3:06 CH
Thứ Hai
24
Tháng Chín
2018

LÀNG HOMELESS - TRẦN ĐÔNG THÀNH

26 Tháng Ba 201312:00 SA(Xem: 6425)
Tác giả là cư dân San Jose, cơng việc: Income Tax Services. Ông góp nhiều bài viết và đã nhận giải thưởng đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2007, với bài "Từ Vùng Kinh Tế Mới Tới Nước Mỹ". Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

Hôm nay sáng chúa nhật tôi thức sớm ra vườn làm một vài động tác thể thao cho cơ thể được máu huyết tuần hoàn sức khỏe sẽ thấy dễ chịu sau một đêm nằm vùi trong giấc ngủ. Trong nhà, điện thoại reo. Đầu dây bên kia có tiếng người hồ hởi mời gọi:

- Trung, vậy chưa hả mậy? Cuối tuần ăn no ngủ kỹ hé! Thôi mặc quần áo tao với mày đi phố chơi mày!

Tôi mừng có đồng minh:

- Đi liền! Mày chờ tao!

Tôi với Tiếng là hai bạn thân từ thuở còn ở Việt Nam đi học ban Trung học.

Tiếng chở xe tôi đến khu chợ Lion dạo mát. Đầu tiên hai đứa tôi tới khu bán bông. Ở đó chủ nhân trưng bày một vườn cây đủ loại cây thứ cây ăn trái có, bông hoa, kiểng trồng trong và ngoài sân đủ hết. Đa số là khách xem giải trí nhiều hơn là người mua hoa thưởng thức, có lẽ thời buổi kinh tế khó khăn nên việc mua hoa dầu là tiêu khiển nhưng xếp vào hàng xa xí. Bên trong là khu vực tập hợp của các ông già cao niên. Họ tề tựu mỗi chỗ năm ba ông sát phạt cờ tướng. Vài ba gói thuốc chìa ra bàn đó là chiến lợi phẩm của đối thủ chiến thắng trong trận chiến đánh giặc trên bàn giấy. Đi tới nữa, chúng tôi đi ngang qua dãy gian hàng ăn uống khung cảnh thật là thảm não gian hàng bán thức ăn đủ món ăn chơi nào phở, hủ tiếu mì, bánh xèo, bánh bao, bún mấm, côm tấm bún bì…nhưng thực khách chỉ loe ngoe vài ba người ăn phở uống trà!

Ra khỏi khu Plaza Lion Tiếng đề nghị tới Chợ Trời nhỏ đường Capitol là khu trù mật gặp nhiều người lạ cho vui mắt và nhân tiện mua một vài đồ dùng. Người đến đây rất đông xe cộ chật nítch Parking. Phần nhiều là người Mễ kế đến Việt Nam, Miên, Tàu… Họ mua nhiều hoa quả. Người Việt thường cộ bầu, bí, cà chua, rau cải. Sâu vào trong là dãy bán vật dụng linh tinh pin, quần áo, kềm búa nhản hiệu China.

Tôi hỏi một người mua hàng:

- You bought this pincers. How much is it?

Ông Mễ mỉm cười:

- Appliances from China almost are cheap. This pincers is one dollar at all

Tiếng góp ý:

- Everythings is cheap but easily out of service!

Tôi cũng động viên:

- Its within my reach of “Pocket”. Economy it would be!

Một biến cố vừa mới xảy ra một thanh niên giựt một món đồ chạy lủi trong đám đông, còi tu huýt của an ninh thổi lên inh ỏi. Người người xáo trộn. Tiếng con nít khóc. Đàn bà la. Thật là một cảnh náo nhiệt Flea market có khác!

Hai chúng tôi ra khỏi khu Chợ Trời đến một tiệm ăn ở đường Senter. Restaurant sang trọng. Đèn tiệm xanh đỏ rực rỡ. Nhà thiết trí nhiều bàn ăn sang trọng trên vách có tấm biển viết “Chứa maximum#200 người”. Tôi không cần phải đếm vì chung quanh tôi vỏn vẹn chỉ có 4 thực khách, đếm đủ đầu ngón tay!.

Kinh tế ảnh hưởng buôn bán là thế!

Trên đường về tới một ngã tư chuẩn bị quẹo trái tôi thấy một cô gái tuổi khoảng 30, tóc tai rối bù, cô ta gốc American đáng lẽ gái má đỏ hồng hồng mà mặt lại nám đen vì bị đứng ngoài trời hanh lâu ngày bị nắng ăn, để túi xách nhăn nhúm xuống nền xi măng trong đựng cái mền rách và bẩn thỉu đứng ở dãy con lươn xi măng, cầm tấm bản soi vào kiếng xe chạy qua đường “Homless! I need foods for living!”. Cô nàng tràn ra lề đường vì có một khách chìa ra kiếng xe thiện nguyện một dollar.

Bạn tôi than thở:

- Rất tội nghiệp! Nhưng tao cũng vừa bị thất nghiệp mày ơi!

Tôi động lòng:

- Mày cầm một đồng cho người homless đi! Không biết ngày sao tao ra sao nữa nghe đâu chỗ tao làm bị down!

Đường về gần tới nhà Tiếng bỗn rủ tôi:

- Mày muốn tới chỗ gia cư của người homless không?

Tôi chưng hửng:

- Homless làm gì có nhà?

Nó cười ra vẻ bí mật:

- Mày đi với tao lại đây thì biết giả chân!

Xe qua cầu và rẽ qua một khu nhiều rừng cây mặc dù ở thành phố nhưng khu vườn cây nầy chưa được khai phá xây dựng nhà cửa. Tiếng kêu tôi ra xe rồi vòng tay qua vai tôi đi xuống dóc cầu.

Tôi ngạc nhiên. Chống đối:

- Tao không xuống suối đâu. Coi chừng ở đó có rắn rít vào đó không tiện đâu.

- Ậy! Tao hướng dẫn thì cứ đi! Tới mới biết giả chân một thành phố Hòn Ngọc.

Đường dốc nhiều đá sỏi lần xuống một thung lủng xa xôi. Vườn cây um tùm giữa thanh phố có một khu rừng già chưa khai thác. Tiến sâu vào trong là một ngọn suối chỗ cạn chỗ sâu chuyển động dòng nước đục ngầu chảy lờ đờ nhỏ giọt tạo thành một con sông uốn khúc chảy dài hun hút có đoạn bị lá ngập trải thành tấm nệm vàng úa mốc meo. Chung quanh đây rải rác nhiều lon bia, lon coca, cá mòi hoặc chai Budweiser nằm nghiêng ngả. Tôi chê:

- Dơ quá!

- Dơ mà có người ở đà nghen!

- Ai? Ma Trơi?

Bạn tôi che dấu:

- Làm thám tử một phen đi cưng!

Có tiếng người lầm thầm làm tôi rợn người vừa kinh dị.

- Dường như có …người!

Tiếng tự nhiên:

- Chớ không lẽ là ma!

Nghe động tịnh tiếng người lao xao chạy trốn. Một người chạy lạc ra hướng tôi. Không phải một người đàng hoàng bảnh bao ma là một ông già tóc tai bờm xờm, chân trần đi ngã nghiêng, trợ mắt trắng xóa như hai viên đạn óc nhìn xỉa xói hai đứa tôi. Hắn hỏi giọng khàn khàn như ma quái khiến tôi có cảm giác lạc vào bải tha ma.

Tôi thúc chỏ vào vai bạn:

- Về đi mày ơi! Coi chừng bọn này tấn công!

Nghe tôi lảm nhảm người trong bọn họ hỏi:

- Mấy người là ai? Vào đây làm gì? Hay là ông là cảnh sát đến bắt tôi?

iếng chào thân mật:

- Không! Chúng tôi đem bánh mì và lon nước ngọt đến viếng tặng các ông nhân ngày lễ Thank Givings.

Hắn chưa tin:

- Thật vậy sao! Trên đời này còn có người tốt vậy sao?

- No say một bữa các ông ơi!

Một giọng lè nhè dè dặt:

- Thế gian này làm gì có người tốt! Bữa nay từ sáng tới chiều tao xin chỉ được 3 đồng!

Ông ta kêu hú lia lịa nào là Thon, Nook, Chakha, Long hen…Từ từ một lũ người xuất hiện họ mở mắt traó tráo mặt ốm nhom tợ gáo dừa khô trông rất dễ sơ.

- Hai ông nầy là ai? Cảnh sát chăng?

Một người trong bọn xúi quẩy:

- Bắt thì cứ bắt! Bọn tao về nhà chung nhà nước nuôi!

Một người khác khinh rẻ:

- Nói chi bọn Police! Bọn nầy mà tình cảm gì chỉ biết là bắt bớ.

Ông già đầu tiên chúng tôi gặp phân trần:

- Quý vị nầy có ý tốt! Họ là người tốt! Good boy đó mấy ông ơi!

Một giọng đay nghiến chen vào:

- Get out, OK!

- Gì mà tốt!

Ông già năn nỉ

- Họ là ân nhân đem thức ăn nước uống tiếp tế tụi mình đó! Cám ơn hai ông nầy đi!

Tiếng có vẻ thông thạo quen biết đám người nầy qua nhiều lần thăm viếng lấy bánh mì, chese, nước ra mồi từng người. Họ vồn vã nhận quà cáp:

- Thank givings! Thankgivings! Thank you! Youre welcome!

Tiếng giải thích cho tôi hiểu và thông cảm đây là làng homless có chừng vài chục “Dân làng” trú ngụ. Họ chung nhau sống cuộc đời không nhà không cửa, không nghề nghiệp, không bà con thân thuộc. Họ ăn vận hao háo dân cao nguyên. Mái nhà trên lợp mây dưới phủ màng cây. Dân làng chống đỡ với khí trới lạnh lẽo. Chịu đựng gió sương bốn mùa dãi dầu mưa nắng. Lúc đói lúc lạnh.

Làng homeless quy tụ dân du mục mỗi ngày một mặt lạ. của dân tứ phương. Có nhiều lão trượng định cư ở cụm rừng nầy rất lâu nhưng không xưng danh xưng tướng. Họ sống hòa đồng qua đồng cảnh ngộ nên rất thương yêu nhau. Chia sẻ của cải tài sản mà hàng ngày đứng đường xin được của bố thí như bánh mì, nước ngọt, cơm, xôi…

Tiếng nói nơi đây một xã hội hoà bình. Một thiên đường của tình thương. Một xã thế giới của Christ đầy đủ nét chân chính! Cảnh nhà trời chiếu đất tạo cho họ những con người tình cảm thương yêu và đùm bộc trong xã hội “Bộ lạc” rất thiên nhiên ít hỹ, nộ, ái, ố mang tính chất bẫm sinh của loài người “Tiền cỗ” thời ăn lông ở lỗ. Bọn người tiền sử đi đi lại lại tự do trong khu vực ổ chuột, họ vận y phục kẻ áo xanh người đỏ, thân trên khệ nệ áo veston dưới quần đùi, khăn choàng đỏ đen, đầu quấn vải đỏ giống các mụ ngồi đồng đi thiếp trông rất ngoạn mục!

Họ kể chuyện đời sống cá nhân cho chúng tôi nghe tất cả đều đội trời chung sống trong bóng tối bốc từng miếng cơm vì họ sợ ánh sáng sẽ đưa cảnh sát vào đây ruồng bắt họ sẽ mất nơi an cư lạc nghiệp! Họ sống một kiếp người trong bóng tối âm u như loài ma quái. Các thây người gầy đét bộ xương khô di dộng trong bóng tối dày đặc che phủ bởi tàng cây phủ đầu. Ngày thì hành khất độ nhật. Đêm về sinh hoạt trong tình người ấp ủ lòng thương yêu đầy cưu mang chân chất và thật thà. Một nếp sống không tranh dành, không se sua, không thương xá, xa lánh loài người. Gìn giữ một ít tư hữu giản dị: Mền, áo ấm, vải rách làm giường. Tất cả được che chở bởi bóng tối. Đèn là sao đêm. Màn đêm là bạn bè giúp họ trải qua mối đau khổ của trần ai!

- Trước kia tôi là một học sinh giỏi trong lớp học đó chứ! Công việc ở hảng out of business. Bị thất nghiệp. Đói. Không nhà. Khủng hoảng qua nhiều ngày nhiều tháng nhều năm tôi hoá điên sống vất vưởng trong cuộc đời khố rách!”

Hay mẫu chuyện thương tâm này:

- Tôi có tội cờ bạc bị hết tiền hoá ra nông nỗi…. Xin ăn bị Cảnh sát bắt. Vì hạnh kiểm xấu không xin được job, không tiền nên đi lại con đường xin ăn. Quả là kiếp người bị trời đày!

Phần đông họ là đám người bị thất sủng trong xã hội. Từ khó khăn này đến khó khăn khác lột xác biến họ ra con người homless bị đời khinh chê. Tôi bàn với bạn:

- Trách nhiệm đối với người này là công việc nhà nước một phần một phần là họ thiếu tích cực xin xỏ việc làm để cho dòng đời lôi cuốn vào sự bại hoại!

Tiếng tặc lưỡi thở dài:

- Cũng là kiếp người sanh ra là như thế!

- Nói theo Kiều “Bởi số chạy đâu cho khỏi số” Quả thật đời người rất chua cay!

Một vài ngày sau xuất hiện nhiều xe cảnh sát ập vào làng Homless đưa ra xe số dân homless vài chục người về ty cảnh sát. Con suối dưới gầm cầu phẳng lặng dòng nước trôi lờ đờ đưa những chiếc lá rừng trôi đến nơi vô tận. Bóng đêm tiếp tục dày thêm bóng đen đen nghịch; trong đó một chân trời mông quạnh không bóng người lai vãng, cũng không tiếng cười, không tiếng người nói chỉ còn nghe tiếng chim bay ăn đêm và lá vàng rơi lác đác.

Một tuần lễ sau làng Homless lại tiếp tục khai sanh và nẩy nở nếp sinh hoạt của lớp người mới theo nếp sống cũ đến đây trú ẩn trong khu rừng lá, họ xây dựng khu trù mật ngày càng phát triển. Trong đám phiêu bạt đặc biệt trong thời gian gần đây có mặt đám thanh niên unemployment mặt tái xanh, phờ phạc, mới tới đây lập nghiệp với các bậc tiền bối vô gia cư vô nghề nghiệp sống đời du mục sống nay chết mai để trôi qua một kiếp người đói rách...

Trần Đông Thành
Việt Báo
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Chín 2018(Xem: 144)
Nhưng lời kể chuyện trong trẻo, thanh thoát khiến cho chúng ta vẫn còn nghe vang lên một dư âm tiếng đàn dương cầm chị Thanh Hoài
08 Tháng Chín 2018(Xem: 284)
Vì bị trượt đại học oan uổng, nên nó đâm ra bất mãn, chán đời, lêu lổng chơi bời, để rồi giờ... nó trở thành thằng ăn cướp!”.
09 Tháng Tám 2018(Xem: 255)
Sài Gòn như máu chảy từ tâm, Sài Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, Sài Gòn trong tim tô
29 Tháng Bảy 2018(Xem: 245)
Tôi không còn khóc được nữa, nước mắt tôi đã cạn lâu rồi. Miệng tôi méo xệch như mếu, mắt chớp chớp
19 Tháng Năm 2018(Xem: 743)
Thế hệ con cháu lớn lên vỗ cánh bay xa chỉ còn lại những người hưu trí và những người mệt mỏi muốn yên phận.
17 Tháng Tư 2018(Xem: 33215)
Truyện ngắn Tiểu Tử là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, nụ cười trong những ngày bình an và ngay cả trong cơn đớn đau cùng cực.
04 Tháng Tư 2018(Xem: 33578)
rằng hận thù cho sức mạnh, làm ta tỉnh táo, đề phòng.
13 Tháng Ba 2018(Xem: 33314)
Đạo Phật không thể tồn tại được nếu chúng ta cứ theo một khuôn mòn lối cũ; đó là ê a tụng niệm kinh kệ bằng tiếng Hán
25 Tháng Hai 2018(Xem: 817)
Sài Gòn cũng không còn được như xưa nữa, vì sao? Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?
17 Tháng Giêng 2018(Xem: 2211)
Việc mà chỉ có những đại anh hùng, các bậc trượng phu không biết “tham sinh úy tử” là gì họa may mới làm được. Thật là anh hùng. Tôi xin ngã mũ.
15 Tháng Giêng 2018(Xem: 1021)
Nhưng điểm chính là phải sống làm người lương thiện, sống không vì cơm áo, sống để giữ giống da vàng, sống biết thương
01 Tháng Giêng 2018(Xem: 991)
thân tàn danh liệt, thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
17 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 954)
Noel nào tôi cũng nhớ tới buổi chiều đi gánh gạo, nhớ cái vẫy tay của anh Thu, nhớ chai dầu lửa, nhớ cục kẹo đường đen ở Cẩm-Nhân
10 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1154)
Chủ nghĩa cộng sản đã là một thảm họa của nhân loại. Kể từ khi thứ chủ nghĩa này xuất hiện trên thế giới, nó đã giết chết không biết là bao nhiêu nạn nhân vô tội
07 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 925)
“Không còn cách nào để cho các thành phần như cháu sống còn cả. Ngoại trừ… ngoại trừ bỏ nước ra đi. Chỉ có con đường đó thôi.”
12 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1057)
họ muốn biểu lộ lòng biết ơn đó bằng cách để lại toàn bộ gia tài chắt chiu cả đời cho chính phủ Mỹ .
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 1537)
Ngồi trên máy bay rồi, tôi cũng chưa chắc sẽ được đi Mỹ. Cho đến lúc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi mới dám nói lời: Vĩnh biệt kinh tế mới.
19 Tháng Chín 2017(Xem: 1460)
Khi biết những người mà tôi cứu vớt có một cuộc sống tốt đẹp, có được hạnh phúc và tương lai rộng mở, tôi cảm thấy mình vui lây và hạnh phúc lây
19 Tháng Chín 2017(Xem: 1297)
không có cả những bài "điếu văn tưởng niệm" lâm ly bi đát, nhưng đầy ắp những tình yêu thương từ xa xưa đọng lại
14 Tháng Chín 2017(Xem: 1867)
quyết mang đạn bom và xương máu ra để đổi lấy Tự Do. Bởi bên cạnh họ còn có một rừng người cùng chung một chính nghĩa, cùng chung một lý tưởng.
24 Tháng Tám 2017(Xem: 1766)
Đúng là ‘hữu thù bất báo…phi quân tử’ diễn Nôm là có thù mà không trả thì “sẽ không lớn nổi thành người”!
21 Tháng Tám 2017(Xem: 2073)
Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.
16 Tháng Bảy 2017(Xem: 1597)
Hiện tại, tôi chơi nhạc đám ma. Cái chết – quy luật tất yếu giúp tôi sinh tồn, các giá trị nghệ thuật cao quý chỉ còn là hoài niệm!
31 Tháng Ba 2017(Xem: 1946)
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng
10 Tháng Ba 2017(Xem: 5588)
