11:46 CH
Thứ Ba
19
Tháng Giêng
2021

MỘT THỜI HẠNH PHÚC , MỘT ĐỜI QUẠNH HIU - thuỵvi

17 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 15827)
MỘT THỜI HẠNH PHÚC
,
MỘT ĐỜI QUẠNH HIU


...


1 - Tôi thong thả đi dọc theo lối đi mà ngày xưa mỗi ngày có hai lượt dấu chân của tôi cùng lũ bạn học và ngôi trường Phan Chu Trinh xưa là dãy lớp học thấp lè tè hình chữ u nằm giữa con đường được vây bọc bởi những toà nhà lô xô cao thấp mút tầm mắt đàng kia. Hình như tôi nghe có tiếng ríu rít của bọn trẻ, tôi dừng lại nhìn quanh tưởng như bắt gặp lại hình ảnh một thời thơ ấu đầy hồn nhiên học hành vui chơi của mình trong thành phố ngày nào.
Tôi bước những bước thật chậm dưới những tia nắng loang loáng nồng nàn phả xuống. Đầu óc tôi miên man nghĩ đến những người thân, người quen. Nghĩ đến những người đã bỏ nơi này ra đi. Nghĩ đến những người ở lại. Nghĩ đến sư chọn lựa cho một cuộc đời. Tiếng gió reo theo từng cánh lá rơi là đà trước mắt khiến tôi bồi hồi trong một nỗi xao xuyến không cùng. Sự xúc cảm dâng lên làm tôi nghẹn ngào muốn khóc và tự hỏi: Đã mấy mươi năm rồi, sao hôm nay tôi lại dại dột lộn ngược trở về để đứng một mình rưng rưng phiền muộn nơi đây? Sao vậy? Có phải tuy mặc dù đã mấy mươi năm, nhưng tôi lúc nào cũng mâu thuẫn với mình - Có lúc, tôi cố tình ru tôi, dỗ dành tôi thôi hãy đầu hàng số mệnh. Hãy nuôi lòng hận thù cho một sự phản bội. Hãy quay lưng giũ bỏ với những thương tổn của tình yêu đầu đời. Hãy quên đi một miền kỷ niệm. Cũng như đừng bao giờ nhắc một giai đoạn quá khứ. Có lúc, tôi như chưa cam lòng, thật sự chưa chịu cam lòng, nên mặc dù tôi ra vẻ thanh thản, ra vẻ an nhiên bình tịnh, cũng như tôi không tự mình gây nên sự huyên náo, không tự mình gây cơn bão dữ, nhưng chỉ cần một cơn gió động là đại dương trong tôi sẵn sàng nổi sóng, biển dầu trong trái tim sẽ sôi, chắc chắn đất trời sẽ lộn nhào. Cho nên, quyết định trở về, hình như không phải là cái cớ làm vui lòng người bạn trong dịp gả đứa con gái duy nhất, mà chính là cái quyết định muốn làm điên đảo những năm tháng còn lại của mình!

Ngày đặt chân xuống phi trường, tôi được đón đợi bởi những người bạn thân tình nên tôi tạm yên tâm , bớt bỡ ngỡ và mau chóng trở về thời thục nữ mộng mị ranh mảnh hồn nhiên. Chúng tôi bắt đầu trêu nhau, chọc ghẹo nhau, và trong cảm nhận tôi biết những người bạn cố tình gieo trong lòng tôi một chút lửa, tặng tôi những nụ cười hào phóng để trám kín sự lẻ loi hiu quạnh. Chợt, tôi nhớ đến anh, tự nhiên nước mắt chao động lấp lánh sau cặp kính mát khiến tôi chập chờn với cảm giác trơ trọi giữa chốn lạ lẫm và ồn ào chung quanh.

