1:07 SA
Thứ Sáu
5
Tháng Mười Hai
2025

CÂY VĨ CẦM VÀ VIÊN PHẤN TRẮNG - Diệp Hoàng Mai

05 Tháng Mười Hai 201510:19 CH(Xem: 12906)
CÂY VĨ CẦM VÀ VIÊN PHẤN TRẮNG
cuoi2
Trong Ban giảng huấn đầu tiên của trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa, bây giờ chỉ còn lại một cựu giáo sư (*) duy nhất, đó là thầy Trần Văn Lộc. Thầy Lộc được tuyển chọn giảng dạy ở trường từ năm 1956, ngay khi trung học công lập đầu tiên của tỉnh lỵ Biên Hòa vừa thành lập. Sau khi trúng tuyển vào ngạch Thanh tra Tiểu học toàn quốc, thầy Trần Văn Lộc được điều động về làm Thanh tra Tiểu học tỉnh Phước Tuy (Bà Rịa – Vũng Tàu). Đến năm 1972, thầy lại được điều động về làm việc tại Khu Học Chánh miền Đông. Chính vì vậy, mà tôi không có cơ hội làm học trò của thầy.
Tôi gặp lại thầy Trần Văn Lộc thật bất ngờ, khi thầy nhận lời đến dự buổi họp mặt “ Thầy Xưa, Trò Xưa – Hội Ngộ Mùa Hè 2013” tôi tổ chức tại khu Du lịch Bửu Long (Biên Hòa), nhân tiệc cưới của con trai tôi. Anh Đoàn Văn Trọng (chs.NQBH K.1) đã đưa tôi đến chào thầy:

- Đây là thầy Trần Văn Lộc, người thầy mà cô cất công tìm kiếm bấy lâu nay nè! …

Tôi hạnh phúc quá chừng, khi lần đầu được diện kiến vị giáo sư từng đứng trên bục giảng trường tôi gần 60 năm về trước. Nhưng chính những câu chuyện thầy Trần Văn Lộc kể tôi nghe sau đó, mới thực sự là những bài học thâm thúy tôi học được, từ vị cựu giáo sư từng trãi và có quá nhiều vốn sống trong cuộc đời này…
cuoi3

Mười chín tuổi, thầy Trần Văn Lộc thi đậu vào trường Sư Phạm Nam Việt với thứ hạng rất cao. Sau hai năm miệt mài cùng con chữ, năm 1954 thầy Trần Văn Lộc nhận bằng tốt nghiệp Sư Phạm hạng tối ưu. Là thủ khoa khóa Sư Phạm đầu tiên của cả nước sau thời kỳ Pháp thuộc, thầy Lộc có được quyền ưu tiên chọn nhiệm sở trên phạm vi cả nước. Bên cạnh đó, Thầy Lộc còn nhận khá nhiều lời mời của hiệu trưởng các trường Tiểu học nổi tiếng, với những ưu đãi dành cho giáo sinh xuất sắc mới ra trường. Một tương lai xán lạn trãi dài trước mắt, nếu tân thủ khoa Trần Văn Lộc nhận lời làm việc tại Sài Gòn, thủ phủ nước Việt Nam lúc bấy giờ.

Đứng trước ngưỡng cửa vào đời, chừng ấy sự chọn lựa đã khiến tâm hồn chàng trai trẻ Trần Văn Lộc xáo trộn ngã nghiêng. Suy nghĩ rất lung, nhưng cuối cùng “giáo sinh xuất sắc” Trần Văn Lộc đã quyết định trở lại quê nhà. Chọn nhiệm sở gần nhà, thầy Trần Văn Lộc mới có thể phụ giúp cha mẹ già nuôi nấng đàn em thơ dại. Trường Tiểu học tỉnh lỵ Biên Hòa (tiểu học Nguyễn Du), là nơi thầy Trần Văn Lộc lần đầu đứng trên bục giảng. Anh Đoàn Văn Trọng – cũng là thầy giáo nghỉ hưu, và là chs.NQBH K1 – đã kể tôi nghe về người thầy tiểu học và trung học của anh:

- Thầy Lộc hay lắm Mai ơi! Hồi đó đứa nào được vào “lò luyện” của thầy, thế nào cũng đậu vào lớp đệ Thất trường công lập …

Năm 1956 do tình trạng thiếu giáo sư giảng dạy, nên những giáo viên tiểu học có bằng cấp chính quy, có năng lực vững vàng đã được tuyển vào ban giảng huấn đầu tiên trường trung học Ngô Quyền. Là giáo viên tiểu học xuất sắc – chuyên luyện thi vào lớp đệ thất trường công lập – nhưng thầy Trần Văn Lộc lại bén duyên với trung học Ngô Quyền bằng môn học thuộc  “nghề tay trái” của thầy…

Bởi trước khi đồng hành cùng con chữ, tâm hồn thầy Trần Văn Lộc đã sóng đôi cùng âm nhạc. Làm bạn với những âm thanh réo rắt bổng trầm từ năm lên sáu tuổi, thầy Lộc rất thích thú rồi mầy mò tự học đánh mandoline. Với năng khiếu âm nhạc bẩm sinh, Trần Văn Lộc đã có được ngón đàn khá điêu luyện. Không thỏa mãn với kiến thức âm nhạc tự học, thầy Lộc tìm đến thọ giáo bậc cao thủ âm nhạc thời đó là nhạc sư Trần Mưu, để nâng cao tầm hiểu biết về âm nhạc của mình. Trong suốt thập niên 60 và những năm tháng tiếp theo, thầy giáo Trần Văn Lộc đã trở thành một trong hai cây vĩ cầm hàng đầu của tỉnh. Và bản nhạc “ Học sinh Ngô  Quyền hành khúc”, là một trong những sáng tác đầu tay của thầy.

Âm nhạc ở trường trung học không phải là môn học chính, nhưng âm nhạc lại là chất liệu ngọt ngào vun quén tâm hồn tươi đẹp cho những học trò đệ nhất cấp trường Ngô Quyền. Và thầy Trần Văn Lộc – là một trong những vị giáo sư tâm huyết với nghề – đã truyền thụ niềm đam mê âm nhạc đến những lớp học trò đầu tiên của trường trung học Ngô Quyền thời đó. Chỉ với bảy nốt nhạc: Đồ, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si … qua cây vĩ cầm be bé xinh xinh, thầy Trần văn Lộc đã biến hóa ra không biết bao nhiêu âm thanh reo vui và ngộ nghĩnh, khiến đám học trò nhỏ của thầy ngẩn ngơ, hệt những chú nai tơ trong rừng thơ thi sĩ…

Dạy học là nghề, âm nhạc là nghiệp. Phong cách chuẩn mực của nhà giáo trên bục giảng lâu năm, không chút đối nghịch với tâm hồn bay bổng phóng khoáng của nhạc sĩ Trần Văn Lộc. Mà trái lại, sự đối nghịch ấy trong một con người dường như hòa quyện lấy nhau, hình thành một phong cách rất riêng cho Thầy giáo – Nghệ sĩ  Trần Văn Lộc.

Đã bước qua tuổi tám mươi, nhưng tâm hồn của thầy giáo cũ trường tôi vẫn trẻ trung hoài cùng âm nhạc. Cư dân lâu năm sinh sống quanh  cung đường Lương Văn Thượng, đã quá quen thuộc với hình ảnh đôi vợ chồng nhà giáo về hưu Trần Văn Lộc – Nguyễn Thị Kim Ngân sáng sáng cùng nhau đi bộ thể dục, chỉ để “kéo dài thêm tuổi thọ” như lời nói vui của thầy cô. 

Bất chợt hôm nào bạn bắt gặp hình ảnh một người cao niên, chăm chỉ đi bộ thể dục quanh công viên Cầu Mát Biên Hòa, nhưng tai vẫn không rời cuoi10headphone nghe nhạc. Người đó chính là cựu giáo sư dạy môn Âm Nhạc của trường tôi, cũng là cây “đại thụ” duy nhất hiện còn tồn tại, trong ban giảng huấn đầu tiên trung học Ngô Quyền Biên Hòa: Thầy giáo Trần Văn Lộc

Diệp Hoàng Mai

Tháng 12/2015
cuoi5cuoi4cuoi8cuoi7cuoi6cuoi9

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 186861)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
15 Tháng Mười 2025(Xem: 650)
Nhà giáo Doãn Quốc Sỹ là người Thầy khả kính của bao thế hệ học sinh và sinh viện của miền Nam trước 1975
23 Tháng Chín 2025(Xem: 1023)
Để cho những đứa con xa quê, mỗi lần nhớ Sài Gòn xưa, lại tìm thấy bóng dáng mình trong câu văn mộc mạc mà rưng rưng của Thầy.
22 Tháng Bảy 2025(Xem: 1092)
Để ta ở lại nơi này, với: Mưa mù lên mấy vai / Gió mù lên mấy trời. Và để ta, phải thốt lên, trong tuyệt vọng
09 Tháng Bảy 2025(Xem: 1101)
Xuống đò, đời đã bỏ quên… Một sông nước lớn trào lên mắt ngời.
16 Tháng Tư 2025(Xem: 2198)
Trong một buổi chiều lạnh lẽo ở xứ người, chợt cảm thấy lòng rộn lên nhiều cảm xúc khi nhớ nghĩ đến cái tên máu thịt Sài Gòn
11 Tháng Ba 2025(Xem: 2427)
Tiếu ngạo giang hồ là khúc nhạc cầm-tiêu của Lưu Chính Phong và Khúc Dương, đôi bạn tri kỷ, một “chánh”, một “tà” hợp soạn.
05 Tháng Giêng 2025(Xem: 3882)
tiếng rao hàng buổi xế trưa của những mảnh đời nghèo khó. Dòng sông Đồng Nai êm đềm xuôi chảy, để nước trôi xuôi vẫn chảy về nguồn.
15 Tháng Mười 2024(Xem: 2571)
Dòng văn nghệ vàng son của miền Nam lại phải ngả mũ chào thêm một cái tên lớn của âm nhạc ra đi, để lại một di sản vẫn vang lên từng ngày ở mọi nơi.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 4326)
Chính âm thanh của cuộc sống sinh động ấy đã lắng đọng mãi trong ký ức của tôi, và đã cho tôi những hoài niệm đẹp của ngày xa xưa trên con đường THĐ - nơi tôi sinh ra và lớn lên.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 4234)
phải mang nỗi nhớ nhung ra kể với bạn về một phần đời của Sài Gòn năm cũ. Còn bạn, ký ức nào vẫn còn lưu giữ về một thành phố ngày xưa?
30 Tháng Năm 2024(Xem: 3793)
nhiệt tình của một ông thầy trẻ của Trung học Ngô Quyền Biên Hòa gần nửa thế kỷ trước. Vĩnh biệt thầy với chân thành thương tiếc!
14 Tháng Tư 2024(Xem: 3722)
Nhưng tôi không bao giờ quên những khoảnh khắc cuối tháng tư đau thương ấy. Tôi không bao giờ quên một khoảng đời đen tối ấy.
30 Tháng Ba 2024(Xem: 4310)
Dòng sông có tiếng hát đấy, tiếng hát trong im lặng, chỉ mình tôi nghe, và nó rất buồn.
11 Tháng Ba 2024(Xem: 4358)
Đôi khi trong cuộc đời làm thơ có những ngẫu hứng bất ngờ , thích thú như vậy. Câu chuyện trên với tôi là một kỷ niệm nho nhỏ
07 Tháng Ba 2024(Xem: 4231)
Chính vì những cảm nhận như thế nên mới có bài viết này để trân trọng tác giả đã nói lên được điều ấy.
04 Tháng Ba 2024(Xem: 4300)
Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ
02 Tháng Ba 2024(Xem: 3877)
Tất cả không vì một lợi nhuận nhỏ nhoi nào chỉ vì trái tim nồng nàn của người nhạc sỹ.
19 Tháng Hai 2024(Xem: 5328)
Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?
03 Tháng Giêng 2024(Xem: 4475)
Cố thắp cho nhau một ngọn đèn. Để dù trong tăm tối ta còn được cháy trong lòng nhau
30 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 4788)
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.
01 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 4416)
Cầu mong cho những cô học sinh nhỏ trong bức hình, cô học sinh lớp Sáu trong bài thơ của Trần Bích Tiên và luôn cả Trần Bích Tiên nữa bình an
04 Tháng Mười 2023(Xem: 4498)
Thôi .. giờ bên nhau đã hết. Bầu trời vần vũ kêu mưa. Tạm biệt mầy..Hẹn ngày tái ngộ ...gần thôi.
05 Tháng Bảy 2023(Xem: 5349)
Throughout the day, we danced and sang songs that transported us back to those high school days
30 Tháng Sáu 2023(Xem: 7332)
Tôi cũng sẽ kể lại cho con tôi là tôi đã từng sống trong một nước Việt Nam Cộng Hòa văn minh và nhân bản như thế
14 Tháng Năm 2023(Xem: 5905)
chuyện của má tui. Những chuyện bình thường, lặt vặt mà sao với tui nó quý quá chừng
13 Tháng Năm 2023(Xem: 5373)
Lau xong nhìn rõ mình trong đó Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!
03 Tháng Năm 2023(Xem: 5377)
Cầu nguyện linh hồn anh An Bình nơi nước Chúa Nguyện ơn trên cho chị đủ sức mạnh để vượt qua tất cả
03 Tháng Năm 2023(Xem: 5577)
Đàn bà chúng tôi luôn luôn là nạn nhân trong cuộc chiến. Người đàn ông không thế nào hiểu được sự kiên trì chịu đựng của phụ nữ
03 Tháng Năm 2023(Xem: 5060)
Nếu người dân miền Nam hiểu biết về cộng sản Bắc Việt như người dân Ukraine hiểu biết về cộng sản Nga, lịch sử Việt Nam ngày nay (có thể) đã khác
12 Tháng Ba 2023(Xem: 5479)
Bởi vì họ đang vùng lên không phải chỉ cho phụ nữ mà vì sự tự do và công bình cho đất nước họ trên thế giới này.
19 Tháng Mười Hai 2022(Xem: 5931)
Anh và những êm ái của tình yêu, dù cho tôi đã đáp lại một cách tệ hại thì cũng là mối tình rất đẹp.
02 Tháng Mười Một 2022(Xem: 6018)
Anh nằm xuống ở một nghĩa trang buồn, xa xôi. Chỉ có loài chim thôi !! Hôm nay, ngày 2/11. Ngày lễ các linh hồn. Tôi cầu xin linh hồn anh được hưởng nhan Chúa Trời ! Đời Đời !
14 Tháng Chín 2022(Xem: 6722)
Nhân ngày sinh nhật, chúc Hạnh thật nhiều sức khỏe và hoạt động hăng say. Cám ơn Dậu và các cháu lúc nào cũng ủng hộ và tạo điều kiện cho Hạnh đến với các sinh hoạt của Biên Hòa.
14 Tháng Tám 2022(Xem: 6274)
Cuối cùng rồi mọi ve vuốt, mọi khuynh loát đều chịu thua, đều lùi bước trước sự nhã nhặn khuớc từ,
04 Tháng Bảy 2022(Xem: 6036)
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn. Xin cảm ơn Nebraska, quê hương thứ hai yêu dấu
10 Tháng Sáu 2022(Xem: 6812)
đã từng vui, đã từng buồn rồi mỗi người đôi ngả. Năm tháng đã qua ấy, tôi gọi tên là thanh xuân.
30 Tháng Năm 2022(Xem: 7293)
âm ỷ thốn vào đời sống, dai dẳng đeo theo mỗi khi trở mùa / viên đạn mang nỗi đau mất quê hương mất nguồn cội.
23 Tháng Tư 2022(Xem: 7610)
Và thấy ai đó đang khóc thầm nhớ tiếc những ngày vàng son, những ngày con người dù đau khổ, chết chóc những vẫn còn biết tử tế với nhau
03 Tháng Ba 2022(Xem: 7773)
tôi nghĩ, không tránh khỏi những thiếu sót, hoặc sai lệch. Nhưng đã đọc, mà không viết, cứ để ứ hự ở trong lòng thì quả thật, có lỗi với Nguyễn Tất Nhiên thi sĩ.
14 Tháng Hai 2022(Xem: 7705)
Nam không trách gì anh ta, cũng vì quá thương em gái, nếu như em gái của Nam gặp trường hợp này thì chắc Nam cũng sẽ làm như vậy.
09 Tháng Hai 2022(Xem: 7709)
Gửi đến Biên Hòa quê hương lời Chúc Mừng Năm Mới. Chúc các bà chị dâu vượt bao bệnh tật để vui cùng con cháu.
01 Tháng Hai 2022(Xem: 7432)
Cuộc sống thanh nhàn ta tận hưởng Nhâm Dần dịch bệnh cũng lui binh
27 Tháng Mười Một 2021(Xem: 8246)
Cám ơn Thầy Cô bạn bè đồng trường đồng lớp. Cám ơn những người bạn ở khắp thế giới đã chia sẻ vui buồn và trao đổi văn thơ.
13 Tháng Mười Một 2021(Xem: 8066)
Bốn năm anh đã nằm xuống, 4 năm tôi để anh tại chùa nghe kinh. Bây giờ tôi phải để anh nhẹ nhàng thân xác.
08 Tháng Mười Một 2021(Xem: 8244)
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
29 Tháng Tám 2021(Xem: 8781)
Hỡi các bạn đang còn sống, đừng bao giờ nghĩ mình có thể sống chung với bệnh dịch khi ta chưa có thể khắc chế được nó!
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 9070)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương