5:49 CH
Thứ Tư
25
Tháng Mười Một
2020

đi gần đến những biên giới - Thơ Trần Nguyên Đán

17 Tháng Tư 20188:42 SA(Xem: 2901)

đi gần đến những biên giới


tôi cười, nói đùa, nhíu mày làm trò nghịch 
nhưng chợt vấp khi nhìn thấy biên giới
những lằn ranh thấp thoáng trong sương
nhưng có thể chạm đến được
chẳng phải nằm mơ như ngày nào còn ngông cuồng
muốn đi tìm biên giới
không tìm, nó vẫn tới đấy
bước chân của sư tử chậm, có tiếng động
nó đã đến, nhún nhẩy, ngạo mạn
tôi lùi lại, đã trễ

tôi đưa tay sờ nắn
bàn tay thiếu ngón xung đột trầm trọng
như khớp xương bẻ gẫy trong da
tảng băng sơn vỡ hoả táng trong biển
những cơn sóng quằn quại tựa khủng long đứng dựng
đêm mưa bão thinh lặng
tiếng người khóc chìm khuất
còn tiếng mưa nhỏ nhẹ trên ngói
làm bồn chồn một khoảnh khắc mỏng
mỏng như một buổi hẹn

tôi cặm cụi vẽ mình
đôi mắt ngó vào chỗ bóng tối bị xé rách
đầy những mộng mị quái dị 
chiếc xuồng nâu bị xiềng cứng chân đảo
nhưng biên giới, nó đấy
bước chân lặng lẽ, nổ lớn, rồi mất
như tôi rồi sẽ đi qua và mất
như mọi người
sự tồn tại đã ở bên kia bờ
chẳng còn ai thấy nữa, ngoài chính nó buồn đau



****


một cái gì đó đã thật sự mất tích


tôi nằm xuống kiểm tra độ nhún của mông
sự nhún nhẩy còn khoảng ba mươi phần trăm
phần còn lại hình như đã mất tích
không phải đâu, nó đã thật sự mất tích

trong bầu trời đầy bụi của sài gòn
tôi nhìn thấy một giọt nước căng thẳng rơi
một tiếng khóc lẻ loi rơi
không còn một cái gì có thể bay

thật tội nghiệp cho phần còn lại của đêm
chiếc gối lõm đầy hơi thở nhốt kín

tôi nhìn thấy nửa khuôn mặt vầng trăng
trôi càng lúc càng xa sài gòn

sáng ra tôi mặc áo quần nghiêm chỉnh như chờ đợi ai
chờ đợi một cái gì đã thật sự mất tích
mà tôi vẫn còn hy vọng một cách đau khổ
như bàn tay cố gắng nắm một làn gió

tôi thấy mình mệt mỏi lắm chiều nay
khi bơi từ bên kia cầu sài gòn với cánh tay cụt
những ánh lửa của hoàng hôn chia buồn tôi
dăm ba vòng hoa xác xơ đầy lá

đôi khi người ta vẫn còn đau dù vết thương đã lành
như làm một cuộc đi bộ trở lại địa cầu
sau nhiều năm sống trong mây
tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng mình ngu dại thế

còn không, những chữ m. bay như bong bóng
những chữ n. cuống cuồng vây kín
rồi một vài chữ j. cũng dần lặn tắt như những vì sao
khi trời bắt đầu về sáng

tôi nằm xuống kiểm tra độ nhún của mông
sự nhún nhẩy còn khoảng ba mươi phần trăm
phần còn lại hình như đã mất tích
không phải đâu, nó đã thật sự mất tích

trong bầu trời đầy bụi của sài gòn
tôi nhìn thấy một giọt nước căng thẳng rơi
một tiếng khóc lẻ loi rơi
không còn một cái gì có thể bay

thật tội nghiệp cho phần còn lại của đêm
chiếc gối lõm đầy hơi thở nhốt kín
tôi nhìn thấy nửa khuôn mặt vầng trăng
trôi càng lúc càng xa sài gòn

sáng ra tôi mặc áo quần nghiêm chỉnh như chờ đợi ai
chờ đợi một cái gì đã thật sự mất tích
mà tôi vẫn còn hy vọng một cách đau khổ
như bàn tay cố gắng nắm một làn gió

tôi thấy mình mệt mỏi lắm chiều nay
khi bơi từ bên kia cầu sài gòn với cánh tay cụt
những ánh lửa của hoàng hôn chia buồn tôi
dăm ba vòng hoa xác xơ đầy lá

đôi khi người ta vẫn còn đau dù vết thương đã lành
như làm một cuộc đi bộ trở lại địa cầu
sau nhiều năm sống trong mây
tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng mình ngu dại thế

còn không, những chữ m. bay như bong bóng
những chữ n. cuống cuồng vây kín
rồi một vài chữ j. cũng dần lặn tắt như những vì sao
khi trời bắt đầu về sáng

TRẦN NGUYÊN ĐÁN


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 195)
Làm sao biết được ngày mai? Tình Xưa Bạn Cũ vui vầy vẫn hơn..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 136)
Trời Mưa Ướt Đẩm Con Đường Chân Đê Ngày Ấy Không Còn Như Xưa
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 169)
Nước Mỹ đầu tàu đi đúng hướng Bình an các nước vững tay sào
12 Tháng Mười 2020(Xem: 526)
Vàng Thu rồi nên lá rơi xào xạc Lòng bâng khuâng mang tâm sự ngổn ngang
12 Tháng Mười 2020(Xem: 528)
Ở đời có tuổi có tên Trốn sao tránh khỏi lưới rền bủa vây.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 538)
Đời sống nhiêu khê tắt lối đường Ngày chửa qua đi đêm đã đến
02 Tháng Mười 2020(Xem: 547)
Trên sỏi đá vẫn nhẹ nhàng, êm ái Cũng an lành, và mãi mãi an vui.
20 Tháng Chín 2020(Xem: 734)
Thu về chiếc lá vàng rơi Nắng vàng trãi lụa gió phơi gọi mùa
20 Tháng Chín 2020(Xem: 629)
Cơn gió nhẹ lung lay rung cánh lá Chợt giựt mình! Thu đã đến rồi sao!
20 Tháng Chín 2020(Xem: 651)
Ngõ dạo nhìn thu tràn cảm xúc Ghìm rơi rụng lá vững tâm chờ.
30 Tháng Tám 2020(Xem: 895)
“Vu Lan” đất khách, ngồi nhung nhớ Hoa trắng thay cho một đóa hồng…
29 Tháng Tám 2020(Xem: 954)
Con thành đứa trẻ mồ côi Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1034)
Tường vôi đổ, cố đô sầu muôn thuở Thương Huế buồn, Huế vạn cổ bơ vơ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 784)
CHỢT LẠI TÌNH NGỜ NGHE TIẾNG MÌNH QUEN NGƯƠÌ VIỆT XA QUÊ BỖNG THẤY THÈM
08 Tháng Tám 2020(Xem: 875)
Tích tắc đồng hồ vang điểm nhẹ Vần thơ khoả bút thả dâng ngào
06 Tháng Tám 2020(Xem: 831)
Cầm tay cho ấm tay người sống Chia tay rồi không hết bâng khuâng
11 Tháng Bảy 2020(Xem: 1039)
HƠN chục năm trường chờ đợi bến, AI thương thân liễu đã heo gầy!
04 Tháng Bảy 2020(Xem: 1003)
Rực rỡ hè sang, rực rỡ hè Xoe tròn ánh mắt, mắt tròn xoe
04 Tháng Bảy 2020(Xem: 1012)
Chiến tranh kinh tế nhiễu nhương Cầu xin khắp chốn nhịn nhường yêu nhau...
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 1172)
Trăm khe vạn suối ngàn non Mong con giữ mãi tâm hồn quê hương
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 1201)
Nước mắt nào ngập hành trang đưa tiễn Bàn tay nào chưa nắm đã chia xa?
19 Tháng Sáu 2020(Xem: 1394)
Xin đừng gọi tên khác Khi nói chuyện với tôi.
09 Tháng Năm 2020(Xem: 1355)
Thôi thì xin một lần thôi, Cúi đầu đảnh lễ độ người siêu thăng
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1420)
Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày.
29 Tháng Tư 2020(Xem: 112681)
Ru êm khúc hát xuân chiều Bạn bè còn mất ít nhiều buồn đau
29 Tháng Tư 2020(Xem: 112118)
tháng tư ngậm ngùi bước chân đi. nghe thương đau đêm tâm sự
28 Tháng Tư 2020(Xem: 1328)
Xem ai còn ai mất Những người bạn gần xa.
13 Tháng Tư 2020(Xem: 53706)
Chim xưa khuất bóng lầu tây Thoáng nghe Anh Vũ về đây gọi hồn
11 Tháng Tư 2020(Xem: 53325)
Để muôn dân vui đón ánh Xuân vàng. Toàn Thế Giới yên bình vui trở lại
11 Tháng Tư 2020(Xem: 52106)
"Nụ hôn tình yêu" anh đã chịu chưa. Tình ta đẹp trong giữa mùa đại dịch
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1339)
Em bằng lòng nhé. Chỉ một ngày thôi
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1764)
Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau Về quê cũ, niềm khát khao hội ngộ.
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1428)
Đất nước chỉ toàn bọn mộng du Nằm vi-la tưởng tượng chiến khu
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1683)
Tên quốc tế: Corona Tên tàu: Bạch Cốt tinh vi
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1492)
Một hiệp sĩ đạo cuối cùng đã lên đường với thanh kiếm gãy, nhưng vinh quang đi vào nơi bụi cát.
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1424)
Kich chiến Cộng thù xác ngổn ngang. Dũng Tướng can trường xông trận địa
20 Tháng Ba 2020(Xem: 1456)
Để khen các bạn tuyệt vời Dám lao vào dịch giúp đời quên thân
25 Tháng Hai 2020(Xem: 1795)
Lúc di cư cha anh bị giặc bắt Chẳng tin về, sống chết biết ra sao?
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 1861)
Bao nhiêu năm xa cách chốn quê nhà Ngày sum hợp là mùa xuân của mẹ
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 1789)
Nơi xứ nhắn lời về quê mẹ. chúc bình an hạnh phúc đến mọi nhà
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 1838)
YÊU người như được lần yêu THƯƠNG nhau sống tốt lụa điều quấn vai...
07 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1934)
Nơi tôi ở, mùa đông đang ập tới rồi. Mưa vùi dập cùng gió lạnh cứng người. Có lẽ mai sẽ là ngày băng giá mất thôi.
18 Tháng Mười Một 2019(Xem: 1631)
Xin ơn trên ban điều phước nhiệm mầu Đâu chân lý phải thuộc về….chân lý
13 Tháng Mười Một 2019(Xem: 2057)
Sài Gòn thủ phủ Việt Nam Mai ngày kiến thiết mở mang còn nhiều
03 Tháng Mười Một 2019(Xem: 2460)
Vá trời, lấp biển người đâu tá? Bán lợi, mua danh chợ vẫn đông
15 Tháng Chín 2019(Xem: 2616)
Ta ngồi đếm lá mùa thu Từ trong tiềm thức ngôn từ vọng ngân
15 Tháng Chín 2019(Xem: 2387)
lũy tre làng mang tình thương ấp ủ. người phương Nam canh cánh một nỗi sầu
10 Tháng Chín 2019(Xem: 2395)
tù nhắm mắt rơi vào muôn tưởng vọng mùa mưa xuống trại thù - không qua mau