Suốt buổi sáng trong chiếc quần jean túm, áo sơ mi, đôi giày đế thấp tôi đến chỗ anh từng đứng đợi mỗi sáng để dắt tôi qua đường đi học. Nơi đây là chỗ những con đường gặp nhau, giao nhau trước khi một nhánh đổ tuôn ra phố chợ. Một nhánh hun hút đưa người ta băng qua dòng sông lớn. Một nhánh đưa ra vùng xa lộ. Một nhánh dẫn tới con dốc cao đi ngang qua nhà anh chạy bon bon trước mặt. Một nhánh sau lưng tôi là con đường cụt ngủn có hai hàng kiểng đỏm dáng với cánh lá thuôn dài dọc theo lối đi vào Ga xe lửa đã được người ta trùng tu, sơn phết như cố lưu lại một chứng tích, giữ lại một kiến trúc xa xưa….

Tôi quanh quẩn một hồi chợt nghe trong không khí có mùi khói thuốc quen thuộc thật quyến rũ. Có phải khói thuốc của anh không? Tôi dừng bước, dõi mắt tìm kiếm, và cảm tưởng như cả bầu trời được tẩm hương vị ngọt ngào nồng nàn và lạ lùng từ mùi khói thuốc. Tôi hít thật sâu vào lồng ngực. Nỗi buồn như càng rộng lớn, càng gợi thêm sự nhớ nhung… để thấy cứ hễ đi đâu, hoặc đến nơi nào trên những con đường trong thành phố này tôi đều có cảm giác như có bóng anh hòa nhập bóng tôi, có bàn tay anh ấm trong bàn tay tôi … Tôi nhìn quanh, như níu kéo trong mỏng manh hy vọng tưởng như đôi mắt anh đâu đó sau những chùm lá, bên những góc tường, bên lối đi… Khi biết chỉ là ảo tưởng, tôi tủi thân, muốn úp mặt vào thân cây sần nhám bên góc đường khóc một trận cho nhẹ lòng….


Gian phòng đầy ắp thân mật dưới ánh đèn mờ ảo. Được báo trước, trong tiệc cưới, ngoài dịp gặp lại bạn bè, chắc chắn tôi sẽ gặp anh. Phải chạm mặt với sự thật. Khi hai dáng người song đôi xuất hiện. Kẻ bội tình đang chờn vờn trước mặt. Người tôi run nhẹ, nhưng làm mặt điềm tĩnh chờ đợi. Anh tiến đến, nhìn tôi im sững, sau đó, kêu lên, tiếng kêu như xé lòng:
- Quỳnh!
Anh quay nhanh sang người đàn bà bên cạnh:
- Bà xã...
Có cái gì như vừa cắm phập trong trái tim, muốn quỵ xuống, nhưng không hiểu sao tôi lại mỉm cười chào họ trong một phong thái chừng mực duyên dáng. Tôi chưa kịp nói gì, một người bạn của chúng tôi cố ý chen vào, tách anh ra chỗ khác rồi huyên náo bắt chuyện. Tôi nhìn người đàn bà đỏm dáng có hai con mắt nhìn tôi thảng thốt lấp loé như có chút lửa, nhưng mau chóng dịu xuống như chịu đựng một nỗi gì đó. Tôi thấy mắt bà chông chênh buồn khi bà nói:
- Cô… không gì thay đổi vẫn… đẹp!
Vẫn đẹp trên môi vợ anh làm tôi thấy thỏa mãn như được ve vuốt, tôi mỉm cười nói cám ơn, và xin phép từ giã, khi xoay người bỏ đi, lạ, sao tôi bình tĩnh vậy?


...



Chiếc xích lô thả tôi xuống đầu ngõ. Buổi sáng, sương mù loãng ra hé lộ từng vệt nắng thật ấm, những người phu quét đường miệt mài với công việc thường nhật, tẩn mẩn gom góp những chiếc lá vàng thành từng đống nhỏ hẩm hiu. Tôi dừng lại, tần ngần nhìn màu lá vàng bỗng nhớ ra chúng đã có một mùa xanh hạnh phúc, một mùa căng mật ngọt rồi cảm thấy buồn khi nghĩ đến nay mai thôi chúng nó sẽ mục rữa cô đơn ở một xó góc nào đó. Tôi nhìn quanh bồi hồi khi bắt gặp lại đám lá với những cánh hoa như những xác pháo bám đầy đặc trên dãy tường vôi cũ kỹ dẫn vào con ngõ cụt được phủ màu xanh mát mắt. Tôi rảo nhanh vào cánh cổng, tuy quán xưa không còn, nhưng khoảng sân rộng thênh thang và khung cảnh xưa dường như vẫn y nguyên với những cội mai, vài chậu trúc già cỗi mốc thít, khiến tôi có cảm giác mình mới loanh quanh đâu đó ngày hôm qua.
Vài năm trước, tôi nghe tin bà cụ chủ quán qua đời, dịp này, tôi muốn đến, muốn kính cẩn thắp tuần nhang. Tôi đang tần ngần. Bất ngờ. Khựng lại. Lúng túng. Anh ngồi đó. Trong một góc khuất. Từ lúc nào. Đăm đắm nhìn tôi.
- Ngồi xuống đây với anh.
Tôi nghiêm nghị bước tới ngồi xuống, nhưng tôi choáng váng khi thấy mái tóc thưa gần như bạc trắng và cái hình ảnh hết thảy quen thuộc là điếu thuốc vẫn cắm hờ hững trên đôi môi giờ điểm thêm nụ cười khinh bạc:
- Bao giờ em đi?
- Dạ, ngày mai
Tôi nghe được tiếng anh thở dài, và nước mắt tôi chực rơi. Tôi thầm trách sao mình trả lời chi vậy, vì đến hay đi có còn ý nghĩa gì? Anh nắm bàn tay tôi đưa lên nhìn soi mói chiếc nhẫn bé tí mà ngày nào anh đã đeo nó vào ngón tay áp út, rồi tôi cảm thấy như mình được nhấc bổng lên, anh nói thật nhỏ:
- Theo anh
Tôi như sợi khói huyễn hoặc theo sức hút của anh, không kịp đưa tay chào người em gái của anh đang mở tròn nhìn tôi mừng rỡ.
Chúng tôi đi dọc theo hành lang của ngôi nhà, leo lên từng bậc thang quen thuộc, rồi anh dắt tôi đến một căn phòng nằm phía cuối của tầng lầu. Anh mở khoá, bật đèn, trong ánh sáng chói loà, tôi nhận ra tấm hình bà mẹ đã qua đời của anh trên chiếc tủ thờ đặt chính giữa phòng. Anh dắt tôi đến phía góc bên trái, tôi sững sờ ngẩn ngơ nhìn trân trối một khung ảnh thật lớn chụp ngày đính hôn của anh và tôi trên bức tường màu trứng sáo. Tôi bước tới, xoa nhẹ khung kính mát lạnh, nước mắt tôi nhạt nhòa. Trong hình, anh
cười thật rạng rỡ, dựa sát triền lưng và vòng tay ôm tôi thật chặt. Tôi như còn nghe rõ cái cảm giác của ngày hôm đó, trái tim của chúng tôi hạnh phúc, đầy hoan lạc như những ngọn pháo bông bung nở những màu sắc rực rỡ giữa bầu trời.
