10:54 CH
Thứ Hai
22
Tháng Bảy
2019

12 THƯƠNG NHỚ -NG - M- D

27 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 14560)

 

Hôm nay ngồi buồn ,soạn lại thơ từ sách vở,tôi bất chợt nhìn thấy bài thơ” Mười hai thương nhớ” cách đây 24 năm lúc tôi vượt biên năm 1987 , được tàu Pháp vớt. Lên tàu này, ngoài các vị Sĩ quan người Pháp và thuỷ thủ đoàn còn có một vị bác sĩ người Viêt Nam còn trẻ khoảng độ 50 và 2 thanh niên . Họ là tình nguyện viên vớt người vượt biên ở biển Đông . 24 năm trôi qua nhưng tôi tưởng rằng như mới ngày hôm qua, tôi là người đầu tiên được đặt chân lên tàu , tôi mừng rơi nước mắt,mừng vì được cứu sống , mừng vì sắp sửa được đoàn tụ cùng gia đình . Chiều hôm đó vị Bác sĩ với cây đờn guitar cùng tất cả người VN trên tàu ca hát. Vị Bác Sĩ tự giới thiệu là Trần Văn Bá và sau cuộc vui đã tàn vị Bác sĩ đến gần tôi móc trong túi trao cho tôi một bài thơ cắt trong tờ báo nói là để tặng tôi và bỏ đi. Từ trại tỵ nạn , thời gian xum hợp với gia đình tôi đã quên nhưng bây giờ tìm thấy ,lòng chợt nhớ lại ngày ấy, thế mà đã 24 năm đã qua. Tác giả đã xa quê hương từ năm 1975 đến ngày gặp tôi (năm 1987) là 12 năm : Mười Hai thương nhớ,Mười hai năm xa Sài Gòn,mười hai năm tiếc nuối Sài Gòn.Mười hai năm, mười hai thế kỷ, mười hai năm. Mười hai năm khắc khoải, mười hai năm, mười hai thương nhớ.

Anh vẫn nhớ hình hài em dĩ vãng

Môi Bến Thành vương vấn mãi yêu thương

Mũi Tự Do lá me bóng phủ đường

Mắt Nguyễn Huệ phố phường rực rở

Đẹp làm sao em Sài Gòn muôn thủơ

Đôi má em ửng hồng giữa nắng trưa

Suối tóc dài ướt đẩm những ngày mưa

Em quyến rủ như Hằng Nga mỹ nữ

Dung nhan đó trong lòng anh bất tử

Năm tháng dài viễn xứ tuổi mười hai

Em ở lại giữ vẹn dáng trang đài

Hay đau khổ đang oằn vai thiếu nữ

Xót cho em giữa loài lang quỹ dữ

Chúng dày vò hành hạ khắp châu thân

Chúng đẩy em xuống hỏa ngục nghìn trùng

Em tức tưởi dấy lên dòng dư lệ

Ướt đẩm má em khóc đời dâu bể

Khóa những người cãi tạo chốn lầm than

Cho dân lành chiếu đất cảnh cơ hàn

Lê kiếp sống mặc nay no, mai đói

Vầng trán xưa vết buồn nhăn cằn cổi

Tội làm sao Sài Gòn của anh ơi

Sài Gòn của anh , Sài Gòn một đời

Em đã mất những hổn nhiên bay bổng

Em có nhớ những chiều Thu gió lộng

Anh thả hồn cô độc bước thư sinh

Say chiêm ngưởng ôm ấp vạn ân tình

Son phấn em dưới bài thơ giãn dị

Thế cũng đủ, em Sài Gòn hoa mỹ

Em Sài Gòn, em hòn ngọc Viễn đông

Em Sài Gòn, em thành phố hoa màu

Anh đậm khắc hình hài em quá khứ

Mười hai năm kéo dài đêm mất ngủ

Mình mất nhau từ cơn bão tháng tư

Ba mươi tháng tư của máu đổ ngục tù

Anh nhìn em, em nhìn Anh cay đắng

Mười hai năm khối sầu ôm trỉu nặng

Em có còn nguyên vẹn tuổi ô mai

Hay là em đánh mất mộng trâm cài

Đau tiếc nuối thuở vàng son êm ấm

Mượn nàng thơ anh gởi dòng lá thắm

Khẻ thật thà bến cũ nước sông đưa

Kể em nghe chuyện mình của năm xưa

Mà thương nhớ vẫn còn sầu tâm khảm

Ba mươi tháng tư của mùa Xuân ảm đạm

Giặc kéo nhau về dày xéo quê hương

Em xót xa run rẩy khắp nẻo đường

Anh hôn em kẻo mất đi lần cuối

Để em thành: Thành Phố Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh ! Thành phố của yêu tinh

Em vẫn sống nhưng hồn em giặc chiếm

Kể từ đó hai lòng nuôi kỷ niệm

Anh hãi ngoại một đời tưởng nhớ em

Em Sài Gòn, nước mắt mặn môi mềm

Tuôn thắm lạnh những ngày đau tủi nhục

Tạm biệt em, người tình hương hoa cúc

Anh chép đầy nhựt ký những nhớ thương

Mười hai năm cuộc đời mãi gió sương

Anh giữ trọn hình hài em dĩ vãng

Tạm biệt em , em Sài Gòn lãng mạn

Em Sài Gòn diễm ảo của anh xưa

Mình mất nhau mười hai mùa nắng mưa

Anh cứ ngỡ đã mười hai thế kỷ…

TRANG PHƯƠNG NAM

Sáng hôm sau vị Bác sĩ đã chia tay, rời tàu xuống tàu khác tiếp tục đi tìm cứu người vượt biên. Tôi nhìn theo vẩy tay chào, nước mắt tôi trào ra. Đã 24 năm qua vật đổi sao dời,nơi chốn tạm dung tôi phải vật lộn với cuộc sống, lo kiếm tiền cho con ăn học, nuôi chồng bệnh hoạn, cuộc đời buồn tủi, tả tơi ,thăng trầm nhưng làm sao tôi quên được quá khứ , làm sao tôi quên được vị Bác sĩ trước giả từ tôi đã nói rằng không biết bao giờ chúng ta đuơc gặp lại nhau và chúc tôi gặp lại gia đình và được nhiều hạnh phúc .Cuộc đời tôi đi, trên bướcđường gió bụi, mưa nắng chông gay, đã tạo cho tôi thành viên đá, giờ đây tôi có thể chịu đựng tất cả và vượt qua những thử thách , khó khăn .

 Viết lại để tưởng nhớ 30 tháng 4 .NG M Đ .

 

 

 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Tư 2014(Xem: 4876)
Tôi đã thấy lại quê hương qua bóng dáng Mẹ tôi, Chị tôi, Bạn tôi và rất nhiều sắc màu thân thương của hình ảnh những nơi mà tôi đã xa cách từ lâu
31 Tháng Ba 2014(Xem: 7320)
anh chị vẫn mĩm cười, tiếp tục dìu nhau trên hành trình của cuộc đời còn lại, dù ngay cả trong tận cùng cơn đau kinh hoàng của thể xác…
31 Tháng Ba 2014(Xem: 6021)
Nếu mùa Xuân bên này còn tuyết sẽ nhắc tôi nhớ bên kia là mùa hoa bưởi. Phải chi có ai gửi cho tôi cành hoa bưởi trắng từ quê nhà
29 Tháng Ba 2014(Xem: 4922)
Anh nói rằng: Nếu nàng làm được các công việc khó khăn này thì mới chứng tỏ là nàng thực sự yêu anh
28 Tháng Ba 2014(Xem: 4313)
Cảm thương con ta cho con toại nguyện. Ta cho nó bên con không rời xa nửa bước.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 4535)
Nhưng sự xót xa, nuối tiếc nào đối với cha mẹ mình giờ cũng đều muộn màng, vì các Người đã ra đi, đi mãi không bao giờ về nữa.
23 Tháng Ba 2014(Xem: 5620)
Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào!
21 Tháng Ba 2014(Xem: 4818)
Trẻ già hai tuổi lòng như một. Tết đến, trao nhau lời chúc mừng Tổ ấm yên vui, gia thế thanh Cây vườn tươi tốt hoa viên hứng
21 Tháng Ba 2014(Xem: 44107)
sinh ngữ, văn chương và triết học. Hai lãnh vực sau đấy là phạm trù chuyên môn của thầy Nguyễn Xuân Hoàng.
15 Tháng Ba 2014(Xem: 4847)
Cửa kia năm trước ngày này Người vay hoa thắm hoa lây má hồng Người hoa giờ biết đâu trông Hoa không người, vẫn gió đông cợt đùa
14 Tháng Ba 2014(Xem: 4657)
Tôi đang bắt đầu từ những âm số của nợ nần, của những lời thị phi, của nụ cười đã tắt, niềm vui đã chết, hi vọng đã tan hoang.
08 Tháng Ba 2014(Xem: 4292)
Thật sự tôi không hãnh diện về những gì mình đã thực hiện được mà buồn vì mình không làm được gì nhiều hơn cho các em học sinh.
07 Tháng Ba 2014(Xem: 4316)
Tôi tự nhiên chảy nước mắt hồi nào không hay. Thương Mẹ nhiều mà thương ảnh không ít. Đàn ông đàng ang mà khóc Mẹ như mưa
06 Tháng Ba 2014(Xem: 4834)
Để ta đọc lại thơ chàng, con tim cũng trở lại bồi hồi. Cám ơn thi ca. Cám ơn người thơ Võ Đình Tuyết.
01 Tháng Ba 2014(Xem: 5484)
Tự dưng em ghét cơn mưa sáng nay đã chở mùa về, làm em nhớ sóng sánh đáy mắt ngày xưa làm em thẹn thùng ngó hoài xuống đất,
28 Tháng Hai 2014(Xem: 5197)
Buổi học hôm nay là buổi học hoàn hảo nhất trong năm của tôi nếu không nói là buổi học mà tôi bằng lòng nhất trong cuộc đời dạy học của tôi.
27 Tháng Hai 2014(Xem: 4513)
Thêm vào rồi lại bớt ra, Món nào ấp ủ tình xa đậm đà. Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata , Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai
26 Tháng Hai 2014(Xem: 5118)
Một tội ác toàn hảo không có nghĩa là không có kẽ hở nhỏ. Một kịch sĩ đại tài không có nghĩa là đánh lừa được tất cả mọi người bằng vai trò của mình
25 Tháng Hai 2014(Xem: 5319)
Cảm giác đau lòng khi nhìn thấy những tên bộ đội ngơ ngác đi giữa lòng thành phố như những thằng cả đẫn, vậy mà 1 quân lực hùng mạnh phải thất bại, những tên bộ đội quân phục nhàu nát
25 Tháng Hai 2014(Xem: 4661)
Ngày xưa ở tù là điều ô nhục trọng đại. Tuy nhiên phải làm điều tội lỗi nặng nề như trộm cướp, giết người thì mới ở tù.
25 Tháng Hai 2014(Xem: 4432)
Huy Phương yễm trợ qua ngòi bút của ông. Huy Phương nếu có đạt đích điểm lão niên thượng thọ, tôi tin tưởng tâm tư ông vẫn cảm thông vói giới trẻ, các em trẻ xông xáo vì danh dự cộng đồng, vì tiền đồ của dân tộc.
23 Tháng Hai 2014(Xem: 4419)
Những giấc mơ mang theo trong tâm khảm qua 60 năm rồi, như bóng câu qua cửa, những giấc mơ hay những hoài niệm đẹp đẽ trong tâm tưởng, vẫn còn trong thao thức dẫu có buồn.
14 Tháng Hai 2014(Xem: 5417)
một buổi tối tôi đã nhìn thấy biển đêm, nhìn thấy quê hương tôi mờ mịt. Tôi quên mất quá khứ, tôi không có tương lai. Và hiện tại? Tôi là "con chim ẩn mình chờ chết"...
14 Tháng Hai 2014(Xem: 4467)
anh bây giờ thật nhẹ nhàng và không bị bất cứ một trở ngại nào từ tấm thân tứ đại nặng nề nữa phải không anh?
13 Tháng Hai 2014(Xem: 4973)
Bài viết nầy để tưởng nhớ nhà thơ Thái Thụy Vy, người “con cưng” của Cù Lao Phố. Chúc anh an nghỉ nơi Cõi Phúc. Vĩnh viễn chia tay!
13 Tháng Hai 2014(Xem: 5238)
Được vậy, chúng ta sẽ sớm giành lại Quê Hương mến yêu, trở về làng cũ, sống lại những ngày thanh bình, ăn những cái Tết đầy hương vị như xưa.
12 Tháng Hai 2014(Xem: 4483)
Từng tuổi này rồi tại sao mình vẫn còn bâng khuâng, ước vọng và tìm hoài những ý nghĩa thật sự của hai chữ "Quê Hương" Buồn thật
08 Tháng Hai 2014(Xem: 4691)
vì thiển nghĩ không lời nào chuyên chở tình cảm sâu đậm hơn trong lúc nầy, như một lời tiễn biệt cho tôi cho bạn bè khi có thêm hai chiếc ghế còn bỏ trống…
29 Tháng Giêng 2014(Xem: 4577)
Các bạn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc trong tầm tay, trong sự vừa đủ, trong sự cảm thông và trong những nụ cười.
26 Tháng Giêng 2014(Xem: 5177)
chạy dài theo dòng lịch sữ hiện lên trên tờ giấy trắng trinh nguyên, những cái tên mà tui lúc nào cũng có cái cảm giác trịnh trọng đàng hoàng
25 Tháng Giêng 2014(Xem: 7226)
tôi hình dung quang cảnh Biên Hoà chuẩn bị đón xuân và Tết mà lòng cảm thấy nao nao. Những hình ảnh quen thuộc của tỉnh Biên Hòa vẫn còn đậm nét trong tôi…
18 Tháng Giêng 2014(Xem: 5460)
cùng chia sẻ tình yêu thương với những mảnh đời bất hạnh “ Thương Phế Binh QLVNCH của Tỉnh Biên Hòa”. Kính mong đựợc tất cả quý đồng hương và thân hữu đón nhận và nhiệt tình ủng hộ.
14 Tháng Giêng 2014(Xem: 4779)
Lướt mắt trên những tạp chí cũ và những tựa đề sách, tôi cố ý chờ nghe Uyên nói. Nhưng vì cô cứ lặng thinh nên sau cùng tôi phải lên tiếng:
13 Tháng Giêng 2014(Xem: 6265)
với những hành trình dài và gập ghềnh trong cuộc sống mà mình còn giữ được những tâm tình như vậy thật không phải là hạnh phúc và may mắn lắm sao?
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 6008)
thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.
05 Tháng Giêng 2014(Xem: 5051)
Chúng tôi tự vỗ về nhau trong một thú đau thương cùng tột. Trên lưng tôi không bao giờ phai mờ dấu vết của Quỳnh và tôi cũng biết trên vùng “đồi núi” cô ít khi lặn chìm những dấu răng cuồng loạn tôi.
02 Tháng Giêng 2014(Xem: 5625)
người Việt hải ngoại không khỏi mang tiếng xấu lây khi họ đã quá bần cùng và chúng ta đi đâu cũng không dám ngẩng mặt nhìn đời
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 5601)
hôm nay còn lại một mình đến để tiển biệt Việt Dzũng. Xin được một lời cám ơn chân thành và cầu nguyện linh hồn Việt Dzũng an nghĩ chốn vĩnh hằng.
29 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4753)
Thật ra Saigon lúc này đang có cuộc chiến tranh của nó. Những tin đồn đủ loại áp lực lên nỗi lo âu của người thành phố như hơi nước trong nồi súp de. Rồi xuống đường, biểu tình, phe nhóm, đảng phái, tôn giáo, truyền đơn..
27 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 6274)
Ước mong Huỳnh Thị Hy Vọng, cùng với Trần Thị Thương Nhớ, Nguyễn Thị Sài Gòn, Lê Văn Lưu Vong…biết con đường phải đi để đưa Việt Nam trở lại với vị trí "minh châu trời Đông".
22 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 6140)
Biết đến bao giờ quê hương mình sẽ được bình an, trù phú đem ấm no, hạnh phúc đến cho mọi người, để không còn những người cùng cực dầm sương
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4735)
Nhớ về anh, lòng bùi ngùi. Tôi thầm mong nơi quê xa anh đang vui cùng gia đình và con cháu vui hưởng một mùa Xuân trọn vẹn hạnh phúc…
18 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 4828)
Hình ảnh em, nụ cười của em như quanh quẩn đâu đây như đưa tôi đi miết về miền xa xưa ấy. Nơi đó chỉ có em và tôi với lời yêu chưa ngỏ…
07 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 5540)
Đã hơn 35 mùa Thu đi qua nơi xứ lạ quê người. Lại thêm một năm xa xứ. Nhìn lá thu rơi, chạnh lòng nhớ đến những mùa Thu nơi quê nhà với đầy ắp kỷ niệm
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 6137)
Không khí chiến tranh, chết chóc ở khắp những trang thơ của một người từ những năm còn rất trẻ đã lao vào cuộc chiến triền miên bằng ấy năm. Người thanh niên có đôi mắt bướng bỉnh
04 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 5962)
Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”
01 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 5547)
Hóa ra, ở quê hương anh con người bị tước đoạt nhiều thứ tự do mà tôi tưởng nó phải được tôn trọng bất cứ ở đâu, nơi nào có con người là phải được hưởng đồng đều như nhau
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 5847)
Chúng tôi kính cẩn đặt nhẹ bó hoa xuống, ai đó vừa thắp mấy nén nhang còn nghi ngút khói. Đứng trước cảnh nầy tôi chợt muốn cất lên tiếng hát: “ Ai bao năm vì sông núi quên thân mình...
28 Tháng Mười Một 2013(Xem: 5571)
Viết về anh cũng như tôi đang nhớ tới những kỷ niệm đầu tiên của tôi với cây bút. Bài viết ngắn này cũng ngắn ngủi như mối giao tình (chưa hề gặp mặt nhau) của hai anh em mình..
27 Tháng Mười Một 2013(Xem: 5630)
Tôi xin gửi lời chúc phúc và chân thành cảm tạ đến ông bà cha mẹ đã sinh ra và nuôi nấng tôi từ ngày ấu thơ đến lúc trưởng thành, cám ơn anh chị em đã cùng tôi chia ngọt