7:28 SA
Thứ Bảy
25
Tháng Năm
2024

Đêm Đọc Cổ Thi - Thơ: Lý Đông A - Vô Ngã - Nhạc: Dân Chủ Ca

18 Tháng Chín 201312:00 SA(Xem: 20170)
Đêm Đọc Cổ Thi
Thơ: Lý Đông A - Vô Ngã
Nhạc: Dân Chủ Ca
 
1.
Đêm đọc cổ thi,
Chữ còn, chữ mất,
Trên vách tường,
Trăng múa thúy hoa.
Đêm đọc cổ thi,
Người đi xa đã khuất,
Nhấn phím đàn,
Cất tiếng ly ca.
 
Ta vỗ án hét thành Ca Chính Khí
Một ngày lạnh, nước người không tri kỷ
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Đông thê thê như gió thổi u hồn
Ta vỗ án hét thành Ca Chính Khí
Một ngày lạnh nước người không tri kỷ
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Đông thê thê như gió thổi u hồn
 
2.
Đêm đọc cổ thi,
Gió thổi thiết tha,
Lá trúc bay phơ phất,
Nắng thu vàng
Nay đã xưa xa.
 
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Đồng Đống Đa xương người phơi man mác.
Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn, tí tách mưa sa...
 
Ta vỗ án hét thành Ca Chính Khí
Một ngày lạnh, nước người không tri kỷ
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Đông thê thê như gió thổi u hồn
 
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn, tí tách mưa sa...
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn, tí tách mưa sa...
 
Chính Khí Việt
Lý Đông A
 
Một ngày lạnh, nước người không tri kỷ
Ta vỗ án hét thành ca chính khí
Đông thê thê như gió thổi u hồn
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao
Đồng Đống Đa xương người phơi man mác.

 
Đêm Đọc Cổ Thi
Vô Ngã
 
Đêm đọc cổ thi,
Chữ còn, chữ mất,
Trên vách tường,
Trăng múa thúy hoa.
Người đi xa đã khuất,
Nhấn phím đàn,
Cất tiếng ly ca.
Gió thổi thiết tha,
Lá trúc bay phơ phất,
Nắng thu vàng
Nay đã xưa xa.
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn,
Tí tách
Mưa sa...

Nhà thơ Vô Ngã với ‘300 Năm Thơ Văn Cổ’
Viên Linh
 
“300 Năm Thơ Văn Cổ” là tiền đề của bộ sách do tác giả Vô Ngã Phạm Khắc Hàm viết và sửa lấy bằng nhu liệu Microsoft Word trên máy vi tính riêng của ông, trong một thời gian dài trên hai mươi năm, đọc tới sửa lui nhiều lần. Với chiều dài Lịch Sử Nền Độc Lập của nước ta từ sau khi Ngô Quyền đánh tan quân Tầu (939, thế kỷ mười), qua Tiền Lê, Lý, tới hết Nhà Trần, (vài năm qua thế kỷ mười lăm), nội dung sách gồm hai bộ, bốn quyển, tổng cộng 1270 trang thơ văn của tiền nhân, nhà thơ Vô Ngã đã trao bản thảo cho tôi để in ấn càng sớm càng tốt.

Tôi đã làm ngay phần đầu cuối tuần qua, 370 trang sưu khảo và phẩm bình thơ văn của Nhà Ngô, Nhà Tiền Lê, và Nhà Lý. Sự việc này đã khiến tôi tới gần người bạn vong niên hơn nữa. Anh năm nay 86 tuổi, và chúng tôi đã đọc thơ văn cổ trong ánh sáng của lịch sử, mặc dù bên kia đường Lâm Truy, nẻo vào Vô Tích, dưới những ngọn đèn lồng trước cửa cao lâu xanh, mấy nhà học giả đạo mạo đang sướt mướt nâng xiêm áo ngạt ngào hương xả để ca ngợi tấm gương bán hoa mua sự yên thân cho lão Vương già.

Anh Vô Ngã Phạm Khắc Hàm viết về Thơ Văn Cổ như sau: “Qua thơ văn, ta sẽ thấy mỗi tác giả - thường là những nhân vật lịch sử - kể lại một mẩu chuyện về đời mình, khiến cho trang văn học trở thành những trang lịch sử sống động.”

“Như vậy, văn thơ (cổ) đã minh họa lịch sử,... các biến cố lịch sử luôn luôn là bối cảnh của văn thơ. Văn thơ và lịch sử đi đôi với nhau như bóng với hình như thế nên muốn hiểu rõ nội dung một bài thơ, ta cần biết rõ bối cảnh lịch sử của nó, và ngược lại, đôi khi nhờ thơ văn, ta có thể hiệu đính các sai lầm trong các sách viết về sử.” (tr.25, cuốn 1, Thơ Văn Đời Ngô Lê Lý)

Bản văn cổ đầu tiên của bộ sách chỉ có 95 chữ, là “Đại kế phá Hoàng Thao” của Ngô Quyền. Tác giả Phạm Khắc Hàm đã dịch từng chữ một, giải nghĩa hết 95 chữ, với chữ Hán in trước, rồi phiên âm sau mới dịch nghĩa. Sau đó là Lời Bàn, tổng cộng 16 trang khổ lớn. Mới nghe qua, người nghe tưởng sẽ rất khô khan; không phải, đó là 16 trang hứng khởi, hưng phấn, vừa giận vừa đau, vừa vui vừa sướng, đọc đến đâu hình ảnh chiến trận, trong trướng tham mưu, ngoài sông đỏ máu, hiện ra đến đó.

“Kế Lớn Phá Hoằng Thao”
“Hoằng Thao (chỉ là) một đứa trẻ ngốc mà thôi. Cầm quân (từ) xa lại, binh sĩ mỏi mệt, lại nghe Công Tiễn (đã) chết, không (có) nội ứng, khí (thế của chúng) đã bị mất (ngay từ) trước. Chúng ta lấy sức (nhàn) đón (đánh) mỏi mệt, tất phá được chúng.

Tuy nhiên, (kẻ) kia lợi (thế) ở hạm đội, nếu không phòng bị trước việc đó, cục diện thắng bại chưa thể biết trước được.
Nếu trước đó, sai người trồng cọc lớn tại cửa biển, đầu vót nhọn, bịt sắt; thuyền kia theo (nước) triều lên, vào trong (chỗ đóng) cọc; nhiên hậu ta (sẽ) dễ dàng chế (ngự) chúng. Không có (kế nào) ngoài kế này.”

Chỉ có thế! Đọc “Kế Lớn Phá Hoàng Thao” của Ngô Quyền (899-944) ta được biết thân thế người anh hùng làng Đường Lâm, Giao Châu (vùng Sơn Tây), và lời ông nói với tướng sĩ kế sách phá tên Tướng Hoằng Thao ra sao, để sau này sông Bạch Đằng trở thành nơi diễn ra trận đánh lịch sử, đưa dân tộc tới đài độc lập sau gần ngàn năm bị Bắc phương đô hộ. Lời Bàn nhắc đến đôi câu đối “Cột đồng tới giờ rêu chưa xanh / Sông Đằng từ xưa máu còn đỏ,” mà tác giả Phạm Khắc Hàm sưu tầm, đem vào sách, để đưa ra nhận định rằng nội cái tên con sông ấy cũng đã làm Bắc phương phải nhục, vì nó đã trở thành câu đối đáp giữa sứ Đại Việt và chức quyền Tầu sau này. Đọc và viết về Thơ Văn Cổ Dân Tộc, theo ông, chính là ôn lại lịch sử. Thơ văn cổ chép sử, và nhân vật trong những áng văn xưa nhiều người là anh hùng dân tộc. Có thể có nhiều người biết như thế, song nói ra được, nói ra mà làm người ta tin, lại là một việc khác.

Tác giả Phạm Khắc Hàm dùng tên thật làm bút hiệu, khi làm thơ ký là Vô Ngã, sinh ngày 19 tháng 2, 1928 tại Phương Du, Yên Khánh, Ninh Bình, đỗ Tú Tài Toán (1948) tại trung tâm Yên Mô, Ninh Bình. Giáo sư trường Trung Học Tân Việt, huyện Nga Sơn, Thanh Hóa (1949), sĩ quan Trừ Bị Khóa I Nam Định (1951), tác chiến trong Tiểu Đoàn Biệt Lập 23, tại Quảng Bình (1951-54), tới năm 1956 giải ngũ, sang Pháp du học (1956), đậu Tiến Sĩ Vật Lý Vi Tử và Lý Thuyết (1964).

Về nước, ông dạy tại các Đại Học Khoa Học Sài Gòn (1965-1981), Nông-Lâm-Súc Sài Gòn, Đại Học Cần Thơ, Đại Học Huế và Đại Học Đà Lạt (1968-75). Vượt biên, định cư tại Hoa Kỳ (tháng 8, 1981), hiện cư ngụ trong một ngôi nhà lưu động với vợ ông, Bác Sĩ Minh Châu. Cả hai đã về hưu. Với cuộc đời đã trải qua từ Đông tới Tây, từ võ sang văn, từ khoa học vi-tử tới thơ vô ngã, con người ấy lại rất lặng lẽ, rất âm thầm, ngày ngủ, đêm thức, miệt mài nghiên cứu cổ thư, dõi bóng Lý Đông A một triết gia kỳ bí của quê hương Ninh Bình, hồn hướng về ngọn Nga My vọng chân nhân cứu nước, lòng lưu vong mà thao thức khôn nguôi một đất nước tro than dấy mộng phượng hoàng:
 
Một ngày lạnh nước người không tri kỷ
Ta vỗ án hét thành ca chính khí
Đông thê thê như gió thổi u hồn
Thấu buốt tận lòng người trong cốt tủy.
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao
Đồng Đống Đa xương người phơi man mác.
(Lý Đông A, Chính khí Việt)
 
Đêm đọc cổ thi,
Chữ còn chữ mất,
Trên vách tường,
Trăng múa thúy hoa.
Người đi xa đã khuất,
Nhấn phím đàn,
Cất tiếng ly ca.
Gió thổi thiết tha,
Lá trúc bay phơ phất,
Nắng thu vàng
Nay đã xưa xa.
Chiều tịch dương chìm khuất,
Trên tơ đàn,
Tí tách
Mưa sa...
(Vô Ngã, Đêm đọc Cổ thi)
 
Do niềm kính trọng đối với một nhà thơ tiền bối, một soạn giả Hán học uyên thâm, một người bạn vong niên có tầm nhìn sâu suốt, tôi viết những dòng này và nhận xuất bản cuốn sách cho anh. Tôi tin rằng “300 năm Thơ Văn Cổ” của Phạm Khắc Hàm là một bộ sách quí giá sẽ được hiện ra trong Tủ sách Văn học Dân tộc và người đọc chọn lọc đâu đó sau này.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Năm 2024(Xem: 170)
Mãn kiếp có chăng ngày trở lại? Muôn trùng cách trở ngậm ngùi ta!
12 Tháng Năm 2024(Xem: 395)
Hương án linh diên hương khói tỏa Ưu tư trầm mặc vọng về người.
02 Tháng Năm 2024(Xem: 560)
Nước non một dải lâu rồi tháng tư hát mãi lòng người chênh chao
02 Tháng Năm 2024(Xem: 423)
Ngàn năm… dẫu có ngàn năm nữa… Tình muộn… chỉ là mộng ảo thôi !
07 Tháng Tư 2024(Xem: 877)
Trên trời… cầu chúc người siêu thoát Thong thả, an nhiên với nụ cười
07 Tháng Tư 2024(Xem: 980)
Em ơi... ta biết ngàn năm nữa... Bến hẹn cuối cùng... chẳng đến nơi
01 Tháng Tư 2024(Xem: 844)
Tìm nhau hết cả cuộc đời vẫn chưa Bây giờ lại đến tháng Tư
01 Tháng Tư 2024(Xem: 822)
Đưa tay nắm mặt trời mù Niềm đau thế kỷ ngọt từ dao đâm...
27 Tháng Ba 2024(Xem: 764)
Em về thăm lại Việt Nam, Việt Nam muôn thuở Nhà Nam kiêu hùng!
25 Tháng Ba 2024(Xem: 1048)
Dù cho Xuân sắc đã qua rồi Lòng vẫn êm đềm như nước trôi
19 Tháng Ba 2024(Xem: 1392)
Mỗi đêm ta kể em câu chuyện Bà chằn hay ăn hiếp nàng tiên...
15 Tháng Ba 2024(Xem: 984)
Sông ơi nước chảy về đâu Nhắn về bên ấy bớt sầu cho ta!
07 Tháng Ba 2024(Xem: 928)
Tôi run tay, nhận hoa hồng Người tặng Sự thật rồi... mà cứ ngỡ đang mơ.
04 Tháng Ba 2024(Xem: 933)
Em về thăm lại tháng ba Mộc miên đỏ rực mặn mà duyên quê
04 Tháng Ba 2024(Xem: 1241)
No tròn trái bưởi đáng yêu Ôm bầu sữa mẹ nâng niu nếp nhà.
02 Tháng Ba 2024(Xem: 998)
Bụi mù trời giữa con đường đất đỏ Phố núi đông người qua lại thong dong.
27 Tháng Hai 2024(Xem: 974)
Từ độ ta là đôi cánh chim Ruổi dong mây gió …lướt trăm miền
19 Tháng Hai 2024(Xem: 899)
Anh ở Chợ Đồn hay Hóa An Tui quê Vườn Mít cạnh Lò Than
16 Tháng Hai 2024(Xem: 1234)
Em rằng: " Dục vấn tương tư xứ? -Kết cỏ đồng tâm, dạ ấm nồng
12 Tháng Hai 2024(Xem: 1099)
Hướng về phụng sự vun tài đức. Hạnh phú miên trường Xuân mãi Xuân
12 Tháng Hai 2024(Xem: 999)
Quê nhà tết vẫn như ngày cũ Chỉ thiếu mình con lóng hóng đời…
06 Tháng Hai 2024(Xem: 1051)
Xuân nay con không về thăm mẹ . mẹ đừng buồn đùng nhớ đứa con yêu
06 Tháng Hai 2024(Xem: 1164)
Viết tặng cô cháu gái Đang mơ làm giáo viên...
23 Tháng Giêng 2024(Xem: 1281)
Mây ngàn thơ thẩn về đâu đó? Có hiểu lòng đây nhuộm đắng cay!
03 Tháng Giêng 2024(Xem: 1862)
Đời thôi sải cánh u linh Ngày Đầu Năm Mới xuân tình ngất ngây..
03 Tháng Giêng 2024(Xem: 1345)
Tôi mơ qua con đò về lại Hóa An Bước xuống bến chợ ồn ào quen thuộc
31 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 1353)
Bỏ đau thương quá khứ Không ảo vọng tương lai
27 Tháng Mười 2023(Xem: 1990)
Sao bát cơm này bỗng dưng mặn thế Ước cha vẫn ngồi, nói dối như xưa
27 Tháng Mười 2023(Xem: 1907)
Chỉ là cơn gió qua thôi Chỉ là mộng ào một đời rong chơi
27 Tháng Mười 2023(Xem: 1987)
Thời gian đếm ngược từng ngày Nay gần bên đó mai này đã xa!
27 Tháng Mười 2023(Xem: 2041)
Tháng mười Giỗ Mẹ nữa rồi ..Mười ba năm lẽ Mẹ rời xa con
20 Tháng Chín 2023(Xem: 2448)
rên đời có bạn tri âm Từng tưng cứ vậy, bọn mình sống dai..
08 Tháng Chín 2023(Xem: 1992)
Cám ơn hai chữ vô thường Cho tôi cảm nhận đau thương kiếp người
18 Tháng Tám 2023(Xem: 2385)
Thường gọi người tử tế, “Bọn phản động” chúng ta,
16 Tháng Tám 2023(Xem: 1942)
Ai biết đâu tận lúc bạc đầu râu Còn gõ súng hát mấy câu tử biệt?
13 Tháng Tám 2023(Xem: 3599)
BÂY GIỜ MẸ PHẢI DẶN THÊM QUAN THAM LÀ CƯỚP CẢ NGÀY LẪN ĐÊM
13 Tháng Tám 2023(Xem: 2731)
Nếu tưởng nhớ... Xin âm thầm cầu nguyện, Nên xem như giải thoát một kiếp người,
05 Tháng Tám 2023(Xem: 2518)
Ta về như hạc vàng thương nhớ Một thuở trần gian bay lướt qua
29 Tháng Bảy 2023(Xem: 2557)
Giữa thung lũng lửa Người nhìn nhau rực nắng mùa hè
20 Tháng Sáu 2023(Xem: 2589)
Đừng quên rằng Bắc, Nam, Trung một nhà,
22 Tháng Năm 2023(Xem: 3074)
Xuân Lộc, trời ơi Xuân Lộc cháy Ai gọi tôi về trời Gia Rai!
22 Tháng Năm 2023(Xem: 2874)
Lời an ủi có chi mà to tát Mẹ rất cần ta dù nửa nụ cười
22 Tháng Năm 2023(Xem: 2782)
Ta tiếc đời ta sao hữa hạn Đành không trải hết được lòng ta.
14 Tháng Năm 2023(Xem: 2943)
Con vẫn đi theo đường mẹ dẫn Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người.
14 Tháng Năm 2023(Xem: 2918)
Mẹ không về giữa ngày thường Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về.
07 Tháng Năm 2023(Xem: 3013)
Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh, Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi.
07 Tháng Năm 2023(Xem: 2626)
Vẫn ngàn thu còn mãi Vẫn ngàn thu người áo vải đất Quy Nhơn
03 Tháng Năm 2023(Xem: 3034)
Người đã đi xa bóng xế chiều rồi Mặt trời lặn bên đây trời nhung nhớ.
03 Tháng Năm 2023(Xem: 2697)
Tháng tư lệ rưng rưng Đốt nén hương tưởng niệm
03 Tháng Năm 2023(Xem: 2835)
Quên người ích kỷ, đời khinh bạc Tre trúc kia, lòng cũng trống trơn