10:20 SA
Thứ Tư
27
Tháng Mười
2021

NHỚ NGÀY 19 THÁNG 6 - NGUYỄN THỊ THÊM

20 Tháng Sáu 20143:36 CH(Xem: 8273)
blank
blank
NHỚ NGÀY 19 THÁNG 6
Khi tôi đặt bút viết những dòng này thì đã là ngày 19 tháng 6, ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ngày mà những người lính và vợ lính như chúng ta không thể nào quên.
Xin dành một phút tri ân những người lính anh dũng đã bảo vệ quê hương dân tộc. Một phút mặc niệm những chiến sĩ đã vị quốc vong thân.
39 năm các anh rời vị trí chiến đấu là 39 năm đất nước thay ngôi đổi chủ. Biến một quốc gia hùng cường trở thành nạn nhân của mọi tai ương và đang trên bờ vực thẳm mất biển, mất đất, mất chủ quyền.
Cho nên càng nhìn về đất nước hiện nay, người Việt Nam trong và ngoài nước lại càng dành cho các anh những tình cảm trân trọng và kính yêu hơn xưa.
Trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng, khi quân Cộng sản phá vỡ những quy ước Quốc tế tìm cách chiếm trọn Việt Nam.
Những người thanh niên đang ở tuổi tương lai ngời sáng phải xếp bút nghiên theo lịnh nhập ngũ. Những giáo viên trên bục giảng cũng phải lên đường. Hàng hàng lớp lớp thế hệ học sinh bước ra khỏi ngưỡng cửa Trung học phải khoác áo lính để bảo vệ đất nước.
Những buổi duyệt binh oai hùng rầm rập bước chân diễn hành trong ngày 19/6 là những hình đẹp trong quân sử VNCH. Chúng tôi, những nữ sinh ngoài những khăn tay thêu gửi ra mặt trận, những lá thư động viên , những lần choàng vòng hoa chiến thắng, còn là những người yêu của lính thật sự.
Những người em gái hậu phương đã biến thành người vợ lính để thắt thẻo ruột gan những lần chồng lên đường hành quân. Người vợ lính ở trại gia binh ôm con đợi chồng về. Nghe tiếng đạn pháo hay hỏa châu rơi mà suốt đêm không ngủ. Có thể buổi sáng sửa lại cổ áo cho chồng, buổi chiều ôm xác anh mà khóc. Người nơi thành phố, hồi hộp mỗi lần có một người lính lạ mặt đi vào khu phố.
Đời người lính và vợ lính như những bọt bèo trong cuộc chiến Nam Bắc tương tàn.
Thế nhưng, trong trái tim họ vẫn đầy ắp tình yêu sông núi và tình nghĩa vợ chồng. Họ tự hào vì màu cờ, sắc áo. Họ hảnh diện vì binh chủng mình phục vụ. Người lính là phải bảo vệ đất nước và người dân. Cho nên trong khi chiến trận khốc liệt ngoài biển đảo hay đất liền, người học sinh vẫn yên lành vô tư cắp sách đến trường học luân lý, đạo đức và kiến thức. Người thành phố vẫn nhởn nhơ uống cà phê nghe nhạc.
Tất cả đều yên bình không hề được dạy hai chữ căm thù và giết chóc. Cái khác của hai miền Nam và Bắc là ở chỗ đó. Cho nên người miền Nam mới ngây thơ về hai chữ hòa bình và thống nhất đất nước của Cộng Sản để uất hẹn vì sự thiếu hiểu biết của mình.
Không ai có thể tin quân lực VNCH lại buông súng đầu hàng tức tưởi như vậy. Khi người lính Bắc Việt tiến vào Sài Gòn họ còn tưởng trong mơ. Một bàn cờ chính trị ăn thua một cách gian lận và bội bạc. 39 năm nhìn lại vẫn còn đau.
Xin thắp một nén hương lòng tri ân và tưởng niệm những vị anh hùng đã tuẩn tiết trong ngày 30 tháng 4 . Cũng như nguyện cầu cho những hương linh các chiến sĩ và đồng bào đã chết trong ngày tang tóc đó.
19 tháng 6, ngày Quân Lực VNCH đã không còn được tổ chức rầm rộ tại quê hương như ngày xưa. Nhưng trong trái tim của bao nhiêu người con xa xứ đều nhớ mà kiêu hảnh xen lẫn ngậm ngùi.
Người lính trong mỗi gia đình HO, người lính trong mỗi trái tim của người Việt lưu vong không bao giờ chết.
Rồi sẽ nhiều thế hệ qua đi nhưng người lính vẫn hiện diện trong lịch sử Việt Nam và những bước quân hành nhịp nhàng diễn hành ngày xưa sẽ mãi trường tồn
Xin cám ơn người lính VNCH. Cám ơn các anh đã ghì súng bảo vệ tiền đồn cho chúng tôi yên lành học tập.
Xin cám ơn những người lính tù Cộng Sản đã kiên cường trong hàng rào kẻm gai và để lại cho đời biết bao gương bất khuất.
Ngày 19 tháng 6 năm nay lại về trong sự sôi động của mùa World Cup cũng như sự rộn ràng chuẩn bị họp mặt thường niên của các trường Trung Học . Trong đó có trường Trung học Long Thành và Ngô Quyền mà tôi một thời cắp sách.
Xin gửi đến các bạn là những người lính VNCH. Các bạn cũng là những người tù Cộng Sản đã trở về sau bao nhiêu năm gian khổ nhục nhằn.
Cám ơn các bạn. Cám ơn người lính già của tôi.
Chúc tất cả được bình an và mạnh khỏe.
Nguyễn thị Thêm.
19/6/2014
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Ba 2011(Xem: 17723)
Vì vậy, sáng nay khi bà Tâm gọi sang để nhắc Duyên lát trưa qua chở bà đi chợ Việt Nam mua thức ăn, tiện thể xin quyển lịch “Tam Tông Miếu” (loại lịch bóc từng tờ) để bà coi ngày giờ, kiêng cữ cho cả năm, Duyên đã cười vang trong phone và nói với mẹ rằng: ”Má ơi, cái duyên “Tam Hạp”
08 Tháng Ba 2011(Xem: 16541)
Bố mẹ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong khu xóm toàn người Bắc, nên tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16253)
Mùng Hai Tết năm đó, cô Hai Lựa dẫn thằng Cu Tí về quê ăn Tết. Bất ngờ hay tin ông Cả Mẹo vừa mới qua đời. Tin như sét đánh ngang mày, mẹ con cô vội vàng chạy u về nhà ông Cả. Vừa bước chân vào nhà thì nắp quan tài cũng vừa đóng đinh khóa chặt lại
03 Tháng Ba 2011(Xem: 17359)
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà các nhà địa lý Tàu cho là có long mạch, mà long huyệt nằm ngay tại cái dốc cao vút ngay tại núi Châu Thới, vì vậy nhà triệu phú người Tàu tên Hỏa chôn nơi đây, cái tên dốc chú Hỏa có từ lúc đó
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16975)
tôi rất vinh dự đã từng là cựu học sinh trường Tiểu Học NGUYỄN DU, Biên Hòa, có truyền thống tốt đẹp lâu đời và là một trong những ngôi trường đầu tiên của quê hương chúng ta, có lịch sử gắn bó với trường Trung Học NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Ba 2011(Xem: 16195)
Bao nhiêu năm trôi qua, không còn được ăn Tết Việt Nam đúng nghĩa, mỗi độ Tết Nguyên đán , tôi vẫn ăn Tết bằng ký ức. Trong một khoảnh khắc sống bằng trí tưởng, ngày Tết vẫn còn nguyên vị ngọt ngào của bánh mứt, vẻ êm đềm của thời thơ dại.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16166)
Búp ơi! Em biết không chỉ cần ba mươi giây thôi vị Nguyên thủ Quốc gia tuyên bố đầu hàng đã làm thay đổi vận mệnh của một đất nước, chôn vùi cả một dân tộc trong đau thương tủi nhục, huống hồ chi từ đây cho đến giờ xổ số, em còn cả bốn năm tiếng đồng hồ thì sự hy vọng thay đổi cuộc đời em đâu phải là không thể xảy ra phải không Búp?!
10 Tháng Hai 2011(Xem: 15434)
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết? Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ…vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
10 Tháng Hai 2011(Xem: 16161)
Tôi đã xa Tổ Quốc nhiều năm. Thời gian không dài nhưng cũng đủ để nhớ, quên nhưng không thể xóa mùi hương có được từ những năm tháng cũ. Làm sao quên được mùi sữa Mẹ tinh khôi những ngày chưa lớn, mùi bùn trong đầm sen cuối làng thân thiết, mùi hương hoa cỏ lẫn trong sương sớm vào mùa Hạ ấm nồng
30 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17636)
"Cô ấy đã cho tôi sự sống, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành cuối đời tôi để chăm sóc cô ấy" Anh dắt tay chị đi, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười toại nguyện, một mối tình đẹp như những áng mây chiều êm ả trôi lờ lững ở cuối lưng trời…
29 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 17163)
Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng,sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích. Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.
08 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 15820)
Khi gió muà Đông Bắc phả hơi giá lạnh lùng vào mảnh vườn hiu hắt, đầu tháng Mười Hai của mỗi năm, là tôi lại chạnh nhớ đến những mùa Giáng Sinh ngày thơ ấu. Lạ một điều là trong đáy lòng tôi bỗng ấm lại,
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 16890)
Một câu chuyện gần gũi với đời sống hiện tại, dù biết phải “ an cư mới lạc nghiệp”, nhưng vẫn phải “liệu cơm gắp mắm” mới khỏi cảnh dở khóc dở cười khi mua một cái nhà vượt quá tầm tay.
11 Tháng Mười 2010(Xem: 16205)
Chị rất đau khổ, lặng lẽ trở về nhà. Chị nhất định không kể câu chuyện cho mẹ chồng biết, cũng như bất cứ ai.
06 Tháng Mười 2010(Xem: 15398)
Tôi không có đập đìa gì hết. Tôi chỉ là một người trở về từ trại tù cải tạo với tài sản duy nhất và quý giá nhất là một cô vợ chung thủy và ba đứa con ngoan. Tôi gốc gác Biên Hòa, ngày xưa làm việc ở chi khu Long Toàn này, bị một cô nữ sinh tên là Bé Năm, nhà ở gần đó, trói cổ nên đã nhận nơi nầy làm quê hương!
04 Tháng Mười 2010(Xem: 16016)
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Hòa là điều có thật, hay nói cách khác là không giả dối chút nào.Không biết đêm nay tôi còn thao thức và trăn trở với nỗi nhớ Biên Hòa hay không?