7:29 CH
Chủ Nhật
24
Tháng Sáu
2018

Tình Bạn - Lâm Công Tử

14 Tháng Chín 201312:00 SA(Xem: 5303)
Tình Bạn .

Các bạn khoá 2 B1,B2 thân mến !

Vì thấy nhà tu hành thượng toạ Thích tân Tiến đã tu từ lâu,nay bổng nhập thế trở lại, mình cố quay lại cuốn phim tình bạn giữa mình và thượng toạ từ thời thơ ấu cho đến bây giờ , bộ nhớ năm chục năm qua đến bây giờ như là một giấc mộng, không biết tôi có nhớ lầm không? nhưng trước đây Thượng toạ học trên mình 1 lớp, nhưng gì phạm giới nên bị đài xuống ngang lớp với mình.Thuở ấy! nếu bạn nhìn người nầy với gương mặt con nít nhưng rất quyến rủ và dể đụt, nét nhìn với người đối diện thường ở góc 45 độ ,tức là ở góc của 1 tam giác nhọn nên dể gây mích lòng.

Vào những năm lớp đệ thất của trường Trung học Long Thành. Phước thiền ở vị thế chiến lược là cái yết hầu của hầu hết học sinh Long thành, Phú hội, Phú M Bến cam. Bến sắn, Phước lai, Phước M /Phước Long Phước thọ, Long Tân, Phú Thạnh, những anh chị nào muốn đì học Trung học LT đều phải qua cái cửa ngỏ Phước Thiền .

Xui cho anh chàng Tiến nầy gặp ngay đối thủ là Lâm công Tử, từng nổi danh là tay anh chị của xứ nầy, một trận phục kích được tổ chức, Đặng khánh Vũ chỉ huy đội du kích núp ở cầu sắt Phước Thiền với đầy đủ nạn giàn thun sẽ khai hoả khi có lệnh của Lâm công Tử, Nguyễn kim Hưng ra chận đường xét giấy gây sự cho được Nguyễn Tân Tiến, La văn Xoán sẽ sẳn sàng dạy cho Tiến một bài học. Một buổi chiều tan học như đã lên chương trình, La văn Xoán chận Tiến và anh của Tiến là anh Thưng .(sau nầy anh tự vận mất ).và khai hoả, những viên đạn từ giàn thun bắn ra và Tiến bỏ chạy có cờ. Lâm công Tử lấy thiết vận xa đạp rượt theo và còn giáng cho Hắn thêm vài quả đấm để cho biết thế nào là lể độ.!!!

Ngày mai tiếp ,từ kẻ thù không đội trời chung đến tình bạn sinh tử có nhau, với những tình tiết thật gay cấn, ngày mai tiếp vì đã 3 giờ sáng .

 

Tình bạn , ( phần 2 )

Sinh hoạt của trung học Long thành từ mùa thu cho đến mùa hè cứ tiếp tục .những mối tình học trò ngày xưa, có một thời ghi đậm nhưng nét chấm phá mà cho đến bây gìờ vẩn chưa phai mờ. Như chuyên tình của Nguyễn Lữ và Tính đã kết thúc bi thảm là cái chết của nàng nữ sinh trung học Long Thành .Mình còn nhớ như mới hôm qua trong tang lễ của Tính, Lữ ôm hình người yêu của mình và lao mình xuống mộ khóc nức nở. Chuyện riêng mình ở tuổi học trò đứa nào đang tuổi mới lớn, dậy thì mà không có những niềm thầm kín vu vơ. Tâm cũng là những nhận vật đang có những cái rộn rực của tuổi đang yêu, người thương của mình xin dấu tên được dùng ám hiệu là HT2. Vậy mà Hắn cũng thương cùng, vị thượng toạ nầy cứ đụng hàng mình hoài ,thực hắn là oan gia của mình, chắc phải cho hắn một bài học!!!

