9:25 SA
Thứ Năm
21
Tháng Giêng
2021

RƠI TRÊN ĐẤT ĐỊCH - Nguyễn Hữu Phước phóng tác

05 Tháng Tư 20166:27 CH(Xem: 9613)

                                                                                      RƠI  TRÊN ĐẤT ĐỊCH


 *Chuyện thật xảy ra trong chiến tranh Việt  Nam

 Trong cuộc  chiến chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam trước đây, bên  cạnh những chiến tích hào hùng, những tấm gương can đảm của người quân nhân QLVNCH, chúng  ta cũng không thể không   nói đến sự chiến đấu của người bạn  đồng minh.  Họ là những quân nhân đã vượt ngàn dặm để  chiến đấu tại một vùng đất xa lạ chỉ vì  lý tưởng bảo vệ tự do. Có những người ra đi  để rồi không bao giờ trở lại, nhưng cũng có  người may mắn sống sót. Và một trong những  người may mắn nhất phải là Đại úy Locher của   Không lực Hoa Kỳ.

  Sau đây mời quý bạn theo dõi câu chuyện về  Đại úy Roger Locher, một sĩ quan phi hành, kiêm  chuyên viên vũ khí, đã từng tham dự nhiều phi  vụ trên không phận Bắc Việt trong chiến tranh  Việt Nam.  Locher thường bay trên loại phi cơ phản lực F-4  Phantom và đã hạ được nhiều phản lực MiG  của địch trước khi chính phi cơ của anh bị  bắn hạ trên không phận Bắc Việt. Anh tìm cách lẩn trốn và sau 23 ngày đã được toán cấp cứu bốc ra khỏi miền Bắc một cách an toàn.
  Tên tuổi của Locher được ghi lại với một  kỹ lục trong cuộc chiến Việt Nam: Sống sót và  được cứu thoát sau 23 ngày kẹt trong lòng  địch.
Trong khi đang đu đưa với chiếc dù lơ lửng trên  bầu trời phía Tây Bắc, cách Hà Nội 40 dặm,  Đại úy Locher vẫn chưa thể tin đó là sự  thật: mình bị bắn rơi. Tương tự như những người đi bay khác, anh không bao giờ nghĩ rằng  chuyện đó có thể xảy ra cho mình.
Nhưng nó đã xảy ra. Một cảm giác nghẹt thở  vì sự sợ hãi, bơ vơ đến càng lúc càng rõ  rệt. Hai chiếc MiG màu bạc bóng loáng lướt qua  phía trên Locher ở cao độ 10,000 bộ. Rồi những  đám rừng cây hiện lờ mờ phía dưới. Anh đáp  xuyên qua những ngọn cây và cuối cùng   đôi bốt đã chạm đất…
Roger Locher là một sĩ quan trẻ mới 25 tuổi, vóc  dáng cao lớn. Anh cất cánh vào sáng ngày 10 tháng > 5 năm 1972 từ một căn cứ không quân bên Thái  Lan. Mục tiêu: Hà Nội. Nhiệm vụ: ngăn chận và  tiêu diệt các phi cơ MiG của địch trước khi  chúng có thể tấn công các   oanh tạc cơ của Hoa Kỳ.
 Đây là phi vụ thứ 407 của Locher. Anh ngồi ghế  sau của chiếc chiến đấu cơ phản lực F-4  Phantom hai chỗ ngồi, có nhiệm vụ điều khiển  hệ thống vũ khí gồm các loại hỏa tiển, đại  bác và bom. Trước đó không lâu, Locher đã bắn  hạ được hai chiến đấu cơ MiG-21 của   không quân Bắc Việt.
 Lúc này, trước mặt Locher về phía Tây Hà Nội, một chiếc MiG đang nhào xuống một chiếc Phantom.  Anh khai hỏa hai hỏa tiển không-đối-không, chiếc MiG bốc cháy. Thêm hai chiếc MiG nữa bị  các Phantom của Hoa Kỳ bắn hạ trước khi người  phi công lái chiếc Phantom   của Locher thét lên : Chúng mình bị trúng đạn  rồi !
Khi ngọn lửa đã lan dần và chiếc Phantom không  còn kiểm soát được nữa, lao đi vùn vụt, Locher  hét lên : Tôi sắp sửa rời phi cơ. Rồi anh kéo  mạnh cần máy tống, sau một tiếng ‘ bụp’  khô khan, thân người anh bị bắn văng ra không  gian và anh ngất đi vài giây đông hồ…
 Sau khi chạm đất, Locher đã hoàn toàn tĩnh táo.  Anh biết chắc hai chiếc MiG vừa bay ngang đã liên  lạc vô tuyến thông báo cho các lực lượng  dưới đất biết về vị trí của mình. Cái dù  của Locher bị vướng trên những cành cây mà anh  không thể kéo ra được sẽ khiến   địch xác định được vị trí một cách dễ  dàng. Locher vội vã tháo dù ra khỏi người và  bắt đầu di chuyển một cách khó nhọc, tiến  lên phía sườn núi. Anh cẩn thận không để lại  một dấu vết sau những bước chân của mình.
Khoảng mười phút sau, Locher thở thật khó khăn, cảm thấy chóng mặt, đôi chân mềm tựa như  cao-su, hai bàn chân lạnh ngắt. Anh nghĩ thầm ‘ Mình bị shock. Hãy dừng lại. Bình tĩnh. Hãy bắt  bộ óc mình hoạt động’. Rồi anh bò sâu vào  cánh rừng đầy cây lá rậm rạp và   nằm rạp xuống theo tư thế đôi chân cao hơn  đầu.
Nghĩ đến tình trạng nguy hiểm hiện tại, Locher  biết rằng mọi việc đang diễn ra một cách tệ  hại. Vị trí anh đang ở quá xa về hướng Bắc.
 Điểm gần nhất mà anh có thể dùng máy liên  lạc cấp cứu loại bỏ túi với các phi cơ bạn  đang bay trên bầu trời là 90 dặm về phía   Nam. Locher tính toán: 90 dặm! Tìm cách lẩn  trốn và bám chặt theo sườn núi, làm sao đi bộ  ít nhất hai dặm trong một ngày, trong vòng 45  ngày, không lương thực và trên một địa thế  hoàn toàn xa lạ. Nhưng bắt buộc phải cố gắng. Nếu kẻ thù có bắt được mình thì  cũng thể để chúng bắt được một cách dễ dàng!
 Locher lấy bình nước từ trong áo cấp cứu mặc  trên người và từ từ uống hết một nửa, sửa  lại cái nón lưới chống muỗi đội trên đầu,  rồi với một cái địa bàn cầm tay và bản đồ  hướng dẫn, anh thận trọng khởi hành về  hướng Tây Nam. Sau mỗi bước chân, anh phải xem  xét lại để xóa bỏ mọi dấu vết của đôi  giày bốt, của những cành cây nhỏ bị đạp  gẩy và tất cả những dấu vết khác có thể  làm lộ tung tích của mình.
Tới trưa, đang đi bỗng Locher khựng lại, chết  điếng. Từ phía trước mặt có những tiếng réo  gọi nhau và những tiếng la hét như giận dữ  tiến thẳng về phía anh. Anh vội vã bò sâu vào  một bụi cây và nằm yên, trong lúc bọn người  lùng sục tiến đến càng lúc càng gần.
 Locher bỗng nhớ lại thời niên thiếu của mình  ở vùng quê Sabetha, tiểu bang Akansas, nơi mà anh  thường chơi trò giả làm vịt trời trốn trong  bụi lau, cố gắng ẩn náu, để người thợ săn  đang đến gần không thể phát  giác. Locher nhủ  thầm: Hãy thở thật nhẹ, đừng đầu   hàng…Mồ hôi đổ ướt lưng, anh thầm cầu  nguyện. Mũi anh có thể ngữi thấy cả mùi thuốc  lá của những người đang sục sạo chung quanh.  Có lúc tiếng chân người bước qua sát chổ anh  đang ẩn nấp…
Ngày kế tiếp, sự việc trên lại tái diễn.  Nhưng lần này, ngoài tiếng người la hét, Locher  còn nghe thấy tiếng súng nổ. Anh nghĩ thầm: Họ  đang tìm cách làm mình phải rời khỏi chổ ẩn  nấp, giống như xua đuổi một con vịt trời bay  ra khỏi bụi để bắn. Mình phải nằm   yên. Họ có đạp lên mình mới mong tìm thấy…
 Kẻ thù đã suýt chút nữa thì làm được viêc  đó: Locher nghe thấy tiếng cành lá bị nghiền  nát bởi bước chân người, sau đó hai người  đàn ông với súng tiểu liên trên tay tiến tới  cách chỗ anh chỉ có vài mét và…ngồi xuống  nghỉ mệt. Một lúc sau, họ bỏ đi. Tiếp theo   là một sự yên lặng rất đáng nghi ngờ. Họ  bỏ đi thật hay gài bẩy chờ con chim bay ra khỏi  cành? Locher quyết định tiếp tục nằm im tại  chổ cho đến hết ngày, thỉnh thoảng chỉ dám  duổi nhẹ chân tay, để cho các bắp thịt đỡ mỏi.
Sang ngày thứ ba, Locher thử mở cái máy liên lạc  dò tìm tần số cấp cứu và anh đã bắt được  đối thoại của những phi công đang bay tìm kiếm  một nhân viên phi hành vừa bị bắn rơi. Nhân  viên này báo cáo rằng kẻ thù đang theo đuổi  ông ta, đã rất gần và yêu cầu nên   oanh tạc vị trí của mình. Ông ta đã chọn lựa  cái chết hơn là bị cầm tù!...
Tín hiệu yếu dần, Locher tắt máy liên lạc. Sau  đó anh nghe thấy tiếng nói chuyện của những  tên cộng sản đang đi truy lùng mình, cách chỗ  anh ẩn nấp khoảng 200 thước… Cái gì thế này? Locher vừa thắc mắc tự hỏi vừa tìm cách  tống khứ những con vắt đang lợi dụng   tình thế ngặt nghèo này để tấn công cổ và  cườm tay của anh. Rồi Locher nghĩ thầm: Trong ba  ngày qua mình đã không đi đưọc quá một dặm. Có thể mình sẽ không thoát khỏi nơi này. Nhưng thôi, cứ hãy cố gắng xem mình sẽ trì hoãn bao  lâu cái kết cuộc không thể   nào tránh né được.
Sang ngày thứ tư, mặc dù phải bước đi một  cách mệt nhọc, Locher vẫn kiên trì men theo sườn  núi, lên xuống hết ngọn đồi này tới ngọn  đồi khác. Nước không thành vấn đề. Trời mưa  cách đêm, và vào buổi sáng anh phải hong quần  áo cho khô, cẩn thận tránh không để   cho giầy và vớ bị hôi thối.
Nhưng Locher không có lương thực. Anh đã thử ba  loại trái cây rừng. Lúc đầu gậm nhấm một chút ít, rồi chờ khoảng nửa giờ xem phản ứng  cơ thể ra sao. Kết quả, anh thấy những loại  trái cây này không có hại. Nhưng số lượng tìm được cũng chẳng bao nhiêu…
Locher có thể cảm thấy sức lực trong người  mình sa sút một cách rõ rệt theo từng ngày. Điều này rất dễ dàng đưa đến sự chấp  nhận đầu hàng. Không, nhất định không. Locher  tự nhủ mỗi ngày. Hãy để cho kẻ thù phải  khổ công tìm kiếm mình!
Ngày thứ 12, sau khi trời hừng sáng, Locher tìm  thấy một con đường mòn khá tốt dẫn về  hướng Nam. Đối với Locher, con đường này thật  tuyệt hảo, vì anh không còn phải dùng sức  nhiều như khi đi xuyên rừng. Bất chợt, Locher  nghe thấy nhiều giọng nói đang tiến gần  về phía mình. Những đứa trẻ chăn trâu đang  lùa trâu về phía cánh đồng cỏ. Locher vội nhào  vào một bụi rậm, bò đi cách đường mòn vài  thước và nằm im. Nhưng những con trâu đã dừng  lại gặm cỏ bên vệ đường, có con chỉ cách  chổ chàng nằm vài thước. Thời gian trôi   qua một cách chậm chạp, hành hạ Locher trong khi  anh nằm im giờ này qua giờ khác.
Mãi tới gần hoàng hôn, Locher mới nghe thấy  tiếng bọn trẻ gọi nhau, anh nghĩ: chúng bắt  đầu lùa trâu về làng! Anh nghe thấy tiếng thở  hồng hộc của từng con trâu và tiếng roi của  bọn trẻ quất trên lưng những con vật để thúc  chúng đi về. Một con trâu giận dữ   khịt mũi, đạp chân vào một cành cây sát chỗ  Locher nằm, khiến cành cây này đập mạnh vào  mắt cá chân. Anh há hốc miệng vì đau, nhưng cố  giữ không cho âm thanh thoát ra. Sau khi con trâu đi  qua, lại tới đúa bé dẩm lên cành cây hồi nãy,  khiến nó đập xuống đùi   Locher. Cuối cùng là sự im lặng.
 Sau khi trời tối, Locher lén đi bọc vòng quanh  làng và tiến lên phía sườn núi để do xét tình  hình chung quanh. Rồi anh lấy lá cây xếp thành  một cái giường để ngủ. Thỉnh thoảng anh lại  thức giấc, để tống khứ những con vắt đang  hút máu mình. Mỗi con để lại một   vết đau. Sau đó một trận mưa đổ xuống.
 Trời sáng, Locher vừa sưởi nắng cho khô quần  áo, vừa nghiên cứu cẩn thận lại bản đồ,  rồi đi tới một kết luận kinh hoàng…là trong  12 ngày qua, anh chưa đi được quá 10 dặm đường  chim bay! Nếu vẫn còn ở khu vực phía Bắc quá xa  này, anh không có hy vọng được cứu  thoát. Phải tiếp tục đi về phía Nam. Nhưng từ  đây ra đồng bằng sông Hồng, với bề rộng  chừng 20 dặm, khó lòng mà tìm được nơi trú  ẩn khi hữu sự.
 Không biết phải giải quyết ra sao, Locher đành  ở lại vị trí ẩn náu của mình. Ngôi làng  trải dài khoảng 500 mét dưới chân núi, và Locher  có thể nghe thấy tiếng kẻng hàng ngày. Kẻng  báo thức buổi sáng, kẻng đi làm, kẻng nghỉ  giải lao, kẻng ăn trưa.v.v…
 Ngày lại ngày trôi qua. Tới ngày thứ 20, Locher  biết mình đã phí công sức. Anh sờ xuống đôi  mông và cảm thấy chỉ còn da bọc xương. Đầu  óc anh trống rỗng và chỉ còn nghĩ tới miếng  ăn. Chỉ có hai giải pháp: một, nằm chết đói  ở đây, hai, là đi xuống đồng bằng  tìm cách lấy trộm thực phẩm.
Nhưng Locher cũng biết rằng, sau khi anh bắt đầu  vượt qua cái thung lũng trống trải để xuống  đồng bằng thì hầu như nắm chắc trong tay việc  bị bắt làm tù binh. Locher nghĩ tới viễn tượng  khủng khiếp khi bị giam cầm và xác định quyết  tâm sẽ tự hành xử một cách   danh dự, không để trở thành tù binh của  địch. Thượng đế đã ban cho anh hai mươi lăm  năm tự do và anh đã tận hưởng.
Vào tối ngày thứ 21, sau khi quyết định sẽ đi  xuống đồng bằng vào trước rạng đông ngày  hôm sau, Locher cảm thấy tâm hồn mình bình thản.  Anh nhìn lên vần trăng vàng từ từ trôi ngang  bầu trời, hít thở mùi vị tươi mát của không  khí và thưởng thức sự cô quạnh của  mình: anh vẫn còn tự do…
Một cơn mưa dài và nặng hạt làm Locher tĩnh  giấc vào buổi sáng ngày thứ 22. Thì ra anh ngủ  quên! Mặt trời đã lên cao. Locher tức giận  với chính mình. Dù đã có quyết định tự hành xử, nhưng anh không thể liều mạng một cách vô  lý, đi ngang qua làng vào giữa thanh  thiên bạch nhật. Thế là lại thêm một ngày  chờ đợi và chiến đấu với đàn muỗi rừng…
Locher vừa thiếp đi thì chợt tĩnh vì những  tiếng đạn. Anh nhìn thấy cả ánh chớp của  những hỏa tiển địa-không được bắn lên từ  ngôi làng kế cận, cách chỗ anh khoảng 8 dặm.
 Địch đang bắn lên các phi cơ Mỹ. Không chậm  trể một giây, Locher vội vã nhấn nút máy liên  lạc cấp cứu và nói: Bất cứ phi cơ Mỹ nào  nghe tên OYSTER ONE BRAVO xin trả lời. (Oyster=tên hiệu anh trong phi vụ;  One=phi cơ dẫn đầu; Bravo=ghế sau)
Sau đó, Locher nhấn nút nhận tín hiệu và nghe  thấy tiếng người trả lời: Go ahead, Oyster One  Bravo
 " Ê anh bạn, tôi bị bắn hạ ở đây đã  hơn 22 ngày. Chuyển tin dùm tôi vẫn bình an"
"Sẽ chuyển và tiếp tục liên lạc"
 Mười phút sau, Locher nghe tiếng trả lời:
 "Toán cấp cứu trên đường đến"
Toán cấp cứu đến liền sau đó nhưng đã bị  các phi cơ MiG và đủ loại phòng không của  địch đẩy lui. Locher tin tưởng một cách tuyệt  đối rằng những người bạn của mình sẽ trở  lại vào sáng hôm sau, và chắc chắn họ sẽ  được địch ‘đón tiếp nồng hậu’.
Thực vậy, suốt buổi chiều và tối, Locher nghe  thấy tiếng xe chở bộ đội tới và tiếng phi  cơ MiG đáp xuống một phi trường gần đó. Như  vậy, địch cũng đoán biết những gì sẽ xảy ra  vào ngày hôm sau. Locher lo lắng không biết sự  việc rồi đây sẽ ra sao…
 Buổi sáng ngày thứ 23, kể từ ngày Đại úy  Roger Locher bị bắn rơi, một lực lượng 38 phi  cơ Mỹ gồm chiến đấu cơ, oanh tạc cơ phản  lực, khu trục cánh quạt, trực thăng cấp cứu  và phi cơ tiếp tế nhiên liệu trên không, cất  cánh từ Thái Lan tới Bắc Việt để cứu người  bị nạn. Đầu tiên, hai phi cơ mở tần số liên  lạc với Locher và xử dụng các máy móc điện  tử để xác định vị trí của anh. Một phi công  nói qua máy: "Chúng tôi đã biết anh đang ở  đâu rồi. Bây giờ anh cứ đúng tại chỗ, chúng  tôi sắp kéo anh ra khỏi nơi này"
Bên dưới mặt đất, Locher lạnh và run rẩy:
 "Xin Thượng đế bảo vệ họ, đừng để ai  bị bắn rơi vì con".
Khoảng 30 phút sau, hai trực thăng xuất hiện.  Trong khi Locher làm dấu hiệu xác định vị trí  của mình bằng kính phản chiếu, một trong hai  chiếc bay về phía anh, chiếc còn lại chờ đợi  tiếp cứu trong trường hợp khẩn cấp. Phía  trên, các chiến đấu cơ vần vũ, gầm  thét uy hiếp tinh thần địch.
 Chiếc trực thăng dừng lại, lơ lửng phía trên  vị trí của Locher khoảng 15 mét và thả xuống  một ‘penetrator’ (dụng cụ có hình trái thủy  lôi, có trọng lượng vừa đủ để làm xuyên  thủng những tàng cây che phủ vị trí Locher đang ẩn nấp).
 Tiếng súng liên thanh đồng loạt bắn ra từ ngôi  làng dưới chân núi, nhưng sau đó đã vội im  tiếng, vì bị trực thăng võ trang trả đũa.
Locher nhào về phia penetrator. Anh nhanh nhẹn kéo  dây an toàn từ penetrator ra nịt vào người, và  banh ba càng ngồi hình mỏ neo ra ngồi vào. Sau đó  anh dơ ngón tay ra hiệu…
 Trong khoảnh khắc, Locher đã được kéo lên và  đưa vào trong thân trực thăng. Lực lượng cấp  cứu trở về căn cứ. Một số MiG của địch bay  lượn ở xa xa, hậm hực chứng kiến mà không  dám lại gần, vì biết không thể địch lại  lực lượng hùng hậu của Mỹ.
 Về phần Đại úy Roger Locher, chuyến bay về Thái  Lan phải là chuyến bay hạnh phúc nhất đời. Lúc  đó anh không thể biết mình đã sút đi gần 15  kí-lô sau 23 ngày hoạn nạn, anh cũng không biết  rằng mình là người sống sót lâu nhất trong số  các phi công lâm nạn và  đã được cứu thoát trong lịch sử chiến tranh  Việt Nam, và dĩ nhiên, anh cũng không thể biết  rằng, cuộc cấp cứu anh là cuộc cấp cứu vào  sâu trong lãnh thổ địch nhất và tất cả đã  trở về an toàn.
Anh chỉ biết có một điều là mình đã được  bạn bè cứu thoát. Họ đã liều chết để cứu  anh. Bây giờ, ngồi trên phi cơ, họ luôn miệng  cười đùa như thể đã quên mất việc mình vừa  đi vào đất địch. Họ không cho Locher một dịp  may nào để nói một lời cảm ơn. Anh chỉ biết  nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười  dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt  tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của  mình…
    Nguyễn Hữu Phước
 (phóng tác theo nguyệt san  Reader’s Digest)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Giêng 2021(Xem: 73)
Sợ không còn đủ tỉnh táo để viết nên điều gì ra hồn, chỉ mong đây là những cảm nghĩ rất thật về một giọng hát mà người đời sẽ tiếc nhớ khôn nguôi
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 113)
thì tôi cũng đã có một nhìn nhận rõ ràng hơn về cái giới mà nhiều người cho là, hoặc tự họ cho là tinh hoa, ở Việt nam.
17 Tháng Chín 2020(Xem: 1504)
binh nghiệp của mình đi lên từ cấp bậc “binh ba”, ông bảo: “Các anh nên hãnh diện đang có một người chỉ huy như thế!”
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1371)
Và có được bao nhiêu người còn mang mểnh trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nằm nguyên trong đó
05 Tháng Tám 2020(Xem: 1263)
không thể tin được ở tai mình. Thật tội cho em, nếu em ở lại Việt Nam thì đáng thương cho một kiếp người.
05 Tháng Tám 2020(Xem: 1210)
“Ăn cơm chưa?”, tôi bâng khuâng nhớ lại mối tình yêu đầu và nao nao buồn thương mối tình đầu của tôi.
12 Tháng Bảy 2020(Xem: 1378)
Cuộc chiến này dù đã kết thúc như thế nào, người dân Miền Nam Việt Nam vẫn cúi đầu ghi nhớ công ơn các anh, sự hy sinh cao cả của các anh
08 Tháng Bảy 2020(Xem: 1219)
Chính người da trắng văn minh đã cầm súng chiến đấu sống_chết với người da trắng và đấu khẩu không khoan nhượng trên các diễn đàn, mặt trận chính trị, tôn giáo và văn hoá để giải phóng cho nô lệ da đen.
30 Tháng Sáu 2020(Xem: 1358)
'Đây không thể là nước Mỹ. Đâykhông phải là nền dân chủ tự do lớn nhất trên thế giới. Đây là một quốc giađang có chiến tranh với chính mình
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 1411)
Mộc Hóa và Long Khốt là những điểm trọng yếu QLVNCH cần trấn giữ để ngăn chặn quân CS (Tr đoàn Z-15) từ Svayrieng kéo sang.
18 Tháng Sáu 2020(Xem: 1845)
‘Nhứt Thắng, nhì Chinh, tam Thanh, tứ Trưởng.”Cả 4 vị tướng được dân chọn đều rất xứng đáng với lòng tin của dân chúng VNCH
18 Tháng Sáu 2020(Xem: 1427)
Những lời lẽ trong bài ai điếu của ông Bùi Quang đã thể hiện hào khí của tinh hoa nước Việt được un đúc, truyền lại qua hàng ngàn năm lịch sử dân tộc
23 Tháng Năm 2020(Xem: 1423)
với vai trò là một nhân chứng kể lại một khúc quanh của lịch sử, người đọc, và thế hệ sau sẽ tự biết cái nào đúng, cái nào sai
18 Tháng Năm 2020(Xem: 1328)
Ở một miền có tên là Quá Khứ. Thầy sẽ để thì giờ dẫn con về miền Quá Khứ..
08 Tháng Năm 2020(Xem: 1931)
điều mà ông gọi là lương tâm của nước Mỹ, hay là thật lòng. Những dẫu sao thì quốc hội Mỹ cũng đã quyết định thay giùm ông, rằng VNCH phải chết.
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1826)
ông đã chải lại mái tóc bạc chưa kịp dài để được cuốn tròn kẹp lên sau ót, như ngày xưa…
29 Tháng Tư 2020(Xem: 30856)
Đáng thương thay, một tài năng trẻ mà gia đình tôi hằng khâm phục và yêu thương đã bị hủy diệt. Anh là một trong những người lính VNCH
24 Tháng Tư 2020(Xem: 44719)
trịnh trọng như trong đời tôi lần đầu tiên tôi được ăn món này, món cháo huyết đậm tình người của bà xẩm Đakao
13 Tháng Tư 2020(Xem: 45207)
chiếc xe màu đen đang nổ máy đậu trước cửa. Chiếc xe lao nhanh vào bóng đêm mịt mùng
09 Tháng Tư 2020(Xem: 17180)
Những người trước đó đã nhăn nhó và phàn nàn thì ngượng nghịu vì cảm thấy xấu hổ!
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1908)
Họ hy vọng tiền Sài Gòn gửi ra bằng hàng không Air VN,thường thường vào buổi chiều,cho nên vẫn cố nán đợi
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1760)
Chúng tôi vào đến thành phố Đà Nẵng vắng vẻ. Một vài nơi đổ nát hoang tàn, phố xá thảm hại, dân chúng chắc ở trong nhà nhiều hơn ngoài đường
20 Tháng Ba 2020(Xem: 2451)
có Anh, Người Lính mất Quê Hương - Người Lính Sống- Chết một lần với Miền Nam. Với Việt Nam
11 Tháng Hai 2020(Xem: 2422)
Người Nam Kỳ viết không sai chánh tả nhưng trong văn nói có nhiều đặc trưng của vùng
03 Tháng Hai 2020(Xem: 2213)
tôi cầu nguyện cho mọi người, cầu cho thái bình mau đến trên thế giới, đất nước và thành phố quê hương tôi
14 Tháng Giêng 2020(Xem: 2451)
với tư cách một con dân Việt Nam và một người trả nợ ân tình cho người Miền Nam…Đó là ước mơ của tôi.
06 Tháng Giêng 2020(Xem: 2285)
Hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau … như thế, mỗi ngày của chúng ta, sẽ là mỗi ngày hạnh phúc và may mắn!
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2587)
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1900)
Tôi nghe lời mình từ bên trong: Con sẽ là một dấu cộng cạnh dấu cộng của ba…
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2963)
người lính này đã ra khỏi chiếc xe jeep của mình, đứng nghiêm trang trong khi trời đang mưa tầm tã.
06 Tháng Mười 2019(Xem: 2608)
Triều đình nhà Nguyễn đã gởi một phái đoàn ngoại giao đầu tiên sang phương Tây là vào năm 1863, với sứ bộ Phan Thanh Giản đi Pháp
29 Tháng Chín 2019(Xem: 2726)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2753)
Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
15 Tháng Chín 2019(Xem: 2481)
lý do duy nhất là bài hát hay, mà vì lý do anh muốn nhắc nhở người nghe về thảm họa của dân tộc Việt Nam.
11 Tháng Chín 2019(Xem: 2490)
Chiến tranh mang lại những tổn thương khó lành trong tâm khảm những người lính tham chiến
05 Tháng Chín 2019(Xem: 4539)
Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ
29 Tháng Tám 2019(Xem: 2928)
Mẹ không nói, nhưng chắc vẫn nhớ nhiều điều trong quá khứ, nhất là cái ngày hai mẹ con mình đi nhặt lại xác cha,
15 Tháng Tám 2019(Xem: 3576)
Không. Không. Không được. Con của mẹ phải mạnh dạn, hùng dũng, không sợ ai cả. Mà ai dạy cho con câu nói nầy
11 Tháng Tám 2019(Xem: 3006)
Và tôi còn nợ nàng, nợ Ninh Hòa. Mảnh đất hiền hòa đã cho tôi một người vợ chung tình, cùng tôi qua bao cuộc biển dâu.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 3000)
Ai ai cũng có cuộc sống của riêng mình, hãy để những ngày tháng tuổi già của cha mẹ là ngày tháng đẹp nhất và ấm áp tình thương yêud
09 Tháng Sáu 2019(Xem: 4171)
Chẳng phải Sài Gòn, những cuộc thảm sát đã xảy ra tại nhiều nơi ở miền Nam trong Tết Mậu Thân 1968. Bé trai con của Trung tá Nguyễn Tuấn
26 Tháng Năm 2019(Xem: 3417)
Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà
15 Tháng Năm 2019(Xem: 3493)
Trong khi truy tìm tài liệu và tư liệu để viết bài này – cũng như suốt thời gian dài phỏng vấn rất nhiều sĩ quan, hạ sĩ quan và thủy thủ để thực hiện cuốn Tài Liệu Lịch Sử Hải Quân V.N.C.H.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 3556)
Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn tung bay trên các kỳ đài chiến hạm đang hải hành ngoài hải phận quốc tế nhưng đối với thế giới thì ngọn cờ nầy không còn tồn tại.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 3585)
Biến cố đã tạo ra một tin tức dội ngược về Hoa Kỳ, và bố mẹ tôi – không hay biết rằng tôi đang có một sứ mệnh bí mật tại Việt Nam
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3758)
Thương làm sao cho những người lính trẻ của tôi, kể cả tôi nữa đang phải tự xa cách nỗi riêng tư để chỉ thấy trước mặt là lửa đạn.
16 Tháng Tư 2019(Xem: 2860)
Cùng ngày đó, những người Việt Nam còn kẹt lại bắt đầu một cuộc sống đen tối dưới bạo quyền cộng sản.
14 Tháng Tư 2019(Xem: 4030)
Trong cuộc chiến chống Cộng Sản ở miền Nam Việt Nam, hàng ngàn anh linh hào kiệt của QLVNCH đã ngã xuống cho an nguy của dân tộc
14 Tháng Tư 2019(Xem: 3450)
Xin nghiêng mình tôn vinh một Vị Anh Hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hai giờ chiều ngày 29.3.1975, việt cộng đã treo cờ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng
02 Tháng Tư 2019(Xem: 3094)
Nếu ai còn nhớ đến các anh linh tử sĩ thì hãy nhớ đến họ bằng câu kinh tiếng kệ, cây nhang, bó hoa, tùy lòng đóng góp cho Trai Đàn Chẩn Tế