4:59 SA
Thứ Tư
8
Tháng Tư
2020

MƯA VÀ HOA HOÀNG LAN - HÀ THU THỦY

09 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 13588)

M
ƯA VÀ HOA HOÀNG LAN

blank

 Nửa khuya em chợt tỉnh giấc vì những hạt mưa lành lạnh bay vào phòng. Mưa nhè nhẹ, thì thầm trong đêm làm em nhớ đến cô-cô giáo dạy em từ lớp một mà mãi đến giờ đã nhiều năm trôi qua em vẫn nhớ, nhất là nhũng lúc trời mưa.

 Ngày ấy em còn bé xíu. Sáng tựu trường ,mưa tầm tã. Mẹ và em che chung chiếc áo tơi đi trong mưa đến trường. Cô giáo đón em vào lớp một là cô Hoàng Lan. Nhà cô ở gần bên nhà bà ngoại em. Nhà bà ngoại em cao to lộng lẫy bao nhiêu thì nhà cô thấp bé đơn giản bấy nhiêu. Nhà gần bên nhau mà tình thân lợt lạt. Mẹ em chào cô không mấy đậm đà. Mẹ về rồi cô dịu dàng đưa em vào chỗ ngồi, tay cô mới ấm áp làm sao. Trưa tan học trời vẫn mưa. Mẹ bận việc không đi đón được nên cô chở em về. Đường từ trường đến nhà không xa lắm nhưng lầy lội, nhiều vũng nước đọng. Em ngồi phía sau xe đạp của cô, ấm cúng an toàn trong vạt áo mưa bướm màu xanh lá mạ. Em đâu biết phía trước áo mưa bị rách nên cô ướt lướt thướt. Qua chỗ lầy đạp xe không được, cô phải xuống dắt. Sợ cái váy đầm xanh của em bị dơ cô bảo em ngồi yên trên xe và cô khó nhọc dắt xe qua vũng lầy. Ngồi yên ổn trong chiếc áo mưa, nhìn qua chỗ rách thấy cô dầm mình trong mưa lạnh. Đôi mắt cô đẹp, hiền long lanh nước. Hai ống quàn trắng dính đầy bùn. Tà áo dài màu tím sũng nước, vậy mà cô vẫn tươi cười và nói với em bao nhiêu là chuyện. Tới nơi, em khô ráo đẹp đẽ bước xuống thềm nhà. Cô ướt át dắt xe đạp vào ngõ bằng đôi tay xanh xao giá lạnh. Suốt mùa mưa, cô nhiều lần đưa em về nhà như thế mà bà ngoại và mẹ em không hề hỏi han hay một lần cảm ơn cô giáo. Nhiều buổi chiều, đứng trên sân thượng em nhìn thấy cô và mẹ cô cắt rau muống. Rau muống xanh rờn, bó lại gọn gàng chất đầy trên đường đê. Đó là nguồn thu nhập nuôi cô lớn khôn làm cô giáo. Cô giáo Hoàng Lan mới ra trường, hai mươi tuổi, tóc dài ngang lưng đối với em lúc đó là cô tiên xinh đẹp dịu dàng hơn tất cả. Chữ viết của em tròn trịa chân phương chính là nhờ cô cầm tay chỉ bảo. Em hát hay, kể chuyện, đọc thơ diễn cảm cũng là do cô rèn luyện cho em. Từ lời cô dạy em mới biết chim bìm bịp kêu thì nước sông lớn hoặc ròng. Biết đa số các loài hoa đồng nội bình dị như lục bình, bằng lăng, bìm bìm, sim, hoa rau muống, rau khoai đều mang một màu tím ngọt ngào. Cô thổi vào hồn em tiếng sáo diều đồng quê êm ả. Chiều chiều hai cô trò nhặt hoa giáng hương thả lên trời xoay xoay theo gió. Cô chỉ cho em biết sao Hôm và sao Mai chỉ là một, đó là vì sao chăm chỉ siêng năng nhất bầu trời. Nhũng bài tập làm văn đỏ chói điểm mười, giàu cảm xúc của em bây giờ là nhờ cô đã truyền dạy cho em từ thưở ấy. Bằng những bài thơ ngọt ngào dễ nhớ cô dạy em biết chào hỏi:

  Kiến chào nhau bằng trán

 Đi ngược đường chạm râu

 Chim chào bằng tiếng hót

 Ríu rít trên cành cao

 Cá chào nhau vẫy đuôi

 Mèo gật gù hỏi bạn

 Gà chào bằng tiếng gáy

 Ve chào hát râm ran

 Gió chào cây xào xạc

 Sương chào cỏ lung linh

 Nắng chào hoa ngào ngạt

 Dế gáy chào bình minh

 Mây chào nhau bồng bềnh

 Bay tầng tầng trắng xóa

 Biển chào sóng mông mênh

 Sông chào trăng lấp lóa

 Tháng mười một chào hoa

 Tặng giọt sương trong vắt

 Bé chào cô ngọt ngào

 Bằng đóa hồng thơm ngát.

Bài thơ dạy em biết cảm ơn, xin lỗi :

  Cảm ơn chiếc đồng hồ

 Tích tắc kêu bé dậy

 Cảm ơn chú gà cồ

 Ò ó o tiếng gáy

 Xin lỗi giọt sương mai

 Đậu trên cánh hoa nhài

 Bé vô tình làm rụng

 Nhặt mãi chẳng vào tay

 Cảm ơn hàng cây xanh

 Cảm ơn chim vàng anh

 Rộn ràng cho tiếng hót.

 Xin lỗi chú dế mèn

 Vừa cất cao tiếng gáy

 Đã hoảng hốt lặng im

 Vì bước chân của bé

 Bố mẹ em có nhà riêng ở thành phố, thế là em chuyển trường. Bốn năm rồi không gặp cô nhưng em vẫn nhớ cô thật nhiều. Cạnh cửa sổ phòng em có cây hoàng lan. Hoa hoàng lan màu vàng chanh đẹp một cách hiền hòa mộc mạc, hoa có mùi thơm ngan ngát dịu dàng. Nhìn hoa là em nhớ cô-cô giáo yêu thương và những chiều mưa thân ái miền quê ngoại. Chắc rồi em cũng có dịp về thăm cô. Thăm lại ngôi trường giữa cánh đồng lộng gió, kề bên đình làng cổ kính rêu phong. Hai cô trò cũng sẽ lại được ngồi dưới gốc bằng lăng hoa tím. Em sẽ kể cho cô nghe chuyện em là ca sĩ nhí của nhà thiếu nhi. Mùa hè rồi ra Nha Trang dự liên hoan “Búp sen hồng”. Lúc ra đảo vào cửa hàng bán đồ lưu niệm, thấy cô bán hàng giống cô quá, em cứ nhìn mãi và va phải ông ngoại quốc to đùng. Ông ấy chẳng những không hề hấn gì mà còn phải đỡ em lên và mua đền cây kem dừa thơm phức. Buổi tối lúc em hát xong bài “Hoa điểm mười”, có một bạn với đôi má bầu phúng phính thật dễ thương lên tặng em hai đóa hoàng lan thơm ngào ngạt. Bạn ấy nói gì đó em nghe không rõ vì mùi hoa làm em quay quắt nhớ cô. Tối về khách sạn trời lại mưa. Mưa phố biển nghe là lạ không giống tiếng mưa ở Biên Hòa. Có lẽ do tiếng mưa hòa với tiếng sóng biển. Hai đóa hoàng lan trong túi áo tỏa mùi hương man mác nao lòng. Nghe Bích Trâm khóc nhỏ em lay vai nó:

 -Sao khóc vậy?

 -Trời mưa làm Trâm nhớ mẹ

Như lây từ nỗi nhớ của Trâm, Trang và Uyên cũng khóc. Lạ một điều, em không nhớ mẹ mà lại nhớ cô. Đã có hai đóa hoàng lan thơm ngọt ngào trong túi áo như một lời vỗ về nên em không khóc. Mưa phố biển ru em vào giấc ngủ. Hương hoa hoàng lan làm em có một giấc mơ tuyệt đẹp. Trong giấc mơ, cô áo dài tím ngát dẫn em và các bạn đi dưới rừng hoa hoàng lan ngát hương…

 Lên lớp năm em được bầu làm liên đội trưởng. Trách nhiệm thật nặng nề. Nhiều lúc nói các bạn không nghe, em muốn khóc vô cùng. Giá mà có cô thì có bao nhiêu chuyện để em nhờ cô chỉ dẫn. Tốt nghiệp tiểu học, được tuyển thẳng vào lớp sáu thế nào em cũng được một phần thưởng của bố. Em sẽ xin được về quê một tháng. Đồng bãi xanh tươi, hoa bằng lăng tím ngắt cùng cô giáo dịu hiền như cô tiên trong cổ tích chắc sẽ dang rộng vòng tay yêu thương đón cô bé có bốn ngăn tim đong đầy nỗi nhớ trở về. Thời gian làm phôi pha nhiều thứ, lãng quên nhiều điều nhưng mãi mãi trong ký ức nhớ của em vẫn ngập tràn hình bóng cô giáo ngày xưa lớp một.

  HÀ THU THỦY

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 110321)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
05 Tháng Tư 2020(Xem: 59)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 61)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 33)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 14)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 159)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 97)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 100)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 127)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 115)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 340)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 352)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 851)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 571)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 894)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 1094)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 979)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 1249)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1173)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 1486)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 68)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 1068)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 1211)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 1426)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 2596)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 1247)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 1247)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 1151)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua
12 Tháng Năm 2019(Xem: 1308)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ
05 Tháng Năm 2019(Xem: 1233)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 2243)
Tướng Lê Văn Hưng và Tướng Nguyễn Khoa Nam đều đã không còn. Nhưng linh hồn họ, chí khí bất khuất của họ bất tử. Tôi không bao giờ quên hai ông
28 Tháng Tư 2019(Xem: 1288)
Càng thương nhiều cho tuổi trẻ Việt Nam bây giờ, họ sống mà không có ngày mai, chỉ lo hưởng thụ
28 Tháng Tư 2019(Xem: 1118)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được
17 Tháng Tư 2019(Xem: 1497)
những trang Quân Sữ lẫy lừng cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà chính Ông, Ông Đã chinh phục được lòng ngưởng mộ của các tướng lãnh đương thời trong khối Tự Do.
17 Tháng Tư 2019(Xem: 1097)
Nguyên nhân,trong thầm nghĩ nhỏ bé của tôi, tôi nghĩ có thể có nhiều người biết chuyên. Biết mà không nói thì biết cũng như không.
10 Tháng Ba 2019(Xem: 1264)
Như vậy hồn thiêng lịch sử đứng về phía bạn. Tại những nơi này trái tim Việt Nam nghìn đời nhập vào trái tim bạn để hòa cùng với muôn triệu trái tim Việt Nam
05 Tháng Ba 2019(Xem: 2100)
Hội ái hữu Biên Hòa luôn sát cánh với người Việt trong và ngoài nươc, cùng cất lên tiếng kêu trầm thống cho quê hương đất nước
02 Tháng Ba 2019(Xem: 1458)
lâm vào cái cảnh giữ cháu giữ luôn mấy cái cây rau ngoài vườn. Đã vậy còn phải giữ ...Thằng Chả nửa chớ!
02 Tháng Ba 2019(Xem: 1775)
Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 1418)
Sau đó nó ở lại trong "hậu trường" chờ đợt bán hàng tiếp theo để lại làm nhiệm vụ thu tiền
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 1823)
Người Lính làm thơ còn viết cho người Thầy đáng kính Đại Tá Lê Đạt Công về người đàn em quý mến Chuẩn úy Đỗ Cao Thông
13 Tháng Giêng 2019(Xem: 1579)
Cụ Phó Bảng cho họ được tá túc trong lăng của Cụ, như ngày nào Cụ đã được những tấm lòng người miền Nam cho tá túc, trên bước đường lưu lạc của Cụ
06 Tháng Giêng 2019(Xem: 1641)
Mà thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Tui cũng lại đang đeo … Khẩu trang! Có ai thấy cái mặt sượng sùng quê mấy cục đâu.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 46557)
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
27 Tháng Tám 2018(Xem: 47914)
Nhạc khúc “Trở về mái nhà xưa” của Phạm Duy đã đem minh triết Đông Phương hòa quyện vào tính lãng mạn trữ tình của Tây Phương.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 2642)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
16 Tháng Bảy 2018(Xem: 2106)
Những mơ ước mà Mbappé đã thực hiện và mang đến những kết quả và hình ảnh đẹp đó là một gương sáng cho các người trẻ tuổi và trẻ em ở các khu banlieux
28 Tháng Năm 2018(Xem: 3113)
Cúi đầu tạ với quê hương. Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh”
13 Tháng Năm 2018(Xem: 2983)
Nguyện trên chư Phật luôn gia hộ Má được phước lành kiếp tái sanh.