1:41 SA
Thứ Sáu
29
Tháng Ba
2024

QUÊ HƯƠNG - NGUYỄN THỊ THÊM

12 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 9446)
dnaisong-large-content

Quê Hương.

 Quê hương. Hai tiếng ngắn ngủi mà thân thương sâu tận đáy lòng. Hai tiếng mà tốn không biết bao nhiêu bút mực và máu đào. Hai tiếng nhói lòng người và nói không thông dễ gây ra bút chiến và chiến tranh.Tôi không là nhà chính trị, không là chiến sĩ, không là học giả thi nhân. Tôi chỉ là một bà nhà quê bình thường. Nhưng hai chữ quê hương cứ làm tôi thổn thức mỗi dịp Xuân về.
 Tết năm nay bạn bè tôi và ngay cả em trai tôi cũng về thăm Quê Hương. "Thăm quê hương" nghe thật trang trọng và tình nghĩa. Tôi ngồi trước máy. Nhìn những hình ảnh bạn gửi về, em gửi về mà bùi ngùi trong dạ.
 Quê hương có phải là những nhà hàng 5,6 sao cao ngất với những bửa ăn bạc triệu, những chai rượu ngoại đắt tiền dành cho nhóm tư bản giàu có. Hay những bà mẹ quê lầm lũi dưới mưa bán từng mẹt rau, bịch cà, trái bắp.
 Quê hương có phải là những ngôi nhà bạc tỉ, trang trí nội thất đắt tiền của những siêu sao chân dài, những đại gia phất lên sau thời mở cửa. Những chiếc giường bạc tỉ khoe khoang, những bức tường dát vàng. Hay là cái ống cống tối tăm, những khu nghĩa địa làm nơi dung thân cho những người lao động nghèo khổ.
 Quê hương tôi đổi đời để quăng bỏ đi lớp người giàu có, trí thức rởm đời, địa chủ bóc lột.Thay thế bằng một tầng lớp lao động chân thật, công nhân nồng cốt và mọi người bình đẳng không có lằn ranh giàu nghèo, người bóc lột người.Thế mà sao bây giờ lằn ranh rõ nét hơn bất cứ nước nào. Có những đám cưới, đám ma khủng dài những xe siêu đẳng. Bên cạnh những người chết không có một mảnh ván hòm để chôn. Quê hương tôi có phải là những vụ bể nợ hàng trăm tỉ đồng của giới chức bao che cho nhau. Hay những phiên tòa công an dày đặc. Mà phạm nhân chỉ là những người muốn xin hai chữ Tự do.
 Quê hương tôi có phải là con đường cây xanh ngày xưa. Thấp tháng dáng nhỏ dịu dàng, tà áo dài bay bay trên xe đạp hay velo solex. Hay con đường xe đen nghịt nối đuôi nhau, mặt mày che kín mít. Chẳng buồn nói chào chỉ vội vã chen nhau bằng mọi giá.
 Quê hương tôi nhiều cái đổi thay, những đổi thay làm người ngoài cuộc mừng vui hớn hở. Người trong cuộc im lặng ngậm ngùi. Ngày xưa, những người Tàu, người Minh hương, người cắc chú buôn bán rất sầm uất, giàu có chúng tôi rất kính trọng, thương mến như người nhà. Bà con mình cả mà. Thế mà bây giờ nói đến người Tàu ai cũng sợ và thù ghét. Họ nói trên quê hương tôi người Tàu tràn lan như một căn bệnh dịch. Như bắt đầu mầm mống cho căn bệnh ung thư để chờ giờ quyết tử cho đất nước. 
 Quê hương tôi có phải là những nơi tôi đã đến thăm. Những người bạn thời niên thiếu, bây giờ tóc đã nhuộm màu, con đàn cháu đống. Tình bạn thời đi học làm cay xè đôi mắt chứ không phải giả dối màu mè. Là những nụ cười vui mừng với hàm răng móm xọm, hay đôi mắt lờ mờ sau làn kính lão. Là những bắt tay nghẹn ngào ấm áp. Là những câu chuyện thương đau của một đời người.
 Quê hương tôi là căn nhà từ đường mà gia tộc tôi, những tấm hình người khuất núi ngồi đó cứng ngắt nhìn khói nhang lơ lững bay. Là cái tháp mà trong đó những nấm tro tàn bị nhốt trong những hộp vuông vuông, tròn tròn hiu hắt lặng lẽ tối thui. Là vườn trước không còn một cây ăn trái chỉ có những hàng bạch đàn theo gió lung lay. Là vườn sau trơ những gốc cây già cỗi bị cỏ quấn gai leo. Là những cây chôm chôm, mít, sầu riêng quá tuổi thọ. Cố cho những trái cuối cùng để đáp lễ với mảnh đất đã ươm mầm ngày nào. Là con suối đã không còn dòng nước chảy. Lớp đất sói mòn hất tung hê cả gốc cây dâu trồng ở giữa vườn. Là tang thương, là mất gốc là xóa nhòa mọi dấu vết thanh bình của những ngày mở đất.
 Những người bạn tôi chuẩn bị về Quê Hương họ đã sẳn sàng điều gì.Trước tiên là những lời nhắn gửi của bạn bè. Cẩn thận thức ăn. Toàn là độc hại. Đem theo thuốc nghen: Thuốc tiêu chảy, thuốc cảm thuốc...Nói chung phải chuẩn bị đủ thứ thuốc. Về VN vô tiệm thuốc thì họ gói mấy viên không nhản hiệu...Coi chừng thuốc giả. Nhớ cẩn thận tiền bạc nghe. Móc túi, cướp giựt ghê lắm đó. Coi chừng xe đụng nghen. Xe lạng đụng bất tử lắm đó. Cẩn thận lời ăn tiếng nói nghe! Coi chừng bị chửi vô lý rồi bị đánh hội đồng. Coi chừng bị lừa. Coi chừng và ..coi chừng. Sao về thăm Quê hương phải mang hai chữ "Coi chừng"sau lưng và trước mặt vậy trời.
