4:11 SA
Thứ Sáu
30
Tháng Mười
2020

TƯỞNG NHỚ ÔNG BÀ LÊ VĂN NGHIÊM

13 Tháng Mười Một 20157:10 CH(Xem: 4439)
 
 
Đoản Khúc cuối - tiễn Ba
 
Chỉ trong vòng nửa năm, đất mẹ lại rộng mở đón hình hài Ba về yên nghỉ bên Má.
 
Chỉ mới hơn 6 tháng, chúng con phải chịu hai cái tang lớn, mất cả hai đấng sanh thành kính yêu. 
 
Chỉ vừa tròn 186 ngày, cảm giác hụt hẫng, đớn đau lại tràn về. Chúng con đã mất Má, mất Ba!
 
Ba kính yêu,
 
Giờ đây Ba đã rời xa chúng con để tìm về với Má. 186 ngày cách xa - dường như đã đủ dài để nhớ thương mang về những giọt nước mắt ấm nóng trong những ngày tuổi già quạnh quẽ, nhớ về bóng dáng người bạn đời, đã cùng đồng hành với Ba qua hơn 65 năm thăng trầm, cùng nuôi dạy 11 đứa con nên người và truyền tải yêu thương tiếp nối đến thế hệ sau. 
 
90 năm - Ba đã sống trọn vẹn cho gia đình với trách nhiệm và tình thương vô bờ bến, trải dài từ ông bà, cha mẹ, anh chị em Nội, Ngoại đến các con, các cháu. Ba là cây đại thụ vươn cao, tỏa bóng mát chở che chúng con. Với tấm lòng rộng mở, quảng đại, Ba cưu mang, lo lắng, chăm sóc cho từng thành viên trong đại gia đình. Bằng trải nghiệm chính cuộc đời mình, Ba dạy chúng con bài học về sự mềm mỏng trong ngoại giao, vun đắp mối thân tình với bạn bè và giữ vững mối quan hệ xã hội. Trải qua bao thăng trầm, dâu bể, Ba luôn là tấm gương sáng về sự mạnh mẽ, lạc quan vượt lên số phận để sống vui, sống khoẻ và sống có ích cho gia đình, cho xã hội.   
 
Công Cha cao tựa núi non 
Dài sông, rộng biển - cho con nên người. 
 
90 năm - Ba theo chân Má, đi trọn một vòng sinh tử. Một cuộc đời vừa khép lại, khép cả nỗi buồn cô đơn, quạnh quẽ tuổi già, khép lẫn đớn đau thân xác của những ngày nằm trên giường bệnh. Mất Ba, chúng con như mất điểm tựa tinh thần, mất nơi chốn trở về sau những mệt nhọc đời cơm áo. Nhưng Ba ơi, những gì Ba để lại cho chúng con sẽ mãi còn - thương yêu cho gia đình, nghĩa tình dành cho Má, lòng kính yêu và nỗi tiếc thương vô vàn trong lòng mọi người, những đứa con và cháu, chắt của Ba.
 
Nguyện cầu hương linh Ba sớm siêu thoát và vãng sanh về cõi Phật.
 
Buông gánh cuộc đời Ba về cùng với Mẹ
Thắp nén hương trầm con khóc tiễn Ba đi…
 
 
Lời thương cho Má
 
Vậy là Má đã xa đời, xa Ba, xa chúng con. Những ngày cuối nằm trên giường bệnh, cho dù đã dọn lòng cho những điều xấu nhất, ngày Má đi, chúng con vẫn thấy hụt hẫng, bàng hoàng. Trong một ngày, bầu trời xanh trong, dịu ngọt thương yêu bỗng dưng tắt nắng.
 
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời.
 
90 năm cuộc đời Má dành gần trọn cho gia đình - cho Ba tình yêu thương gắn bó và bền bỉ; cho chúng con hình hài, nuôi nấng, dạy dỗ, ươm mầm yêu thương cho những đứa con của Má, để rồi hôm nay, chúng con lại tiếp tục rải hạt giống yêu thương, ươm mầm xanh non tươi tốt cho thế hệ sau - những đứa cháu ngoan của Má. Má là ốc đảo bình yên, là mái ấm tình thương luôn rộng mở, chở che để chúng con tìm về sau những thành công và thất bại trong đời.
 
