BỌN MÌNH
(Nhớ những thằng bạn đi khóa 4/68)
Mười tám tuổi mày rời xa sách vở
Vội lên đường theo tiếng gọi quê hương
Khoác chiến y từ giã bạn cùng trường
Vì đất nước lao mình vào sương gió.
Những lần phép mày về từ ngoài ngõ
Đón mừng mày những đứa bạn học xưa
Chuyện hành quân nghe mày kể say sưa
Vững tay súng cho thêm mùa lúa chín.
Rồi quê hương chìm dần trong chinh chiến
Mày ít về chốn cũ gặp lại nhau
Vì quê hường rồi thằng trước thằng sau
Cùng nối gót theo nhau mùa ly loạn
Quê hương điêu linh bọn mình thỉnh thoảng
Gặp tình cờ ta kể chuyện chiến trường
Những bạn bè ngã gục những đau thương!
Cho đất mẹ xanh lên niềm hy vọng.
Những kỷ niệm thời hoa niên mơ mộng
Những mối tình lãng mạng thưở học sinh
Hỏi thăm nhau giờ được mấy cuộc tình?
Cùng cười ngất! Ai thèm yêu lính chiến!
Tao vẫn nhớ mối tình đầu tha thiết
Vẫn yêu nhau dù chẳng được gần nhau
Nàng sang ngang vào một sáng mưa ngâu
Mang thương nhớ cùng nỗi buồn chất ngất!
Bọn chúng mình như cánh chim phiêu bạt
Đường hành quân mòn hết gót giầy "sô"
Từ rừng sâu cùng sông núi mịt mờ
Đứa Quảng Trị đứa Kon tum ...An Lộc.
Những chàng trai vẫy vùng trong gió lộng
Đem thân mình dâng hiến cho quê hương
Nào ngờ đâu tan vỡ giấc mộng thường
Ôm mối hận cho nửa đời còn lại.
Thằng chôn thây trong tù đầy khổ ải!
Thằng lưu vong nhớ mãi chuyện ngày xưa
Giờ gặp nhau mái tóc đã bạc phơ
Chuyện cơm áo xứ người sao mặn đắng!
Đón xuân sang lòng nghe sao xa vắng
Chuyện hành quân thường thấy những đêm mơ
Buồn mênh mang khi gió nhẹ vào thu
Rồi đông đến ôm nỗi buồn viễn xứ!
Bọn chúng mình giờ còn dăm ba đứa.......!
Ngọc Trân
(Trích trong TÌM LẠI DẤU XƯA)

(Nhớ những thằng bạn đi khóa 4/68)
Mười tám tuổi mày rời xa sách vở
Vội lên đường theo tiếng gọi quê hương
Khoác chiến y từ giã bạn cùng trường
Vì đất nước lao mình vào sương gió.
Những lần phép mày về từ ngoài ngõ
Đón mừng mày những đứa bạn học xưa
Chuyện hành quân nghe mày kể say sưa
Vững tay súng cho thêm mùa lúa chín.
Rồi quê hương chìm dần trong chinh chiến
Mày ít về chốn cũ gặp lại nhau
Vì quê hường rồi thằng trước thằng sau
Cùng nối gót theo nhau mùa ly loạn
Quê hương điêu linh bọn mình thỉnh thoảng
Gặp tình cờ ta kể chuyện chiến trường
Những bạn bè ngã gục những đau thương!
Cho đất mẹ xanh lên niềm hy vọng.
Những kỷ niệm thời hoa niên mơ mộng
Những mối tình lãng mạng thưở học sinh
Hỏi thăm nhau giờ được mấy cuộc tình?
Cùng cười ngất! Ai thèm yêu lính chiến!
Tao vẫn nhớ mối tình đầu tha thiết
Vẫn yêu nhau dù chẳng được gần nhau
Nàng sang ngang vào một sáng mưa ngâu
Mang thương nhớ cùng nỗi buồn chất ngất!
Bọn chúng mình như cánh chim phiêu bạt
Đường hành quân mòn hết gót giầy "sô"
Từ rừng sâu cùng sông núi mịt mờ
Đứa Quảng Trị đứa Kon tum ...An Lộc.
Những chàng trai vẫy vùng trong gió lộng
Đem thân mình dâng hiến cho quê hương
Nào ngờ đâu tan vỡ giấc mộng thường
Ôm mối hận cho nửa đời còn lại.
Thằng chôn thây trong tù đầy khổ ải!
Thằng lưu vong nhớ mãi chuyện ngày xưa
Giờ gặp nhau mái tóc đã bạc phơ
Chuyện cơm áo xứ người sao mặn đắng!
Đón xuân sang lòng nghe sao xa vắng
Chuyện hành quân thường thấy những đêm mơ
Buồn mênh mang khi gió nhẹ vào thu
Rồi đông đến ôm nỗi buồn viễn xứ!
Bọn chúng mình giờ còn dăm ba đứa.......!
Ngọc Trân
(Trích trong TÌM LẠI DẤU XƯA)

Gửi ý kiến của bạn