3:42 SA
Thứ Ba
27
Tháng Chín
2022

HỒI XƯA TUI ĐI HỌC - CHƯƠNG 3 ANH BA KHẢ

31 Tháng Bảy 201112:00 SA(Xem: 19632)

Chương 3 – Anh Ba Khả

Chạy băng qua bên kia dường từ chỗ tui thường đứng đón nhỏ Mai, ngang qua cây xăng Shell có hình con sò vàng óng của nhà thằng Tài Lé, nơi mà 10 năm sau con Tâm, em thằng Tài cứ lấy kiếng cận xuống lau lia lịa mỗi khi thấy tui cỡi chiếc Honda Dame của ông già đến đổ xăng. Không phải nó muốn ngó cho rõ là tui đẹp trai đến cỡ nào mà chỉ vì nó thường hay thối dư tiền lại cho tui rồi bị má nó cho mấy phát vô mông. Có ai tính ăn gian nó đâu? Chỉ tại lúc đó là tui đang tập làm dân chơi miền bưởi nặng, ra cái vẻ bất cần đời trên gương mặt lấm tấm mụn cứ không thèm để ý đến tiền bạc mà chỉ lo liếc cái mông xinh xinh của nó.

Ồ! Hình như tui đang lạc đề ? Xin lỗi bà con nha! Tui có cái tật từ nhỏ là thường hay đi lạc mỗi khi thấy hay nói đến chuyện mấy cái mông tròn trịa phồng phồng. Đến bây giờ già cả mắt đã «kèm nhèm» mà vẫn không khá nổi. Nhiều khi đang chở mông này trên xe lại lo ngó mông kia bên đường để rồi tung vô mông đằng trước, về nhà lại bị mông đè le lưỡi mà vẫn chứng nào tật nấy. Đã vậy có lần đang ở trong hãng buồn tình vô "net" lang thang, thình lình bà xếp lớn (director) bước vào đúng ngay lúc trên mạng hình hiện ra cái gì bự phồng trắng nõn tròn vo, tui lật đật nhấn đủ thứ chỗ, nào là x nào là y mà sao nó vẫn cứ nằm chình ình ra đó phơi mông cùng tuế nguyệt. Kỳ thiệt nha, tắt máy cũng hỏng xong, nó cứ ở đó lại còn bắt đầu từ từ lắc lư nữa chứ , cái em này lì thiệt...tui rủa thầm.


Kẹt quá tui xoay đại cái màn hình vô vách tường vừa kịp lúc bà xếp đứng trước bàn.

- Ủa , màn hình của mày hư hả? Bà xếp ân cần thăm hỏi.
-Dạ...dạ.... Tui ú ớ chịu trận, mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt.
Bà xếp bỏ đi qua phòng khác, tui liền quay cái màn hình trở lại coi mà giận tím gan , thì ra là một anh chàng Thái Lan đổi giống! Không biết là số tui có được sao vệ nữ chiếu cố gì hay không mà độ tiếng đồng hồ sau, anh chàng Ấn Độ IT khệ nệ vác tới cho tui cái màn hình mới nhứt trong hãng. Hì hì....đã quá cha! Quả đúng là thánh nhân độ kẻ khủ khờ.

 0o0


Chắc là tại cái "gen" gì đó của Ba tui thôi, nhưng vẫn còn thua hai ông Nội, Ngoại. Một ông có những 3 bà, ông kia thì rất thành thực mà khai báo rằng là:
- Mấy bà thì tùy theo mày định nghỉa thế nào là " bà "!
- ? ? ?
Nội tui là người cẩn thận, đi giang hồ tứ xứ, mỏi gối chồn chân trở lại quê nhà không quên mang theo con cái, chỉ để lại các bà Nội xa vì bà lớn không cho phép. Nghe nói lại thì bà "Nội lớn" rất là chịu chơi khi giải thích như vầy:
-Người ta cày cấy miền xa, cuối mùa gặt lúa mang về nhà, có ai chở ruộng về đâu?
Thế là ông Nội tui đành phải vỗ đùi mà khen:
- Có lý, có lý quá....ha ha ha ha !

Đến mùa gặt cuối cùng thì ba tui có cả thảy là 11 anh chị em trên giấy tờ, phía bà già thì chỉ có 5 vì ông Ngoại tui có ruộng ở vùng xôi đậu gì đó nên chẳng có cày cấy chi nhiều được. Ông tiếc lắm, mười năm trước má con tui đã giúp cho ông Ngoại được an tâm mà tiếp tục cày cấy nơi miền viên miễn bằng cách gom ba thửa ruộng của ông Ngoại tôi lại cùng một chỗ đặt nằm xung quanh ông theo hình tam giác đều. Sáng kiến của đệ tử thầy Chín đó.


Còn phần ông Nội thì đành chịu, ông cày toàn là ruộng xa biên giới mà lại quá bự, tui vác về hỏng nổi. Hơn nữa tui sợ hai con mắt của bà Nội lớn cứ ngó theo tui mỗi lần tui đi vô phòng thờ. Trước sau phải trái gì bả cũng dõi mắt theo như muốn nhắc nhở cái quy luật bất thành văn ngày đó. Có khi hình như tui nghe tiếng bà Nội vọng về:

- Thôi đi ông tướng!

Hai dòng máu đó cuộn trào đổ vào tấm thân nhỏ bé gầy nhom của tui từ thuở sơ sinh, ngày càng chảy mạnh làm cho tui đã bao lần khốn đốn xém bị tẩu hỏa nhập ma trên bước đường nối gót cha ông thực thi giấc mộng vàng "Người cày phải có....nhiều ruộng ".

 0o0


Học trò tiểu học Nguyễn Du thời đó đi học phải mặc đồng phục quần soọc xanh dương, áo sơ mi trắng, bỏ vô quần, bây giờ kêu là đóng thùng bỏ hộp gì đó. Trước khi nhập học cỡ vài tháng má tui chịu chơi dẫn tui ra tiệm may Định ở ngay đường Trịnh Hoài Đức đặt may cho tui 2 bộ láng cóong chứ không thèm cho tui mặc đồ khính của con cô Tám Mập. Cái bà này hà tiện một cây mà chơi được lắm. Mấy ông chú bác bạn lính của ba tui thường hay nói như vậy.

Ngày đó lính Mỹ chưa đến Biên Hòa, nên hai bên đường vùng Dốc Sỏi rất là vắng vẻ, chưa có mấy cái "bar" với cái quầy và mấy cái ghế cao cao lúc nào cũng có mấy chị mặc "mini jupe" trắng đỏ ngồi tréo cằng lắc lư theo tiếng nhạc xập xình, ánh đèn đủ màu chớp chớp ma quái, cũng chưa có quán cà phê "Tuyệt" với cái chị gì đó có gương mặt đẹp và mái tóc dài êm ả như sóng nước hồ thu làm tan lòng bao anh lính trẻ ngang tàng. Trên quãng đường này tui có rất nhiều anh em bạn bè bằng hửu giang hồ, khi nào có dịp tui sẽ kể ra.


Má tui kéo tui đi bên phía tay mặt về hướng chợ, bên kia đường là một biệt thự rộng lớn đấy cây kiểng, chim chóc lẫn chó bự chó nhỏ. Nhà của ông Đỗ Cao Lụa, thân phụ của cố Đại Tướng Đỗ Cao Trí, đã quá lâu tui không còn nhớ tên nhưng tui nhớ trong ngôi nhà đồ sộ sang trọng vào bậc nhứt tỉnh lúc đó có một người con gái rất là đẹp. Không những chỉ là đẹp mà còn có một vẻ gì kiêu sa huyền bí qua cái áo sơ mi trắng ngắn tay trên cái quần lụa đen tuyền làm cho tui thấy rụt rè sợ sệt mỗi sáng đi học ngang qua nhưng vẫn thich he hé mắt nhìn. Chị ấy đẹp như người đẹp, tui thường nói với mấy thằng bạn như thế mỗi khi thấy chỉ đứng im lặng ở trước sân vườn vào buổi sáng hoặc chiều. Sau này khi bắt đầu già già tui cũng có được một con vợ đẹp nhưng mà nó thường không bao giờ đứng yên, nhất là cái miệng .


Tui có tội tình chi!?


 0o0

Bị bà già lôi kéo mãi rồi thì cũng đi ngang qua Lò Bò hôi rình, chỗ người ta mổ xẻ thịt bò đem ra chợ bán. Trong xóm đó tui có một người đàn anh dân chơi dao búa nổi tiếng là anh Ba Khả; anh Khả đúng là dân chơi thần tượng của tụi tui thời đó, ảnh học, chơi cái gì cũng đẹp, văn nghệ văn gừng một cây, ảnh học hạng nhứt trong trường, đi sĩ quan Đà Lạt đánh lộn với niên trưởng bị đưa về Thủ Đức, ảnh lại nổi hứng mần luôn sĩ quan huấn luyện bị cho ra binh nhì, buồn tình anh Ba Khả bỏ về Lò Bò làm vua một cõi.


Tui quen với anh Ba Khả là vì một sáng lang thang qua đó bị mấy thằng Lò Bò chơi hội đồng vì cái tội có cái mặt dễ bực dễ ghét chi đó cộng với cái lối thọc hai tay vô túi quần đi nghênh ngang qua đầu hẻm. Ơ hay ! Tui đâu có biểu tụi nó dòm ? Với lại tụi nó có biết đâu rằng, tại thuở ấy, tui mười mấy tuổi, đang độ trổ giò, mấy cái quần thì cái nào cái nầy cũng cụt ngủn, biết bà già chưa có tiền không dám xin, tui đành thọt tay vô túi vừa đi vừa ráng nhấn cái quần xuống cho vừa, đúng là oan ông Địa.

Đang bị tụi nó đấm đá tưng bừng hoa lá tưởng là sắp thành trinh nữ lên thiên đàng thì anh Ba Khả từ trong quán cóc bước ra lừ mắt, cả đám tụi nó hoảng hồn bỏ chạy vô trong hẻm.

Tui theo anh Ba Khả vô nhà ảnh ở tuốt sâu bên trong, phía sau lò mổ bò để cho chị Tuyết, chị Hai của ảnh xức thuốc đỏ vô cái mặt đáng ghét giờ đã thành đáng thương hại của tui, lạ há, sao mà tóc chị Tuyết thơm quá. Về sau khi hơi lớn lớn bắt đầu tập tành đứng ở đầu hẻm hay ngay trước rạp Biên Hùng kênh kênh mấy tên khác xóm, lúc đó tui mới biết rõ cái lý do anh Ba Khả cứu tui ngày đó. Chuyện dễ như ăn cơm sườn, ảnh nói:

- Tao không thích mấy thằng chơi hội đồng! Mà cái mặt mày cũng dễ đục lắm, lúc nào cũng kênh kênh . . hề ..hề..

Anh Ba Khả đã bị mấy anh Quân Cảnh bắn chết!...


Bên kia bắt, bên này bắn, người thân yêu của tui dần dần biến đi đâu mất. Tui không oán thù mấy ông Quân Cảnh, mấy anh đó chỉ thi hành nhiệm vụ, tui biết anh Ba Khả có tội đào ngũ, lại có súng trong người nhưng mà hình như ông Clinton cũng chẳng phải đã trốn lính hay sao? Ổng còn chơi ma ma na na gì nữa đó! Biết nói chi đây, tui chỉ là thằng nhóc con ngày đó, mà bây giờ thì Mỹ, Cộng hài hoà xúng xính trong cái áo dài cổ truyền phong kiến có in chữ THỌ cùng nhau đi lễ chùa Hương hôi rình, còn thằng tui thì âm thầm nhang đèn cúng vái cho nhỏ Mai với anh Ba Khả trong lòng. ..


(Còn tiếp)

Hoàng Duy Liệu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 176868)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
14 Tháng Chín 2022(Xem: 153)
Nhân ngày sinh nhật, chúc Hạnh thật nhiều sức khỏe và hoạt động hăng say. Cám ơn Dậu và các cháu lúc nào cũng ủng hộ và tạo điều kiện cho Hạnh đến với các sinh hoạt của Biên Hòa.
14 Tháng Tám 2022(Xem: 182)
Cuối cùng rồi mọi ve vuốt, mọi khuynh loát đều chịu thua, đều lùi bước trước sự nhã nhặn khuớc từ,
04 Tháng Bảy 2022(Xem: 162)
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn. Xin cảm ơn Nebraska, quê hương thứ hai yêu dấu
10 Tháng Sáu 2022(Xem: 547)
đã từng vui, đã từng buồn rồi mỗi người đôi ngả. Năm tháng đã qua ấy, tôi gọi tên là thanh xuân.
30 Tháng Năm 2022(Xem: 1101)
âm ỷ thốn vào đời sống, dai dẳng đeo theo mỗi khi trở mùa / viên đạn mang nỗi đau mất quê hương mất nguồn cội.
23 Tháng Tư 2022(Xem: 1250)
Và thấy ai đó đang khóc thầm nhớ tiếc những ngày vàng son, những ngày con người dù đau khổ, chết chóc những vẫn còn biết tử tế với nhau
03 Tháng Ba 2022(Xem: 1770)
tôi nghĩ, không tránh khỏi những thiếu sót, hoặc sai lệch. Nhưng đã đọc, mà không viết, cứ để ứ hự ở trong lòng thì quả thật, có lỗi với Nguyễn Tất Nhiên thi sĩ.
14 Tháng Hai 2022(Xem: 1651)
Nam không trách gì anh ta, cũng vì quá thương em gái, nếu như em gái của Nam gặp trường hợp này thì chắc Nam cũng sẽ làm như vậy.
09 Tháng Hai 2022(Xem: 1605)
Gửi đến Biên Hòa quê hương lời Chúc Mừng Năm Mới. Chúc các bà chị dâu vượt bao bệnh tật để vui cùng con cháu.
01 Tháng Hai 2022(Xem: 1459)
Cuộc sống thanh nhàn ta tận hưởng Nhâm Dần dịch bệnh cũng lui binh
27 Tháng Mười Một 2021(Xem: 2084)
Cám ơn Thầy Cô bạn bè đồng trường đồng lớp. Cám ơn những người bạn ở khắp thế giới đã chia sẻ vui buồn và trao đổi văn thơ.
13 Tháng Mười Một 2021(Xem: 2069)
Bốn năm anh đã nằm xuống, 4 năm tôi để anh tại chùa nghe kinh. Bây giờ tôi phải để anh nhẹ nhàng thân xác.
08 Tháng Mười Một 2021(Xem: 2123)
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
29 Tháng Tám 2021(Xem: 2829)
Hỡi các bạn đang còn sống, đừng bao giờ nghĩ mình có thể sống chung với bệnh dịch khi ta chưa có thể khắc chế được nó!
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 3145)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương
19 Tháng Bảy 2021(Xem: 3049)
lòng tôi rộn ràng vui như ngày tựu trường năm cũ, sắp được gặp lại các người thân yêu....
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 2754)
Hôm nay nghe Mạnh đứng ra làm lại chiếc nhẫn khoá 25. Có lẽ là người sung sướng và hạnh phúc nhất là chính mình.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 2232)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 2297)
tôi phân vân quá, vì bạn tôi hôm qua gọi điện cho tôi nói "Mày có phước lắm, được ở gần chùa."
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 2310)
Các bạn Muối men cho đời ơi! Các bạn đã thực hành lời Chúa thật dễ dàng và đẹp đẽ! Tôi xin thay mặt cho những người nhận quà hôm nay Cám ơn các bạn!.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 2497)
vì đã chịu lấy tôi, một người thua cuộc mất hết tất cả để rồi phải khổ, trong khi bao nhiêu người khác muốn cung phụng em.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 2711)
Chiếu đời mâm cỗ vinh nhục có phúc có phần, thời trẻ trai hay khi trai chẳng còn trẻ thì cũng thế thôi
29 Tháng Năm 2021(Xem: 2760)
“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”
09 Tháng Năm 2021(Xem: 3289)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
27 Tháng Tư 2021(Xem: 3397)
Niềm tin sự thật sẽ không bị vùi lấp. Niềm tin cái xấu sẽ bị đào thải: Nước nâng thuyền, nước cũng có thể lật thuyền.
26 Tháng Tư 2021(Xem: 3823)
hay sương thành lệ tra vào mắt mờ khuất trong em mọi nẻo về.
17 Tháng Tư 2021(Xem: 2617)
ánh trăng năm ấy đã lấy đi biết bao nhiêu linh hồn chưa đến tuổi phải từ bỏ thế gian...! trăng tròn 26-4-1975 ánh trăng buồn muôn thuở.
14 Tháng Tư 2021(Xem: 2990)
Facebook là bạn, nhưng tôi yêu những người bạn thật của tôi hơn. Họ đang chia sẻ với tôi những tâm tư tình cảm vui buồn rất thật của họ.
28 Tháng Hai 2021(Xem: 4087)
rong cơn bão tuyết khốn khó cho việc đi lại, thực phẩm khan hiếm, nhưng có “những tấm lòng vàng”
19 Tháng Hai 2021(Xem: 3384)
Sức khoẻ quý thật, nhưng quý nhất, trên cả sức khoẻ, là cái nhìn thấu suốt cuộc đời, sinh lão bệnh tử, để chấp nhận dễ dàng một khi sức khoẻ mất đi.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 3959)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 4250)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 3728)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 3505)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
29 Tháng Giêng 2021(Xem: 3706)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 3055)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 3048)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 3209)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 3403)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 3268)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 3735)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 4587)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 4371)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 4123)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 3874)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 4122)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 4333)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 4782)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 4586)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh