3:59 SA
Chủ Nhật
27
Tháng Chín
2020

XÓM GÒ - Huỳnh Văn Thôi

07 Tháng Giêng 201610:55 CH(Xem: 4549)

Xóm Gò

Trải qua bao thời cuộc đổi thay, địa danh Xóm Gò không còn nữa trên bản đồ, nhưng nó vẫn còn trong tâm khảm của tôi rành rọt từ con đường làng ngoằn ngoèo, bụi tre khóm trúc, xóm nhà thưa thớt dọc hai bên đường rầy xe lửa dưới chân núi Bữu Long, Biên Hòa.

Thầy giáo Đằng là người khai trí đầu tiên của tôi lúc tôi 8 tuổi, vì chiến tranh và không người hướng dẫn tôi đi học quá trể, nhưng tôi cũng thông minh, ngay ngày đầu tiên thầy viết cho tôi bài học vở lòng mấy hàng chữ cái, xong thầy bảo một đứa lớp lớn kèm tôi, nội buổi sáng tôi đã thuộc bài và sau đó thầy viết tiếp cho buổi chiều. Lớp học là cái  nối liền với căn nhà ba gian rộng rãi với những vật trang trí cổ đẹp, trước nhà là môt sân rộng để học trò vui đùa trong giờ ra chơi. Học trò các lớp học chung, đứa lớp lớn phụ thày kèm mấy đứa nhỏ hay mới vào học như tôi chẳng hạn, thầy ngồi trên bộ ván ngựa với cái bàn bên cạnh và tấm bảng sau lưng, thầy chỉ loay quay trên bộ ván ngựa thôi, đó là hình ảnh đặc biệt của trường học ngày xưa ở thôn quê Việt Nam.

Lúc đầu đi học ở trường thầy giáo Đằng, tôi ở chung với chị Hai tôi ở căn nhà mới cất, khi chỗ ở cũ là khu nhà máy mủ cao su của Pháp bỏ hoang bị quân đội Nhật chiếm đóng sau ngày 03 tháng 09 năm 1945 và bị phá bỏ để nới rộng vòng đai an ninh phi trường Biên Hòa. Sau khi ba tôi có việc làm trong nhà thương của Pháp ở phi trường, trong phi trường có trường Sơ cấp từ lớp 5 tới lớp 3 (tức lớp 1 tới lớp 3 bây giờ) do các thầy Thũy, thầy Bổ và thầy Lâu dạy. Trò nào muốn học thêm phải thi đậu lớp nhì ở trường tỉnh Nguyển Du và phải giỏi mới được thầy Lâu làm danh sách gởi ra trường tỉnh để thi, tôi và chị em của nữ văn thi sĩ trong nhóm Tam C/Ngô Quyền, Kiều Oanh Trịnh không biết học lớp ba mấy năm chứ tôi phải 2 năm, còn những trang lứa với tôi ở trong trại gia binh không thi đậu hoặc không được thầy Lâu tuyển chọn đi thi bèn gia nhập vào trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu như Sanh Huỳnh, Thiện (Hủ Kẹo), Nhóm v..v..trong số đó chỉ có Roanh ra trường là sĩ quan TQLC tướng rất ngầu. Ba tôi xin cho tôi vào học lớp 5 của thầy Thũy, được hơn tháng tôi lại bỏ học ở trường Sơ cấp trở ra học ở thầy giáo Đằng, cứ thế đôi ba lần chừng lên lớp tư của thầy Bổ tôi không có ra vô gì hết, có lẽ tôi nhớ và thương thầy Đằng nên bỏ đi không đành, vì thầy rất tâm huyết trong việc dạy dỗ mặc dù thầy bị bệnh nan y. Có những buổi sáng đi học ngược chiều với ba thầy ở ngoài chợ Biên Hòa đi bằng xe đạp vào phi trường, mình cũng cảm thấy ngượng, mặc dù vậy nhưng các thầy thương nên vẫn nhận mình vào học lại lớp 5 của thầy Thũy. Từ trong phi trường đi học ở thầy giáo Đằng tôi phải đi qua đồng ruộng ,rừng chồi, chùa và một cái đình bỏ hoang với cây da khổng lồ chằn chịt rể dây từ trên xuống  làm thằng nhỏ cũng teo khi đi một mình và khi đi ngang qua những ngôi mộ bên vệ đường tôi phải chạy thụt mạng cho mau qua khỏi, đôi khi quá hấp tấp vấp phải những gốc cây bị tươm máu mấy đầu ngón chân vì đi chân không làm gì có giày dép như học sinh ngày nay. Một buỗi xế chiều, trên đường về một thằng Tây thình lình xuất hiện với cây súng tiểu liên trên tay ở đường rầy, tôi xí xô xí xào tiếng Tây bồi với nó, vậy mà nó cũng hiểu, sau đó nó bảo tôi đặt ngón tay trỏ vào cò súng kéo mạnh ngược lại, ba tiếng nổ chát chúa liên tiếp làm tôi hoảng hồn còn thằng Tây thì cười rũ rượi. Gần trường thầy giáo Đằng có lò đường thủ công gần đó, tức là mía được xay ép bằng hai ống trục kim loại bằng gổ bọc nhôm do trâu hay bò kéo vòng tròn bằng một thanh gổ dài nối liền cổ con vật và hai ống trục, nước mía được lọc qua mành lưới, xong được múc vào chảo lớn để nấu thành đường, nên tới mùa mía đường tụi học trò rất thích vì trên đường đi học về tạt vào lấy một khúc mía làm cho sạch xong nhúng vào chảo đường sắp đổ ra khuôn, đường nhão bọc dính quanh cây mía vừa lăn cây mía vừa đi vừa ăn rất khoái, hay xin những miếng đường vụn rơi rải nằm ngoài khuôn đổ, đường vụn ăn rất ngon thơm.

Mùa hè tôi hay về ở với chị Hai tôi vì chị sống có một mình, một hôm trời mưa lớn, chúng tôi đang chơi ngoài đồng ruộng, sẵn mưa lớn nên tắm luôn, đang tắm ở đám ruộng đã cày bừa xong và nước rất nhiều, một thằng nhỏ đang tắm trước mặt tôi vài thước, lúc nó đứng dậy tôi thấy một con đỉa trâu to bằng ngón tay út bám vào mông đít nó, tôi liền chạy tới vừa la “đỉa-đỉa” vừa lấy tay gạt con đỉa xuống, nhưng nó hút chặc vào da thịt nên rất khó gạt nó rớt xuống, chừng gạt xong con đỉa thằng nhỏ vừa khóc vừa chạy vào nhà mét má nó là tôi bắt đỉa bỏ lên mông đít nó. Một hôm tụi tui đùa giỡn ở hai cái mã lớn chung quanh xây bằng những khối đá ong to lớn, một thằng trang lứa bị té xây xác mình mẩy rồi tôi cũng bị trầy trụa ở mang tai, chúng tôi thôi không đùa giỡn nữa, chắc có lẽ người nằm phía dưới muốn được yên tĩnh.

Xóm Gò còn đâu nữa, nó chỉ còn lại trong tâm khảm của những ai còn sống cho tới bây giờ sau bao đổi thay của thời cuộc. Giờ có nhìn lại mảnh đất năm xưa chắc cũng không ai nhận ra Xóm Gò vì những đợt di cư vô tiền khoáng hậu sau 75 cho tới nay. Thật buồn thay.                                                                     

 

                                                                   Thôi Huỳnh

                                                        

 

                                                            

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170091)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
30 Tháng Tám 2020(Xem: 372)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 477)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 454)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 418)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 457)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 788)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 913)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 783)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1157)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1111)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1088)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 870)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41483)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61380)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19576)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 927)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 895)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 956)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 969)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 752)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 910)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1039)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 848)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 886)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1089)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 938)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 869)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1008)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 899)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1306)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1140)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1813)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1533)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1957)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2047)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1812)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2148)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1886)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2371)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 757)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1856)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1957)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2161)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 3936)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2050)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2047)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1895)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2117)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1946)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.