Những làn sương mù tan dần trên những ngọn cây trơ trụi lá, lộ hé cảnh tượng tàn phá kinh khiếp của bom đạn suốt đêm qua
26 Tháng Hai 2017(Xem: 3645)
Thân thương biết mấy! Chuyện trò với người Sài Gòn-Nam Bộ, câu chuyện của họ giản dị, rõ ràng, không úp úp mở mở
23 Tháng Giêng 2017(Xem: 2392)
Tui cũng mừng rỡ vì nghe nói ông Tổng Thống mới sẽ oánh Trung Quốc là tụi tôi mừng rồi.
20 Tháng Giêng 2017(Xem: 2937)
Hôm nay chúng ta cũng đang đối diện với thảm họa mất nước. Tại sao chúng ta không có niềm tin về chính nghĩa, về chân lý
21 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2748)
dẫu biết cô ta sẽ không hiểu sao bỗng nhiên ông nói thế, ông thì thầm: “I love Little Saigon”.
20 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 4009)
Thời gian thấm thoắt, ba mươi sáu năm đi qua. Mỗi người có riêng một hành trang, mang nó suốt đời trên vai…
17 Tháng Mười Hai 2016(Xem: 2549)
bởi chỉ cần con có sức khỏe, có thể tự chăm sóc cho bản thân thì bất luận tương lai như thế nào, cho dù con ở đâu cũng đều có thể sống tốt."
18 Tháng Mười Một 2016(Xem: 2207)
Mất quá khứ, mất hiện tại, vô vọng với người thân. Mẹ xa lánh mọi người, chỉ trừ nó, con chó
10 Tháng Mười 2016(Xem: 2419)
Truyện ngắn của Phạm Chinh Đông. Tám Hà và Kim Oanh diễn đọc. Video HD 720. Mời xem thêm tại: http://phamchinhdong.com hoặc http://phamchinhdong.blogspot.com.
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3322)
Chúng ta, những người Việt ở hải ngoại có tiếng nói, thì hãy lên tiếng để tranh đấu, để vận động và để nói thay cho những người không được nói
24 Tháng Chín 2016(Xem: 3883)
Chỉ tội cho người dân, với bộ mặt ” không giống ai ” vì bị tô son trét phấn, có nhăn nhó vì đau quặn ruột
18 Tháng Chín 2016(Xem: 3971)
Đời quân ngũ đã đi vào tâm tư tình cảm tuổi trẻ khi vào đời nên gần như cả đời họ cứ vẳng nghe được tiếng nói “Thủ Đức Gọi Ta Về”
13 Tháng Chín 2016(Xem: 4586)
Nếu sự việc để đi vào lãng quên là một thiếu sót vì tôi có đề cập đến nhiều sĩ quan TQLC hồi sơ khai mà đa số anh em chưa bao giờ biết
13 Tháng Chín 2016(Xem: 3810)
anh Nguyễn Ngọc Khang là người hiền lành, tốt bụng, tận tâm và “truyền cảm hứng một cách kỳ lạ đến mỗi cuộc sống anh gặp trong đời
09 Tháng Chín 2016(Xem: 3113)
nghe hát bài " Dòng sông tuổi thơ ", tao bỗng nhớ tới con rạch nhỏ quê mình. Rồi tao nhớ mầy Cương ơi ! Bây giờ mầy ở đâu ?
04 Tháng Chín 2016(Xem: 2516)
trút lên họ những cáo buộc thiếu công bằng để chính mình không phải trả lời câu hỏi trước giờ lương tâm phán xét.
15 Tháng Tám 2016(Xem: 4486)
Là bạn, là thù, là người yêu câm lặng hoặc là “hóa thân” của lý tưởng Tự Do ? Sao ngươi mãi bám theo người chiến sĩ
15 Tháng Tám 2016(Xem: 4227)
Ôi! quả báo! Quả báo! Chắc kiếp trước ta có bắt giam người, nên kiếp nầy người mới bắt giam ta. Ôi! quả báo, quả báo!
11 Tháng Tám 2016(Xem: 3435)
Về nhà sau trước không ai,Hỏi ra em đã theo trai mất rồi.
08 Tháng Tám 2016(Xem: 3581)
Ai cũng phải bước tới cái ngày nhắm mắt lìa đời... Nhưng chú ơi, cháu đau lòng lắm nếu ra đi mà không giúp ích gì được cho quê hương và dân tộc mình...
06 Tháng Tám 2016(Xem: 3791)
Ngôi nhà của nội giản dị, đơn sơ nhưng chứa đựng cả linh hồn của thế kỷ trước mà ít người sinh ra bây giờ có cơ hội được trải nghiệm.
21 Tháng Bảy 2016(Xem: 3355)
Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh
19 Tháng Bảy 2016(Xem: 3453)
Họ sống ở Campuchia nhiều năm, mưu sinh bằng nghề chài lưới, buôn bán nhỏ trên ghe. Vì cuộc sống trên con nước ở Biển Hồ quá khắc nghiệt, họ cảm thấy không an toàn nên đã tìm đường quay về Việt Nam
07 Tháng Tư 2016(Xem: 6790)
Nhìn quanh ta nhiều mảnh đời nghiệt ngã Trong cam go còn cố vuợt cơn nguy
05 Tháng Tư 2016(Xem: 6911)
Anh chỉ biết nhìn họ với đôi mắt mở to, với nụ cười dễ thương, và những giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, rồi từ từ lăn xuống bộ râu rậm của mình…