 Quê hương là những gì tôi thấy để rơi nước mắt, để nhớ ngụt ngụt muốn về và lặng yên để tự nhủ: Có nên không?" Tôi có sai không khi nhìn về quê hương với đôi mắt ngại ngần như vậy. Thế tôi giải thích thế nào với con đang nhìn về quê cha với tất cả háo hức. Giải thích thế nào với cháu đang bập bẹ học hai chữ Việt Nam. Cắt nghĩa làm sao để nó nhìn và hướng về nơi đó với tất cả tự hào. Đừng nói với tôi quê hương ngày xưa và bây giờ vì đất nước VN vốn dĩ chỉ có một. Là mãnh đất mình sinh ra và lớn lên ở đó. Là nơi chôn nhau cắt rốn là nơi cha mẹ gửi nấm xương tàn.
 Vậy mà sao khi nghĩ về nơi đó mình lại háo hức, nôn nao xen lẫn nỗi lo và sợ bất trắc. Còn nơi đây chỉ là chỗ tạm dung sao lại thấy quá yêu thương và thoải mái. Là nơi không sợ bị mời hỏi giấy tờ. Không sợ mình có nói sai chính sách không? Không sợ bị lường gạt, bị hóa chất độc hại, bị đánh hội đồng.
 Khi rời quê hương mình, ngồi lên phi cơ để bay về lại nơi đất nước của người khác tại sao mình lại cảm thấy hết sức nhẹ nhàng, như vừa trút đi gánh nặng.Tại sao mình lại nhớ quá cái giường quen thuộc, cái phòng vệ sinh sinh hoạt hằng ngày, con đường sidewalk rợp bóng cây xanh. Nhớ cái ông mỹ đen hàng xóm say "Hi" mỗi buổi sáng. Cái ông Mỹ trắng "Good Morning" mỗi khi chạy bộ ngang nhà. Mọi thứ thật an bình cho mình cảm nhận sai lệch "Nơi này là quê hương"
Từng tuổi này rồi tại sao mình vẫn còn bâng khuâng, ước vọng và tìm hoài những ý nghĩa thật sự của hai chữ "Quê Hương" Buồn thật.
Thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Hai 2021(Xem: 5751)
Sức khoẻ quý thật, nhưng quý nhất, trên cả sức khoẻ, là cái nhìn thấu suốt cuộc đời, sinh lão bệnh tử, để chấp nhận dễ dàng một khi sức khoẻ mất đi.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 6811)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 7233)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 6281)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 5993)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
29 Tháng Giêng 2021(Xem: 6521)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 5343)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 5215)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 5520)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 5444)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 5482)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 5956)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 6739)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 6742)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 6085)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 6033)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 6180)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 6376)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 6824)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 6496)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 6895)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 6918)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 6718)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 6330)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 47077)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 66894)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 24871)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 5904)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 5906)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 6205)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 6953)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 5470)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 5693)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 6321)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 5568)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 5375)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 5844)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 6321)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 5423)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 5905)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 6126)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 6130)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 8064)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 7017)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 6257)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 8642)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 7726)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 7332)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 7311)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 6523)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