3:02 CH
Thứ Sáu
23
Tháng Mười
2020

Từ Chuyện Tấm Màn Sáo, Nhớ Cha - Nguyễn Thị Minh Thủy

09 Tháng Sáu 201411:23 CH(Xem: 5184)

Từ Chuyện Tấm Màn Sáo, Nhớ Cha


bo-dan-con-trai-5-large-content

Có lẽ vì các ông không thích bày tỏ tình cảm, nhất là với con cái, nên dù thương con rất mực, thương đến mức có thể hy sinh tất cả cho con, trong thơ văn cũng như ngoài đời thường, tình phụ tử thường không được nhắc nhiều bằng tình mẫu tử. Thế nên một bài thơ hay truyện ngắn nói về tình cha con phải kể là… “hiếm quý.” Tuy nhiên tôi chú ý tới truyện “Cha Con” trong tuyển tập truyện ngắn Ông H.O. của nhà văn Hà Thúc Sinh không chỉ vì tính chất “hiếm quý” này.

Đó là một truyện ngắn rất hay và thật cảm động được viết bởi một cây bút nhà nghề. Nhân Ngày Lễ Cha, tôi xin giới thiệu với các bạn như một món quà dâng lên các đấng làm cha trong đó có cả hương hồn ba tôi.

Tâm lý của người đọc là lấy làm thích thú khi tác giả nhắc đến một địa danh, một bối cảnh, một cảnh huống nào đó có liên hệ đến mình. Tôi cũng không ra ngoài thói thường đó. Bởi vậy câu chuyện “Cha Con” hấp dẫn tôi ở chỗ nó có nhắc đến một cái tấm màn, mà người Bắc như ông Hà Thúc Sinh gọi là tấm sáo. Đặc biệt tấm sáo này làm bằng giấy. Chao ôi, nghe ông tả lại cảnh ngồi quấn những tờ vé số để làm màn là cả một ký ức tuổi thơ xa tít mù tắp của tôi bỗng quay về.

Vâng, có lẽ chỉ ở thế hệ của tôi trở về trước mới biết tới cái màn cửa bằng giấy như thế, tấm màn mà tác giả đã mô tả vừa chính xác vừa tài tình như sau, “Thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thổi vào nhà làm tấm sáo đong đưa, tuy không kêu dòn như sáo trúc, nhưng nó lại mang được vẻ tân kỳ, lạ mắt như một bức tranh nhuyễn thể thay đổi màu sắc từng hồi.” Còn nhớ, vào những năm của đầu thập niên 60 thuở tôi còn bé tí teo, hình như cuộc sống mới giản đơn và êm đềm làm sao. Trong bối cảnh đó, chị em nhà tôi thì hì hục cắt giấy từ những cuốn tạp chí “Thế Giới Tự Do” do ba tôi đem về để cuộn lại làm màn, còn anh em của tác giả thì… sang hơn, dùng những tấm vé số Kiến Thiết Quốc Gia phế thải (cũng do ông bố xoay ở đâu đó) để “chế tạo,” vừa chuẩn xác về kích thước lại vừa đỡ công đo cắt.

Hãy nghe tác giả tả lại thật tỉ mỉ như sau: “Công việc này đòi hỏi sự chăm chú, tẩn mẩn. Nó không bắt chúng tôi vận sức, nhưng cuộn được dăm cái mấy ngón tay tưởng như không còn dính vào hai bàn tay nữa. Ghét hơn khi quẹt hồ. Vụng một chút là dính nhèm nhẹp. Đã vậy, ngồi se sáo không cho chúng tôi ngả nghến. Không thể vừa nằm võng ăn kem vừa cuộn sáo mành mà được, cũng không thể vừa cắn hạt dưa vừa quẹt hồ. Công việc buộc chúng tôi phải ngồi ngay ngắn, vấn cho khéo tấm vé số đầu tiên quanh một lõi dây kẽm dài chừng mươi phân đã bẻ quăn hai đầu.

Đã có lúc tôi vừa làm vừa thả hồn theo tiếng mấy chú dế than dế lửa trong hộp gáy vang, hoặc nhớ đến những thắng bại trên “võ đài cuộc đời” tôi đã nếm mùi. Lại có lúc hồn tôi bay bổng theo cánh sáo diều chiều nao thằng Hạ điên thả bên sân nhà thờ cha Hoan” để rồi sau đó “Tiếng gọi như gắt của bố cất lên sau lưng làm tôi lo lắng. Tôi dạ lớn một tiếng như bao giờ trước khi lấm lét quay lại. Bố tôi đã ngồi xuống cạnh tôi, và cùng lúc ấy, tôi nhận ra những tiếng cười khúc khích của lũ em tôi. Chưa hiểu ra chuyện gì, bố đã nhặt cái ống giấy nơi tay tôi, cốc nhẹ tôi một cái, mắng:

- Hồn để chỗ nào? Cậu đã dặn mỗi ống quấn đúng năm tấm, con quấn bao nhiêu tấm rồi?

Tôi giật mình ngó lại công việc tôi làm. Chiếc ống bố đang cầm dễ đã to hơn ngón chân cái.

Bố liếc nhanh tôi một cái, rồi khi biết tôi đãng trí thật nên không mắng nữa. Trước khi bỏ đi, bố nhìn anh em tôi, giọng thương hại:

- Mệt rồi phải không? Cậu có gói kẹo chanh để trong ngăn dưới tủ áo. Mỗi đứa quấn thêm vài cái rồi lấy ra chia nhau.”

Chuyện không ngừng ở chỗ đó, và chính cái “gói kẹo chanh để trong ngăn dưới tủ áo” này đã gây ra oan nghiệt các bạn ạ. Số là tác giả, sau khi được mấy anh em phân công đi lấy kẹo, đã hân hoan lãnh nhiệm vụ mở tủ áo của bố, nơi mà “gần như anh em tôi chẳng đứa nào dám mở tủ bố trừ khi được phép. Họa hoằn như hôm nay tôi mới lại được đứng trước bộ tủ mở rộng với cái cảm giác y như trở lại một kho tàng ẩn mật chưa từng khám phá hết.”

Ở đoạn này, qua ngòi bút của Hà Thúc Sinh, tôi lại bắt gặp tôi, bạn ạ. Tôi của mấy chục năm về trước, lúc hồi hộp vặn những vòng khóa cuối cùng để mở cái tủ thơm nồng mùi long não của ba tôi. Và tác giả cũng thế, tác giả chỉ cẩn thận nhấc lấy gói kẹo chanh được bọc trong giấy bóng kính khá dầy cất trong một ô ngăn kéo sau khi đã ngắm nghía thỏa thuê tất cả mọi thứ. Chưa hết, trước khi đóng ngăn kéo nhân vật “tôi” còn nhìn qua mọi vật lần nữa. Trông thấy cái kìm cắt dây thép bé tí của bố mà hôm qua bố tìm hoài không thấy, tác giả bèn cầm cái kìm “với ý nghĩ sẽ đưa cho bố như một thành tích mới lập được.” Rồi còn “một xấp vé số khoảng mươi mười lăm tấm có lẽ bố xin đâu về mà đãng trí cũng bỏ quên trong này,” tác giả cũng cầm theo luôn.

Tới đây thì có lẽ các bạn cũng đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Những tấm vé số đó không phải là những vé phế thải bạn ạ, mà là vé số ông cụ mới mua, và oái oăm thay, trong đó có vé trúng. Mười lăm tấm vé số quý giá ấy đã bị se lại thành ống để làm màn, điều đó đồng nghĩa với niềm hy vọng vượt qua cảnh khó khăn túng thiếu của một đại gia đình vì họa Cộng Sản đã phải bỏ xứ di cư vào Nam với hai bàn tay trắng cũng tan theo mây khói. Bởi vậy, sau khi nghe tác giả thú nhận với bố, “Cậu ơi, con lại tưởng…” và xác nhận với người chú, “Cháu lấy ra làm mành mành rồi!” Thế là, “Bao nhiêu con mắt đồng loạt đổ dồn vào tấm mành mành. Một lúc lại dồn vào tôi. Tôi đọc được nhiều sự trách móc và giận dữ. Tôi rúm người lại như muốn càng nhỏ càng tốt.” Và ông bố, người đã được nhà văn kể là rất dữ đòn, hầu như ngày nào cũng cho tác giả ăn roi vì đủ thứ tội mà nhất là tội vật lộn choảng nhau ngoài đường, đã phản ứng ra sao trước lỗi lầm quá ư to lớn này? Đây, ta hãy nghe tác giả kể tiếp, “Lạ thay, qua cơn hoảng hốt ban đầu, lúc này bố lấy lại bình tĩnh hết sức. Trên mặt bố, trong mắt bố tôi không còn thấy sót lại nét hấp tấp, lo âu, buồn bực nào trước đó. Nghe tôi thú thật, bố khép khít đôi mắt như một người lấy gan nhổ khỏi chân một cái gai; xong bố mở mắt nhìn mọi người, rồi nhìn tôi, thản nhiên:

- Thôi được rồi, con ra tắm rửa rồi ăn cơm!”

Bi kịch của quá khứ đã kết thúc ở đó, nhưng như người ta hay bảo, lịch sử đôi khi cũng tái diễn. Mấy chục năm sau, tác giả cũng trải qua một phen mừng vui rồi hụt hẫng vì phát giác ra vé số trúng 5000 đô của mình đã bị mất hiệu lực bởi một “ông nhóc tì” đã cạo trụi lủi cả hàng số code dưới cùng, nơi mà theo lời chỉ dẫn dặn kỹ tuyệt đối không được đụng vào. Trong cơn buồn bực, tác giả chợt thấy đôi mắt của ông bố trong khung ảnh trên tường, để rồi, “một cách bất chợt tôi như bị thôi miên. Rồi một lát nước mắt tôi ứa ra. Không, bạn đừng vội tưởng tôi khóc vì tiếc tấm vé số. Hơn bốn mươi tuổi đầu với bao khổ đau vinh nhục trên đời, làm sao tôi còn khóc được vì một tấm vé số!? Tôi khóc vì tự dưng tôi nhớ đến bố tôi vô cùng cực. Tôi nhớ tấm vé số trúng của bố ba mươi năm về trước. […] Rồi tôi khép mắt lại. Tiếng cọ quẹt rì rào của tấm sáo năm xưa như còn rõ mồn một bên tai, nhưng nổi giữa tiếng rì rào ấy giọng bố tôi còn rõ hơn nữa. […] giọng bố vẫn nho nhỏ, đều đều nói với kế mẫu tôi vào rất khuya đêm đó: Lỗi phải gì, của đi thay người mợ ạ. Với lại số nhà mình của cải đều do hai bàn tay làm ra…”

Xin cầu chúc các bạn có được một Ngày Lễ Cha đầy ý nghĩa.

Nguyễn Thị Minh Thủy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170336)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
02 Tháng Mười 2020(Xem: 266)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 657)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 729)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 599)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 590)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 625)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 977)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1117)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 978)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1352)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1326)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1276)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1049)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41707)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61583)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19752)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1094)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1025)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1147)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1136)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 890)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1063)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1219)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 984)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1037)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1268)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1108)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1041)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1171)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1043)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1472)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1318)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1971)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1667)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2164)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2260)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 1961)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2328)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2039)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2562)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 930)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2010)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2124)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2337)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4239)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2193)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2213)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2089)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2321)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