Tôi quay lại. Anh và tôi nín lặng nhìn nhau hồi lâu, rồi thổn thức ôm choàng lấy nhau. Tôi khóc vùi trong vùng ngực mà tưởng suốt đời không bao giờ gặp, mùi da thịt anh đánh thức những rung động đầu đời mà bấy lâu nay tưởng chừng đã ngủ quên trong những năm tháng hư hao vô nghĩa. Giọng anh sũng nước, nóng hổi bên tai:
- Quỳnh ơi…
Tôi cắn môi, lòng cay đắng, ngước đầu nhìn qua bờ vai vững chãi thấy mẹ anh đang cười với tôi. Bà lúc nào cũng cười với tôi, vì bà biết tôi yêu con trai bà hơn bất cứ người con gái nào. Anh dìu tôi ngồi xuống ghế, cũng hai chỗ ngồi, cũng là cách ngồi riêng của chúng tôi với nhau, anh ngồi khoanh chân dưới sàn nhà, tựa đầu trên đùi tôi, hoặc ngước nhìn tôi trong im lặng. Bây giờ cũng vậy – chúng tôi cứ yên lặng nhìn nhau, ánh mắt anh là ngọn lửa thật ấm, thật mê man không dấu diếm những rung động trong lòng. Tôi lùa bàn tay mình vào mái tóc khô rời nham nhám của anh. Tôi biết mình không thể nào quên người đàn ông này. Tôi biết anh mãi mãi là cái bóng theo tôi suốt đời.
- Em có thể ở thêm vài ngày, không em?
Tôi sững người. Muốn ngộp thở. Sao chỉ có vài ngày? Tôi còn muốn ở cả đời với anh nữa là. Nhưng tôi chợt hoảng kinh nhận ra đây là khởi điểm một cơn mê điên. Là bước đầu cuộc phiêu lưu truân chuyên đày đọa. Rồi như quá sức chịu đựng, nỗi ẩn ức dồn nén từ rất lâu bỗng vỡ ra làm tôi oà lên, tức tửi. Anh ôm tôi, giọng nói anh như chứa đựng sự cay đắng than thở mà anh chưa có dịp bộc lộ:
- Quỳnh à, thấy em thui thủi anh thật đau lòng. Anh đau lòng lắm em biết không? Anh thấy mình có tội mà không cầu mong sự tha thứ nào. Nhưng anh nhớ em. Nhớ lắm nên thường về đây, ngồi đây. Nơi này anh còn nguyên vẹn dấu tích của em.
Tôi biết anh là người rất ít nói, nhưng khi nói thì bao giờ cũng thành thật. Vì thế, tôi muốn gục chết ngay bây giờ trong tay anh. Chúng tôi khóc nhạt nhoà trên môi nhau. Mấy sợi tóc anh mơn man vào má tôi, nhẹ, rất nhẹ, nhưng tôi cảm thấy tê buốt nỗi đam mê thật lê thê ma quái. Chung quanh chúng tôi không còn thời gian, không còn không gian, nhưng tội nghiệp chúng tôi biết chừng nào, bởi vì lúc nào chúng tôi cũng kềm giữ những cháy bỏng khôn lường, đè nén những xúc cảm thương yêu đang đuổi riết chúng tôi trên từng phân da thịt. Tôi biết tôi không đủ sức quay ngược vận mệnh của mình. Tôi phải đứng lên, phải lui về, trăm lần phải lui về, mái ấm này không có chỗ cho tôi. Tôi phải ở bên ngoài, đứng bên ngoài, nếu tôi ở lại, dù chỉ một ngày, một ngày thôi, đời sống chúng tôi sẽ bị xới tung rồi lộn nhào xuống. Anh làm sao hiểu được tôi đã đau đớn như thế nào khi tôi mất anh, khi cuộc đời tôi mãi mãi không có anh, không có anh nâng niu tôi, bồng ẳm tôi, để tôi nương tựa, để tôi được yêu thương. Nhiều đêm, trong chiêm bao, tôi thảng thốt bật dậy, nghe như tiếng anh gọi tôi thật thảm thiết trong bầu trời đầy gió....


Đêm cuối cùng tràn đầy xúc động cùng với bạn bè gợi lại những hồi ức năm xưa. Ngày hôm sau, tôi ra phi trường trở về Canada. Cuộc tiễn đưa nào cũng bùi ngùi . Tôi cứ nấn ná bịn rịn chưa muốn bước vào căn phòng có hàng kiếng dày mờ đục, là hàng rào phân cách kẻ ở lại người ra đi. Tôi đưa mắt nhìn quanh, trong một mong mỏi mơ hồ, hình như thấy đâu đó chơi vơi một ánh mắt đăm đắm trông theo. Tôi bước vào phòng cách ly, nước mắt cứ trào từng dòng trên mặt.
Chiếc phi cơ lao vút đưa tôi trở lại cuộc đời của tôi. Tôi lơ đảng phóng tầm mắt ra cửa sổ. Hình như tôi đang bơi trong một vùng trắng mênh mông.


2 - Thời gian quá dài, nhưng không đủ cho tôi quên địa điểm đứt đoạn xa vời ấy mà chưa kịp hiểu nguyên nhân từ đâu. Nhưng tôi nhớ rõ khởi điểm những ngày sôi động ngoài miền Trung cũng như tại Sài-gòn tình hình chung quanh cho tôi có cảm tưởng đang ở một vùng trận địa mà trận ác chiến có thể xảy ra bất cứ giờ phút nào. Cùng lúc đó gia đình anh cho hay phi đoàn báo tin anh“ mất tích” khiến tôi rụng rời thất đảm tưởng đâu trời sụp đổ trên đầu. Quá bất ngờ, mặc dù không hề tin đây là sự thật, nhưng tôi tất tả chạy ngược chạy xuôi, chạy trong mê man đau khổ tới nơi này nơi nọ, kiên nhẫn dò hỏi kiếm tìm tung tích, nhưng không một ai biết đích xác chuyện gì xảy ra cho anh. Lúc này tình thế chộn rộn, không ai giúp đỡ tôi, Không ai chia sẻ tôi. Hình như mọi người ai nấy chìm ngập trong bất an. Mọi sinh hoạt không còn bình thường. Mọi người mang trên mặt tâm trạng phập phồng. Mọi người thì thào hoang mang như chờ đợi biến cố kinh hoàng nào đó xảy tới. Rồi ai nấy mặc tôi, mình tôi với nỗi đau của tôi. Những thắc mắc của tôi không ai giải đáp. Những câu hỏi của tôi không ai giải thích. Cho đến một ngày, gia đình kéo tôi theo dòng người lếch thếch bỏ nhà bỏ cửa chạy ra bến sông và tôi chập chờn như người mộng du, gần như kiệt sức trong chuyến hải hành lênh đênh với cảm giác mơ hồ miên man đến khi đặt những bước chân chúi nhủi trên miền đất lạ hoắc.

Gia đình chúng tôi dựa lưng nhau để làm lại từ đầu. Chúng tôi học làm quen cách sống khác. Chúng tôi học làm quen cảnh đời khác với hết cả sức lực và ý chí của mình. Nhưng đời sống của những người tị nạn cứ kéo dài trong thảng thốt khi mỗi lần chúng tôi thấy những cảnh vượt biển chạy trốn của đồng bào mình trên màn hình TV. Hầu như cả thế giới rúng động thương cảm khi nhìn những chiếc tàu gổ bé tí lúc nhúc con nít, đàn bà, đàn ông chập chờn giữa trời nước mênh mông biển cả. Có chiếc chịu không nỗi những đợt sóng hung dữ tức tửi mang hàng trăm mạng con người cùng đường bí lối ngoắc ngoải chìm xuống. Có chiếc may mắn được tàu ngoại quốc vớt kịp lúc. Từ đó thế giới bên ngoài biết thêm cảnh trả thù, truy bức, tù đày, đói ăn thiếu mặc của dân chúng trong đất nước đầy hỗn mang. Và những ngày tháng tiếp nối dồn dập với những bản tin về chính sách Hà nội như đi vùng kinh tế mới, học tập cải tạo… Tất cả những chính sách vừa kể trên là nhằm đánh vào những thành phần họ cho là phản động, ngụy quân, ngụy quyền, tay sai của Mỹ, và các con số thuyền nhân trốn khỏi VN càng gia tăng theo nhịp độ bốc lột hà khắc của họ. Cuối cùng là màn đánh tư sản, mại bản và bày ra hình thức đi bán chính thức để vét tiền của giới Hoa Kiều. Cứ mỗi lần ban ra chính sách nào đó là có một lượng người trốn ra khỏi nước đủ mọi phương tiện. Thương tâm nhất là có quá nhiều người chết trên biển. Những hình ảnh đó đánh động lương tâm và lòng nhân đạo thế giới. Hàng loạt lời kêu gọi từ mọi quốc gia và những tổ chức gấp rút hình thành cứu người vượt biển.

Ba Mẹ tôi gầy rộc và già xọm thật mau, tôi thường thấy Ba tôi ngồi một mình trong bóng đêm, lặng lẽ. Dịp này,tôi tình nguyện ghi tên làm việc trong hội Hồng Thập Tự tại một hòn đảo ở Mã Lai. Những người nhà của tôi không ai ngăn cản, vì họ biết quyết định của tôi trong một ý nghĩa nào đó, tôi tiếp tục tìm anh bằng con đường đó. Những liên lạc qua lại trong nước qua đường bưu điện, điện thoại đã bị nhà cầm quyền Cộng sản cắt đứt.

Hòn đảo chơ vơ với mặt biển liếm sát chung quanh. Chúng tôi làm việc trong những mái nhà lưa thưa cũ kỹ nằm như bẹp dí buồn bã dưới những tán cây già cỗi lao xao tiếng gió. Nhiều đêm, một mình tôi đứng nơi mái hiên nhìn ra khoảng trống bao la, ngoài kia bãi biển cong, và khoảng trời cao mênh mông ôm lòng biển đen, tất cả là nấm mồ thênh thang chôn vùi thân xác vô hồn.… Bỗng tôi rùng mình khi hình dung những cái chết ghê rợn, chết cuống quít, chết ngỡ ngàng, chết tức tưởi trong tăm tối, trong giá lạnh giữa mù khơi vô tận. Cho đến một phút giây bỗng nghe trong đáy óc tê mê năm tháng đắm chìm nổi lên một tiếng gọi mịt mù xa tít chân mây. Tiếng gọi ma quái không biết từ đâu đến, tan biến về nơi nào. Tôi bỗng lo sợ vu vơ bật khóc rền rĩ gọi Thức ơi, Thức ơi trong khi băng mình trở về phòng qua những dãy nhà đèn lù mù tối tăm bằng bặc.

Những buổi sáng nào được nghỉ, tôi thường hay men theo những ghềnh đá để thả trôi những nhung nhớ về những kỷ niệm của mình. Những tia nắng loãng xuyên qua màn sương khiến bầu trời lấp lánh thứ ánh sáng bàng bạc thật lạ lùng nơi vùng biển gió rít rì rì từng cơn. Tôi khoanh tay trước ngực, dựa vào tảng đá sần nhám ê ẩm, nghe nôn nao thèm dụi đầu vào vùng ngực ấm của anh, để sống lại hình ảnh của một thời. Trên bãi cát trước mắt có một bầy chim theo nhau đáp xuống, chúng trửng giỡn kêu chim chíp gọi nhau, rượt nhau. Tôi như ngây ngất nhìn đời sống hồn nhiên của lũ chim bé bỏng mà xúc động bật lên tiếng cười nho nhỏ. Thức, em biết chắc rằng anh sẽ hiểu cũng như anh luôn luôn biết rằng giữa vùng rừng núi này, ngoài nhịp thở cây lá hoang vu, còn có tiếng cười mang ngây ngất thứ hạnh phúc mà anh từng yêu qúi, và còn nỗi vui sướng nào bằng, nếu bây giờ em được ngồi bên anh để nghe lại tiếng nói tình yêu mà anh mang lại cho em, như ngọn pháo bông được đốt lên thắp sáng trái tim rộn rã, cũng như em đã dư hiểu ý nghĩ được nuôi dưỡng trong ánh mắt tha thiết của anh:
- Quỳnh à, anh ao ước một cái lễ cưới, một mái nhà, và em sẽ sinh cho anh một bầy con mười đứa.
Tôi kêu lên yếu ớt khi vòng tay anh xiết chặt lấy tôi, tiếng kêu run rẩy để đón nhận hạnh phúc đổ xuống dạt dào. Anh nói trên môi tôi:
- Quỳnh à, môi em thật ngọt. Chúng ta cưới nhau em nhé.
- Anh Thức! Em gần chết ngộp
Và, tôi tin có ngày anh trở về, chắc chắn trở về, có ngày anh sẽ nói cho tôi nghe về niềm hạnh phúc rực rỡ, như cơn bão lớn cao ngất mang về từ đại dương gây nên sự rộn rã thật cảm động trong tâm hồn tôi, gây nên nỗi mừng vui ngạt thở. Anh lúc nào cũng ở trong tôi, trong lồng ngực tôi, ở khắp cùng ý nghĩ tôi, ở khắp cùng hơi thở tôi, ở khắp cùng xương cốt tôi, và tôi sẽ kể cho anh nghe niềm hạnh phúc ngất ngây đó. Cũng như tôi lờ mờ hiểu con đường lát nữa đây sẽ ôm lấy chân tôi với bao niềm vui thật rộn rã, tôi cảm động cất tiếng gọi tên từng nhánh lá, từng con đường mòn, từng ngọn đồi sẽ mang cho tôi một ngày vui mới và thật lớn. Tôi thấy hân hoan như buổi sớm mai có đầy tiếng chim ríu rít trên bãi cát mềm mại, và anh yêu, cho dù chỗ trú của chúng ta chỉ là chiếc lều giữa khu rừng hoang vắng, và em, chính là người gần gũi trước tiên với tiếng khóc của lũ trẻ sau này…

Hôm đó, trời nắng như đổ lửa, thủy triều xuống thấp, từng đợt sóng như uể oải lăn tăn vỗ hững hờ vào bờ cát. Chúng tôi vui mừng khi nhận tin có một chiếc thuyền vượt biển trôi tắp gần vùng đó. Chúng tôi lóng ngóng đến khi thấy dáng chiếc tàu mong manh loang loáng hiện trong tầm mắt, rồi những thân hình trườn xuống lết nhanh vào bờ bằng sức lực mòn mỏi còn lại của họ. Nhìn những hình thù đen nhẻm, hốc hác, rũ rượi, mái tóc xơ xác khô cứng đóng từng bệt trên khuôn mặt dường như không còn sinh khí còn hằn rõ những nét khiếp đảm, rã rời. Con đường từ cái sống tới cái chết, những con người này phải đi qua bao nhiêu đợi chờ và nước mắt, bao nhiêu khổ nhục và mồ hôi, bao nhiêu đoạ đày và thống khổ ngoài sức chịu đựng. Sự kiên nhẫn vô biên của con người cùng khổ đã thách đấu với trời, thách đấu với biển cả trùng trùng sóng dữ giữa trời nước vô tận không biết đâu là bến là bờ. Có người, khi vào đến trại, sức cùng lực kiệt trong giấc ngủ, trong cơn mê chập chờn họ kêu thét lên sợ hãi. Có lẽ họ chưa tin mình được bình an. Tưởng mình còn nằm còng queo ướt át trên chiếc thuyền phập phồng trôi trong biển cả đen đủi mênh mông. Tưởng mình còn vất vưởng trong chiếc quan tài đang tròng trành trong nước, âm u, dật dờ. Những mớ xác hồn này chưa tin mình được vớt lên từ cái chết, đã sống lại. Vì thế tất cả mọi nhịp điệu của họ đều biểu lộ một vẻ hoảng hốt, lo âu ngỡ đâu còn sống giữa chuỗi ngày bị theo dõi, nhọc nhằn, tai biến, tối tăm, đàn áp.
Hôm sau, khi đi ngang chiếc giường ở cuối góc, một đôi mắt hốc hác bám sau lưng. Tôi quay lại, bốn con mắt nhìn nhau ngờ ngợ. Tôi bật lên tiếng kêu mừng rỡ:
- Sương!
Cái miệng cười héo hắt đủ cho tôi nhận ra người bạn có thời gian học chung. Nỗi vui mừng gặp lại người bạn khá thân, là đầu mối của một cuộc tìm kiếm bấy lâu tưởng vô vọng khiến tôi hấp tấp nôn nóng:
- Sương có ở Biên Hoà không? Có gặp anh Thức không?
Hình như Sương định nói gì nhưng lại lắc đầu. Từ cái lắc đầu quá đỗi nhẹ đó lại làm nặng trĩu sự nghi hoặc và trông đợi của tôi. Trong khi giúp Sương vài công việc cần thiết mà lòng tôi cứ mênh mang. Linh tính cho tôi biết có điều gì đó mà Sương giấu, nhưng tôi tin tôi có đủ kiên nhẫn và bình tĩnh đón đợi.
Nỗi háo hức, hồi hộp thúc giục cuốn tôi tìm cách gặp Sương mỗi ngày với hy vọng truy được những manh mối để tìm lại anh như người ta tìm lại kho tàng vô giá thất lạc bấy lâu. Những lần ngồi với nhau, những mẫu hồi tưởng, kỷ niệm lần lượt được hai đứa nhắc lại. Tôi lựa lúc thật vui, hỏi thẳng Sương về anh và yên lặng chờ đợi. Sương ngập ngừng:
- Quỳnh đừng chờ anh Thức nữa. Anh ấy đã lập gia đình rồi!
Hình như mặt đất vỡ toác ra. Tôi chới với, ngồi ngẩn ngơ, nghi hoặc. Không ai nói với ai lời nào. Chút hạnh phúc mong manh nâng niu ôm giữ kéo dài căng thẳng trong hy vọng đã tan hoang rồi. Hình như lâu lắm, tôi chậm chạp đứng lên, lủi thủi đi ra khỏi trại với đầu óc trống rỗng và cặp mắt ráo hoảnh, nhưng câu nói của Sương vẫn còn đuổi theo quấn quit. Tôi muốn bịt hai tai, cả thân thể tôi như co rúm, bủn rủn, tay chân tôi nhẹ tênh như đứt lìa khỏi thân hình. Tôi thấy khoảng bóng tối trước mặt loãng ra, và cả thế giới chìm xuống dưới chân, biến mất.

Tôi lặng thinh, cô đơn trên bãi vắng, một mình. Không biết mấy ngày. Không biết mấy đêm. Bây giờ tôi không đủ sức để khóc thì làm sao đủ sức để nối hay gỡ những mối dây định mệnh. Tôi cảm thấy chung quanh thật hoang vu trống không. Trái tim tôi dường như vỡ nát chỉ còn lại những tiếng kêu thống thiết trong mịt mờ im lặng của tâm can. Tôi như người vô hồn mông lung nhìn theo từng đợt sóng trùng điệp trườn vào bờ thành đám bọt nước vụn vỡ trên triền cát rồi kéo lùi dần ra mất hút không còn để lại một chút dấu vết nào. Khung cảnh giam hãm dật dờ trở thành một thế giới mông lung, không còn gì nơi đây, ngoài khoảnh khắc ngẫu nhiên đầy ắp và hun hút, khoảnh khắc trôi nổi giữa mịt mù như hòn đảo giữa đại dương, khoảnh khắc ma tuý làm ngầy ngật tâm thần. Tôi bị xô đẩy cuốn trôi quay tròn như trong con xoáy nước.

3 - Có phải một đoạn đời mộng mị của tôi đã trôi qua, và đã chấm dứt như thế không?


thuỵvi
( Hầm Nắng 2006 )
* Tranh Đinh Cường
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 171002)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 54)
nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này: Làng quê Bình Sơn nghèo nàn, phố quận Long Thành thân thiết và ngôi trường Trung Học một thời mới lớn
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 73)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin. Nhưng thư này không được như thế! Xin đổi ngược hai chữ Người và Cảnh trong câu thơ của Cụ Nguyễn Du để bày tỏ: “Cảnh buồn Người có vui đâu bao giờ…”. Mong Các Bạn Mình thứ lỗi.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 197)
Cuối cùng là màn bắn pháo bông, ban nhạc vẫn tiếp tục chơi nhạc, đèn vụt tắt, trên nền trời tiếng đì đùng vang vọng, pháo hoa rực rỡ, trên cao từng vòm pháo hoa chụp xuống
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 285)
Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 432)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 879)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 1258)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 1240)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 1008)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 960)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 1075)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1407)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1562)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1417)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1835)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1791)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1706)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1508)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 42271)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 62058)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 20236)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1511)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1423)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1609)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1577)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 1254)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1496)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1640)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1378)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1425)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1713)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1548)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1423)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1608)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1503)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1914)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1764)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2422)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2059)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2660)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2731)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2378)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2718)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2465)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 3103)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 1378)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2455)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2552)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2766)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai