ngày, khi lên bờ tóc tai dài tua tủa, quần áo bèo nhèo. Tôi biết ngay là đám ANGLICO nên đến nói chuyện với họ. Một lúc sau, ông Lân Mục Kỉnh bước ra, trông thấy bọn họ choán hết cả cái sân thì có vẻ cáu sườn nên hỏi tôi:

- Này Đương, mấy thằng khốn nạn này làm gì ở đây thế này ?

- Thưa Đại tá, đây là mấy thằng ANGLICO được biệt phái đến cho mình.

- ANGLICO là cái con c... gì?

- Thưa Đại tá, quân lực Mỹ có 2 Đại đội ANGLICO, một ở Bắc Đại Tây Dương và một ở Thái Bình Dương, được thành lập sau thế chiến thứ hai. Thời kỳ chiến tranh, họ gặp phải trở ngại về điều động và phối trí hỏa lực nên đã nghiên cứu và thành lập ANGLICO để phối hợp giữa Bộ binh Mỹ và Đồng Minh trong các trận đánh lớn. ANGLICO là chữ viết tắt của Air, Naval Gun, Liason, Company. Dưới ANGLICO là SALT (Small Arms Liason Team) và dưới SALT là FCT (Fire Control Team). Bữa nay họ cho mình cả một ANGLICO, là cái búa nặng lắm. Như thế là Đại tá đang có trong tay mấy chục cái B.52, mà vài cái đang bay trên trời, bốn mươi cái Tom Cat F14 đang nằm tại Đà Nẵng, tất cả các phi cơ chiến thuật ở khắp Đông Nam Á, và tất cả hải pháo của Đệ Thất Hạm đội.

Anh Chung thân mến, có trong tay cả một lực lượng hùng hậu như thế thì Phạm Văn Chung chẳng mạnh nhất Đông Nam Á hay sao ? Còn một điều nữa tôi muốn tiện thể đề cập đến trong bài viết này là danh tướng Mc Arthur. Trong nhiều bài viết, anh hay nhắc đến thần tượng Mc Arthur của anh, trong đó có câu: “Người lính già không bao giờ chết, họ chỉ phai mờ đi thôi”. Thật là một quân nhân vĩ đại, ông đã nói lên được niềm hãnh diện vô biên của người chiến sĩ.

Hai lăm năm qua đi như giấc mộng, chúng ta những chàng tuổi trẻ oai hùng bên sông Mỹ Chánh ngày nào đã trở thành những người lính già. Và như Mc Arthur nói, chúng ta sẽ không chết, chỉ phai mờ đi thôi ! Ông thầy tôi mờ đi rồi, mai mốt sẽ đến lượt anh, đến lượt tôi. Mình sắp mờ đi rồi mà vẫn chưa về lại được quê nhà thì cũng đành hét lên cho đủ 3 cái dũng của Tướng Patton: “Lẫm liệt, lẫm liệt và lẫm liệt” (Audacity, audacity and audacity). Hét lên để nhắc nhở đám hậu duệ cái hoài bão của anh em mình, để một ngày nào đó con cháu mình sẽ về xây dựng lại một Việt Nam không Cộng sản độc tài và sắt máu. Bây giờ và mai sau, “Motto” của chúng ta sẽ luôn luôn là:

Nếu ta không về được
Thì con chúng ta sẽ về
Nếu con chúng ta không về được
Thì cháu chúng ta sẽ về
Nếu cháu chúng ta không về được
Thì hậu duệ của chúng ta sẽ về.

tqlcvn.org/tqlc/cs-quanmactieu.htm

Ý kiến bạn đọc
28 Tháng Mười Hai 20172:45 CH
Khách
Tôi chỉ là một đứa con của Gia Đình , là thằng em của các Anh . Em rất mừng vì Ch/2/8úng Ta có Con Em mình . Họ sẽ tiếp những gì Anh Em mình chưa làm được cho Quê Hương Dân Tộc và Chánh Thể VNCH . Em /2/8/TQLC . Ó Biển .
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7117)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3680)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 3980)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4255)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5312)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 4886)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 5303)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5013)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6600)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5695)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6311)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5282)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....
16 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4825)
Dòng sông nào cũng về biển cả. Cuộc đời của mỗi con người rồi cũng kết thúc.
08 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5112)
Những lời thơ nồng nàn, chan chứa làm cho người đọc mường tượng đến một tình yêu vô bờ.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 4256)
Nhìn lại cuộc đời lưu lạc của chính mình, tôi thấy cái chết của Trâm như xa hơn trong thời gian, không gian và tâm cảm.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 4884)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 6203)
Hãy vui cùng với các cháu và hãy bảo vệ các cháu để tuổi thơ chúng có những kỷ niệm đẹp trong tuổi ấu thơ.
26 Tháng Mười 2014(Xem: 4573)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây.
24 Tháng Mười 2014(Xem: 5245)
Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"
22 Tháng Mười 2014(Xem: 5186)
nhưng vẫn còn tiếng dương cầm đọng lại trong bài hát kỷ niệm mỗi khi chợt nhớ về hắn.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 4245)
Mẹ tôi bảo rằng tôi cũng có thể làm điều này ngay tại Hoa Kỳ, điều mà tôi đã và đang làm
17 Tháng Mười 2014(Xem: 4395)
Chuyện của em là một câu chuyện não lòng. Tôi không thể nói tên em ra vì đó là niềm riêng sâu kín.
11 Tháng Mười 2014(Xem: 6253)
Cổng trường Ngô Quyền cơ hồ vắng lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào. Thầy và trò cùng khóc…
04 Tháng Mười 2014(Xem: 5020)
Nhưng ít nhất nó cũng có một thời gian tỏa hương thơm và làm đẹp cho đời.
23 Tháng Chín 2014(Xem: 5049)
Giờ này thầy đã không còn gì ngoài mớ tro tàn. Câu hỏi 'Tại sao ta đến chốn này?"
23 Tháng Chín 2014(Xem: 5654)
nương áng mây trời gửi đến ''Người đi trên mây'' những lời chưa nói hết thay cho lòng tri ân và thương tiếc vô vàn.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 4980)
Thương em thắt cả ruột gan Nhưng thôi nhẹ gánh thiên đàng em đi.
21 Tháng Chín 2014(Xem: 4337)
để Bùi Phương cùng tôi hiên ngang ca lại khúc hát quân hành.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4153)
Là một nhà giáo suốt mười bốn năm từ Trung học Ngô Quyền sang Trung học Pétrus Ký, chấm không biết bao nhiêu bài, anh biết phần kết luận là quan trọng nhất.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4052)
Nguyện hương linh Thầy được phiêu diêu về nơi thanh tịnh.
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4496)
Ước gì tôi có thể bơi ngược dòng thời gian để trở về một bến bờ tĩnh lặng, không còn thương cảm trước cảnh đời chia lìa bất tận
17 Tháng Chín 2014(Xem: 4024)
Sự yêu thích làm việc, tiếng gọi của tờ báo khiến bạn không thấy sự hành hạ thể xác của bệnh
14 Tháng Chín 2014(Xem: 4713)
Tôi không muốn gọi Nguyễn Xuân Hoàng là nhà văn lớn. Nhưng tôi tin một số truyện của anh, đặc biệt là truyện ngắn, sẽ còn được đọc và đọc lại. Lâu dài.
31 Tháng Tám 2014(Xem: 7259)
Nhưng chồng tui quả thật cho tui cái mùi mà mỗi khi nhớ, chỉ có cái áo lính của chồng,
30 Tháng Tám 2014(Xem: 5687)
Theo lời các anh chị kể lại, thì mấy các tiệc “ Hậu – Tiền ” này mới thực sự “ ngộ ” thiệt ngộ!...
30 Tháng Tám 2014(Xem: 4628)
Tôi nhớ lắm, nhớ những anh em tôi vừa được gặp lại hôm qua và những anh em tôi chưa gặp
29 Tháng Tám 2014(Xem: 5904)
rong ngày cưới , không rõ lệ nhoà trên má tôi là giọt lệ của hạnh phúc hay đau khổ..
29 Tháng Tám 2014(Xem: 5318)
Tôi ngưỡng mộ gia đình bên chồng có một người cha, người ông như Ôn Viên Ngạc.
25 Tháng Tám 2014(Xem: 6215)
Biên Hòa đất và người, đã để lại trong tôi một ấn tượng đẹp. Biên Hòa có những thâm tình để tim tôi phải liêu xiêu. Một lần nữa, tôi nợ Biên Hoà lời cám ơn
23 Tháng Tám 2014(Xem: 5037)
Nỗi vui mừng không hẵn chỉ dành cho các thành viên tham dự, nhưng chắc chắn sẽ là niềm vui và hãnh diện của trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa
23 Tháng Tám 2014(Xem: 6411)
nhưng tôi vẫn tiếp tục may mắn, vì có thêm những “ ngày vui không hẹn trước” ở miền Nam Cali…
21 Tháng Tám 2014(Xem: 4922)
Nguyện thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc và nguyện cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của tôi được mọi phước lành.
21 Tháng Tám 2014(Xem: 4498)
Ngày đầu tiên của một người đi trên mây trong căn nhà quyền thế sao mà thừa mứa thời gian và trống rỗng đầu óc đến thế!
17 Tháng Tám 2014(Xem: 7503)
bia thì quá tuyệt vời. Còn cá nhân tôi thì vui vì việc làm thành công và kết quả tốt.
16 Tháng Tám 2014(Xem: 8775)
Mỗi lần ai hát bài “ Những đồi hoa sim” Tôi lại nhớ đến cái lều bé nhỏ cột vào nhánh sim rừng
16 Tháng Tám 2014(Xem: 4584)
Trên đường trở về Bắc Cali, trong lòng không thể không có những bâng khuâng, những ngậm ngùi về cuộc đời của con người
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4416)
Ông Phan đã cho tôi rõ tất cả những gì mà lâu nay tôi không biết, mà tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4229)
“Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!”
15 Tháng Tám 2014(Xem: 4323)
Đó là buổi sáng của một mùa Hè được kéo dài do cơn lốc thời sự gây nên. Suốt đêm qua tôi khó ngủ
15 Tháng Tám 2014(Xem: 5082)
nhưng thôi con không dám hóng thèm nhiều đâu, chỉ xin một ánh nhìn ấm áp ... hay má cầm tay con đi má