6:08 CH
Thứ Bảy
31
Tháng Mười
2020

Ánh Trăng Trong Thơ Dương Quân - Hoàng Quỳnh Hương

18 Tháng Ba 201312:00 SA(Xem: 10546)

Ánh Trăng Trong Thơ Dương Quân

Trong Ba tập thơ

dq1-large-content

 (Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ)

Vào một sáng đầu xuân, vùng Thung Lũng Hoa Vàng San Jose, trời đã bắt đầu trở lạnh.

Không khí lạnh tràn khắp, tôi chẳng muốn thoát ra khỏi tấm chăn ấm. Nhưng dầu sao cũng phải dậy vì thói quen không thể nấn ná thêm. Tôi tung người ra khỏi chăn, lòng thanh thản, bình yên, nhìn ra ngoài trời nắng đẹp, muôn hoa sắc màu rực rỡ, tỏa hương, tuy lạnh buốt nhưng nắng vẫn óng ả, những hạt nắng lung linh như thủy tinh, chào một ngày mới.

Tôi bước ra ngoài, vừa hít thở không khí trong lành buổi sáng đẹp trời, cũng là lúc gói quà của anh Dương Quân gởi tặng đã đến tôi, tôi đón nhận trân trọng. Chưa bao giờ tôi thấy lòng hân hoan và tràn đầy hạnh phúc khi cầm ba thi phẩm trên tay, một món quà quý giá mà tôi cho rằng trong đó tác giả đã gói ghém một phần tình cảm, ý nghĩ gởi tặng cho mình. Tôi vội mở những trang thơ, đọc say sưa, tôi đã đọc rất kỷ, đọc đi đọc lại, với những bài thơ đậm đà tình cảm cho gia đình, ghi lại những khoảnh khắc tâm tình, một thời điểm nào đó trong dq2-large-contentđời, một tâm hồn trong sáng, hồn hậu, bình dị, mộc mạc tha thiết với tình nhà, với vận nước, và với bạn bè, chất chứa biết bao nhiêu tâm tư, lời thơ ôn tồn mà sắc bén, khái quát mà đa diện, hàng loạt những bài thơ tả tình, tả cảnh, xướng họa với các thi hữu, tình bạn lúc nào cũng tròn đầy, tươi sáng, rõ ràng, mạch lạc, thêm vào đó thơ Dương Quân không kém phần trang nghiêm, chân thành, thẳng thắn mà rất thật. Có lúc tôi cũng không cầm được nước mắt vì quá xúc động, tôi đã khóc khi đọc bài “Lời Cuối” của anh viết thương tiếc con gái đầu lòng Dương Thị An Xuyên. Đã vĩnh viễn ra đi ở tuổi còn quá trẻ…

Tôi xin chia buồn với nỗi đau mất mát quá lớn này của anh và cũng xin gởi lời cám ơn anh đã tặng tôi món quà quý giá để đời.

Thơ là một nghệ thuật, một thú tiêu khiển thanh tao, tôi lại là người yêu thơ, mà nhất là thơ tình có Ánh Trăng trong đó, phải thú thật là tôi mê lắm. Có thể nói bất cứ bài thơ tình nào của anh DQ cũng mang theo âm hưởng, cộng hưởng của cuộc đời. Tôi rất ngưỡng mộ tài năng của anh. Qua thơ anh, lần theo ba tập thơ của anh DQ, tôi như đang bước vào thế giới huyền diệu, tất cả đều là những bài thơ hay, dầu nhẹ nhàng vui vẻ, dầu sầu não thương đau, bao giờ cũng là một sự giải thoát, nên cứ để lòng trôi theo âm hưởng đặc biệt của những bài thơ, và tôi đã lựa ra những bài thơ có Ánh Trăng, khi thì ánh trăng non, ánh trăng đầy, trăng chờ, trăng vỡ, trăng thanh, trăng gió, trăng lạnh, trăng xưa, trăng tà, trăng viễn xứ…

Trong thi phẩm “Chập Chờn Cơn Mê” gồm những bài thơ có Ánh Trăng:dq4-large-content

 Giữa chập chờn trở giấc, tỉnh mịch của đêm khuya nằm nghe sương thấm mộng, hình như anh có một nỗi niềm, day dứt, xót xa. Tôi tin rằng chỉ những tình cảm diễn ra thơ mới thật là những tình cảm thấm tận đáy hồn…:

Ta trở giấc, nằm nghe sương thấm mộng

Đừng đến đây làm mệt mỏi hồn ta

Người đi đâu cho đêm trăng khua động

Cho vầng dương le lói đuổi trăng tà?

 (Thức Giấc trang 74−Chập chờn Cơn Mê)

dq3-large-contentNhững lời tha thiết và còn nhiều câu tiêu biểu cho lối xúc cảm trong những câu thơ của riêng anh:

Hãy đổ lại thuyền ơi, trên bến mộng

Cắt chèo khua tan vỡ cả bờ trăng

Đã nửa kiếp phong yên đời dậy sóng

Trở về đây yến tiệc, ngắm cung Hằng

Trôi nổi lắm, thuyền xưa đà dậy sóng

Bến đò trăng đã mấy độ hoang tàn.

 (Về Bến Mộng trang 45−Chập Chờn Cơn Mê)

 Viết cho một người để tưởng nhớ Mẹ của bé Trang, thật mến thương, thật cảm động, thơ của anh có những thoáng buồn nhưdq5-large-content vậy, cứ vương vấn mãi trong trí tôi:

Anh nhớ dạo nào lúc tiễn em

Ngoài ga xe lửa, đứng bên thềm

Áo em vàng võ màu trăng úa

Con nhỏ tay bồng – anh khó quên

dq6-large-contentChiều ấy đang ngồi ngắm ánh trăng

Người em tin đến bảo anh rằng

Mùa thu năm trước em lâm bệnh

Nay đã vùi chôn dưới đất bằng

 (Câu Chuyện Cũ trang 57−Chập Chờn Cơn Mê)

 Một bài thơ khác của anh cũng bắt ta phải bồi hồi, tình yêu muôn đời vẫn là tất cả mà anh Dương Quân đã tâm tình:

Bướm đẹp giờ bay ở xứ nào?

Thu về hồn nặng giấc chiêm bao

Vắng em lối cũ cài trăng lạnh

Lá rụng bay đầy ngõ trước sau

 (Chuyện Mùa Thu trang 76−Chập Chờn Cơn Mê)

 Những lời thơ hay mà anh đã chân thành diễn đạt:

Tương lai trống đánh phất cờ dq7-large-content

Mây giăng đầu núi, trăng chờ bãi sông

Đèn treo ngàn dãy song song

Bài ca hẹn với bụi hồng mười phương

 (Điệp Khúc Nắng Mới trang 84−Chập Chờn Cơn Mê)

 Hãy đọc đi đọc lại bốn câu thơ này:

Trăng sao dường chợt tối

Mây gió dường lặng thinh

Vẳng nghe lời trăn trối

Loài bướm mộng đa tình

 (Em Là Ai trang 86−Chập Chờn Cơn Mê)

 Có khi lòng bâng khuâng, nhắc lại mối tình, anh DQ có những vần thơ dễ thương cứ tự trong thâm tâm chảy ra lai láng:

Anh bất chợt dang vòng tay mở rộng dq8-large-content

Rước em về ngự trên đỉnh dung nghi

Đường trăng xưa và cỏ hoa rợp bóng

Nay vẫn còn in dấu bước em đi

 (Phút Say Mê trang 95−Chập Chờn Cơn Mê)

 Tâm hồn phong phú rất hay của anh vẫn nhớ về quê nhà xa xôi, vẫn một lòng, chung lời sắt son:

dq9-large-contentAnh. Từ bên xứ Tampa

Em. Ngày đêm ở quê nhà xa xôi

Dẫu xa, nhưng một bầu trời

Trăng sao vằng vặc chung lời sắt son.

 (Ngẫu Hứng trang 111−Chập Chờn Cơn Mê)

 Một chút tình phảng phất trong những vần thơ nhịp nhàng, lặng lẽ cho ta bắt gặp dấu tích của một tình yêu:

Ta hẹn nhau−mùa xuân sang hoa nở dq10-large-content

Góp chồi non, lá mới dệt ân tình

Nay chỉ thấy mây trời giăng khắp nẻo

Lá vàng rơi, Thu rụng, bóng trăng thanh

 (Nhà Em trang 133−Chập Chờn Cơn Mê)

 Với tâm hồn nhạy cảm của một thi nhân anh tâm sự qua lời thơ với bạn bè, hồn thơ lắng xuống xót xa, giọng nói của người thiết tha, chân thực dễ cảm, cái bùi ngùi là ở chỗ:

Ta đời trăng gíó còn đôi chút

Gượng với anh em nửa nụcười

Có hiểu nhau, cùng chung chén đắng

Ghép vần thơ nhạt, giải sầu chơi!

 (Gặp Bạn Tâm Tình trang 17−Điểm Hẹn Sau Cùng)

 Tình yêu đối với thi nhân bao giờ cũng là một điều nghịch lý, đáng buồn, anh có những giọt nước mắt thánh thiện khóc NT3 đã vĩnh viễn không còn:


dq11-large-contentNương theo cánh gíó chập chờn về đây

Hơi sương đưa nẻo trăng gầy

Đã vào thiên cổ những ngày xưa, em!

Hắt hiu ta thắp ngọn đèn

Giọt sầu lả tả, lời nguyền vô minh.

Ta chẳng màng chi thế giới này

Cho dù mặt đất tiếp cung mây

Ta khe nước đục, giòng khô cạn

Trăng rọi thềm hoang, nhạn lạc bầy!

 (Lời Vĩnh Biệt trang 40−Điểm Hẹn Sau Cùng)

 Bao nhiêu thao thức, nhớ nhung. nếu tình yêu không có lắm chuyện bẽ bàng làm gì trong ý thơ của anh có được những câu thơ chan chứa như vậy:

dq12-large-contentÔi nhớ lắm! Những ngày hoa gấm cũ

Vầng trăng thề rụng vỡ dưới sương khuya

Bước hẹn hò em ngập ngừng góc phố

Hoa hoàng lan thơm ngát nẻo em về.

 (Em Bên Ấy trang 50−Điểm Hẹn Sau Cùng)

 Những giọt nước mắt xúc cảm trước cái chết của người bạn thân, thật nao lòng:

Vi vu tiếng hạc cõi ngoài dq13-large-content

Ngàn trăng sao rụng, bóng cài cung mây

Vọng âm thế giới vơi đầy

Ngộp trần gian giấc cuồng say chập chờn.

 (Người Đi trang 56−Điểm Hẹn Sau Cùng)

 Sóng lòng thi nhân có xao động:

Em gót son nghiêng thành đá cổ

Suối. Dòng xanh lộng bóng trăng ngơi

Bỗng dưng − mắt biếc tràn hư ảnh

Thôi đã lạc đường. Cố quận ơi!

 (Viễn Du trang 116−Điểm Hẹn Sau Cùng)

 Một nỗi ngậm ngùi:

Hỏi sự nghiệp?

Ta còn vay nợ nước

Một đời trai vô dụng, trả chưa xong

Ta vẫn đi dưới đôi vầng nhật nguyệt

Mong một ngày ngựa đá vượt qua sông.

 (Ly Bôi trang 117−Điểm Hẹn Sau Cùng)

 Có những điều cố nhớ thì lại quên, quên tất cả trên đời, nhưng trong tình yêu thì không thể nào dễ quên, dù cho một chút tình phảng phất:

Từ nay thôi nguyện ăn năn

Chỉ ngồi sám hối dưới trăng tham thiền.

 (Nhớ & Quên trang 12−Trên Đỉnh Nhớ)

 Muộn phiền, sầu vương, Gọi Nắng, nhớ nắng, hay nhớ ai…:

dq14-large-contentAi làm má phấn sầu vương?

Ai làm thi khách giữa đường ướt thơ?

Tuyết sương phong kín hẹn chờ

Nhớ nhung khắc khoải bốn mùa gió trăng.

 (Gọi Nắng trang 43−TrênĐỉnh Nhớ)

 Ngẩn ngơ chiếc bóng, những lúc trăng tà, hình bóng em đâu dễ quên tuy vẫn là mơ với mộng:

Em có khi nào nhớ đến tadq15-large-content

Ngẩn ngơ chiếc bóng lúc trăng tà

Vần thơ mòn mỏi len vào mộng

Hình bóng em đâu dễ nhạt nhòa.

 (Em Về trang 63−Trên Đỉnh Nhớ)

 Bởi thương muộn màng cho nên chàng về khép lại mái hiên, giăng màn nhựt nguyệt đắp mền tương tư:

Qua về khép lại mái hiên

Giăng màn nhựt nguyệt đắp mền tương tư

Kiếp sau qua sẽ hẹn chờ

Để xin cùng bậu một giờ bên nhau.

 (Muộn Màng trang 65 Trên Đỉnh Nhớ)

 Mỗi bài thơ của anh DQ là mỗi bức tranh, thỉnh thoảng cũng ghép vào trong ấy một ít tình, một bóng hình yêu dấu:

dq16-large-contentNhữngđêm vắng, ta ngồi trên mõm đá

Ngắm trăng khuya vằng vặc chiếu đầu ghềnh

Thoảng tiếng chim lạc bầy kêu vội vã

Khuất chìm trong mờ ảo ánh trăng chênh.

 (Lời Của Chữ Đồng Tử trang 79−Trên Đỉnh Nhớ)

 Có lúc thi nhân cảm thấy lòng hân hoan nên có những vần thơ vui:

Nghe em…Ta đi lên núi tu Thiềndq17-large-content

Thấy vầng nhật nguyệt bên triền mây xa

Ta ngồi dưới gốc cây già

Ba năm tụng niệm Di Đà cổ kinh

 (Lời Khuyên Cao Cả trang 84−Trên Đỉnh Nhớ)

 Có những khi hẹn hò. Anh cũng đã từng yêu và cũng đã từng lỗi thề vì hoàn cảnh. Phải chăng đó cũng là một nỗi đau, một nỗi niềm thổn thức cùng em viễn ly:

Xin cùng em hẹn

-Đỉnh sương cao

-núi tuyết

-lầu trăng khói bạc màu

Chắp cánh rong chơi

-miền nhã nhạc

Bên trời đồng vọng khúc ly tao.

(Hẹn Hò trang 89−Trên Đỉnh Nhớ)

 Một trang thơ, một trang đời, anh thật day dứt băn khoăn, trong buổi cơm hội ngộ, một DQ sợ nỗi buồn ly biệt:

Có thể sang năm không gặp nữa

Những người có mặt buổi hôm nay

Chỉ mong tình bạn luôn trong sáng

Nhật nguyệt hằng soi thế giới này.

 (Bữa Cơm Hội Ngộ trang 90−Trên Đỉnh Nhớ)

 Vẫn biết ra đi là đau đớn, chia biệt, nhớ thương, anh DQ nói về lòng mình khi viết những câu gởi người đã hẹn:

dq18-large-contentNgàn năm thắp nén hương nguyền

Bao lần hóa kiếp giữ nguyên lời thề

Ngàn năm một giấc ngủ mê

Mấy vòng nhựt nguyệt đi về nắng mưa.

 (Một Ngàn Năm trang 99−Trên Đỉnh Nhớ)

 Cõi nhân sinh mơ hồ sương khói. Tình yêu là một giai điệu thì trong “Lời Ru Mùa Xuân” là một nốt nhạc mà thanh âm làm rung động:

Ru em về ngủ bên hoa

Màn sương giăng mỏng, trăng tà lung linhdq19-large-content

 (Lời Ru Mùa Xuân trang 110−Trên Đỉnh Nhớ)

 Những câu thơ của anh nhằm không miêu tả hay so sánh, nhưng đã nói lên cái mong ước, cái khát vọng tình cảm chất chứa rất khiêm nhường và ý nhị:

Ta từ lạc lối đam mê

Đường đi chẳng nhớ, lối về cũng không

Chỉ còn một nẻo là em

Ngẩn ngơ gió gác, trăng thềm với thơ.

 (Hoang Vu trang 112−Trên Đỉnh Nhớ)

 Thơ của anh thật gắn bó với cuộc đời, một ngọn bút tài hoa diễn đạt nên những hình ảnh đẹp và có linh hồn nên mới viết những câu thơ lung linh trong suốt như thế:

Ta xin chữ NGỘ nhân từ

Có hoa cỏ khát đang chờ hạt mưa

Cửa Thiền ta đứng bơ vơ

Thấy vầng nhật nguyệt rót thơ xuống đời.

 (Hỏi Người Tiền Kiếp trang 124−Trên Đỉnh Nhớ)

 Thỉnh thoảng anh cũng ghép vào trong cảnh một ít tình, nhưng dầu nói đến tình yêu, lời thơ vẫn mực thước, vẫn không mất vẻ thiên nhiên:

Núi đồi lồng lộng bao ladq20-large-content

Thâm nghiêm bờ bãi, cỏ hoa chập chùng

Ghềnh cao, vực thẳm mông lung

Tóc mây che khuất mấy tầng trăng soi.

“Người đi đâu, cho đêm trăng khua động

Cho vầng dương le lói đuổi trăng tà.”

(Lời Người Tình Si (thơvui) trang 138−Trên Đỉnh Nhớ)

dq21-large-content Trong lời thơ của anh diễn đạt rất tinh tế, cũng như trong tình cảm và trong cảm nhận:

Ta đã bao lần hứa với em

Từ khi nguyệt bạch rớt bên thềm

Chia nhau nhặt nửa vầng trăng vỡ

Để giữ làm tin mãi chẳng quên.

Ta ghép vần thơ thế kỷ dài

Nối liền dĩ vãng đến tương lai

Cho câu hò hẹn chừng vô tận

Ôm nửa vầng trang nhớ miệt mài.

 (Muôn Thuở Tình Si)

 Những lời thơ dễ thương:

dq22-large-contentMơ màng thoáng chợt giấc mê

Hài hoa len lén em về giữa đêm

Sương khuya dỗ cánh hoa mềm

Bâng khuâng rụng ánh trăng thềm lung linh.

 (Quỳnh Hương)

 Thơ của anh đã “từng trải”, đã cảm nhận cuộc sống nhiều ý sâu. Có phải chăng vì thế mà thơ anh rất hay, giọng thơ đắm hơn, tha thiết hơn và da diết hơn, tôi yêu bài thơ “Trăng Viễn Xứ”:

Từ trăng viễn xứ bên trời

Bâng khuâng lại nhớ bóng người rưng rưng

Trăng tàn, trăng khuyết bao lần

Nắng mưa nhân thế bội phần suy vong.

Lời thơ nghẹn tiếng non sông

Sử kinh ngẫm thẹn tấc lòng dở dangdq23-large-content

Phế hưng bao cuộc suy tàn

Tâm tình nhiều nỗi ngổn ngang ê chề.

Chập chùng tiếp nối cơn mê

Đã quên lại nhớ câu thề ru xưa

Nguyệt ơi! Đâu phải tình cờ

Mà ngàn năm trước bây giờ hiển nhiên

Cổ thư đã chép tiền duyên

Lai sinh về chốn lụy phiền gặp nhau

Soi gương thấy bạc mái đầu

Vành trăng viễn xứ gối sầu lạnh tanh

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề đợi bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người.

 (Trăng Viễn Xứ)

Đọc tất cả ba tập thơ, “Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng” và “Trên Đỉnh Nhớ”, gồm 28 bài thơ cộng với ba bài thơ mới (chưa đăng), “Muôn Thuở Tình Si, Quỳnh Hương” và “Trăng Viễn Xứ” có Ánh Trăng trong đó.

Thơ anh phải nói là QH đọc rất cảm xúc, cho thấy anh DQ diễn đạt thật tinh tế, anh có đôi mắt rất mơ, rất mộng và rất ảo… đã kết hợp cách gieo vần nhịp nhàng, sự kết hợp ấy đã làm cho câu thơ có một tiết điệu đặc biệt vừa du dương, vừa chắc khỏe, ý vị của nhạc, của trăng. Nên thơ của DQ bao giờ QH cũng đọc đi đọc lại để mong tìm lại cái say sưa, tận hưởng cho hết cái khả năng diễn tả trong âm điệu, trong vần luật xuất sắc của anh.

Tất cả những bài thơ trong ba thi tập là những bức tranh sống động có màu sắc lẫn âm thanh, giúp cho người đọc thưởng ngoạn được tất cả những vẻ đẹp, những lời thơ hồn hậu của tác giả bằng chính những lời thơ đó, những trang thơ đó dễ đi sâu vào lòng người. Thơ của anh đã có mặt trên thi đàn Miền Nam hơn nửa thế kỷ nay, thời gian khá dài. Trong đó có bài “Hương Tình Cà Mau” đã được đăng trên báo Điện Tín và Kiên Giang Hà Huy Hà đã cho ban Mây Tần diễn ngâm trên đài phát thanh Sài Gòn.

Nhưng dầu sao, với tôi anh Dương Quân vẫn là bậc đàn anh, anh còn giữ được cái cốt cách vững vàng, cái phong thái ung dung…

Chúc anh Dương Quân sáng tác nhiều hơn nữa, những bài thơ luôn có “Ánh Trăng” mà QH yêu thích.

Hoàng Quỳnh Hương

dq24-large-content

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170433)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
02 Tháng Mười 2020(Xem: 336)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 712)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 796)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 636)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 653)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 685)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1040)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1189)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1046)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1454)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1402)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1347)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1122)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 41782)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61643)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 19821)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1150)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1082)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1204)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1191)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 938)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1122)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1284)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1040)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1097)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1313)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1158)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1080)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1223)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1099)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1533)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1367)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2036)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1725)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2226)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2303)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2009)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2375)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2070)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2617)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 987)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2069)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2191)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2407)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4349)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2237)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2274)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2141)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 2379)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