Rồi ngày tháng cũng trôi đi, những mối tình học trò thường dễ vở, như trái chín non chỉ cơn gió nhẹ của thời gian cuốn đi thì cũng chìm vào dỉ vãng,

Xong bậc trung học đệ nhất cấp chúng tôi chuyển về Ngô Quyền, tách rời gia đình bằng cuộc sống độc lập hơn với những phụ cấp của gia đình, một tuần lễ mới về thăm gia đình một lần. Đây là thời điểm bên chính phủ VNCH có chiến dịch bình định xây dựng nông thôn, những vùng bị VC kiểm soát tạm thời như từ bến Cam trở ra đến Cát Lái đều được quân đội VNCH giải toả, có rất nhiều gia đình nhân cơ hội đó vượt thoát về vùng an ninh để định cư, trong đó có gia đình Chị 7 của Tiến và bà xã Tâm (Chưa cưới, mới là đang đeo đuổi).

 Bà xã của Tâm cũng di cư vào và cất nhà ở gần Nhà chị Tiến. Hắn là ông mai và cũng là mail man cho những cuộc hẹn hò của Tâm, song có Giàu là bà con chú bác ruột với bà xã Tâm và thường dụ mấy chị nầy đi xem chiếu phim. Vì lúc đó trong chương trình bình định nên buổi tối thường có chiếu những phim tuyên truyền như<< Chúng tôi muốn sống >>, Cuối tuần từ Ngô Quyền về thăm nhà thì Tiến thường ở nhà Tâm và chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân thiết hồi nào không hay biết.

Lên đến năm đệ nhị , Tâm và Tiến cùng ở trọ chung nhà ở trại Bạch Đằng, trên quốc lộ 1 nằm gần hãng dầu, còn Huỳnh văn Sang ở kế bên nhà. Tâm thì ăn cơm tháng ở nhà kế bên, còn Huỳnh văn Sang thì đem gạo tự nấu ăn riêng. Riêng Tiến thì ăn chung với người thượng sỉ chánh văn phòng TK phó BH. Tôi còn nhớ có một ngày Huỳnh văn Sang hết gạo nấu than với Tâm. Tâm mới tìm phương kế giúp bạn, phần Tâm ăn cơm tháng không phải lo chuyện cơm gạo, còn Tiến thì nấu ăn chung với thượng sỹ Bão ở chung nhà . biết Tiến thổi sáo rất hay, mình mới dụ Tiến là để mình ngâm thơ. Tiến thổi sáo đệm cho mình. Mỗi lần hắn cất lên tiếng sáo thì cô láng giềng hàng xóm tên là Thuỷ đứng bên cửa sổ lắng nghe một cách mê mệt, mê hồn trận đã bài sẵn ở phòng trước và ở phòng nhà sau Tâm đã đóng cửa không gài chốt để Huỳnh văn Sang xâm nhập xúc gạo, sau nầy thượng sĩ Bảo và Tiến phát hiện thì hủ gạo gần hết .

Có một buổi chiều trên đưòng về, có một nàng nữ sinh Ngô Quyền dáng thướt tha yểu điệu, mái tóc thề cũng giống như HạnhTrần Bùi. Chắc có lẽ vị thượng toạ Thích Con Gái nầy đã yêu thầm nhớ trộm từ lâu, tay cầm tập thơ Chuyện Chúng Mình của Nhất Tuấn. Như trong bản tình ca Ngày xưa Hoàng Thi của Phạm Duy, Em tan trường về Anh theo Ngọ về, nhưng đây không phải Hoàng thị Ngọ mà là chắc có lẽ là bạn Ngọ thì phải. Tâm và Huỳnh văn Sang theo sau để quan sát, bỗng nàng quay lại rồi que quẩy bỏ đi, tập thơ thì còn đó trên lòng bàn tay thượng toạ, mối hận tình nầy làm sao nguôi !!!.

 Nắng bờ sông như màu trang vở cũ.

 thuở học trò Em làm khổ ai chưa?

Em thật sự đã làm khổ một nhà sư còn rất trẻ, chắc tiền kiếp nhà sư nầy đã tạo nghiệp với tín nữ nầy, ráng trả đi thầy. Nhà sư liền ôm mối hận tình ra đường rầy xe lửa đến 3 giờ sáng, về còn bị Huỳnh văn Sang chọc quê, suýt chút nữa nhà sư va vào nghiệp sát sinh, phải tu 100 kiếp mới vào được tây phương cực lạc. Nam mô a di đà phật !!!

 

Tình Bạn ( phần 3 ).

 

Cuộc Tổng tấn công của Việt cộng năm mậu thân như một cơn bão lửa, đã đẩy gần hết trai trẻ miền nam vào cuộc chiến. Tiến phải nhập ngũ vào trường bộ binh Thủ Đức, còn mình gia nhập vào quân chủng Không quân. Có lẻ vì hoàn cảnh có người anh ruột bị VC sát hại, nên khi tốt nghiệp Tiến được về phục vụ tại TK Biên Hoà. Cuôc chiến càng ngày càng khốc liệt Tiến được chuyển từ sỹ quan truyền tin về nắm đại đội trưởng của một đơn vị đóng ở B H. Còn Tôi sau khi đi du học tại Mỹ về cũng may mắn phục vụ tại B H. Chúng tôi cũng thường gặp nhau sau những ngày hành quân cực khổ và thường cùng nhau trong những ngày nghỉ phép hoặc dù về đường Chi Lăng Gia định, nhâm nhi những ly bia bên trong phòng trà cũng gần nhà chị 6 của Tiến. Giọng hát Trang Mỹ Dung thời đó là giọng hát mà 2 thằng bạn vào sinh ra tử trong chiến cuộc thích vì sau cuộc vui ngắn ngủi trở lại chiến trường, không biết mình mất mạng lúc nào. Mình còn nhớ ngày 27 tháng giêng năm 1973, ngày ký hiệp định Paris. VC có chiến dịch giành dân chiếm đất. Chúng đóng chốt tại ngả 3 Long Thành, Phước thiền. Ngày hôm đó mình có phi vụ cho TK Biên hoà và được biệt phái yểm trợ chi khu Long Thành. Ngày hôm đó khi đáp xuống Long Thành, mình gặp những người bạn thân như Huỳnh văn Út, ngay trong vòng đai chi khu với nón sắt và quân cụ ở trong thế tác chiến. Và mình làm 1 một phi vụ tải thương tại Bình Sơn nơi mà Huỳnh văn Sang đang đóng quân và sau đó bay quan sát cùng với trung tá quận trưởng target ngả ba Long Thành nơi VC đang chiếm đóng. Cuộc chiến kéo dài đến trưa 1 giờ mà chưa chiếm được vì VC bọn nó đóng chốt trong nhà dân và quân số lên đến cả đại đội. Lệnh trên cần giải toả và bứng cái chốt đó bằng bất cứ giá nào. Tôi bay quan sát vòng về Phước thiền nhìn từ trên cao, thấy con đường liên tỉnh lộ 15 và quốc lộ 15 vắng teo, biết được vị trí đặt phòng không của VC tại tửu gia Hồng Phát. Ông quận trưởng yêu cầu nhờ tôi liên lạc về hành quân chiến cuộc không quân ở quân đoàn 3, xin 1 phi cơ quan sát L19 và 2 phi tuần khu trục để giải toả cái chốt nầy. Dùng cơm trưa xong khoảng 2 giờ trưa, đang bay thì trung tá quận trưởng đổi ý điều động PRU ( Biệt kích tỉnh) để thanh toán mục tiêu vì nếu dùng khu trục thì cả vùng ngả 3 Long thành sẽ thành bình địa vùi luôn với xác VC, đang bay nhìn xuống nghe báo cáo là PRU sẽ dùng những ống cống làm gíếng của nhà bán dụng cụ xây dựng Chí Nghiêp, dường như chủ nhân là thân phụ của Phạm thị ngọc Oanh học lớp mình và lăn vào chốt dùng lựu đạn để thanh toán mục tiêu, kết quả thật tốt là sau 3, giờ 30 chiều ngày hôm đó, tất cả chốt VC đều bị sang bằng, thật là 1 chiến thuật diệt chốt thực ngoạn mục, kết quả là hơn 30 xác VC bỏ mạng trong những chốt hình chử T mà chúng làm trong nhà dân. nhưng vận nước thật không may và do sự phản bội của đồng minh đến tháng tư năm 75, thì tất cả tuổi trẻ đang chiến đấu hăng say đều buông súng chấm hết cuộc chiến đấu anh hùng của quân dân miền nam.

 

Tình bạn (4 đoạn kết)

Bản hùng ca giữ nước của quân dân miền nam đang hát nửa chừng, thì lệnh đầu hàng của Dương văn Minh như cây đàn bị đập gảy ngang lưng, cả miền nam lúc đó như bị một cơn bảo lửa thiêu rụi cả cơ đồ dân tộc, một cuộc đổi đời người rừng về thành phố. Người thành phố bị đuổi lên rừng, Chủ thành tớ tớ thành chủ và cả một thế hệ tuổi trẻ tương lai của chúng tôi bị đẩy vào tù .

Một cuộc lường gạt lớn nhất trong lịch sử đối với dân miền nam bắt đầu. Chính quyền cộng sản như một tên sở khanh, đưa ra những sách lược như những lời đường mật dụ quân dân cán chính miền nam như những nàng thôn nữ ngây thơ thật ra lúc chúng ta chưa biết gì về những thủ đoạn của cộng sản .

Lần đầu tiên trình diện, bọn chúng cho một giấy chứng nhận trở về yên ổn làm ăn sống hạnh phúc với gia đình. Trình diện đợt 2 chúng cũng cấp một tờ giấy như trình diện đợt 1 và cùng lúc đó chúng cho những viên chức miền nam lên đài phát thanh Sài gòn làm cò mồi ca ngợi chính sách khoan hồng của cộng sản cho trở về lòng dân tộc để dụ dổ những người chưa trình diện .

Cái rọ đã chờ sẳn, cho chắc ăn chúng cho các sỹ quan trình diện học tập một tháng với tiền ăn thật đúng là một hành động điếm đàng với đầy đủ những mưu mô đàng sau, mà chúng luôn xem những sỹ quan cũng như viên chức chế độ VNCH, như những con mồi mà chúng có thể thịt bất cứ lúc nào.

Một chiếc xe tải buổi sớm mai đã đưa những chàng tuổi trẻ ưu tú nhất của Long Thành vào hộp ở trung tâm yểm trợ tiếp vận Long Khánh và một bi kịch bắt đầu.

Chúng tôi gồm những bạn học được sắp xếp vào chung một đại đôi mà chúng gọi là C, trung đội chúng gọi là B. Tôi và Tiến vào cùng một B và nằm sát bên nhau và cùng ăn chung một mâm, hằng ngày chúng cho chúng tôi ra rừng cao su ở Xuân Lộc lấy củi và sau đó là những bài học chính trị để tẩy nảo.

 Có một câu chuyện khá đau lòng là một ngày nọ, chúng cử mình đi lãnh cá khô trong một toán 4 anh em tù, sau khi lãnh xong trên đường khiêng về tên vệ binh cho chúng tôi vào mua cà phê ở quán Ba Tiều gần Tiểu khu Long Khánh. Quán nầy có một cô con gái rất xinh, Cô ta nhận ra mình Chàng Pilot hào hùng khi xưa áo bay, bên súng bên dao, nay trong bộ áo tù phải đi khiêng cá. Cô nhìn Tôi rồi xúc cảm chảy nước mắt, thật là 2 hình ảnh một cuộc đời bi thảm.

Một buổi nọ chúng đưa chúng tôi ra trước cổng trại làm sạch cỏ tranh để trồng rau, có những chuyến xe đò chở dân chúng đi ngang biết là sỹ quan bị tù nên ném trái cây và bánh mì cho, lúc đó chưa có dịp thăm nuôi. Cho đến ngày 2 tháng 9 chúng mới tổ chức cho thăm nuôi, tất cả gia đình lần lượt lên tiếp tế vì lần đầu tiên sau mấy tháng bặt tin tức.

Có một ngày chủ nhật mình trốn qua C4, nơi có Lý, Thêm, Ru đang bên đó. Trong lúc trò chuyện với các bạn Long Thành mình phát biểu, quân đội VNCH đâu phải là quân đội nhân dân mà sao dân chúng thương quăng đồ ăn và thăm nuôi đông quá vậy !!! Vậy mà antena chúng cài sẳn hồi nào mình không hay biết. Tên nầy ghi nhận và báo cáo lên bọn quản lý trại.

Một buổi trưa Tôi được anh B trưởng báo là ở lại trại không đi lao động và trình diện tên thiếu uý Ngọc, chính trị viên đại đội. Tôi lên gặp tên nầy, nó tiếp tôi với quân phục nghiêm chỉnh đeo lon lá đàng hoàng, trên bàn là tập giấy và cây viết để nó lấy lời khai, nó hỏi:

<< Trong thời gian học tập qua ! Anh có phát ngôn câu nói gí ,nó có lợi cho cách mạng và có hại cách mạng như thế nào >>.

Tôi trả lời là Tôi không nói gì cả, nếu Anh thấy tôi phát ngôn như thế nào thì báo cho tôi biết, sai thì tôi sửa chửa. Rồi hắn cho tôi về .

Tên chính trị viên nầy cho tôi nghỉ lao động 3 ngày, nằm nhà để suy nghỉ .

Đến ngày thứ 3, nó gọi Tôi lên, cũng với tư thế chỉnh tề quân phục và cùng một câu hỏi và Tôi cũng trả lời như cũ.

Lệnh trên cho tôi nghỉ lao động 7 ngày để suy nghỉ và sau đó tên nầy bắt tôi lên trình diện cũng trong tư thế cũ, một câu hỏi vẫn như cũ. Tôi trả lời Tôi không nhớ là Tôi đã phát ngôn cái gì, Anh nên cho tôi biết vì đây là thời gian học tập, nếu tôi sai thì cách mạng sửa sai cho Tôi. rồi hắn nói

<< Anh tuyên bố quân đội của các anh là quân đội nhân dân, Anh chưa rỏ bản chất của quân đội các Anh, nên công trình học của Anh gấy lâu nay như những chiếc lá mùa thu trôi trên dòng song, vậy Anh về làm bản tự kiểm.

Một tuần lễ sau, tên nầy tập họp cả đại đội trong một buổi tối và lên án tôi, hắn đọc bản tự kiểm của tôi dĩ nhiên là Tôi không nhận tội và hắn kết luận là công trình học chính trị của tôi như đem đổ sông đổ biển. Xong nó hỏi các Anh có ý kiến gì không?

 Tiến đưa tay và xin có ý kiến

 << Thưa anh ! Tôi là người ăn cùng mâm, ngủ sát cạnh chổ nằm ,tôi theo dỏi tư tưởng anh Tâm rất rỏ, Anh không bao giờ phát ngôn như thế, chắc có anh nào ganh ghét anh rồi báo cáo như thế, Tôi xin lấy sinh mạng của tôi để bảo đảm những lời phát biểu của tôi >>.

 Hắn nghe xong ngạc nhiên rồi hỏi tiếp còn Anh nào có ý kiến gì nữa không ?

Nguyển văn Thanh (hiện ở Úc Châu láng giềng với Vĩnh Xuân ),Cũng tuyên bố cũng tương tự như Tiến, rồi sau đó giải tán. Một tuần sau chúng nó đưa tôi cảnh cáo trước tiểu đoàn cùng với các bạn đồng tù khác.

Bọn Antena Long Thành thì nguyền rủa Tiến là một thằng ngu, sao dám đem sinh mạng ra để bảo đảm cho Tâm. Còn đối với mình thì đây mới đích thực là bạn của mình, trong gian nan nguy hiểm, Tiến nó vẫn luôn luôn bảo vệ cho mình, mặc dù ở ngoài đời với mình nó vẫn luôn là kẻ thiệt thòi trong tình cảm cũng như trong cuộc sống. từ những trò trẻ con đánh nhau thời non dại đã thành những người bạn tâm giao chết sống. Ngày chúng tôi tổ chức vượt biên Tôi không bao giờ quên 2 người bạn tù là nó và Thanh, nhưng dường như nó có số khổ rớt lại nên cuối cùng phải đi HO muộn màng. Buổi hội ngộ đầu tiên khi nó bước chân đến Mỹ ở tiểu bang Wisconsin, Tôi và vợ chồng Rốt, Quang dùi trống ở Chicago cùng lái xe đón nó. Tôi ra sau cùng để xem nó ngạc nhiên không?

 Tôi từ California qua, chúng tôi ôm nhau và một câu chưỡi thề thật như thế cũng quá đủ ấm lòng .

 Thân tặng đến các bạn khoá 2 ,B1 ,B2 , Trung học Long Thành .

 Lâm công Tử

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 62948)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
28 Tháng Năm 2018(Xem: 320)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 420)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 501)
Trời Cali hôm nay dường như đầy u ám như muốn ôm cả nỗi buồn người mẹ trong ngày Mother Day
21 Tháng Ba 2018(Xem: 46280)
Mùa xuân chỉ vừa mới nhón bước chân đi thôi mà, mùa hạ còn mãi tít xa kia ngóng vương mộng ảo
08 Tháng Ba 2018(Xem: 46359)
Bởi mỗi lần cả gia đình Tôi đi chung đến thăm,Ông Cố luôn luôn để sẵn tiền trong túi rút ra cho hai chắt,sau khi chúng ôm hun bên má.
03 Tháng Hai 2018(Xem: 46066)
Mẹ mong sao con mình thành nhân, phải sống cho có nghĩa, cho dù phải đánh đổi cái giá quá đắt cho đời mình
30 Tháng Giêng 2018(Xem: 585)
Đứa cháu ở nhà ra xua đuổi cũng không kết quả, nó chán nản bỏ vào trong nhà... . Cuộc chiến đấu càng lúc càng khốc liệt...
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 631)
Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ
03 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 638)
Và đâu phải chỉ tháng 12 không biết đến đợi chờ ... Có giã từ nhau cũng phải gửi lại chút lời
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 551)
tôi cũng xin cám ơn một nửa thương yêu của tôi đã cùng tôi vượt qua những đoạn đường chông gai thử thách, chia ngọt, sẻ bùi
20 Tháng Mười Một 2017(Xem: 635)
Tự do hạnh phúc với cơm no áo ấm là điều mà chúng ta có thể san sẻ cùng nhau.
17 Tháng Mười Một 2017(Xem: 645)
Con đường chúng ta đi còn rất dài. Em không mong chúng ta sẽ tránh được những lần chớp tắt. Em chỉ mong rằng chúng ta đủ TIN YÊU
09 Tháng Mười Một 2017(Xem: 612)
nhưng thấm đậm tình của người miền Nam, của các anh lính Việt Nam Cộng Hoà. Thử lắng đọng lòng mình, nghe và cảm nhận các bạn nhé.
28 Tháng Mười 2017(Xem: 548)
cứ tiếp tục đi, không có con đường nào bằng phẳng, cũng không có lối mòn để đi ra
01 Tháng Mười 2017(Xem: 830)
Một thoáng chốc buồng tim chợt đau nhói, khi nhớ về những con đường với những thân quen của Biên Hòa xưa cũ.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 689)
Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là TÔN TRỌNG CON NGƯỜI, cách hành sự chứa đầy tình người.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 676)
Hãy gắng lên ông xã. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu mình đã viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục.
01 Tháng Mười 2017(Xem: 801)
Người vào cởi áo lau son phấn Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường
10 Tháng Chín 2017(Xem: 884)
Như một lời từ giả, vĩnh biệt bạn bè như giòng sông Đồng Nai cứ trôi, trôi mãi bỏ lại con đò...
09 Tháng Chín 2017(Xem: 688)
Hè trôi. Hè đang trôi dần theo từng vạt gió lẽ hiu hiu, hè trôi theo áng mây chiều nay chỉ ửng vàng chút nắng, chắc cũng bởi hè đang trôi,
09 Tháng Chín 2017(Xem: 658)
Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh.
09 Tháng Chín 2017(Xem: 642)
Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời
04 Tháng Chín 2017(Xem: 1091)
Khó khăn và quan trọng nhất là làm sao tui giữ vững sự thương mến của mọi người đã dành cho, để một ngày như mọi ngày vẫn là ngày sinh nhựt cũa tui.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 1312)
Tôi gửi lên đây chút lòng ái mộ. Một góc Biên Hòa để nhớ quê hương
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1800)
Cư An Tư Nguy” cám ơn trường bộ binh Thủ Đức. Quân trường đã rèn luyện chúng ta sự nhẩn nhục và chịu đựng của một người lính
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1252)
Các bạn hãy hẹn nhau cùng về hội ngộ. Để tìm lại niềm vui và nụ cười hân hoan sum họp của thầy cô và bạn hữu.
03 Tháng Bảy 2017(Xem: 1699)
Nhớ đòi nó rửa lon vụ này cho cẩn thận nghe mấy cha. Ít nhất ông Thường Vụ này cũng thích ca hát, thích nhậu nhẹt và rất biết lo cho anh em.
25 Tháng Sáu 2017(Xem: 1085)
Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.
22 Tháng Sáu 2017(Xem: 980)
đốt đuốc đi tìm xem *Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân* đang nằm trong cống rãnh nào
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 985)
Nếu ba ra đi, hãy chăm sóc và yêu kính mẹ con . Người đàn bà đã dâng hiến cả đời vì cha con chúng ta.
17 Tháng Sáu 2017(Xem: 1228)
“Chúng tôi là người lính”. Hy vọng chúng tôi đã làm sáng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong ngày D- DAY của Lữ đoàn 304TH
15 Tháng Sáu 2017(Xem: 1305)
khi phác thảo xuất thần các khuôn mặt bạn văn, bằng hữu cô có lòng yêu quí. Như vậy cũng đủ cho người viết khi tình cờ ngẫu hứng muốn ‘Viết về Duyên
21 Tháng Năm 2017(Xem: 2281)
Cuộc sống dù khó khăn cách mấy nhưng những tình cảm tốt đẹp này còn tồn tại thì đời sống vẫn còn ý nghĩa biết bao nhiêu.
21 Tháng Năm 2017(Xem: 1475)
không ai giống được như Má trong thế giới của Ba. Đối với Ba, cuộc sốngcủa Ba đã chấm dứt từ khi hơi thở cuối cùng của Má trút ra trên thế gian này
14 Tháng Năm 2017(Xem: 4496)
kim đồng hồ không bao giờ quay ngược được, chiếc lá không còn đủ xanh trở nên vàng úa chuẩn bị lìa cành...
29 Tháng Tư 2017(Xem: 1414)
Thế là hết, dấu tích kỷ niệm của gia đình chúng tôi cũng không còn. Về một lần chỉ mong tìm lại kỷ niệm
28 Tháng Tư 2017(Xem: 2705)
Nếu không có ngày này thì Mẹ đã không mất chồng và con không mất Ba khi mới 1 tuổi đời
24 Tháng Tư 2017(Xem: 1317)
Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.
17 Tháng Tư 2017(Xem: 1184)
Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.
12 Tháng Ba 2017(Xem: 2633)
Có chăng chỉ là chữ tình để lại cho đời. Tình đồng nghiệp, tình thầy trò, bạn bè và đồng hương
11 Tháng Ba 2017(Xem: 1306)
Bao giờ ánh sáng văn mình và quyền bình đẳng nam nữ chính thức đến tận hang cùng ngõ hẻm trên thế giới. Thì ngày ấy sẽ không có chiến tranh
26 Tháng Hai 2017(Xem: 1844)
Dù sao tôi cũng đã thỏa mãn được ước mơ "Một lần viếng thăm xứ sở của Thái Dương Thần Nữ khi mùa hoa Anh Đào nở rộ"
18 Tháng Hai 2017(Xem: 2709)
Con người một khi lìa đời sẽ không mang theo của cải, nhưng đã có một gia tài bằng sự quý mến của tha nhân
14 Tháng Hai 2017(Xem: 2121)
Cảnh kinh hoàng xảy ra! Quá bực tức vì rượt đuổi theo mấy ả mái tơ, mất thì giờ và mất sức
11 Tháng Hai 2017(Xem: 1974)
Hai bản nhạc God Bless America và Việt Nam Việt Nam được hát lên với hùng hồn mãnh liệt. Đã tạo sự xúc động cho toàn thể mọi người đến tham dự
10 Tháng Hai 2017(Xem: 3008)
Còn bao nhiêu số phận đang sống vất vưởng bên lề xã hội, không người thân, không bạn bè.
03 Tháng Hai 2017(Xem: 1787)
Thay mặt cho những người Biên Hòa xin cám ơn những anh chị đã đặt viên đá xây dựng ngôi nhà tình nghĩa ấm nồng này.
22 Tháng Giêng 2017(Xem: 1964)
Tân Niên “ BIÊN HÒA THỜI CHINH CHIẾN” như một lời cám ơn những con người và những tấm lòng cho miền Nam Tự Do.
05 Tháng Giêng 2017(Xem: 1635)
nhưng tôi cũng như bao nhiêu thân phận những phụ nữ khác đã hòa quyện vào dòng sinh mệnh chung của hơn hai mươi triệu người dân Miền Nam