3:22 SA
Thứ Ba
29
Tháng Chín
2020

BUỒN VÀ BUỒN - Phong Châu

13 Tháng Tư 20202:48 CH(Xem: 19583)

                                              BUN VÀ BUN

Suốt hai tháng đầu năm dương lịch của năm 2020, thời tiết nơi mình ở  ủ dột với sáng nắng chiều mưa cùng gió lạnh se người. Thường thì từ tháng chín tháng mười cho đến tháng ba tháng tư trời có vài ngày nắng vài bữa mưa, đôi bữa ấm áp rồi vài ngày lạnh tái tê. Riết rồi mình cũng quen với những ngày thời tiết thay qua đổi lại như thế.

Nhưng dù với thời tiết như thế nào, mọi sinh hoạt trong thành phố vẫn diễn ra bình thường. Mỗi ngày như mọi ngày, từ siêu thị, quán chợ, nhà thương, trường học cho đến các sinh hoạt thể thao, văn hóa, giải trí, du lịch…Đặc biệt, theo truyền thống của tiểu bang Texas, cứ vào tháng hai mỗi năm là có hội Rodeo diễn ra tại thành phố Houston quy tụ tất cả những nhà nông và chăn nuôi toàn tiểu bang. Tại hội Rodeo, những show biểu diễn cưỡi bò mộng hết sức hào hứng được nhiều người mua vé vào xem nhất ngoài những chương trình trưng bày, đấu giá gia súc, nông sản, các chương trình ca nhạc hàng đêm cùng với các món ăn đặc biệt Texas trong đó có món BBQ nổi tiếng. Hội Rodeo sẽ tiếp tục cho đến tháng tư. Nhưng năm nay hội Rodeo buộc lòng phải ngưng vào đầu tháng ba vì tin tức về con virus Tàu đã tràn vào nước Mỹ. Một vài người đến dự hội Rodeo được biết đã có dương tính với con virus Tàu này. Kết thúc hội Rodeo sớm đã góp phần làm cho thành mất đi cái khí thế của xứ cao bồi..

buồn

Thực ra thì vào tháng giêng dương lịch ai ai cũng đã biết có một loại virus xuất phát từ bên Tàu, tỉnh Hồ Bắc tại thành phố Vũ Hán. Có giả thuyết cho rằng vào đầu tháng 12 – 2019 virus này xuất phát từ một khu chợ bán các loài thú hoang dã, người ta ăn thịt dơi vào và dính bệnh. Trong khi đó nhà cầm quyền trung cộng lại im thin thít, không công bố dịch bệnh cho thế giới biết cho đến khi tại Vũ Hán người chết liên tục tăng cao, người nhiễm bệnh vô số kể và các hoạt động y tế cứu chữa rầm rộ như cảnh sát đi hốt người bệnh, mở lò thiêu xác…không dễ gì giấu giếm được nữa thì trung cộng mới xì tin có dịch ở Vũ Hán. Đến lúc đó thì con virus Vũ Hán cũng đã bắt đầu xâm nhập qua các nước khác, đầu tiên là ở Philippine, Iran, Ý …rối đến Tây Ban Nha, Hòa Lan, Pháp, Mỹ…Khi thư này gửi đến các bạn thì con số mắc bệnh trên toàn cầu đã vượt qua một triệu rưởi người, con số người tử vong đã gần bảy chục ngàn người. Nặng nề nhất cho đến nay là Hoa kỳ, Ý, Tây Ban Nha…Thảm cảnh đang bao trùm cả nhân loại. Chắc các bạn đã và đang theo dõi tin virus Tàu hàng ngày hàng giờ nên mình sẽ không ghi nhận những con số, những thống kê và những hình ảnh quá đau lòng.

Ở Mỹ tình hình trở nên trầm trọng, số người dính bệnh gia tăng, đã có người chết tại Washington, rồi Cali cho đến rồi Nữu Ước và lây lan tới nhiều tiểu bang khác nữa. Các biện pháp phòng chống lây lan được ban bố từ cấp thành phố, quận hạt, tiểu bang cho đến liên bang. Trường học đóng cửa, các sinh hoạt không cần thiết bị cấm, sự đi lại bị giới hạn, nhiều chuyến bay bị đình chỉ, các cơ sở sản xuất giảm việc làm, bớt nhân viên, tình trạng thất nghiệp trên toàn cả nước, dân chúng được khuyên không nên ra ngoài nếu không có công việc tối cần. Người người nên đeo khẩu trang để tránh lây lan. Và như thế…khiến thành phố nơi mình ở trở nên buồn hiu.

 buồn1

Mình cũng buồn hiu. Ai ai cũng buồn hiu. Học trò nghỉ học đang bước qua tuần thứ năm, quán sá tiệm ăn đóng cửa. Hết tụ tập cà phê cà pháo tán dóc đấu hót, hết ới nhau họp mặt vui chơi ca hát, hết và hết đủ thứ khiến nhiều người đâm ra buồn hiu. Lệnh không đi ra đường nếu không có chuyện cần thiết như đi chợ, viếng bác sĩ và tiệm thuốc…Nói chung thì mọi người thi hành lệnh nằm nhà khá nghiêm chỉnh. Nhưng cũng có một số người “phá giới” vì nằm nhà buồn hiu chịu không nổi. Chẳng hạn như ở một thành phố nào đó bên tiểu bang New Jersey có một anh chàng ới 47 mạng đến nhà anh nhậu chơi, cảnh sát không biết nên chàng ta quen mòi, lần kế tiếp ới đến 60 mạng tụ tập với ý định dzô dzô dzô với bia hiệu Corona để trêu ngươi cảnh sát. Lần này anh ta bị tóm đầu cho nên anh ta buồn hiu, nhưng cái buồn của anh khác tần số buồn của mọi người. Lại có một anh chàng khác rủ một số người quen đến đốt lửa trại (hy vọng không phải là dân Hướng Đạo vì Hướng Đạo có điều luật không thành văn là “không được ngu”) chắc là để hù dọa virus Vũ Hán vì nghe nói virus Tàu khựa không chịu được nóng. Cuộc vui chưa tàn thì cơn buồn hiu chợt đến vì bị cảnh sát chôm về bót để nói chuyện phải trái.

buồn2

Chưa hết nha. Có hai vị mục sư ở Florida và Louisiana nhất định không thi hành lệnh cấm tụ tập đông người, cứ gọi con chiên đến nghe hai vị này nói chuyện trên trời (tức là giảng thánh kinh). Ai nhè bị mấy ông cảnh sát dưới đất đến mời đi làm việc. Riêng vị mục sư ở Louisiana tuyến bố là sẽ tiếp tục kêu tín đồ đến nhà thờ để tiếp tục dự lễ bất chấp lệnh cấm. Vụ này có dính dáng đến nhà thờ, đến tôn giáo nên xin miễn bàn thêm. Rủi có ông bà tín đồ nào tử vong vì virus Tàu khựa thì không biết vị mục sư kia có buồn hiu hiu hay không? Mong đừng có vị nào theo về miền Vũ Hán xa xôi…Trong khi đó những vị theo đạo Thiên Chúa thuộc tòa thánh Vatican thì đã tổ chức cho tín đồ dự lễ theo phương pháp trực tuyến để vừa bảo vệ tín đồ vừa thi hành lệnh của chính phủ.

buồn3

Tin mới nhất! Có thêm một vị mục sư ham vui, dạo tháng hai vừa rồi lái xe qua thành phố New Orleans thuộc tiểu bang Louisiana để dự hội hóa trang Mardi Gras và tuyên bố không thèm cách ly hay bịt mồm bịt miệng chi cho mệt, cứ thoải mái vui chơi đây đó với đám đông cho khoái cái sự đời. Ngài ta vào các quán bar nhảy nhót uống rượu và nghe nhạc Jazz nhạc Blue cho khoái cái lỗ nhĩ vì - mọi chuyện đều đã có Chúa lo – ngài tuyên bố như thế!. Được biết khi đến thành phố New Orleans là ngài đã bị bệnh (không biết có phải do mụ Vũ Hán hay không?).Trên đường trở về nhà thì bệnh tình của ngài trở nên trầm trọng, dọc đường phải ghé vào bệnh viện hai ba lần và xin được chữa và cuối cùng ngài được nghe các vị mặc áo trắng phán rằng: “ngài đã bị Cô Vũ Hán yêu đến tận phổi rồi”. Một thời gian rất ngắn ngủi sau khi chữa, vị mục sư này đã bình an ra đi theo tiếng gọi của Cô Vũ Hán. Không biết khi ngài được phán là “có em Vũ Hán yêu tận phổi” thì ngài có buồn hiu hiu hay không? Nay thì ngài không còn trên cõi đời để buồn nữa! Tín đồ của ngài đã mất đi một vị chăn chiên can đảm cùng mình. Chắc chắn họ cũng phải hiu hiu buồn…

buồn4

Vài mẩu chuyện trên là chuyện xa. Giờ nói đến chuyện gần, tức là nói đến nơi mình đang cư ngụ không cần “hậu khổ” (hay hộ khẩu thì cũng rứa). Như đã nói ở trên, mình cũng buồn hiu. Buồn liên tục. Buồn hết ngày này qua ngày khác. Sau hai tuần bị cấm túc tại gia nên đôi chân bắt đầu ngứa ngáy mặc dù mỗi ngày đều vác bồ cào ra sân sau cào cào xới xới ba cái mớ lá khô hoặc cầm kéo tỉa hoa tỉa lá rồi vào nhà dọn dẹp gara nhà bếp, lau chùi hết chỗ này sang nơi nọ và lắm công việc lặt vặt khác rất khó tả.... Bỗng một hôm đẹp trời có tiếng điện thoại reo. Nhấc lên nghe thì hóa ra nhà thuốc tây ở khu phố chợ Bellaire cho biết là đã đến ngày đến tháng lấy thuốc dành cho những người ở trong hội “ba cao một thấp”. Mừng ơi là mừng! Mừng như chim sổ lồng như cá nhả câu. Thế là sáng hôm sau chào tạm biệt vợ và đồ đạt trong nhà để xuống phố. Nhân dịp này cũng làm thêm được một vài việc thiện nho nhỏ khác. Đó là ghé chợ Việt Nam mua chai nước mắm hiệu Phú Quốc, chai xì dầu thấy đề của Đức sản xuất (?), một mớ rau muống rau dền, không quên mua thêm một bao nhỏ gạo lức và vài món linh tinh khác mang về cho vợ. Được lái xe ra khỏi nhà trong lòng cảm thấy hết buồn hiu ngay.

 buồn5

Trước khi mở máy xe để chạy, cũng không quên tròng sẵn vào cổ chiếc khẩu trang màu trắng hiệu N95 để đến chỗ đông người kéo lên che mồm che cả mũi cho đúng pháp lệnh của chính phủ. Trên đường từ nhà xuống phố Bellaire, bình thường phải mất từ 40 đến 45 phút. Vậy mà hôm nay chỉ 20 phút là đến nơi. Đường sá thênh thang nhưng mình không chạy nhanh như mọi khi. Lý do chạy chậm là để ngắm cảnh vắng vẻ trên đường cho nó khoái con mắt, ngắm các bãi đậu xe trống trơn, chỉ lai rai năm ba chiếc đậu ở những bãi đậu rộng thênh thang. Khi chưa có lệnh cấm tụ tập thì khu Bellaire lúc nào cũng nhộn nhịp với những chợ búa hàng quán, các bãi đậu lúc nào cũng san sát xe. Nhưng hôm nay hầu hết các bãi đậu xe hầu như trống trơn, trừ bãi đậu ở chợ Hồng Kông 4 là có lai rai xe đậu vì có ngươi đi chợ. Các quán ăn mọi khi xe đậu nhiều, nay vắng tanh. Các vị chủ tiệm chủ quán cung buồn hiu là cái chắc. Lại càng không thấy cái cảnh nhộn nhịp đầy các cụ nam ngồi bên ngoài quán cà phê Lee’ Sandwiches nhâm nhi cà phê phì phèo thuốc lá. Chủ quán đương nhiên là phải buồn hiu và cả các cụ nam nhà ta cũng buồn hiu theo là cái chắc…

Sau khi lấy thuốc ở pharmacy và ghé chợ mua vài món theo chỉ thị của “nhà tui”, mình lại tà tà lái xe trở về nhà. Trên đường về cũng nhởn nhơ, lái chầm chậm để khỏi về nhà sớm. Rồi chợt có thêm sáng kiến là ghé vài nơi thường có đông người tụ tập xem hôm nay có người đến vui chơi hay không. Bèn lái xe đến công viên Bear Creek gần nhà xem sao. Từ xa đã nhìn thấy cái cảnh vắng hoe như chùa Bà Đanh, đến gần thì thấy chẳng có ma nào lai vảng trong công viên, cổng vào công viên khóa chặt. Ngồi trên xe lấy điện thoại ra chộp vài tấm để làm bằng chứng rồi tà tà lái về mái nhà xưa mà lòng cũng buồn hiu.

 buồn6

Lúc lái xe vào khu nhà ở, nhìn thấy bên đường có dây chắn màu vàng của cảnh sát buột quanh các ghế ngồi, cửa sân hồ bơi, sân tennis, bãi xích đu…nên tò mò dừng xe ghé vô xem cho biết sự tình. Các tấm bảng warning cắm nhiều chỗ đó đây. Rồi chộp vài tấm hình, leo lên xe chạy thăng về nhà. Lòng buồn hiu…

Mỗi ngày mở tivi, mở email ra xem tin tức. Người chết quá nhiều ở Ý, ở Tây Ban Nha, ở Pháp, ở Mỹ. Lòng buồn hiu buồn hắt.

Cầu xin ơn trên phò hộ cho toàn nhân loại chóng qua cơn đại họa do Tàu cộng gây ra. Cầu cho Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ diệt hết đại họa Tàu…

buồn7

Tháng tư là tháng mà không một người Việt Nam nào không nhớ đến như là tháng khởi đầu của bao nhiêu tang tóc - đau thương - chia xa - chết chóc - ngậm ngùi…Mình cúi đầu mặc niệm cho những người chết vì cơn đại dịch do Tàu gây ra. Mình cũng cúi đầu mặc niệm cho một Việt Nam đang còn chìm trong bóng tối của những “đỉnh cao trí tuệ loài...”. Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?

Phong Châu   
Tháng tư - 2020

buồn8

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170113)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
30 Tháng Tám 2020(Xem: 395)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 496)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 459)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 432)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 470)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 792)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 923)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 794)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1164)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1117)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1098)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 876)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41486)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61389)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
11 Tháng Tư 2020(Xem: 937)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 902)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 964)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 980)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 760)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 919)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1045)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 852)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 888)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1101)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 949)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 874)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1011)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 910)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1310)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1153)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1820)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1536)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1967)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2057)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1818)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2154)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1891)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2381)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 770)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1861)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1959)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2168)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 3942)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2061)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2053)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1907)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2120)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1956)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3892)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông