4:06 SA
Thứ Sáu
26
Tháng Hai
2021

HÃY CHO TÔI BUÔN - Trần Văn Lương

03 Tháng Mười 20159:15 CH(Xem: 5732)
 
      Người quên thì cứ việc quên,
Nhưng xin người hãy để yên tôi buồn.
  
      Hãy Cho Tôi Buồn
 
   Hỡi người bạn chắc gần "đắc đạo",
   Cám ơn người đã bảo ban tôi,
      Rằng: - Mình mất nước lâu rồi,
Sao còn thù hận, đứng ngồi đắng cay;
 
   Rằng: - Sao chẳng khoanh tay "hoà giải",
   Để trở về thoải mái vui chơi,
      Của ngon, vật lạ, giá hời,
Nhởn nhơ thỏa thích, chuyện đời mặc ai;
 
   Rằng: - Hãy bỏ ngoài tai mọi chuyện,
   Về quê làm "từ thiện" một phen,
      Để nghe thiên hạ ngợi khen,
May ra lại được chính quyền tuyên dương;
 
   Rằng: - Hãy viếng quê hương "đổi mới",
   Với đền thờ chói lọi nguy nga,
      Những khu giải trí xa hoa,
Tha hồ chụp ảnh mang ra khoe người.
                         x
                    x        x
   Những lý lẽ "hợp thời trang" ấy,
   Đừng phí giờ chỉ dạy riêng tôi.
      Bạn ơi, hãy gắng dành hơi,
Để đi rao giảng những nơi đang "cần".
 
   Giờ bạn hãy phát tâm Bồ tát,
   Khuyên bảo người dân Arménie,
      Bỏ qua chuyện Thổ Nhĩ Kỳ,
Trăm năm còn nhớ làm chi hở trời.
 
   Xin bạn đến can người Do Thái,
   Bảy mươi năm sao mãi sân si,
      Hãy quên hẳn bọn Nazi,
Bao nhiêu thù oán dẹp đi một lần.
 
   Bạn hãy nhắc giùm dân Tây Tạng,
   Chuyện đã hơn hai vạn ngày rồi,
      Giờ đây mọi sự đã nguôi,
Đấu tranh xuôi ngược, ngược xuôi ích gì.
 
   Xin bạn gặp người Duy Ngô Nhĩ,
   Bảo họ đừng lo nghĩ viển vông,
      Tân Cương số phận đã xong,
Hãy vui sống với cùm gông giặc Tàu.
 
   Và bạn hãy nặn đầu bóp trán,
   Khuyên nhủ người tỵ nạn Cuba,
      Ráng quên đi chuyện nước nhà,
Tự do dân chủ chỉ là mộng thôi.
                         x
                    x        x
   Mang thân phận mồ côi đất nước,
   Làm sao tôi quên được mà quên,
      Làm sao bịt mắt trùm mền,
Khi dân tôi vẫn triền miên đọa đày.
 
   Quên sao được chuỗi ngày bi đát,
   Khi giặc thù ào ạt vô Nam,
      Để rồi cửa nát nhà tan,
Máu xương lầy đất, oán than ngập trời.
 
   Quên sao được những người yêu nước,
   Vạch âm mưu xâm lược của Tàu,
      Nên đành gánh chịu thương đau,
Đêm đêm ngục tối gục đầu đếm canh.
 
   Quên sao được dân lành đói khổ,
   Trong khi bầy cán bộ đảng viên,
      Thẳng tay vơ vét bạc tiền,
Ra ngoài sắm sửa liền liền cơ ngơi.
 
   Quên sao được những người chiến sĩ,
   Giữ gìn quê liên lỉ ngày đêm,
      Giờ đây thân xác tật nguyền,
Vẫn còn hứng chịu liên miên đòn thù.
 
   Quên sao được ngục tù "cải tạo",
   Lò giết người tàn bạo ngụy trang.
      Từ khi bị ép tan hàng,
Biết bao xương trắng rừng hoang mỏi mòn.
 
   Quên sao được mảnh non sông Việt,
   Giờ biến thành đất Chệt, thương thay!
      Quê nhà nay đã sang tay,
Lối về cố quận dấu giày lạnh căm.
                         x
                    x        x
   Người ta cả trăm năm còn nhớ,
   Mãi kiên trì nhắc nhở cháu con,
      Lời thề phục quốc sắt son,
Qua bao ngày tháng vẫn còn như xưa.
 
   Ngọn lửa Việt chỉ vừa mới tắt,
   Bốn mươi năm lâu lắc gì đâu,
      Mà sao nỡ vội quay đầu,
Mà sao mới chớm sang giàu đã quên.
 
   Bạn cứ việc thản nhiên hạnh phúc,
   Hưởng thụ đời sung túc ấm no.
      Xin đừng nặng nhẹ nhỏ to,
Quê tôi đã mất, hãy cho tôi buồn.
                         x
                    x        x
            Lạnh lẽo mưa tuôn
       Trên cánh buồm xa bến.
           Ngậm ngùi nhớ đến
 Những lời thề vượt biển năm xưa.
                 Trần Văn Lương
                   Cali, 10/2015
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 2021(Xem: 233)
Trăm năm trong cõi người ta Có nam có nữ mặn mà lứa đôi...
13 Tháng Hai 2021(Xem: 186)
Quên bao ngày tháng ngậm ngùi Chào thêm Xuân nữa sáng ngời ánh dương
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 300)
Mỗi ngày tờ lịch vẫn thường rơi Muốn níu thời gian khó vãn hồi!
28 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 310)
Thôi đành vớt dưới đáy hồ tâm thức Kỷ niệm xưa trên sỏi đá sân trường
24 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 448)
Thế thái nhân tình tan bọt sóng Đau tình mỏi vó ngựa hồng hoang.
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 453)
Và cuối cùng tôi yêu Trái tim nhỏ mỹ miều
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 441)
Áo em bay theo tóc rối bềnh bồng Đêm Đông lạnh mà lòng mình thật ấm
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 672)
Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ. Xác thân này đâu chết cho quê hương?
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 708)
xin cúi đầu tri ơn tiên tổ. Những anh hùng liệt nữ Việt Nam
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 765)
Làm sao biết được ngày mai? Tình Xưa Bạn Cũ vui vầy vẫn hơn..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 622)
Trời Mưa Ướt Đẩm Con Đường Chân Đê Ngày Ấy Không Còn Như Xưa
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 689)
Nước Mỹ đầu tàu đi đúng hướng Bình an các nước vững tay sào
12 Tháng Mười 2020(Xem: 1083)
Vàng Thu rồi nên lá rơi xào xạc Lòng bâng khuâng mang tâm sự ngổn ngang
12 Tháng Mười 2020(Xem: 997)
Ở đời có tuổi có tên Trốn sao tránh khỏi lưới rền bủa vây.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 1006)
Đời sống nhiêu khê tắt lối đường Ngày chửa qua đi đêm đã đến
02 Tháng Mười 2020(Xem: 1006)
Trên sỏi đá vẫn nhẹ nhàng, êm ái Cũng an lành, và mãi mãi an vui.
20 Tháng Chín 2020(Xem: 1332)
Thu về chiếc lá vàng rơi Nắng vàng trãi lụa gió phơi gọi mùa
20 Tháng Chín 2020(Xem: 1149)
Cơn gió nhẹ lung lay rung cánh lá Chợt giựt mình! Thu đã đến rồi sao!
20 Tháng Chín 2020(Xem: 1111)
Ngõ dạo nhìn thu tràn cảm xúc Ghìm rơi rụng lá vững tâm chờ.
30 Tháng Tám 2020(Xem: 1517)
“Vu Lan” đất khách, ngồi nhung nhớ Hoa trắng thay cho một đóa hồng…
29 Tháng Tám 2020(Xem: 1465)
Con thành đứa trẻ mồ côi Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1761)
Tường vôi đổ, cố đô sầu muôn thuở Thương Huế buồn, Huế vạn cổ bơ vơ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1205)
CHỢT LẠI TÌNH NGỜ NGHE TIẾNG MÌNH QUEN NGƯƠÌ VIỆT XA QUÊ BỖNG THẤY THÈM
08 Tháng Tám 2020(Xem: 1288)
Tích tắc đồng hồ vang điểm nhẹ Vần thơ khoả bút thả dâng ngào
06 Tháng Tám 2020(Xem: 1270)
Cầm tay cho ấm tay người sống Chia tay rồi không hết bâng khuâng
11 Tháng Bảy 2020(Xem: 1464)
HƠN chục năm trường chờ đợi bến, AI thương thân liễu đã heo gầy!
04 Tháng Bảy 2020(Xem: 1452)
Rực rỡ hè sang, rực rỡ hè Xoe tròn ánh mắt, mắt tròn xoe
04 Tháng Bảy 2020(Xem: 1454)
Chiến tranh kinh tế nhiễu nhương Cầu xin khắp chốn nhịn nhường yêu nhau...
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 1634)
Trăm khe vạn suối ngàn non Mong con giữ mãi tâm hồn quê hương
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 1644)
Nước mắt nào ngập hành trang đưa tiễn Bàn tay nào chưa nắm đã chia xa?
19 Tháng Sáu 2020(Xem: 1834)
Xin đừng gọi tên khác Khi nói chuyện với tôi.
09 Tháng Năm 2020(Xem: 1783)
Thôi thì xin một lần thôi, Cúi đầu đảnh lễ độ người siêu thăng
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1873)
Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày.
29 Tháng Tư 2020(Xem: 113191)
Ru êm khúc hát xuân chiều Bạn bè còn mất ít nhiều buồn đau
29 Tháng Tư 2020(Xem: 112602)
tháng tư ngậm ngùi bước chân đi. nghe thương đau đêm tâm sự
28 Tháng Tư 2020(Xem: 1689)
Xem ai còn ai mất Những người bạn gần xa.
13 Tháng Tư 2020(Xem: 54130)
Chim xưa khuất bóng lầu tây Thoáng nghe Anh Vũ về đây gọi hồn
11 Tháng Tư 2020(Xem: 53745)
Để muôn dân vui đón ánh Xuân vàng. Toàn Thế Giới yên bình vui trở lại
11 Tháng Tư 2020(Xem: 52533)
"Nụ hôn tình yêu" anh đã chịu chưa. Tình ta đẹp trong giữa mùa đại dịch
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1750)
Em bằng lòng nhé. Chỉ một ngày thôi
03 Tháng Tư 2020(Xem: 2218)
Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau Về quê cũ, niềm khát khao hội ngộ.
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1820)
Đất nước chỉ toàn bọn mộng du Nằm vi-la tưởng tượng chiến khu
29 Tháng Ba 2020(Xem: 2156)
Tên quốc tế: Corona Tên tàu: Bạch Cốt tinh vi
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1927)
Một hiệp sĩ đạo cuối cùng đã lên đường với thanh kiếm gãy, nhưng vinh quang đi vào nơi bụi cát.
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1869)
Kich chiến Cộng thù xác ngổn ngang. Dũng Tướng can trường xông trận địa
20 Tháng Ba 2020(Xem: 1900)
Để khen các bạn tuyệt vời Dám lao vào dịch giúp đời quên thân
25 Tháng Hai 2020(Xem: 2308)
Lúc di cư cha anh bị giặc bắt Chẳng tin về, sống chết biết ra sao?
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 2422)
Bao nhiêu năm xa cách chốn quê nhà Ngày sum hợp là mùa xuân của mẹ
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 2237)
Nơi xứ nhắn lời về quê mẹ. chúc bình an hạnh phúc đến mọi nhà