9:05 CH
Thứ Ba
16
Tháng Tám
2022

PHÓNG SỰ MỘT CHUYẾN ĐI CALIFORNIA NẮNG ẤM TÌNH NỒNG. VŨ ĐÌNH QUYẾN

04 Tháng Năm 201112:00 SA(Xem: 17786)


   dm3-large-content Phi cơ bắt đầu cất cánh, cảm giác như bỏ lại phía sau khung trời giá lạnh quanh năm thiếu ánh nắng của đất nước vương quốc Đan Mạch. Cuộc hành trình dài 15 tiếng đồng hồ cuối cùng rồi cũng kết thúc. Đang loay hoay lấy hành lý thì chợt có tiếng gọi quen thuộc và cô em cùng đứa con trai đã đợi sẵn đón tôi tại cổng phi trường quốc tế. Nửa giờ lái xe chúng tôi về đến nhà đúng11.00pm. Cô em đãi tôi một tô phở đang nghi ngút bốc hơi thơm phức. Bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến, tâm hồn tự nhiên thật sảng khoái bởi sự đón nhận thân thương của gia đình cô dành cho tôi. 

Ca Li nắng ấm tình nồng, thật không sai tí nào. Vì đã có báo trước ngày tôi đến Mỹ, sáng hôm sau những cú phone tới tấp thăm hỏi hẹn hò, không khí trong gia đình của cô em vui nhộn hẳn lên. Little Saigon là nơi tập trung đông đúc người Việt, phố xá đâu đâu cũng đầy ắp quán ăn, xen lẫn các cửa hiệu văn phòng dịch vụ lẫn clinic của Bác Sĩ, Nha khoa và văn phòng Luật Sư v..v… 

Quán ăn có nhẩy đầm.

Những ngày đầu cùng bạn bè, anh em dẫn đi thưởng thức những món ăn thuần túy hương vị Việt Nam, chủ quán cũng là người Việt nên có cảm tưởng như là đang sống nơi quê hương của chính mình vậy. Hướng, người bạn đă mất liên lạc hơn 30 năm kéo tôi đến một nhà hàng buổi tối, nơi đây quy tụ nhiều thành phần, đặc biệt giới sồn sồn độc thân nhóm họp hẹn hò. Quán có các món ăn đủ thứ và một dàn nhạc sống phục vụ cho khách, sàn nhẩy là một khoảng trống phía giữa của nhà hàng. Những cặp già tuổi từ 55 đến 70 dìu nhau ra sàn nhẩy với bộ trang phục rất bình dân, người ta đi cả dép, đội nón kiểu Mễ , nón chùm đầu kiểu Trung Đông, có người quần áo xốc xếch bỏ ngoài quần đã đập vào mắt tôi một vẻ khó chịu và buồn nôn. Tin động đất sóng thần xẩy ra tại Nhật Bản người Nhật đang tìm mọi cách để thoát cơn hiểm nghèo thì nơi đây thành phố Little SaiGon mệnh danh là thủ đô của người Việt tỵ nạn, họ đang ôm nhau với đôi mắt lim dim mơ màng dập dìu theo điệu nhạc trên sàn nhẩy, có lẽ thời thanh xuân chưa được thưởng thức thú ăn chơi tao nhã ấy. Có một bà chừng 55 tuổi đến mời tôi vũ điệu chachacha, tôi từ chối và bà ta thốt lên “Chắc anh nghĩ tụi này là mấy con điên chắc “ Tôi lịch sự trả lời: thưa chị sao lại nói như thế ?

 Quán coffee với tiếp viên trẻ .

Quán mang tên “Cà phê suối tiên”. Nơi đây đặc biệt các nữ tiếp viên chỉ mặc trên thân thể chiếc áo ngực và quần silip, các cô bưng ấm trà rồi tự rót mời khách, sau khi khách yên vị thưởng thức cà phê theo ý muốn, các cô cứ lượn ra vô, khoảng năm phút một lần trước mặt khách để châm trà. Lúc này là 2.00pm quán thưa thớt, chỉ khoảng chừng 8 người, đa số ngồi chơi game và chẳng ai muốn thưởng thức thân hình đầy khêu gợi với đôi chân dài mướt mà, trắng nõn như người mẫu. Có lẽ cái mốt câu khách thời thượng này cũng sẽ phải bankruptcy nay mai.

