2:06 SA
Thứ Bảy
3
Tháng Mười Hai
2022

MÙA HOA Ô MÔI - HUỲNH VĂN HUÊ

23 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 9297)

  MÙA HOA Ô MÔI

 img_20140310_173419-1-large

 Ông ngỡ ngàng nhìn lên những cành ô môi đang mang đầy ắp những bông hoa màu tím hồng, cái màu tim tím, hồng hồng rất đặc biệt chỉ có ở hoa của loài cây này mà thôi... . Mấy ngày nay ông buồn lắm, không thể tâm sự với ai. Nhất là vào những ngày rảnh , ông nói ông cần đạp xe để thể dục và như thế ông đạp xe lang thang từ sáng đến giờ. Ông cố tình đạp xe vào những con đường nhỏ, vắng và còn nhiều cây xanh nhất.

 Vừa vào đến đầu con đường lạ, ông gặp một người phụ nữ trạc tuổi mình và trông quen lắm, người này cũng đạp xe đạp trước ông một quãng, im lặng quay mặt nhìn ông ngầm ra hiệu như muốn ông đi theo... . Và đến lúc ông tình cờ tìm được cây ô môi này ở ven đường thì người đó đã đi đâu mất... . Thôi kệ, ông tự nhủ, mình sinh ra ở miền đất này làm sao đi lạc cho được. Dù giờ chỉ mới gần mười giờ sáng nhưng tiết trời đầu tháng ba của phương Nam đã hanh khô và nhiều nắng, thân cây tội nghiệp đứng bất động như buồn rưng rức dưới cái nắng đã bắt đầu chói chang... . Cái dáng cây ô môi như cam chịu, như một người chấp nhận hình phạt (!?) để trả một món nợ tình nào chăng ? Nên cây đã đứng đó, mang trên mình những chùm hoa với một màu tím hồng buồn da diết... . Nhìn cây ô môi, ông chợt liên tưởng đến... mình, vì chính ông cũng đã mang nặng một mối tình buồn... .

 * * *

 Sau Tết năm trước không lâu người ấy và ông tổ chức một chuyến về quê. Lúc xe đi vào rồi xuyên ngang qua thành phố Tân An, người ấy chỉ cho ông biết ngôi nhà nàng ở xưa kia và nói rằng đó là nơi cả nhà mình sống chung suốt những năm nàng học trung học. Ông cảm nhận được nét xúc động bồi hồi hiện rõ trên gương mặt nàng lúc ấy . Ngôi nhà này cũng chỉ là căn nhà phố thường thường ngày trước thôi, do chính ba nàng - một sĩ quan công binh - đã dành dụm tiền mua được. Sau này, vì thời cuộc đổi thay nên ngôi nhà giờ cũng đã... đổi chủ. Tâm tình có lẽ đến lúc qua lại trao đổi với nhau , ông cũng cho biết trước 1975, trong quãng thời gian ngắn ngủi làm... công chức, ông cũng từng đến tỉnh này công tác. Ông đã lần đầu tiên trong đời được biết đến món canh chua cá lóc nấu với rau nhút thật ngon không tả được. Chiều tối được ra ngồi quán lá ngắm... trăng, nhâm nhi cà phê và thưởng thức những bài nhạc buồn, trong đó có bài hát thời thượng là... " Đêm Buồn Tỉnh Lẻ".

 Qua khỏi tỉnh lỵ ngày xưa - giờ đã được nâng lên là thành phố - cả hai bắt đầu có mặt trên đường liên tỉnh có lẽ mới được tu sửa nên đi lại rất tốt, có điều người xe qua lại thưa thớt nếu không nói là khá vắng vẻ. Đi được khoảng trên mười cây số thì đến thị trấn Tầm Vu. Ông rất bất ngờ trước hình ảnh yên bình trong không gian hãy còn nhiều cây xanh của nơi này. Cái thị trấn nhỏ nhắn nhưng xinh xắn này vẫn có lác đác mấy căn nhà phố, có đường trải nhựa, quán hàng đủ đầy... . Nhưng so với quê ông, một tỉnh công nghiệp hóa nhiều - dù không thể so với thành phố lớn như Sài Gòn - thì nơi đây rõ ràng có cuộc "sống chậm" hơn là cuộc sống nhộn nhịp xô bồ nơi địa phương của ông. Nơi thị trấn này ngoài cây xanh được trồng ở ven đường (lúc nào cũng giống như các thành phố khác : đơn điệu một loại cây), còn có những cây xanh nhiều loài như me, phượng, bàng... . Thậm chí còn có mấy cây dừa, một khóm lớn cây tre la ngà cao nghễu nghệu, nghiêng mình từ sân nhà ai đó, vô tư nhoài ra phần lề đường như muốn trò chuyện với mấy người bộ hành đang nhàn nhã tản bộ... . Một quán cà phê mặt bằng khá rộng so với nhà cửa chung quanh, phía trước có những cành phượng vĩ lòa xòa e ấp mái lá... . Chợt ông buộc miệng thốt lên:

 - Cây gì có hoa màu tím hồng đẹp quá !

 Cây có hoa hơi giống hoa của cây mai anh đào Đà Lạt nhưng sắc hoa "ấm" hơn và thân cây, tàn lá cũng hoàn toàn khác.

 Người ấy được dịp trở thành... "hướng dẫn viên du lịch", giải thích cho ông biết rằng đó là cây ô môi. Ngày xưa xứ này mọc nhiều lắm, giờ như vậy là chỉ còn ít thôi. Riêng ông thì không lạ gì thứ trái của loại cây này. Thời học tiểu học trường làng, trái ô môi là thứ quà rẻ tiền dễ mua của đám trẻ như ông. Nhưng ông chỉ biết trái chứ làm sao biết được cây và hoa ?

 Rồi xe cũng lướt nhanh qua cái thị trấn nho nhỏ hiền hòa... . Đã thấy những vườn thanh long ngay vệ đường, xa hơn là màu xanh của lúa... . Qua một cây cầu sắt nhỏ, chỉ vừa cho một chiếc xe du lịch vượt qua, bên trên là một "mái vòm xanh" do hai hàng tre cao thật cao nghiêng ngã đan nhau qua lại tạo nên. Bên dưới cầu là con rạch nhỏ, bên trên có bóng mát của vòm tre xanh, vì vậy không khí trên cầu trở nên mát rượi... .

 Khi đến nơi rồi, lúc chiều đến, như dự định cả hai mượn hai chiếc xe đạp cùng nhau đạp xe ra Tầm Vu. Trước tiên là thăm... cây ô môi, chiều đã phai nắng, thân cây lộ rõ một màu nâu mốc từ thân cho đến cành. Đặc biệt tuy hoa đang rộ nở làm sáng ấm cả một vùng nhưng cành cây vẫn còn treo lủng lẳng thành quả của mùa hoa... năm trước ! Đó là những trái ô môi thô thiển, đen đúa... . Món quà có giá trị không nhỏ của tuổi thơ ông ngày xưa giờ xem ra kém giá trị với bọn trẻ thành thị thời nay. Thấy ông tần ngần ngắm nghía hồi lâu, nàng bổng dưng như trở lại thời tuổi thơ, nói để nàng... leo lên cây hái trái cho ông. Ông cười xòa, nói chỉ vì thích màu hoa đặc sắc, đậm đà của cây ô môi thôi. Nghe như vậy, nàng mới nhắc ông nhớ rằng hai người còn đến thăm vườn thanh long ruột đỏ. Ông như bịn rịn với một người thân, từ từ rời gốc cây, nói với nàng rằng mùa hoa ô môi sang năm mình sẽ lại về đây nữa. Vòng vo một chút, hai người đến nơi tiếp theo như dự định, nàng cho biết đây là ngôi vườn mà trong lần về quê năm trước nàng đã đến để xin mấy nhánh thanh long ruột đỏ, sau đó cực nhọc đem về thành phố theo lời yêu cầu "đáng ghét" của... ông.

 Chiều hôm đó cả nhà có bữa cơm thật tuyệt. Cơm nấu bằng gạo huyết rồng từ ruộng của nhà, cá thì bắt dưới ao, rau hái ngay sau vườn... . Bữa cơm kết thúc và công việc dọn dẹp đã xong. Nhìn ra bên ngoài, dù chiều xuống đã lâu, bầu trời tháng này vẫn trong... , mảnh trăng ngoài kia lát nữa đây sẽ tưới thứ ánh sáng lung linh huyền diệu lên khắp khu vườn bát ngát... .

 * * *

 Từ lúc tìm ra cây ô môi này, hôm nay là lần thứ ba ông đến đây. Nhờ cạnh cây ô môi là một cây bàng đang xanh lá nên ông còn hưởng được chút bóng mát. Có ai đó đã để sẵn một khối bê tông khá lớn nên ông cũng có chỗ ngồi để mà tưởng nhớ đến một bóng hình. Bên nhau suốt hơn ba năm trôi qua hai người có biết bao điều đáng nhớ... .

 Giờ nàng đã ra đi... , xa ông mãi mãi sau khi phát hiện mắc phải một căn bệnh ác nghiệt ! Nàng đã ra đi để lại trong lòng ông biết bao tiếc nuối xót xa. Những gì thuộc về nàng lúc nào cũng đầy ắp trong tâm tưởng của ông... .

 . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

 Ngồi lâu nãy giờ ông cảm thấy khát nước, mở cái túi nhỏ mang theo trên xe đạp, ông định lấy chai nước, nhưng ông khựng lại... . Trong túi, cạnh quyển album đầy những hình ảnh của nàng có một vật dụng phổ biến hiện nay: đó là món quà SN nàng đã tặng ông trước ngày sinh nhật đến... bốn tháng! Để rồi còn một tháng nữa mới đến sinh nhật của ông nàng đã... . Trời ơi !Tại sao như vậy?! Có phải là linh cảm gì đó mà ông thường nghe người ta nói chăng?! Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào! Ông ngước lên, trời nổi chút gió khiến những chùm hoa ô môi lao xao. Ánh sáng xuyên qua các bông hoa lấp lánh như hào quang. Ẩn hiện trong vầng hào quang chen lẫn sắc tím hồng hình như có một gương mặt rất quen với đôi mắt mở tròn chân tình đang nhìn ông, đôi môi đầy đặn nồng nàn hé mở một nụ cười thật buồn... . Trời ơi! Tại sao người ấy không nói với ông lời nào? Nàng đang buồn trách ông hay sao!? Ông hiểu và nhớ rồi, giữa hai người là... âm-dương cách trở !... . Ông cúi gục đầu, hình như có một trái ô môi rụng xuống cạnh chân ông nhưng ông đâu hay biết. Cảnh vật chung quanh ông nhòe đi ... .

 Có hai đứa nhỏ có lẽ nhà ở xóm này. Chúng mang ra một cây tre dài, đầu cây được chẻ một khoảng ngắn và gài vào đó một đoạn tre . Thông thả bước đến gần ông, bọn chúng định nhờ ông hái giúp mấy trái ô môi. Đến gần, đứa con gái chợt nhanh tay níu tay bạn mình và vội vã quay ngược về. Tụi nó nói nhỏ với nhau, ông này đang có chuyện gì buồn, thấy ông ấy đang ngồi... khóc. Đứa kia tiếc trái ô môi rụng, nói để bước lại lượm. Đứa con gái thấy bạn mình còn luyến tiếc trái ô môi nên nói : "Ông ấy đi... hai người, hình như có người trên cây hái trái rồi thảy xuống cho ổng." Nó nói như vậy cho xong, vì tuy thoáng thấy có bóng người trên cây nhưng không chắc lắm! Chắc nhất là có thể hôm qua tụi nhỏ nào đã hái nhưng trái này vướng đâu đó, giờ có gió nên rớt xuống. Vì nó biết trái ô môi làm sao mà rụng được, nếu không ai hái, sang năm trái vẫn còn... trên cây.

 Trời tháng ba, mùa hoa ô môi lại trở về... ./.

 

 HUỲNH VĂN HUÊ ( 3 - 2014 )

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Hai 2015(Xem: 8807)
Định cư ở Mỹ từ năm 1992 nhưng mãi đến giữa năm 2013 mới liên lạc được với vài anh chị đồng hương Biên Hòa
25 Tháng Hai 2015(Xem: 9211)
Tấm lòng nhi nữ thương mà trách. Chẳng trách chi Nàng, trách Hóa công
25 Tháng Hai 2015(Xem: 8005)
Để đắm mình trong Dòng A Mai trong vắt, rồi nửa đêm thao thức, vẳng bên tai xào xạt, sóng bổ ghềnh.
23 Tháng Hai 2015(Xem: 17319)
Ban chấp hành hội ái hữu Biên Hòa California và đồng hương đã tham gia cả sự trang trọng và đặc biệt.
19 Tháng Hai 2015(Xem: 8743)
giáng sinh năm nay người mẹ đã mất và người con chỉ biết gởi cho chúng tôi tấm hình để làm kỷ niệm như một lời tri ơn
14 Tháng Hai 2015(Xem: 8947)
Cám ơn Hội Ái Hữu Biên Hòa, cám ơn Ngô Quyền và cám ơn cái quán Cà Phê Cầu Mát dễ thương
12 Tháng Hai 2015(Xem: 8837)
Anh tôi đã mất lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi thấy một người mặc đồ Biệt Động Quân trong những ngày lễ hội, tôi lại nhớ anh tôi vô cùng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 8761)
Tôi chịu không nổi cái cảnh bó gối ngồi trong rọ. Bao nhiêu gia đình đã tìm đường chạy khỏi Sài Gòn và đã chạy được khỏi Việt Nam
12 Tháng Hai 2015(Xem: 9246)
Người Đi Trên Mây của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có lẽ là tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất mỗi khi người ta nói hoặc viết về Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 2015(Xem: 9218)
Cuộc đời có những buồn vui bất chợt dễ thương để trở thành kỷ niệm đẹp, đều mang một ý nghĩa thiêng liêng.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 8591)
Hy vọng tôi sẽ vượt qua một cách bình an và để lại một nụ cười. Nụ cười mãn nguyện cám ơn cuộc sống quý giá mà ơn trên đã ban cho tôi.
04 Tháng Hai 2015(Xem: 8333)
Cái chết của người bạn thân thiết là sự đoạn tuyệt đột ngột với quá khứ của mình. Chúng ta không những mất một sự hiện diện mà còn mất cả một phần của cuộc sống
04 Tháng Hai 2015(Xem: 9670)
Tôi chỉ là một bông hoa dại được hội AHBH đem vào vườn hoa văn nghệ và ươm phân, tưới nước.
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 8679)
mong chị hãy thanh thản bước về miền tây phương cực lạc
23 Tháng Giêng 2015(Xem: 9165)
Cám ơn tác giả Nguyễn Thị Thêm đã cho tôi và những đồng hương độc giả BH thưởng thức một bài thơ hay, đầy ý nghĩa và chứa chan tình tự quê hương.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 8817)
những kỹ niệm, những tình cảm mến thương với chị Chu Diệu Thi, chị Lương Thị Sao bỗng chốc không cầm được nước mắt…
15 Tháng Giêng 2015(Xem: 8401)
Trong khi những cơn gió Bấc cứ thi nhau thổi phà qua căn nhà trống trước, trống sau đem thêm những cơn lạnh thấu da.
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 7280)
Trong không gian êm tịnh, tôi trở về với cái tôi. Chung quanh sự vật cố hữu quen thuộc như muốn nói lên điều tự khoái…
14 Tháng Giêng 2015(Xem: 9420)
cho một thi sĩ đã ra đi, nhưng lời thơ còn ở lại và vẫn chứa đựng mênh mang năm tháng cuộc đời .
13 Tháng Giêng 2015(Xem: 8786)
Tiển người đi. Trả lại buồn phiền những ai bi
11 Tháng Giêng 2015(Xem: 8979)
Sáng ngày 1-5, tôi bước ra khỏi bịnh xá, đứng trên Quốc lộ 4 nhìn về hướng Cần Thơ thấy mặt trời lên đỏ rực, báo hiệu một ngày mới
10 Tháng Giêng 2015(Xem: 8702)
Phong bao tuy nhỏ nhưng mang một ý nghĩ to lớn là người Việt mình độc lập trong đời sống, trong tư tưởng cũng như phong tục tập quán.
05 Tháng Giêng 2015(Xem: 13103)
Nhìn lại, mái tóc đã pha muối tiêu. Tình cảm vẫn như ngày xưa. Xin cám ơn cuộc đời.Một ngày vui qua mau.
01 Tháng Giêng 2015(Xem: 8724)
Tôi thấy mình quá đầy đủ và hạnh phúc. Xin chia sẻ niềm hạnh phúc này đến tất cả các bạn.
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 9685)
Thưởng thức lại ca khúc “Lời Con Xin Chúa” không phải để khơi lên “đống tro tàn tang tóc”, mà để cảm thông với những con người đã và đang chịu đau khổ
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8646)
merry Christmas and happy New Yeara
24 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8324)
Gia đình Kiều Oanh xin chân thành gửi lời kính chúc đến quý vị trưởng thượng, quý Thầy cô, đồng hương, cùng các bạn hữu vui đón một mùa Noel an bình, thịnh vượng
21 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 12760)
Lòng bồi hồi xúc động nhớ những ngày vui hồn nhiên của một cô gái nhà quê lên tỉnh học
20 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 7517)
Cám ơn các thân hữu, bạn bè gần xa đã đọc những tâm tình của tui trong năm qua và luôn yêu thương, khuyến khích.
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 9327)
Giữa hai người yêu nhau mà người con gái vì một chuyện gì đó nhỏ lệ thì người con trai lại hốt hoảng lo âu
11 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8810)
Nhìn ra cái đẹp trong những giọt nước mắt và tìm cách lau đi mới thật sự là một con người hiểu đúng nghĩa của tình yêu.
10 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 10345)
Thu còn đem tình yêu đến cho đôi lứa yêu thương, và niềm vui đến cho mọi người.
06 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 8781)
Tôi nghĩ đó là "Điệu nhảy của yêu thương." xin chia sẻ cùng các bạn.
05 Tháng Mười Hai 2014(Xem: 9712)
Đây là một xóm đèo heo hút gió, nhưng người dân ở đây vẫn thường thấy người ở thành thị, những người đi săn, thỉnh thoảng ghé qua đó để xin vài tô nước
24 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9247)
Nhà nông còn mượn Thanksgiving làm dịp ăn mừng mùa gặt hái đã xong, thu hoạch tốt và tạ ơn Thượng Đế đã ban ơn lành đến mọi người
23 Tháng Mười Một 2014(Xem: 10381)
Chúng tôi mong, Thầy Phạm Đức Bảo còn nhiều lần nhận thêm những lời chúc Thượng Thọ của những cựu học sinh Ngô Quyền năm cũ…
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 10666)
Trở lại Sài Gòn, những buổi chiều trong quán nước mở trang báo ra đọc thấy tên bạn bè mấy người trên trang cáo phó chết trận cao nguyên.
22 Tháng Mười Một 2014(Xem: 10250)
Cám ơn bạn bè gần xa đã cùng tôi san sẻ bao nhiêu vui buồn tâm sự. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9726)
Thời "Áo Trắng" dễ thương đã qua, nhân gom nhặt được vài bức ảnh tôi còn cất giữ làm thành youtube "Tiếng Hát Học Trò". Xin kính gửi đến Thầy cô và các bạn Ngô Quyền cùng xem cho vui....
16 Tháng Mười Một 2014(Xem: 8805)
Dòng sông nào cũng về biển cả. Cuộc đời của mỗi con người rồi cũng kết thúc.
08 Tháng Mười Một 2014(Xem: 9140)
Những lời thơ nồng nàn, chan chứa làm cho người đọc mường tượng đến một tình yêu vô bờ.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 7965)
Nhìn lại cuộc đời lưu lạc của chính mình, tôi thấy cái chết của Trâm như xa hơn trong thời gian, không gian và tâm cảm.
31 Tháng Mười 2014(Xem: 8848)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 10132)
Hãy vui cùng với các cháu và hãy bảo vệ các cháu để tuổi thơ chúng có những kỷ niệm đẹp trong tuổi ấu thơ.
26 Tháng Mười 2014(Xem: 8439)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây.
24 Tháng Mười 2014(Xem: 9249)
Mời các bạn thưởng thức hình ảnh thu vàng rất đẹp với tiếng hát Lệ Thu trong bản nhạc " Chiếc lá Thu phai"
22 Tháng Mười 2014(Xem: 9424)
nhưng vẫn còn tiếng dương cầm đọng lại trong bài hát kỷ niệm mỗi khi chợt nhớ về hắn.
18 Tháng Mười 2014(Xem: 8170)
Mẹ tôi bảo rằng tôi cũng có thể làm điều này ngay tại Hoa Kỳ, điều mà tôi đã và đang làm
17 Tháng Mười 2014(Xem: 8075)
Chuyện của em là một câu chuyện não lòng. Tôi không thể nói tên em ra vì đó là niềm riêng sâu kín.
11 Tháng Mười 2014(Xem: 10822)
Cổng trường Ngô Quyền cơ hồ vắng lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào. Thầy và trò cùng khóc…