Má kính yêu,
 
Giờ đây Má đã về đất mẹ. Cầu mong Má đến nơi chốn bình yên, không còn đớn đau thân xác, không còn lo lắng, ưu phiền. Má ra đi để lại trong lòng Ba và con cháu nhiều buồn đau, thương tiếc nhưng hình ảnh Má với nụ cười hiền từ, tấm lòng nhân hậu, bao dung, sự hy sinh và tình thương vô bờ bến của Má sẽ ở mãi trong tim và đồng hành cùng chúng con đến cuối cuộc đời.
 
Thương kính nghiêng mình và nguyện cầu linh hồn Má được vãng sanh nơi miền Tịnh Độ.
 
Các con của Ba Má
 
 
Anh hỡi! Anh!
Anh đã ra đi,
Đi vào giấc ngủ thiên thu,
Không bao giờ còn gặp ai nữa!
Anh ơi!
Anh hỡi! Anh!
Từ nay mất Anh rồi!
Bao giờ tìm lại được người Anh yêu kính!
Anh ơi!
Thôi,
Xác phàm trả về cho Đất lạnh,
Hương hồn nương Phật chốn bồng lai!
Vợ chồng em vĩnh biệt Anh, Anh ơi!
 
(Đinh Văn Hiệp – Lê Thị Dồi), Em Gái Út
 
 
 
Hai chúng con- Sương và Liễu đã mồ côi cha từ lúc 11t và 9t, Má con thì quê mùa lại ko biết chữ. Chúng con may mắn được Dì Dượng là Cha Mẹ thứ hai, đã tận tình chỉ bảo nhiều điều hay lẽ phải, đã động viên chúng con luôn cố gắng học hành và điều mà chúng con không bao giờ quên là đã truyền dạy cho con một cái nghề nên con mới có được sự nghiệp như ngày hôm nay, còn Liễu em con thì được an ổn sống định cư ở nước ngoài. Do đó hiện tại tuy Dì Dượng đã vĩnh viễn ra đi nhưng hình ảnh của Dì Dượng là Cha Mẹ thứ hai, mãi khắc sâu trong tim của chúng con. Chúng con xin trân trọng cảm ơn và luôn ghi nhớ đến công lao của Dì Dượng trong suốt cuộc đời này, mãi mãi và mãi mãi!!!
Giờ đây chúng con xin cầu nguyện mười phương Chư Phật gia hộ, tiếp dẫn cho hương linh của Dì Dượng sớm được về cõi Tây Phương Tịnh Độ.
(Nguyễn Thị Tuyết Sương, Nguyễn Thị Ngọc Liễu, con gái Ba Má)
 
Sáng nay thức dậy nhớ Ba,
Mới đây Ba đã đi xa 6 tuần!
Lòng buồn dạ bỗng bâng khuâng,
Ngỡ rằng Ba vẫn cận kề vào ra.
Nhìn lên bàn cúng thấy Ba,
Ô hay ! Ba đã đi xa thật rồi!
Ba về cùng Má có đôi,
Mồ côi ! Số phận chúng con cam đành!
 
(Lê Thị Mỹ Duyên, Trưởng Nữ)
 
 
 
Con còn nhớ hồi nhỏ rất nhiều bà con ở quê hay xuống nhà mình (Tân Hạnh, Tân Phước) nhờ Ba xin việc làm, hỏi ý kiến, v.v… Trong gia đình mình Ba như là KING, bất cứ chuyện gì thắc mắc nói với Ba sẽ có câu trả lời ổn thỏa, ai bị ức hiếp, bắt giữ... chỉ cần nói với Ba là xong ngay, mọi chuyện trở nên tốt đẹp. Đến chuyện của con, nhờ Ba có ý kiến cho Dượng 4 dẫn Mỹ Phương và Thủy (con của Loan) đi vượt biên để sau này Thủy sẽ bảo lãnh gia đình con đi cho đỡ vất vả vì lúc đó con là người đông con và nghèo nhất nhà. Mọi chuyện đúng như Ba dự tính nên hôm nay gia đình mới có được cơ ngơi sự nghiệp và con cháu ổn định, ăn học như ngày nay. Chúng con biết ơn và thương nhớ Ba rất nhiều. Các con cháu của con lúc nào cũng thương Ông Bà Ngoại và Cố vì mấy cháu Cố đầu tiên là chính tay Ông Cố (Ba) đặt xuống giường ngày đầu khi ở nhà thương về (để cho giỏi và dễ ăn, dễ ngủ như Ba). 
 
Ngày 7 tháng 9 mười lăm
Nhằm mùng tháng 7 /25 Ất Mùi
Ba tôi buông gánh cuộc đời
Theo về với Má đời đời bên nhau
Chị Em Con Cháu đồng tâm
Thắp nén hương trầm khóc tiễn Ba đi
Ba ơi Ba hãy đi đi
Đi về với Má sum vầy nha Ba
Ít hàng nhớ đến Ba, Ông Ngoại và Ông Cố của Loan’s Family.
 
(Lê Thị Mỹ Loan, con gái thứ 3 của Ba Má)
 
 
 
Mỗi chúng ta chỉ có 1 Cha Mẹ
Chẳng có gì thay thế được người đâu
Hảy luôn luôn yêu kính Cha mẹ mình
Hơn chính cả bản thân mình bạn nhé
Vì cuộc sống sẻ trở nên vô nghĩa
Khi phải thiếu vắng người trong cuộc đời.....
Tối nay không ngủ được
Chợt nhớ đến Ba Má
Giờ nầy đang ở đâu?
Chắc về nơi xa lắm 
Cõi đó thật an lành
Vĩnh cửu mãi xa nhau…
Dập đầu con cúi xin
Ba Má luôn độ hộ
Chúng con được phước lành
Gia đình luôn hạnh phúc
Sức khoẻ được dồi dào
Sống vui cùng con cháu...
 
Hôm nay con phải đi xa
Nên con không thể cúng cơm cho Ba nữa rồi...
Lạy Ba thương đứa con nầy
Bao nhiêu khổ nạn con đều gánh thôi..
Gái 4 chống nạn đi chơi
Đau chân thấp khớp giống Ba quá chừng...
Ba ơi Ba hởi Ba ơi
Cho con thêm sức để lo gia đình...
Gái 4  nhớ thương ... Ba Má thật nhiều ..nhiều..
 
(Lê Thị Mỹ Anh, con gái thứ 4 của Ba Má)
 
 
 
Sáng nay thức giấc
Thấy lòng vắng lạnh
Nhớ Má, nhớ Ba
Bây giờ nơi nao!!!
Ra đường nhìn cảnh
Mùa thu lại đến
Lá vàng rơi rụng
Như con mồ côi...
 
(Lê Thị Mỹ Nga, con gái thứ 5 của Ba Má)
 
 
Viết về Ba…
 
Khi cần ý tưởng viết về một điều gì đó cho Ba, thật sự 8 cũng không biết phải bắt đầu như thế nào và từ đâu? Vì kể làm sao hết tình thương của Ba Má dành cho các con cháu nói chung và cho 8 nói riêng. Chỉ biết ghi vội ra đây những giòng chữ, nhớ gì viết đó nhớ về Ba. Chỉ biết cảm nhận được tình thương của Ba Má dành cho các con thật nhiều, thật đầy, không lúc nào vơi… 
 
Còn nhớ khoảng 7, 8 tuổi gì đó, Ba đi công tác tại Âu Châu và Nhật, Đại Hàn về, Ba mang cho 8 một món đồ chơi thật là đẹp. Đó là chiếc xe mô tô có ông lính ngồi trên đó và chạy bằng pin. 8 chơi say mê và còn nhớ cảm giác khi được Ba cho quà, thấy thơm và đẹp vô cùng. Một kỷ niệm cũng tại căn nhà đó, có con chó nhà mình đi ra đường cắn nhau với chó khác, thế là Ba phải chở cả nhà đi viện Pasteur mỗi người chích ngừa 21 mũi, đau cả mông! Rồi lớn lên đi học Lasan Taberd, ngoài giờ Ba có tài xế đưa đi học thể thao và âm nhạc, còn phần Ba thì hay rước bữa trưa, 8 phải chờ Ba tại tiệm bánh Hương Lan cạnh bưu điện. Có những trưa chờ… mỏi mòn mà không thấy Ba đâu hết, thật là sốt ruột! Thì ra Papa mình phải lo việc sở đa đoan, hay giúp người khác cho xong việc… nên rất “thường” hay đến trễ. Một kỷ niệm khác là hôm đó ở nhà, 8 hư và cãi nhau với ai đó, biết sẽ bị đòn nên lo thủ sẵn, bận quần 3, 4 lớp để bị quất cho đỡ đau, mà chắc Ba biết nhưng cũng lờ đi cho 8. Thiệt là…! Rồi lớn lên Ba vẫn còn lo cho từng đứa con trong những lúc khó khăn cũng như trong những lúc đầy đủ cho tới khi Ba nhắm mắt. 
 
Con cám ơn Ba Má, nguyện suốt cả cuộc đời này mang theo những gì Ba Má đã ban phát chúng con, từ miếng cơm manh áo, tình thương bao la, lòng nhân ái, keo sơn gắn bó trong gia đình, xã hội và nhiều điều hay lẽ phải mà chúng con học được.
 
Ba ơi! Con thật nhớ và thương Ba quá đỗi mà không biết phải diễn tả như thế nào? Chỉ biết rằng nếu có kiếp sau, con xin nguyện có duyên phận được làm con của Ba Má lần nữa, để con còn được bao bọc trong tình thương bao la như trời biển của Ba Má đã dành cho chúng con. 
Con thương và nhớ Ba Má thật là nhiều.
 
(Lê Thiện Phước, con trai thứ 8 của Ba Má)
 
 
 
Ba yêu dấu của con,
 
Giờ thì Ba đã không còn nữa trên cõi đời này. Ba ơi, chắc Ba đã gặp Má rồi hở Ba? Tâm hồn nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi những dây nhợ, ống thở ở nhà thương, muốn ăn một miếng bánh hay uống một ngụm nước ngọt cũng không được nữa. Thật đau lòng mỗi khi nhìn ba phải bị chịu đựng những đau đớn đó.
 
Ba ơi, mỗi lần nhìn những tấm hình cũ hồi xưa, con thấy những kỷ niệm lại tràn ập về với con. Con nhớ hoài lúc còn nhỏ, những ngày lễ lớn hoặc ba ngày Tết, gia đình mình thường đi biển ở Long Hải hoặc Cấp Vũng Tàu, Má thì lo đi chợ nấu ăn - cá đối, ghẹ hấp chấm muối tiêu chanh… Ngon ơi là ngon, Má ơi! Nhất là tắm biển lên nên đói bụng dữ lắm!
 
Còn với Ba thì: “Ra đây, mấy đứa nhỏ bơi ra xa với ba rồi tự bơi vào.” Hú hồn vì sợ lắm! Giờ nghĩ lại, nhờ ba làm như vậy mình mới dạn dĩ hơn và sau này mình áp dụng lại cho con cái của mình. Ba thường hay nói, sau này mỗi khi đi tàu bè có chuyện gì xảy ra mình chỉ cần biết thả nổi và nhắm hướng bơi vào bờ. Cảm ơn Ba nhé, Ba ơi!
 
Còn một kỷ niệm gần đây nhất mà con không bao giờ quên, đó là lời chúc sinh nhật thật bất ngờ của Ba đến với 9: “Bảo con Ngọc đừng... đừng đừng có ĐẺ nữa!!!” OMG! Nghe xong 9 cười muốn chảy nước mắt luôn, anh 8 quay video clip này cho 9 cũng bật cười bể bụng, anh 8 há!
 
Hôm qua con có hỏi các cháu có chuyện gì nhớ đến Ông Ngoại không, cháu Lê Trí có nói hồi nhỏ cũng được một lần Ông Ngoại cắt tóc, có lẽ cháu hơi ngúc ngắc cái đầu nên bị "nhấp" kéo trên vành lỗ tai và chảy máu, đau chảy nước mắt mà không dám lên tiếng. Cho đến bây giờ cháu vẫn còn nhớ, tiếc là lúc đó không có cell phone để chụp lại Ông Ngoại và cháu Trí.
 
Về phần Má, con nhớ nhất là video clip anh 8 quay Má đang nằm trong bịnh viện vì bị nhiễm trùng gì đó, Má phàn nàn vì không thấy con gái 9 đến thăm, (thật ra 9 đã trở lại Ohio sau vài ngày hè thăm gia đình), Má đã "mắng yêu" 9: “Con Ngọc đâu rồi? Tao đang chửi mày đây! Mày không đi thăm tao mà chỉ lo đi sắm vàng...” Ha ha ha… Trời ơi! Quan âm Thị Kính quá đi mammy ơi! Giờ con muốn nghe những lời mắng yêu đó đã không còn nữa rồi, Má ơi!
 
Vĩnh biệt Ba Má dấu yêu của chúng con, cầu mong Ba Má sớm lên Thiên Đàng và phù trợ cho tất cả các ace và các cháu chắt được bình an, mạnh khỏe.
 
LỜI TÂM TÌNH CỦA CON
 
Thức dậy không thấy Ba
Con tim đau bật khóc
Ba yêu không còn nữa
Giọt nước mắt chảy dài
Trong không gian vô định
 
Thức dậy không thấy Ba
Con biết nói cùng ai
Những trăn trở cuộc đời
Ba chia sẻ với con
Những ngày xa xưa đó
 
Thức dậy không thấy Ba
Cuộc đời sao hoang vắng
Con nhớ tiếng Ba cười
Bên Má con hiền dịu 
Hạnh phúc quá đi thôi
 
Thức dậy không thấy Ba
Nỗi buồn đâu chợt đến
Chiếc lá rụng ngoài sân
Qua cơn gió thì thầm
Ba đã về thăm con?
 
Thức dậy không thấy Ba
Niềm cô đơn chợt đến
Ba đã đi rồi sao?
Đưa tay con níu kéo
Bóng hình Ba ngày nào
Chỉ là một khoảng không!
 
Thức dậy không thấy Ba
Căn nhà sao buồn quá
Ngoài vườn không có Ba
Cỏ cây đã úa tàn
Theo tiếng gọi thời gian
 
Thức dậy không có Ba
Con buông tiếng thở dài
Rồi giọt nước mắt rơi
Nhớ thương Ba vô  vàn
Mà cõi lòng vỡ tan…
 
In memory of our beloved father.
Gia đình Tước Ngọc và Trí, Kim, Khanh, Khôi (con gái thứ 9 của Ba Má)
9/15/2015
 
 
 
Papa,
I will never forget your unconditional love and hard work ethics.  Thank you for all the memories of us together on Earth.  As you rest in Heaven, please watch over us all.  
Farewell my teacher.  My creator.  My father. 
Missing you very much,
(Lê Trọng Nguyên, Son)
 
Dearest Dad,
Thank you for being the Greatest Dad ever. You are my most Beloved Father that I respect most and love most. You are always Joyful, Most Caring and Strong Hearted. I have had a life full of Happiness with you in this Life. I will never forget you. You are always in my heart. Please watch over me with Mom up there. I love you and Mom so much. 
(Lê Trọng Nghĩa, Son)
 
 
 
Je suis debout au bord de la plage.
Un voilier passe dans la brise du matin,
et part vers l’océan.
Il est la beauté, il est la vie.
Je le regarde jusqu’à ce qu’il disparaisse à l’horizon.
Quelqu’un à mon côté dit: « il est parti!»
 
Parti vers où?
Parti de mon regard, c’est tout!
Son mât est toujours aussi haut,
Sa coque a toujours la force de porter
sa charge humaine.
Sa disparition totale de ma vue est en moi,
pas en lui.
 
Et juste au moment où quelqu’un près de moi
dit: «il est parti!»
Il en est d’autres qui le voyant poindre à l’horizon
et venir vers eux s’exclament avec joie:
«Le voilà!»
 
C’est cela la mort!
Il n’y a pas de morts.
Il y a des vivants sur les deux rives.
 
(Nguyễn Quốc Mỹ Linh, cháu ngoại)
 
 
 
Ông Ngoại thương,
Hôm nay là ngày sinh nhật của con, nhưng con lại khóc, bỗng dưng nhớ đến ông Ngoại thật nhiều! Nhớ cách đây chỉ vài năm thôi, lúc ông Ngoại còn khỏe, cứ hễ mỗi lần đến sinh nhật đứa cháu nào ông Ngoại cũng đều nhớ và gọi phone chúc mừng, mặc dù ông Ngoại có đến hơn 30 đứa cháu Nội/Ngoại.
 
Đối với ông Ngoại, con còn có một kỷ niệm mà con không thể nào được phép quên. Nhớ hồi còn nhỏ con cứ luôn nghe Bà Nội và Má nhắc là “ không có ông Ngoại là con chết mất rồi”. Đó là vì khi con sinh ra, chưa đầy một tháng tuổi thì bị bệnh đường ruột đột ngột, phải mổ cấp tính. Lúc đó nhờ ông Ngoại quen biết và sắp xếp nên con được mổ liền và được cứu sống, cám ơn ông Ngoại đã tái sinh con lần nữa!
 
Kỷ niệm với ông Ngoại trong những năm tháng còn ở VN thì rất nhiều. Nhớ hình ảnh ông Ngoại lúc nào cũng làm việc ngoài vườn cực nhọc, không dám nghỉ, ăn uống thì lúc nào cũng nhường phần cho con cháu trước. Tính ông Ngoại lúc nào cũng vui vẻ, thân thiện nên đi đâu cũng được người thương mến.
 
Giờ đây, sau những ngày tháng chống chọi với tuổi già, sức yếu, con chim đầu đàn của gia đình họ Lê đã cất cánh bay thật xa, để lại cho tất cả các con cháu niềm thương vô hạn. Mong ông Ngoại được yên nghỉ nơi suối vàng với bà Ngoại. Sẽ nhớ đến ông Ngoại thật nhiều…
 
I love You! 
Con, Thu Trúc (cháu ngoại)
 
 
I apologize for not being present with you all at this time, a time when we all come together to celebrate the life of our beloved father, grandfather, and great grandfather. Ong Noi was more than a grandfather to us. He was a wise man, a sage that provided us with wisdom, guidance, and a direction to be where we are today. No matter what decision we made, he would be there to support it.
 
Will I miss his swim and tennis lessons? Yes. Will I miss watching him sit deep in thought while playing Chinese chess? Yes. Will I miss his "one style fits all" haircuts? Of course. Except for that time he cut a whole chunk of my ear off.
 
I remember a time when I was about 6 or 7 years old. I had recently watched a movie or something that made me realize that old people pass away at some point in time. I ran in to grandpa's arms and profusely cried. He asked me "what was wrong phu?" Bawling, I asked him, "are you going to die soon?!" He chuckled as he wiped the tears from my eyes... "no con, I'll live forever and ever, just for you." Feeling assured, I ran off to continue playing. But here we are, celebrating his life together. He was right though. He will live forever and ever as he said. If not in body, then in spirit. I believe that he has a special place in each of our hearts.
 
Look to your left and your right. Brothers, sisters, aunts, uncles, moms and dads. Whoever is next to you....is family. Here to remember the life of Ong noi. Without him and ba noi, this right here? What we have right now? Would never have existed.
 
So in remembrance of Ong noi, please take a moment in your every day lives just to say "hi dad" or "hi Ong noi" to his picture. For me? It may sound a little weird but I'll look at anything, a tree, and say "hi Ong noi." Why? Because I know he's everywhere and anywhere, looking over us...protecting us. Like an old oak tree, he'll always be there to provide us with a blanket of protection deep in our hearts.
 
(Phillip Lê Hoàng Phú, Cháu Nội)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170414)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
02 Tháng Mười 2020(Xem: 329)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 705)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 789)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 628)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 649)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 685)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1035)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1183)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1037)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1440)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1392)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1340)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1115)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41772)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61635)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19806)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1144)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1077)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1194)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1184)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 932)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1115)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1268)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1032)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1086)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1306)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1152)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1073)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1218)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1095)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1523)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1364)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2031)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1718)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2218)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2292)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2006)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2366)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2067)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2615)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 978)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2058)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2184)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2401)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4335)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2230)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2263)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2135)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2368)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