 

Tiếp xúc với bạn trẻ trí thức.

Thật là ngạc nhiên ngoài sức tưởng tượng của tôi khi trao đổi với 02 bạn trẻ tuổi đôi mươi vừa tốt nghiệp đại học. Sau những câu hỏi liên quan đến thời cuộc, chúng tôi bàn về lịch sử và nhất là lịch sử cận đại của VN, tôi không ngờ các em am hiểu và kết luận thật tinh túy đầy thuyết phục trên tinh thần hoàn toàn tự do và tôn trọng để hướng đến lẽ phải. Luận cứ xét đoán và phân tích chính xác và tạo không khí thẳng thắn đàm luận học hỏi;khác hẳn các buổi hội luận của các bậc trưởng thượng thường gây nhiều căng thẳng bất đồng không giải quyết được vấn đề.

 

Trao dổi với các bạn trí thức lớn tuổi.

Sống trong một xã hội được coi là giầu có và văn minh, Đất Mỹ là cơ hội cho bất cứ ai muốn tiến thân và là môi trường rất tốt cho tinh thần hiếu học của người Việt. Hầu như các bạn cùng trang lứa với tôi đều qua ngưỡng cửa Đại Học và có một trình độ văn hóa tốt nghiệp khá. Cuộc sống luôn luôn tất bật chạy theo thời gian. Thời giờ là vàng bạc và buộc mọi người làm việc như cái máy không nghỉ. Tuy nhiên khi tôi có mặt tại CA, mọi người vẫn dành cho tôi thì giờ quý báu trong niềm ưu ái tiếp xúc trao đổi. Một người bạn tâm sự: Thủa ban đầu tỵ nạn trên đất Mỹ, việc đầu tiên là chui đầu vào học, những ngày tháng miệt mài trong trường học, vẫn dành những giây phút sinh hoạt cộng đồng và nhúm lửa đấu tranh, thời gian cứ trôi qua, vừa phần phải hội nhập với xã hội mới vừa phần lo cho mái gia đình riêng tư, thật là vất vả ! Đã qua 36 năm ly hương, tâm hồn mọi người vẫn nghĩ đến quê hương và đồng bào trong nước. Với xu thế toàn cầu hiện nay, người Việt Hải Ngoại cần nỗ lực nắm tay nhau tranh đấu, đòi quyền sống cho dân tộc bé nhỏ của mẹ Việt Nam trong Tự Do và Dân chủ để mọi người có cái quyền căn bản là làm người trong công bình và hạnh phúc như chính chúng ta đang thừa hưởng sự Tự Do trên đất Hoa Kỳ. Cuộc chiến đấu không bằng súng đạn, mà ngòi bút là phương tiện hữu hiệu nhất, như những cú đánh sấm sét ngoạn mục dẹp tan cái chế độ bất nhân, độc ác, bán nước của bè lũ gian tham ĐCSVN.

 

Gặp gỡ đồng hương quê hương Biên Hòa và món quà quý giá tinh thần.

Tôi sinh ra ở miền Bắc VN sống và trưởng thành tại Sài Gòn. 1970 gia đình rời về Biên Hòa là lúc tôi lên đường nhập ngũ làm tròn bổn phận người trai thời binh lửa.sau 1975 khi đất nước rơi vào tay CS tất cả những hoài bão tương lai của tôi biến theo thời gian, tuy nhiên cái xứ sở mang tên Biên hòa đã in sâu vào tâm trí sự thanh bạch, bình dị cho cuộc sống ẩn cư đầy ưu tư xen lẫn khắc khoải đợi chờ một điều gì đó !. Lập gia đình với một cô nàng xứ “Bưởi” là thời gian gắn bó với Biên Hòa. Những múi bưởi đặc sản địa phương ngọt ngào chính là người phối ngẫu trăm năm dành cho tôi, và cũng nhắc nhủ tôi câu nói truyền khẩu trong dân gian “ Bà Chằng Biên hòa”, tùy cách quý bạn nghĩ? Nhưng có lẽ đó là điều ám chỉ phụ nữ Biên Hòa có truyền thống đấu tranh, sinh xuất nhiều anh tài cho đất Việt như : GS Nguyễn Ngọc Huy, nhà văn Bình Nguyên Lộc,T/tr. Châu Kim Nhân, Bs Tô Dương Hiệp v..v.

Sự khắc khoải mong đợi đó đã đến, và niềm vui của con tim đã trở lại khi được anh Nguyễn hữu Hạnh trao tặng tập san “Hội Ái Hữu Biên hòa CA”. Tập san trình bầy thật phong phú, từ hình ảnh đến ấn loát lẫn nội dung, hơn nữa khi vào website www.aihuubienhoa.com thì tôi lại càng khâm phục và hãnh diện người con đất Biên hòa thật là sáng ngời, không hổ danh cho miền đất có ý nghĩa Bình An. Cảm ơn món quà tinh thần vô giá đó.

 

Người bạn nối khố.

Chia tay nhau trong tình thế đất nước đao binh, hai chúng tôi lên đường nhập ngũ, biến đời trong trắng tuổi học trò thành những quân nhân dãi dầu sương gió. Tôi về đơn vị ở Đà Lạt và người bạn tôi đóng tại Đà Nẵng, chúng tôi cũng vì nhiệm vụ nên cũng xa biệt từ đó. Khi đất nước rơi vào tay CS cho đến nay đã hơn 40 năm tình cờ liên lạc được với nhau, Chiến từ “New york” tôi từ “Denmark”. Chúng tôi hẹn nhau sẽ hội ngộ tại thủ đô Tỵ Nạn là thủ phủ Little SàiGòn. Chiến và Mai là một đôi uyên ương thật tuyệt vời, không con nhưng Mai là một người vợ thật hiền dịu và chân thật, chúng tôi chỉ gặp nhau lần đầu nhưng Mai đã dành cho tôi cái cảm tình như là đã quen biết nhau lâu lắm rồi !, cô em của Mai tên Tuyết cùng tháp tùng trong chuyến đi với anh chị, cũng tỏ dấu thân thương và dành mọi ưu ái cho tôi một cách đặc biệt. Có lẽ bạn tôi, Chiến đã kể nhiều về tôi nên hai chị em thật tò mò, nao nức được diện kiến cái anh chàng từ xứ Bắc Âu lạnh lẽo của vương quốc Đan Mạch xem mặt mũi như thế nào ? May mắn cho tôi có cái nhan sắc cũng không mấy tệ, cũng dễ nhìn và không đến nỗi làm họ thất vọng. Tôi đáp lại bằng cách nhận lời đi chung với nhau trong suốt tuần lễ với vợ chồng Chiến Mai và Tuyết, các cú hẹn khác xin dời lại sau với những bạn ở CA

 

Giã từ California

Thời gian đi quá mau, 40 ngày dối vợ đi ăn chay bên Mỹ trong mùa Phục Sinh là bốn mươi ngày ních đầy bụng những tô phở nổi tiếng thơm ngon, những dĩa cơm sườn bò nướng Đai Hàn ngon miệng, những món ăn ba miền đặc sản và đặc biệt trong các cửa tiệm ăn có tên gọi “all you can eat” với món cua Alaska chấm bơ bùi ngậy, món bò nướng vỉ cuộn bánh tráng chấm mắm nêm đậm đà.

Tôi cũng được thưởng thức món cơm “chay” lạ lùng lần đầu tiên trong đời với khẩu vị khác lạ.

 

Ngày trở về đúng ngày 20.04.2011. Gởi lại cho Sơn, Hà, Cường, Tuấn, Hùng Cẩn.v..v.. và Luyến Hân cùng 3 cháu Hương, Ngân, Bi những kỷ niệm êm đềm thân ái của mùa xuân CA còn vương vấn. Chúc mọi người một cuộc sống bình yên – hạnh phúc – sức khỏe và đầy ơn Thiên chúa trong mùa Phục Sinh 2011. Cảm ơn những thịnh tình của các bạn.

 

Vũ Đình Quyến.

dm1-large-content

dm4-large-content

dm7-large-content


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Năm 2011(Xem: 19294)
Tôi ở đội kỹ luật một năm rưởi được đưa ra đội nông nghiệp và được thả về nhà, tôi dùng chữ thả rất đúng nghĩa của nó, chúng ta không thể ngộ nhận chữ thả và chữ tha được vì chúng ta có tội với ai đâu mà được tha
10 Tháng Năm 2011(Xem: 18067)
em là một người mẹ chồng tuyệt vời chưa đủ, mà là một phụ nữ miền Nam tuyệt với nữa đấy, vì lúc nào cũng nhân hậu, hào phóng, dễ tính và dễ thương vô cùng.
04 Tháng Năm 2011(Xem: 17572)
Cám ơn mẹ đã cho ba con, đã cho con một ngọn lửa tình yêu không bao giờ tắt, một dòng đại dương tình yêu không bao giờ khô cằn, một bầu trời tình yêu luôn chói lòa rực sáng, ngát hương ...
27 Tháng Tư 2011(Xem: 18159)
Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…
26 Tháng Tư 2011(Xem: 17817)
Độ 7 giờ, tiếng xích của chiếc PT76 nghiến mặt đường từ từ tiến lên từ hướng chợ, khi đến gần cổng của BCH/CSQG/Quận Long-Thành dừng lại vì lựu đạn và M79 bắn xối xả của anh em phòng thủ, tôi đang ở trong bunker, nằm ngay góc Chi-khu và văn phòng ban ANQĐ/Quận, xuyên qua lỗ châu mai nhìn thấy những bóng đen lốp ngốp phía trên mui xe
24 Tháng Tư 2011(Xem: 17802)
Chất xám đã chảy rakhỏi nước rất nhiều từ cuộc di tản vĩ đại của tháng 4 năm 75, chất xám bị thui chột trong các "trại cải tạo", rồi tiếp tục rò rỉ theo những chiếc ghe vượt biên nhỏ nhoi, đầy tội nghiệp. Chưa dừng ở đó, chất xám Việt Nam tiếp tục thất thoát cho tới bây giờ,
16 Tháng Tư 2011(Xem: 18662)
Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời mình trọn vẹn hình ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong lòng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đã anh dũng hy sinh vì Tổ Quốc.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 19000)
Không biết mọi người ra sao, riêng tôi càng lớn tuổi càng thích lục lọi tìm những tấm ảnh cũ, mà mỗi tấm ảnh dù đẹp hay xấu, đã ố vàng với thời gian đều chất chứa ít nhiều kỷ niệm và nơi chốn.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 18985)
Hôm nay, ngồi đọc và viết bài “Hương Vị Ngày Xưa”, món ăn hai miền của quê Mẹ mà lòng tôi bùi ngùi không tả. Đã mấy chục năm rồi, nơi đất nước phồn hoa này, đầy đủ các món ngon vật lạ.
03 Tháng Tư 2011(Xem: 18471)
Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ, lom khom chụm lửa cho nồi bánh, dù Trời đang se lạnh. Tôi thương cái dịu dàng nhẫn nại của chị, ngồi nắn nót từng hũ dưa hành, dưa kiệu ngọt dịu trắng tinh
12 Tháng Ba 2011(Xem: 18966)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 18091)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17473)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 18626)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 18263)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17229)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 17299)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16729)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 17428)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 19118)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 18503)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17016)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 18368)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 17418)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 16451)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 17147)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?