11:30 CH
Thứ Bảy
27
Tháng Hai
2021

KHÔNG CÒN... LÊ DU MIÊN

04 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 7371)

 sad-lady-large-content

Không Còn…*

(lan man theo “Không Còn…” của Tưởng Dung)

 

Không còn tia nng nào

chy dài trên tay em,

sáng hôm nay,

khi mở tung cánh cửa

kiếm tìm…

bóng anh,

đang vẫn còn quanh quẩn?(*)

 Nghi mở tung cửa sổ. Ngọn gió mùa ùa vào. Nàng không sao kềm lại thân thể run rẩy vì lạnh. Đông đã về rồi trên thành phố và mặt trời dường như luôn vắng bóng. Mặt trời thoáng chốc đi nghỉ đông…Và riêng nàng mùa đông này thật khủng khiếp. Vĩnh viễn xa anh…Dù biết thế mà người ta vẫn kiếm tìm. Kiếm tìm một điều vô vọng để níu kéo cái hy vọng hay để tự lừa dối mình, để mong một cơ hội thoát qua cái mất mát, thoát qua sự chia lìa bi thảm nhất trong đời. Dù biết là vô thường, dù biết rằng “có có, không không” trong cõi nhân gian này chỉ là ảo thức. Nàng cũng thế…vẫn bị cuốn trôi theo dòng đời. Trần gian vẫn vô tình với nỗi khát vọng của nàng. Mở tung cửa sáng nay để muốn thấy rằng những gì xẩy ra vài ngày qua chỉ là giả tạo. Mở tung cửa để mong rằng sẽ thấy anh vẫn còn quẩn quanh với nụ cười hiền hoà:

 -Em tìm gì bên khung cửa?

 -Em tìm anh…Anh của những tháng năm yêu dấu …

 -Thì anh đây …Chỉ chơi “hú tìm” với em thôi mà …Sao lại khóc?

 -Em sợ quá …Tưởng mất anh rồi…Khi em chợt nhận ra chẳng còn một sợi nắng nào dù mỏng manh dù vàng úa vương vãi trên tay em. Niềm hạnh phúc ấm áp đó em chợt nhận ra là đã mất rồi từ sáng nay…Mất rồi…Mất thật rồi…

 Đoạn đối thoại đó…mà không. Chỉ là độc thoại, âm thoa nghe nhẹ như những nốt nhạc buồn, nhưng nó lại là những cơn bão về, tàn phá tan nát cõi lòng nàng. Nàng đưa tay lên ôm mặt cùng tiếng khóc bật ra khô khan. Tiếng khóc đã nghẹn câm từ mấy ngày qua.

 Đưa tay nhẹ kéo cánh cửa. Cửa đóng lại như cuộc đời mình cũng vừa khép kín sau đám tang của chồng. Căn phòng lạnh lẽo mênh mông. Bước lại bên giường ngủ. Xòe tay vuốt nhẹ tấm “ra” như vuốt nhẹ trên da thịt anh những đêm ân ái. Nghi nhắm mắt lại nghe những hư hao đang chảy chất cường toan tiêu hủy dòng máu mình.

 Nghi bước ra đường. Những làn mưa mỏng vuốt ve trên khuôn mặt tiều tuỵ. Dáng nàng xiêu xiêu. Thỉnh thoảng một cơn gió thổi mạnh. Tà áo Nghi bay mơ hồ như những chiếc lá cuối thu của những ngày mây xám. Đứng đợi xe bus. Đoạn đường Sunnyside dẫn đến nghĩa trang Gethsemani ngoằn ngoèo buồn ảm đạm. Gió vẫn còn đó, nhưng gió đã chẳng lùa làn tóc rối, những lọn tóc rối ướt đẫm, dầm dề bên giải khăn sô trắng. Bức tượng mẹ Maria ôm xác Chúa đọng những giọt nước long lanh bên cổng nghĩa trang đã chẳng dấu đi niềm đau xót khôn cùng. Nghi thẫn thờ bước tới chậm chạp…Nhưng cho dù có đi nhanh hơn thì cũng chẳng thể thu ngắn được khoảng cách giữa nàng và chồng lúc này. Ông bà thường nói “âm dương cách trở”. Còn cách trở nào xa hơn?

Không còn ngọn gió nào

vờn trên làn tóc rối,

mơn man bờ vai em.

mỗi khi thức giấc,

thay cho anh

đã không còn bên cạnh!(*)

 Không anh bên cạnh, đời còn ý nghĩa gì. Ngày nào xa tắp của ba mươi năm xưa, anh cũng đã ra đi một đêm tối đen như mực. Những tưởng cũng đã không còn gặp lại nhau nữa. Nghi cùng bầy con ở lại ôm nhau cầu xin ơn trên cho anh bình an trên chuyến vượt biển hãi hùng. Và những ngày ngóng tin khoắc khoải lo âu. Những gió táp phong ba, những tên hải tặc hung hiểm đã từng đêm giầy xéo đạp nát tim nàng. Cuối cùng biển cũng lặng khi nhận tin anh đã yên bình tới đảo Pulau Bidong. Nghi đã sống những ngày tháng ấy cô đơn. Những khát khao cuồn cuộn như sóng. Những thèm muốn thúc dục não người:

Không còn bờ môi nào

gần gũi,

dịu dàng

trao cho em

những nụ hôn ướt đẫm,

khát khao…

như những ngày mưa bão!(*)

 Nghi chợt đưa những ngón tay thon rà trên làn môi mọng. Cảm ơn trời, cám ơn anh đã vẫn giữ nguyên vẹn cho em môi thơm của những ngày hoa mộng, dù bây giờ tuổi đời chồng chất. Nghi bất chợt lan man về nụ hôn đầu đời anh trao cho nàng. Suốt đời không quên vị ngọt. Suốt đời không quên sự rung động nhũn người và làm sao quên hạnh phúc vỡ bờ của những năm sống cùng nhau. Mùi hoa bưởi ngát thơm của một đêm trăng nào với vòng tay anh đắm đuối. Anh và nàng quyện vào nhau như hòa tan thành một, lâng lâng như bay bổng, ru hồn như giấc mộng liêu trai…Hình ảnh quê nghèo năm xưa với những hẹn hò cuống quít hiện về như lưỡi dao sắc cắt sâu vào da thịt nàng…Còn đâu…Không còn bờ môi ngày hôm qua, gần gũi , dịu dàng …Môi em rồi sẽ khô. Đời em rồi sẽ héo.

Không còn vòng tay nào

rạo rực, cuộn tròn

đời ta

vào nhau

để đất trời

cuồng quay

cho quên đời đắng cay(*)

 Ngày xum họp trên vùng đất tự do dường như ngắn ngủi dù ơn Trời đã cho ta may mắn hơn người. Biết bao người đã làm mồi cho cá, làm đồ chơi thoả mãn cho hải tặc. Biết bao người đã chẳng có ngày xum họp và mơ ước bến bờ tự do đã muôn đời chìm sâu vào lòng đại dương. Con thuyền đã chẳng tới bến. Đắng cay trùng trùng. Anh đã lên tàu về một nơi xa xôi nào đó, biết có vui hơn không cái trần ai khoai củ này. Nợ đời, nợ người đã trả xong anh miên viễn thong dong, rũ bỏ tất cả, kể cả vợ con …Anh từng dặn nàng …Anh đi là giải thoát khỏi ao tù bụi bặm và vì thế đừng than đừng khóc, đừng níu kéo. Ngày còn bé, sớm mồ côi cha, hằng ngày hình ảnh mẹ bỏ quên tuổi xuân, cặm cụi ruộng đồng luôn làm anh xót xa héo hắt, bất lực trước sự nghèo túng và dĩ nhiên nó kéo theo cái hệ luỵ tầm thường trước mắt người đời. Có gì vui? Ngày khôn lớn, quê hương chiến tranh…Anh lăn vào khói lửa. Chết hụt bao lần, đạn găm đầy thẹo, là nỗi lo lắng cho mẹ hằng đêm. Có gì vui? Khi đất nước im tiếng súng, anh mang thân tù tội bị đầy ải nơi rừng thiêng nước độc, bị đối xử không bằng một con vật. Có gì vui? Tù về cưới vợ, cùng nhau đổ mồ hôi trên vùng gọi là kinh tế mới, bữa đói bữa no, nhìn nhau mà ngao ngán ...Rồi đành đoạn chia tay, anh đi vượt biên không hẹn ngày về để buồn cho cả hai…Ngày anh bảo lãnh được vợ con qua thì anh lại đổ bệnh do đã bị vắt kiệt sức những năm tháng mà kẻ thắng cuộc gọi là cải tạo, làm khổ vợ con bận bịu chăm lo nơi đất khách quê người…Nhìn lại cả cuộc đời anh có gì vui? Vâng có gì vui đâu anh…Nhưng làm sao bảo em đừng buồn, đừng khóc khi cái khổ đau, cay đắng ấy bây giờ một mình em gánh hết. Thân cò lại lủi thủi cò dò nơi cõi tạm này…Những khắc khoải lo âu không còn lời ngọt ngào an uỉ, không cả một đôi mắt cảm thông xớt chia… Không nhận được gì từ đáy sâu tâm hồn. Lời yêu nào em ghiền như thuốc phiện giờ đã vắng lặng rời xa…

Không còn lời yêu nào

ngọt ngào.

đắm say

như lời anh

thì thầm

bên tai.

Ru em giấc mộng dài.(*)

 Cơn mưa đổ nặng hạt. Gió giật từng hồi. Dáng Nghi lung lay trước mộ anh. Người ta bảo phải có duyên nợ mới thành vợ chồng. Anh nợ em ít quá…Chỉ có hơn ba mươi năm thôi anh đã trả xong cả vốn lẫn lời. Anh đã ra đi…Còn lại mình em đang nợ anh với triệu lời yêu thương ngọt ngào. Chúng sẽ thì thầm dày vò mãi bên tai em những âm lượng xa vắng, không thực, khuấy động đời em, réo gọi, nhắc nợ em những tháng ngày còn sót lại giá băng. Em biết em chưa thể … Khi món nợ này chưa được thanh toán sòng phẳng dù biết rằng vô thường đến không bao giờ hẹn trước. Nghi cúi người như một cử chỉ chào từ giã. Người nằm trong mộ sâu có biết không những giọt lệ sầu vương vãi theo từng bước chân lững thững lùi xa. Mưa vẫn vô tình hòa tan hay xoá nhoà buổi sáng, buổi sáng đã oà vỡ ra vẻ chập choạng của màn đêm. Trước mặt Nghi tối thẫm….

 Đứa con gái út đưa Nghi về nhà. Con bé không thấy mẹ đâu, nó biết ngay là mẹ nó ra thăm mộ ba nó. Trời ơi mưa gió thế này…Nó kêu thầm và vội vã ra xe chạy về hướng nghĩa trang. Nó thấy mẹ nó nằm xõng xoài trên đất, người lạnh cóng…

 Nghi bị sốt nằm li bì đã ba ngày. Hôm nay gượng dậy dù cái đầu vẫn còn cháng váng đau. Nàng lại ngồi bên bàn máy, bật laptop lên. Bài thơ “Không còn…” của Tưởng Dung mà nàng đã đọc mấy lần hôm trước tự động hiện ra. Nghi thích thơ của Tưởng Dung. Không bài thơ nào của Tưởng Dung mà Nghi không đọc. Dường như bị lậm cái buồn của lời thơ “Không còn…” mà nàng tưởng chừng như tác gỉa đã nói hộ tâm sự mình. Ừ thật sự không còn, không còn gì…

Không còn gì giữ lại,

Ngoài khắc khoải

đau thương.

giờ chia cách

đôi đường

làm sao biết

bóng em

tìm bóng anh

đến cuối đời,

có gặp?(*)

 Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”

Lê Du Miên

(11/2013)

(*) bài thơ “Không còn…” của nhà thơ Tưởng Dung.

 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 171262)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
13 Tháng Hai 2021(Xem: 167)
Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẽ nằm nhai lại cỏ.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 229)
để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 196)
Thời gian không là gì cả! Nếu không thể chạm được tay vào quá khứ, thì ta cũng còn đây ký ức để quay về
30 Tháng Giêng 2021(Xem: 347)
“Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
29 Tháng Giêng 2021(Xem: 295)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 291)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 300)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 439)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 442)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 589)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 1002)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 1428)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 1399)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1201)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 1134)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 1247)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1553)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1702)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1570)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1992)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1990)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1893)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1694)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 42491)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 62275)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 20407)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1651)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1604)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1782)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1755)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 1377)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1639)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1810)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1533)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1555)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1870)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1734)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1567)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1765)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1660)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 2084)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1914)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2583)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2253)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2927)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2919)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2580)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2898)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2671)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